Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
Mai Thảo Ta thấy hình ta những miếu đền (tập thơ)
thay cho lời vào tập: bờ cõi khởi đầu
Sau những phố xá chập chùng tới những ngã ba nghìn phương. Sau những ngã ba viễn phương tới những tàng cây lục lục. Sau những tàng cây trùng trùng tới những cánh rừng điệp điệp. Sau những cánh rừng hát suốt tới những sa mạc cát thức. Sau những sa mạc cát bay tới những con đường dặm hồng. Sau những dặm biếc dặm hồng tới những bờ bãi mù sương. Sau những bãi bờ trăng soi tới chín cửa biển thần phù. Sau chín cửa biển thần phù tới năm đại dương sóng đập. Sau năm đại dương vô bờ tới đường chân trời vô tận. Sau đường chân trời là không. Cõi không. Không còn gì nữa hết. Lên từ tầm cao đóa hoa kia đội những mũ ngọc sương mỗi sớm mai mỗi nở ở chân tường. Lên tới những hình cây lìa mặt đất cây lên mỗi vòng gỗ chồng dần từng tuổi gỗ. Lên tới những đầu cành đã gió múa và tầm của gió ở tầm của nắng. Tới những mái nhà đựng hết lá mùa rụng. Tới những cột thu lôi thu hết lửa của trời. Tới những triền núi, đá chất ngất dựng thành từ cổ đại, ngọn hy mã lạp sơn con chim bằng trang tử bay suốt nam hoa kinh không tới đậu được một lần nào. Và cao hơn đỉnh hy mã, những trần mây khinh thanh. Và trên những thượng tầng xanh là những vũ trụ sao, nơi hằng hà những hành tinh và những định tinh trên mái tên hoả tên kim xuống tới người phải bằng đường đi của trăm triệu năm ánh sáng. Trên nữa là không. Cõi không. Không còn gì nữa hết. Từ chiều mở cửa một luống cầy người nông phu của ruộng đồng và của tư duy mỗi mùa đẩy tới, nơi hạt thóc hủy thể cho hủy thể trở thành nhánh lúa, thực phẩm đã đời đời nuôi dưỡng nhân gian. Xuống tới sâu hơn một mạch nước chảy ngầm, những mạch nước tiền thân của những đời suối núi. Sâu hơn nữa tới những lòng giếng thẳm, chiều sâu hun hút nơi ruột đất còn nhân thêm với chiều sâu chót vót của vòm trời nơi đáy giếng in hình bóng hạc vàng và những dải mây thôi hiệu qua qua. Xuống tới nữa, tới những đáy sông, những dương tử nghìn trùng, những hồng hà thăm thẳm. Xuống tới nữa những rốn biển mịt mùng. Xuống tới nữa những cửa quỷ tầng cuối âm ty, những hang ma tầng đầu địa ngục. Dưới nữa là không. Cõi không. Không còn gì nữa. Cõi không là thơ. Không còn gì nữa hết là thơ. Nơi không còn gì nữa hết là khởi đầu thơ. Một xóa bỏ tận cùng. Từ xóa bỏ chính nó. Tôi xóa bỏ xong tôi. Không còn gì nữa hết. Tôi thơ.
Mai Thảo
***
cục đất
Biển một đường khơi xa thẳm xa Núi vươn trượng trượng tới mây nhòa Thì treo cục đất toòng teng giữa Cho cái vô cùng vẫn ở hoa
thừa
Một vũng trời cao đứng bóng trưa Nhìn lên bỗng thấy nắng mây thừa Thừa thêm ta nữa tâm tiền tiến Mà khối đau buồn rất cổ xưa
ý thức
Sáng sáng chiều chiều óng ánh siêng năng Như đóa vệ tinh nghìn ngày trái đất Bay hết mặt trăng bay hết mặt trời Đêm hoang đường nghiêng Sáng lòa sự thật Cơn mộng dữ còn uy nghi khuôn mặt
trên loài người cách biệt
Phi cơ bay qua Hồ Lớn Michigan Tám ngàn trên mặt biển Phi cơ bay qua mõm biển Long Island Bảy ngàn trên mặt đất Thượng tầng trời Quan tài bay lạnh buốt như băng Bốn trăm người ngủ hết
Việt Nam thức một mình Một điểm thức lung linh Trên loài người cách biệt
cành
Cành đứt lìa mong ngày ghép lại Vào thân hồng thủy ở rừng xa Mười lăm năm chỉ niềm mong ấy Cháy bỏng trên từng đốt ngón ta
không tiếng
Sớm ra đi sớm hoa không biết Đêm trở về đêm cành không hay Vầng trăng đôi lúc tìm ra dấu Nơi góc tường in cái bóng gầy
ta thấy hình ta những miếu đền
Ta thấy tên ta những bảng đường Đời ta, sử chép cả ngàn chương Sao không, hạt cát sông Hằng ấy Còn chứa trong lòng cả đại dương
Ta thấy hình ta những miếu đền Tượng thờ nghìn bệ những công viên Sao không, khói với hương sùng kính Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên
Ta thấy muôn sao đứng kín trời Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi Sao không, một điểm lân tinh vẫn Cháy được lên từ đáy thẳm khơi
Ta thấy đường ta Chúa hiện hình Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh Sao không, tâm thức riêng bờ cõi Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!
