Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

Quan Âm Truyền Thuyết

(Tuyển Tập)

Diệu Hạnh GiaoTrinh Chuyển Ngữ

 

31 - Bát giác đ́nh 

 

Có một lần, vua Ung Chính nghe nói rằng Phổ Đà Sơn là một thắng cảnh nổi danh toàn quốc, bèn tỏ ư muốn thân hành lên núi lễ bái Quan Âm để cho trăm họ trong thiên hạ biết rằng ḿnh là một vị minh quân thánh hiền đại từ đại bi. Các quan trong triều nghe thế, đều can gián rằng Phổ Đà Sơn cách xa ngàn trùng, đường xá hiểm trở, chi bằng vua viết một bài văn khắc lên ngự bia, phái khâm sai đến Phổ Đà Sơn cai quản việc xây một mái đ́nh để thờ bia văn ấy cho toàn dân có dịp kính phục ngưỡng mộ. 

Ung Chính nghe thế hết sức đẹp ḷng, bèn phái khâm sai đến Phổ Đà Sơn để xây dựng mái đ́nh. 

Mái đ́nh che chở ngự bia phải xây ở đâu mới thích hợp? Vị khâm sai đứng ở khung cửa sổ chùa Phổ Tế, nh́n về phía trước chỉ thấy một băi đầm lầy, nếu xây đ́nh ngự bia ở bên cạnh đầm lầy th́ cửa vào của chùa Phổ Tế sẽ bị che kín, không được! Nếu xây trên bờ đối diện của cái đầm th́ lại rất thích hợp, nhưng phải đi ṿng qua cầu Vĩnh Thọ, thế cũng không được! Vị khâm sai thấy thật khó xử, ông nhíu chặt đôi lông mày, băng qua cầu Vĩnh Thọ, bước qua rồi đột nhiên kêu lên một tiếng.  

- Đúng rồi! Xây cầu mới! 

Ở giữa đầm th́ xây cái đ́nh tám góc (bát giác), hai bên đ́nh th́ xây cái cầu bằng đá, khiến cho chùa Phổ Tế và đ́nh ngự bia thông qua lại với nhau. Như thế vừa có cầu vừa có đ́nh, thật là hùng tráng và trang nhă, nếu vua măn ư th́ thế nào cũng thăng cho ḿnh ba cấp quan là ít! Quả nhiên, Ung Chính nh́n qua bản tấu thư, hỏi han một phen rồi bảo ông phải trông coi việc xây cất cho cẩn thận, để sớm về kinh thành phục chỉ. 

Khâm sai đắc ư vô cùng, lập tức sai người t́m thợ thuyền xa gần, nào thợ đá, thợ mộc, thợ hồ, tới Phổ Đà Sơn nghe ông đọc thánh chỉ, và ra kỳ hạn trong ṿng 100 ngày công việc phải xong. 

Đầm lầy này nước th́ sâu, bùn th́ dơ, đám thợ thuyền ngâm ḿnh trong đầm, mệt bở hơi tai sống dở chết dở, tốn một tháng tṛn nền móng của đ́nh mới xuất hiện lên khỏi mặt nước. Nền đ́nh mỗi ngày một cao lên, không lâu nữa có thể dựng cột lợp ngói rồi. Khâm sai thấy tiến tŕnh như thế th́ rất vui mừng, vuốt râu gật đầu cười lên thích chí. Nào ngờ tiếng cười chưa dứt, chỉ nghe vọng lên "cô lô, cô lô", bọt nước từ giữa đầm sủi lên và "bơm", nguyên cái móng đ́nh đổ sụp xuống đáy không c̣n thấy đâu nữa. 