Ta thấy nơi ta trục đất ngừng Và cùng một lúc trục trời ngưng Sao không, hạt bụi trong lòng trục Cũng đủ vòng quay phải đứng dừng
Ta thấy ta đêm giữa sáng ngày Ta ngày giữa tối thẳm đêm dài Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối Tự thuở chim hồng rét mướt bay
Ta thấy nhân gian bỗng khóc oà Nhìn hình ta khuất bóng ta xa Sao không, huyết lệ trong trời đất Là phát sinh từ huyết lệ ta
Ta thấy rèm nhung khép lại rồi Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi Sao không, quay gót, tên hề đã Chán một trò điên diễn với người
Ta thấy ta treo cổ dưới cành Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh Sao không, sao chẳng không là vậy Khi chẳng còn chi ở khúc quanh.
nơi ta đang ở
Một góc gần nhau của những điều Cuối cùng cõi chết cũng chôn theo Giúp cho hồn lạnh tâm ngờ vực Thấy được muôn đời chỉ bấy nhiêu
năm thứ mười
Nhánh hương thắp nửa này trái đất Bay đêm ngày về nửa bên kia Nửa đường hương gãy trăm nghìn biển Rụng xuống mười xuân đã đứt lìa
tháng chạp
Một cụm mây trời đáy giếng khơi Trôi qua đứng nắng giữa trưa đời Tỳ tay thành giếng lòng vô hướng Nhập với vô hình tiếng nước rơi
tín hiệu
Những hàng dây điện mắc song song Cho những buồn vui tới khắp cùng Đường dây ta mắc qua đời lạnh Chỉ một u u tín hiệu trùng
thằng viết mướn
Những trang đời viết còn dang dở Sẽ có bàn tay ấy viết giùm Ngón cái sang trang và ngón út Viết dòng vuốt mắt phút lâm chung
em đã hoang đường từ cổ đại
Con đường thẳng tắp con đường cụt Đã vậy từ xưa cái nghĩa đường Phải triệu khúc quanh nghìn ngả rẽ Mới là tâm cảnh đến mười phương
Em đủ mười phương từ tuổi nhỏ Ngần ấy phương anh tới tuổi già Tuổi ư? Hồn vẫn đầy trăm gió Thổi suốt đêm ngày cõi biếc ta
Chế lấy mây và gây lấy nắng Chế lấy, đừng vay mượn đất trời Để khi nhật nguyệt đều xa vắng Đầu thềm vẫn có ánh trăng rơi
Em đã hoang đường từ cổ đại Anh cũng thần tiên tự xuống đời Đôi ta một lứa đôi tài tử Ngự mỗi thiên thần ở mỗi ngôi
Đừng khóc dẫu mưa là nước mắt Đừng đau dẫu đá cũng đau buồn Tâm em là Bụt tâm anh Phật Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương
chuyến
Đểm cuối đường sương, điểm hiện dần Hiện cùng điểm mất ở vong thân Đáy xe, từ điểm vô hình tướng Chết rũ theo người ở dưới chân
trừ tịch
Bước một mình qua ngưỡng cửa năm Nhân gian tịch mịch tiếng mưa thầm Chợt đầu vẳng tiếng gà lai kiếp Báo vẫn đêm đầy ở cõi âm
lẻ một
Sách một dẫy nằm trơ trên giá Cạnh người thân thế cũng trơ trơ Sách, người hai cõi cùng hư hoại Nơi một ngàn chương thiếu một tờ
có lúc
Có lúc nghĩ điều này điều nọ Cảm thấy hồn như một biển đầy Có khi đếch nghĩ điều chi hết Hệt kẻ ngu đần cũng rất hay
rừng Doãn Quốc Sỹ
Bus chạy suốt một ngày Qua rừng Doãn Quốc Sỹ Tháng chín cháy Thu Hoa Kỳ bất hủ ở Sầu Mây Lá đỏ thắm cành di cảo máu Tảng đá nhọn ngồi thiền Bằn bặt giữa thiên nhiên Trầm tưởng người năm ấy
Bus chạy suốt một đêm Giữa rừng Doãn Quốc Sỹ Mưa bạt ngàn Đồi sáng rỡ lân tinh Sấp chớp nổ tung vùng trí nhớ Ngưng Trong yên tĩnh chỉ còn dòng suối nhỏ Trong vắt tiếng cười người Năm ấy đã qua đây
Bus vùn vụt đổ dốc Sương mịt mùng khuất lấp Tiếng suối chẳng còn nghe Hết rừng Doãn Quốc Sỹ
đợi bạn
Nửa khuya đợi bạn từ xa tới Cứa mở cầu thang để sáng đèn Bạn tới lúc nào không biết nữa Mưa thả đều trên giấc ngủ đen
cỏ sớm
Cỏ dạt dào vui đẫm nước phun Ngồi bên ta cũng muốn vui lòng Dẫu lòng đã lạnh thôi dào dạt Thì cũng vui vì buổi sáng chung
hai cỏ
Tường. Ở bên kia có một nàng Cỏ nằm phơi nắng chẳng che thân Tường bên này có tên nhìn trộm Hai cỏ cùng hai vũng mát đằm
viết văn trở lại
Viết văn trở lại Trước một hàng người Im lặng và hấp hối Sau kẽm gai cùng thẳm một trại giam Cộng sản Hàng ngàn người có Nguyễn Sỹ Tế ở đầu Phan Nhật Nam ở giữa Và Tô Thuỳ Yên ở cuối
Viết văn trở lại ở Mỹ Nước Mỹ của những ngày dài nhất Sự ăn không ngồi rồi khủng khiếp của tâm hồn Lao động tám tiếng một ngày Hay nhàn du cũng vậy mà thôi Ăn không ngồi rồi Ngồi rồi ăn không Viết văn trở lại
Mới tháng đầu của mùa đông này mà ở Minnesota Vũ Khắc Khoan đã té sấp hai lần vì tuyết
Té sấp chỉ là vì té sấp Chúng ta đứng thẳng thế nào được nữa Khoan Đừng thẳng thế nào Việt Nam đã sập Và cái té sấp của mày trên tuyết Như trên giấy Một ngòi bút bẻ gẫy
Bạn bè nhắc tri âm cũng nhắc Viết lại đi vâng thì viết lại Trọn một ngày chủ nhật ở đại học Cornell Tôi tới đó Xuống phần thư đọc lại sách mình Những trang chưa xưa bài viết cũ Bằng hữu Những dấu tích một đời Những ám ảnh siêu hình Giàn giụa Lên khỏi phần thư buổi tối mưa bay Đi dưới mưa một mình
Tuyết sặc sỡ và nắng lạnh buốt Ủng, lông, da, len, dạ một đồng lù lù Những sớm mai ở Virginia Trong bếp nhà Ngọc Dũng Tôi một đống tôi sặc sỡ tôi lù lù
Ở Huntington Beach có Nghiêm Xuân Hồng Và Los Angeles Võ Phiến Mấy địa chỉ âm thầm Sống không thành tiếng động Những người da đen đứng câu cá suốt đêm Dưới bãi biển mù sương Đất nước khuất Bầy hải âu cất cánh Ống khói một con tàu trở về Hơi thở. Rác. Và bọn gái điếm Cái máy chữ Nhà Thờ Đập nhễ nhại trận cười xác thịt
Ở Houston có Mặc Đỗ một mắt đã mù Vượt bốn ngàn cây số tới thăm nhau Đi với bạn lên ngôi nhà trên núi Thằng đã tới thềm thằng còn ở dưới Cùng trẻ như rừng cùng già như suối
Ở Seattle có Thanh Nam cuống họng Đứt lìa Chứng ung thư tàn độc Cây gậy chống trên tay Cái mũ dạ che cái đầu trọc lốc Trước dòng lệ Tuý Hồng Cuộc bút đàm lần cuối Trong ngôi nhà bóng tối Không bận gì tháng tới Về đây đưa đám tao
Và ở Sài Gòn vẫn còn Bùi Giáng Tối tối về chùa đêm làm thơ Ngày ca múa khóc cười giữa chợ Kẻ sỹ điên thế kỷ mù rồi
Những Thanh Tâm Tuyền trăm năm đã xa Những Vũ Hoàng Chương nghìn ngày đã khuất Những bạn bè mày chúng nó đã giết Còn viết được ư, thằng sống sót?