Khâm sai lo lắng quá hai chân nhảy cỡn, mắng người cai thợ một trận, ra lệnh xây lại, không được tŕ hoăn kỳ hạn. Vị cai thợ chỉ biết ngậm đắng nuốt cay không nói ra lời, hướng dẫn mọi người đi kiếm vật liệu khác chở tới, lại ngâm ḿnh trong đầm cả ngày lẫn đêm, một lần nữa mệt bở hơi tai sống dở chết dở, một tháng sau móng đ́nh mới xuất hiện lên mặt nước trở lại. Khâm sai nóng ruột muốn cho mau xong, thôi thúc thợ thuyền khiêng gỗ xây đ́nh. Có ai ngờ, cột đ́nh mới dựng lên xong th́ cũng một lần nữa, từ giữa đầm lại vọng lên "cô lô cô lô", bọt nước sủi lên và "bơm", nguyên cái móng đ́nh ch́m xuống đáy nước không c̣n thấy đâu nữa. 

Hai tháng đă trôi qua rồi, đừng nói ǵ tới cái đ́nh tám góc, nội bóng dáng cái móng đ́nh vẫn chưa thấy mặt. Khâm sai sốt ruột như thiêu như đốt, cả người cứ thế mà quay ṃng ṃng. Những tưởng mau xong việc mà về kinh lănh thưởng, nay sự thể như thế này, đừng nói tới chuyện đầu đội mũ lông công (mũ của quan liêu trong lễ phục đời nhà Thanh), mà tính mạng của cả nhà chưa chắc đă giữ được. Ông càng nghĩ càng sợ, càng sợ càng dữ dằn, bèn hét lên ra lệnh lôi người cai thợ ra chém đầu làm gương!

- Khoan hẵn! 

Chỉ thấy một ông già khoan thai, từ tốn đến trước mặt khâm sai, cung tay vái chào và nói: 

- Đại nhân bớt giận, đây là đất Phật thanh tịnh, làm sao có thể động dao giết người được? 

Khâm sai liếc mắt nh́n,  thấy lăo già đầu đội mũ cỏ, chân mang dép cỏ, áo bằng vải thô, dáng vẻ tầm thường nhưng mở miệng nói chuyện th́ giọng thật oai hùng, sang sảng. Viên khâm sai đúng lúc đang bực bội, thấy một ông già không biết từ đâu lại mà c̣n tự nhiên xía vào chuyện của ḿnh, lại càng thêm bực tức, lửa giận bốc phừng phừng gắt rằng: 

- Ông là ai mà dám to gan đến thế? 

Lăo già không lộ ra chút ǵ là hoảng hốt sợ hăi, đáp rằng: 

- Tôi từ vạn lư xa xăm đặc biệt tới đất Phật xây đ́nh. 

Khâm sai nghe ông lăo nói ḿnh biết xây đ́nh vừa mừng vừa nghi, nhíu mắt nh́n ông lăo từ trên xuống dưới để đánh giá rồi quát rằng: 

- Ông đừng nói xằng nói điên, người như ông mà có thể xây nổi một cái đ́nh tám góc? 

- Xây một cái đ́nh tám góc nhỏ xíu, có ǵ là khó? Ông già trả lời thẳng thắn. Nhưng phải chịu ba điều kiện của tôi. 

Khâm sai thấy cử chỉ của ông không giống phàm nhân, sau một lúc ḍ xét, suy nghĩ chín chắn rồi mới nói: 

- Được rồi. Chỉ cần ông biết xây một cái đ́nh tám góc, ra điều kiện ǵ ta cũng chịu. 

- Thứ nhất, thả ông cai thợ. 

Khâm sai đáp: 

- Ta bằng ḷng. 

- Thứ hai, tạo đ́nh trên đất Phật th́ phải lấy từ bi làm căn bản, không được tùy tiện mắng mỏ công nhân. 

Khâm sai đáp: 

- Được, được! 

- Thứ ba, xin đại nhân thêm cho kỳ hạn. 

Đến đây khâm sai lắc đầu lia lịa: 

- Không được! Phải xây đúng kỳ hạn, nếu không ta sẽ bắt tội ông! 

- Ha ha! 

Ông lăo ngẩng mặt cười dài, rồi nghiêm sắc: 

- Xử tử người th́ dễ, xây đ́nh mới khó. Bây giờ kỳ hạn 100 ngày gần tới rồi, ông làm sao để về kinh phục chỉ đây? 

Câu hỏi này đánh trúng vào chỗ yếu của khâm sai, ông suy nghĩ măi thấy không có cách nào khác, chỉ đành gật đầu chấp thuận. 