mừng tuổi
Em vẫn trăm năm mừng tuổi mới Tuổi của thềm sương tuổi chúng mình Cùng lăn không tiếng về nơi ấy Tăm cá không còn cả bóng chim
cuối năm
Tận ngữ tìm lung một tĩnh từ Tưởng còn sót lọt ở phần thư Đập tay điếu thuốc tàn không rụng Đã lượng đời vơi tới đáy ư?
tinh tướng
Những ảnh hình thân cũng thoáng qua Người gần ta nhất cũng muôn xa Tấm gương trước mắt nhìn trân trối Tinh vẫn còn đây tướng đã nhoà
chín cửa
Dềnh lên sau chín cửa thăng trầm Đã tưởng trôi vào suối giải oan Văn chỉ vòng gai quanh trán lửa Thân vẫn dầm thân giữa cát lầm
nghe đất
Nằm đây dưới bóng cây xanh Nhìn qua lá biếc lại xanh sắc trời Mát thơm đất trải bên người Nghe trong ẩm lạnh da người cũng thơm
Đất lên hương, thấm qua hồn Nghe Vui thoáng đến với Buồn thoáng đi Giữa giờ trưa nắng uy nghi Bóng vây vây nhẹ hàng mi cúi đầu
Người nằm nghe đất bao lâu Tai nương ngợ tiếng đời sau thở dài Lung linh sóng nắng đan cài Cõi Trong điệp điệp Cõi Ngoài mang mang
Chợt đâu rụng tiếng phai tàn Rơi ngưng nửa dáng nắng vàng trôi qua Linh hồn thiếp giữa triều hoa Bóng hình thôi đã nhạt nhoà quanh thân
quá khứ
Đôi lúc những hồn ma thức giấc Làm gió mưa bão táp trong lòng Ngậm ngùi bảo những hồn ma cũ Huyệt đã chôn rồi lấp đã xong
tìm biển
Biển khuất bên kia những vũng lầy Những cồn cát dãi chói chang ngày Vượt qua lau sậy đi tìm biển Chỉ ngút ngàn trưa lưới lửa vây
một mình
Ngồi tượng hình riêng một góc quầy Tiếng người: kia, uống cái chi đây? Uống ư? một ngụm chiều rơi lệ Và một bình đêm rót rất đầy
công việc
Việc đã làm xong việc rất nhỏ Cũng là công việc đã làm xong Nửa đời đã việc đời như thế Cũng kể như lòng rất sắt son
Việc đã làm xong việc chẳng lớn Cũng là một việc nữa làm xong Lạ thay, chính lúc mồ hôi đổ Là lúc bình tâm với sống còn
Việc đã làm xong chờ việc tới Để làm cho hết đến cho xong Năm ba phút nghỉ ngồi thong thả Là lúc lòng riêng nhớ nước non
dỗ bệnh
Mỗi lần cơ thể gây thành chuyện Ta lại cùng cơ thể chuyện trò Dỗ nó chớ gây thành chuyện lớn Nó nghĩ sao rồi nó lại cho
Bệnh ở trong người thành bệnh bạn Bênh ở lâu dài thành bệnh thân Gối tay lên bệnh nằm thanh thản Thành một đôi ta rất đá vàng
sáu mốt
Sáu mốt cùng ta đứng trước thềm Đợi trời thả tặng chút xuân thêm Trời thôi tặng phẩm, xuân còn hết? Còn cái tinh thần Nguyễn Bỉnh Khiêm
trên bus
Đường xa hun hút ngủ gà gật Nhân gian cũng gà gật theo đầu Lúc cùng tỉnh thức cùng đi xuống Lại hiện nguyên hình khối ngọc đau
về Virginia tặng Ngọc Dũng
Trọn một ngày đi không hết cây Vẫn muôn xanh lục vẫn muôn rừng Tấm lòng nhớ bạn bay thành gió Bốc vụt con tầu xuống cuối thang
thung lũng hoa vàng San Jose
Xe đổ đèo đêm xuống lũng xa Vàng đâu? Chỉ thấy tối thui và Hoa đâu ngàn cánh nào đâu lũng Tiếng hỏi tan vào tiếng gió ma
park
Suối ở giữa rừng, rừng giữa suối Rừng mênh mông lặng suối ào tuôn Cả hai đều rất là thân thiết Với buổi chiều ta giữa lối buồn
Santa Ana Winds
Ngất đỉnh cây kia gió thét gào Trọn mùa. Thành động biển trên cao Bến ta tối khuất từ xa biển Bờ chẳng còn ngân tiếng sóng nào
chờ đợi nghìn năm
Ta đợi ngàn năm tới trước thềm Đó về huyễn ảo đã cùng tên Song loan chưa tới trong chờ đợi Đành với hoàng hôn sống nhá nhem
Tối sáng không phân nhọ mặt người Là giờ xuất hiện của bầy dơi Rợp trời những cánh bay hôi hám Trên lối ta đi tới cuối trời
Quạ cú ào theo kín một bầy Cáo chồn mai phục mỗi hàng cây Dăm con ma xó tanh mùi đất Cống rãnh chui lùn cũng bủa vây
Bàn độc chen chân chó nhảy ngồi Mồ chiều xanh lạnh lửa ma trơi Dậu chưa đổ đã bìm chen lấn Huyệt chửa đào xong đã quỷ cười
Ta cúi đầu đi khỏi bãi đời Như vì sao mỏi muốn lìa ngôi Như thuyền xa bến vào muôn biển Tới đáy rừng chôn giấc ngủ voi
Làm người xưa bước qua lầy lội Đường lội làm sao giữ được giầy Giầy đã lấm rồi thôi để mặc Trên lối đi về hướng Cửa Tây
trước tượng
Chúa khổ hình trên gỗ đóng đinh Nghìn sau tôi tới đứng im nhìn Thấy trưa thả bóng từ thân tượng Xuống nhói vai mình thánh giá in
quê nhà
Cơm thừa mỗi sáng quăng thùng rác Tay quẳng từng khi bỗng ngại ngần Mẹ dặn hạt cơm là hạt ngọc Mẹ giờ không có miếng cơm ăn
mỗi ngày một
Mỗi ngày một gạch mỗi ngày giam Lên bức tường câm cạnh chỗ nằm Gạch miết tới không còn chỗ gạch Gạch vào trôi giạt tới nghìn năm
gọi thức
Này suối này rừng cùng tịch lặng Đất nín nghìn năm cũng lặng cùng Dậy đi! Dậy hết thành dông bão Nhảy dựng ngang đời thế đá tung
quà tặng
Trăng ném lưỡi liềm theo Thế vào bánh lái mất Sao vụt mũi tên vàng Chỉ đường phương hướng tới Cá mập chia thành đàn Hộ tống người quanh mạn Như thế Biển tặng chiếc hải bàn Chợ trời không kiếm thấy
nghìn trượng
Buổi đẹp trời biển trong vắt như gương Nghìn trượng thẳm vẫn nhìn thấy đáy Điều rất lạ: chính chiều sâu ấy Là trời xa hướng biển đưa đường
chân dung
Vành mũ đội ngang tầm trí tưởng Chiếc khăn quấn vòng quanh tưởng tượng Cặp kính lồi hai mặt âm dương Chân dung là một khối kim cương
tả ngạn
Tả ngạn đời ta một nhánh hoa Bên kia hữu ngạn vẫn thơm và Hương bay thần chú qua lìa đứt Mỗi tới bên này mỗi lệ sa
đi và ở
Chính diện ở úp sấp và mất tích Theo chiếc mũ ném trôi về cuối lái Phân diện đi lật ngửa, rờ rờ Trong dáng em ngủ thiếp giữa boong tầu
đi cùng
Chân trời hình cánh cung Thuyền một mình lao tới Biển mênh mông không thuyền người Chạm đụng Mà triệu sóng xôn xao hai mạn trượt Như triệu thuyền vui đang cả nước đi cùng
điểm tâm
Trà đựng trong bình trí nhớ câm Rót nghiêng từng ngụm nỗi đau thầm Hoà chung cùng ngụm đau trời đất Là mỗi ngày ta mỗi điểm tâm
ngũ tạng
Mùa đông đã tới mưa tê thấp Lại úng đầy thân bất toại từ Giải nắng ung thư mùa hạ trước Đã huỷ xong phần lục phủ hư