Ngày hôm sau, ông lăo không nói không rằng, một ḿnh một thân nhảy xuống đầm cỏ śnh lầy, sờ soạn bên này, rờ rẫm bên kia, suốt cả ba ngày mới t́m một ra cái "miệng rồng" ngay ở giữa đầm. "Miệng rồng" này thông qua biển lớn Đông Hải, b́nh thường th́ bị bùn dơ bịt kín, nhưng đến ngày thủy triều lớn th́ "cô lô cô lô", bọt sủi lên mặt nước, và bùn dơ hay rác rưởi ǵ cũng đều bị hút xuống đáy biển. Ông lăo t́m ra được "miệng rồng" rôi th́ hớn hở trèo lên bờ. Lúc ấy tất cả đám thợ thuyền đều đứng chờ xem ư định của ông lăo là ǵ, bèn vây xung quanh ông xin giao cho việc làm. Ông lăo chỉ cười mà đáp: 

- Không có ǵ gấp, các ông hăy chuẩn bị vật liệu đi! 

Mọi người nghe thế đều ngẩn người ra: 

- Vật liệu đă chuẩn bị xong từ lâu rồi, bây giờ ông giao việc ǵ khác đi chứ! 

Ông lăo nh́n mọi người rồi chỉ lên núi, chỗ có một đống đá vụn mà nói: 

- Gánh hết chỗ đá vụn ấy xuống đây, chất lên hai bên bờ đầm, sẽ có lúc cần dùng! 

Mọi người không biết ông lăo đang nghĩ ǵ trong đầu nhưng không dám cưỡng lệnh, chỉ đành đi gánh đá vụn, không đầy một ngày, hai bên bờ đầm chất một đống đá vụn cao thật là cao. Tuy nhiên ông lăo th́ trốn trong một gian thiền pḥng của chùa Phổ Tế, cửa đóng kín mít nhưng đèn đuốc sáng choang, và cả ngày chỉ nghe "sầm sập, sột soạt" chẳng ai biết ông đang làm ǵ trong ấy. 

Sau ba ngày, mọi người vẫn thấy ông lăo trốn trong thiền pḥng chưa ló mặt ra, họ bắt đầu bàn tán xôn xao, người th́ nói: 

- Ông già này không có tài cán ǵ cả, chúng ta bị lừa rồi! 

Người khác cho rằng: 

- Ông già này dường như không muốn sống, tới đây t́m cái chết hay sao ấy! 

Đứng lúc mọi người đang bàn tán như thế th́ đột nhiên nghe tiếng "cô lô cô lô" quen thuộc từ giữa đầm vọng lên, và nước sủi bọt không ngừng. 

Ông già nghe âm thanh ấy, "sầm" một tiếng từ thiền pḥng phóng ra, hai tay ôm một con rồng gỗ điêu khắc thật tinh xảo, đầu hất lên trời, duỗi chân dương móng, hệt như một con rồng thật. Ông già chạy đến gần đầm phóng con rồng gỗ lên trời, nghe "vù vù", rồi có một con rồng toàn thân dát vàng đâm đầu xuống đầm, chúi xuống đáy nước. Đám thợ thuyền há hốc mồm ngây người ra mà nh́n, ông lăo lớn tiếng giục giă họ đẩy đống gạch vụn xuống đầm. Trong nháy mắt, từ giữa đầm lầy không c̣n thấy nước sủi lên nữa. 

Ông lăo lại nhẹ nhàng phi thân xuống ao, hướng dẫn đám công nhân khiêng đá đắp móng đ́nh. 

Kỳ lạ, lần này móng đ́nh xây xong vững như bàn thạch, không c̣n sụp đổ nữa. 

Chẳng bao lâu sau, một ngôi đ́nh tám góc trang nhă xinh xắn được xây lên, hai bên đ́nh là cây cầu đá nối ngự bia với cửa chính của chùa Phổ Tế.  

Về sau người ta dọn sạch đầm lầy xung quanh đ́nh, biến đầm trở thành một hồ sen. Mỗi lúc hoa sen nở rộ, toà đ́nh tám góc này trở nên một quang cảnh đặc biệt đẹp mắt. 