mưa đêm
Đăm đăm cặp mắt mở mơ hồ Ngó trắng vô hình cái ngó khô Đâu đó mưa đêm từng tiếng thả Từ đỉnh thời gian xuống đáy mồ
cõi bờ
Một bờ cõi nhỏ như tơ chỉ Riêng lọt mình ta tâm mũi kim Mặc bên kia mũi là sông biển Kim chỉ luôn theo hướng chỉ mình
chân mới
Những bàn chân hôm qua còn bùn đất trại giam Rửa sạch bóng trên đường biển mở Những chân ấy xếp chồng trong hầm tàu chật tối Đang phủ dần đất cát năm châu
cái quần rất cũ
Những chiếc jeans bóng loáng dẫy khuy đồng Treo dưới nắng cùng sarong sặc sỡ Giữa vải lụa trăm màu mới mở Một cái quần rất cũ Theo người vào sinh tử Vẫn hàng ngày âu yếm đem phơi
thủy tận
Em đi vừa khuất trên đầu phố Anh đuổi theo sau bóng đã nhoà Đứng sững. Mới hay lìa cách đã Sơn cùng thủy tận giữa đôi ta
thớ gân
Bàn tay thu lại mặt trời lặn Cũng nó xòe cho nở mặt trời Bóng tối lồng trong đường ánh sáng Chỉ là mái tóc rẽ hai ngôi
còn động
Trở mình. Chăn chiếu mênh mông Giấc mơ lữ thứ vẫn nguyên hình đời Mộng ta khôn xoá nổi Người Đáy đêm còn động tiếng cười thuỷ tinh
đảo trưa
Lều thao thiết biển. Buổi trưa Rất hư không nhịp võng đưa chìm trầm Tư duy ở cạnh chỗ nằm Đang yên tịnh bỗng đằm đằm vết thương
cúi đầu
Cúi đầu xuống cúi đầu xuống Mà đi vào chiều xanh đỉnh cây Một đẹp lên khối hai đẹp lên hình Người cúi đầu đi vào chiều mình Thảm cỏ non cánh cổng thấp Lớp đá đường rồi thảm cỏ non Hướng chiều thăm thẳm phố hoang vu Người tuổi ấy hình thức chiều sao ấy Tiếng hát suối trong hàng mi liễu buồn Mắt tròn im lặng
Tôi chọn tình yêu làm biển trời
Cúi đầu xuống cúi đầu xuống Mà thương trở lại nhớ nhung về Hàng hiên xưa, trang sách mở, bàn tay ngọc Chiếc dây chuyền và sợi len đỏ Mái tóc dài của người trong vườn Cột điện đầu tường lá rụng Rào rào mái đựng mùa thu Phố đếm chân đi về mãi mãi
Điếu thuốc lá, chiếc khăn quàng, vành mũ lệch Đổ xuống bờ vai bóng tối núi rừng Mưa phùn ngõ nhớ nghiêng lưng Lối đi là lối dương cầm Đôi guốc mộc căn phòng trừu tượng
Tôi chọn tình yêu làm biển trời
Cúi đầu xuống cúi đầu xuống Mà dựng tình yêu thành thế giới Cấy những vì sao lên mình trời Hát nghìn năm biển đầy vĩnh viễn Lại thấy con đường im lặng Những đỉnh cây xanh Và những ngón tay trên phím dương cầm Đôi guốc mộc căn phòng trừu tượng
Cúi đầu xuống cúi đầu xuống
tin xuân tặng Nguyễn Hưng Quốc
Những bầy chim én báo tin Xuân Không tới. Đài Xuân vẫn trắng ngần Sao phải đợi chờ chim én báo Một đoá vui người đủ tuyết tan
chỗ ấy
Con chim biển bay đi rồi lượn lại nhiều vòng Biển phẳng tắp chim thấy gì chỗ ấy? Có phải ngàn thước thẳm dưới cánh hải âu Con chim trời ấy thấy Một cuộc đời vượt biển đã chìm châu
đứng lên
Mắt đã từ lâu mù dáng người Tai đã từ bao lạc tiếng đời Đứng lên gửi lại lời xin lỗi Của kẻ ra về giữa cuộc chơi
không hiểu
Thế giới có triệu điều không hiểu |