 

32 - Hai rùa nghe Pháp 

 

Trên một dốc núi gần Bàn Đà Thạch ở Tây Thiên có hai ḥn đá h́nh dáng giống hai con rùa biển, được người ta đặt tên là "đá hai rùa nghe Pháp" (nhị quy thính Pháp thạch). Có người đă viết về hai con rùa đá mấy câu thơ như sau: 

Việc ǵ đă khiến hai rùa hóa đá
            Nghe nói đất ở Bàn Đà linh
            Mọi loài đă từng ở đấy luận bàn Kinh
            Phải chăng lúc ấy nghe Pháp không hiểu?
 

Xưa thật là xưa, trên núi Phổ Đà chưa có tăng có tục và chùa chiền, Ngài Quan Âm tu hành một ḿnh, cứ đêm đêm đoan tọa trên tảng đá Bàn Đà tụng kinh. Trong những đêm trăng sáng rực rỡ, dưới ánh nguyệt lung linh giọng của Ngài càng thêm hay ho, hấp dẫn nên lôi cuốn hết tất cả thú vật chim chóc trên núi cũng như cá tôm rùa ốc dưới biển. Cứ mỗi lúc Ngài Quan Âm tụng kinh là chúng túa đến bao vây tảng đá Bàn Đà, Ngài chưa đi th́ chúng cũng chưa về. 

Tin này truyền đến long cung dưới đáy biển, khiến Long vương lấy làm quái lạ. Một đêm nọ, Long vương lén đến biển Liên Hoa, quả nhiên thấy rất nhiều loài thủy tộc đang say sưa, mê mẩn ngẩng đầu nghe Quan Âm Bồ Tát tụng kinh. Long vương nghĩ rằng: 

- Quan Âm Đại sĩ đang tụng kinh ǵ khiến cho loài thủy tộc động ḷng đến dường ấy? Nếu lấy được kinh này đem về Thủy Tinh cung mà đọc, biết đâu các loài thủy tộc sẽ phục ṭng ta hơn? 

Càng nghĩ Long vương càng đẹp dạ, khoái trá, bèn trở về Thủy Tinh cung và lập tức triệu thừa tướng Rùa đến hầu, truyền cho ông ta làm sao lấy về cho được bộ kinh mà Quan Âm đang tụng. Thừa tướng Rùa duỗi dài cổ ra, vỗ ngực bẩm Long vương rằng: 

- Ư kiến của bệ hạ thật là tuyệt diệu! Thần xin bảo đảm với bệ hạ rằng sau 81 ngày, thần sẽ lấy trộm được bộ kinh ấy đem về đây hiến dâng cho bệ hạ! 

Trong đám thuộc hạ của thừa tướng Rùa có hai con rùa biển trí nhớ rất tốt, thừa tướng bèn truyền lệnh cho chúng mỗi chiều phải lén đi nghe Quan Âm Bồ Tát tụng kinh, cho đến khi trời sáng th́ mới được về long cung phục mệnh. 

Hai con rùa vâng lệnh đi nghe lén kinh. Ban đầu chúng chỉ đến biển Liên Hoa, lẫn lộn trong đám cá tôm, nhô đầu lên im lặng ghi nhớ thuộc ḷng, nhưng về sau càng nghe càng thấm, bèn dần dần xích lại gần Quan Âm động. Đến đêm thứ 81, chúng  lại càng ḅ đến gần tảng đá Bàn Đà hơn khiến cho chim muông thú vật đang đứng trên dốc núi lúc ấy phải hoảng sợ, con th́ bay, con th́ chạy, náo động hẳn lên. 

Trên tảng đá Bàn Đà, Quan Âm Bồ Tát chỉ cần nh́n lướt qua hai con rùa liền biết ngay đấy là mật thám của Long Vương sai đến trộm kinh, bất giác nhè nhẹ mỉm cười, tiếng tụng kinh của Ngài nghe càng êm ái hơn, lôi cuốn hơn. Hai anh chàng rùa nghe mê say đến nỗi tiếng mơ canh tư không nghe thấy, qua đến tiếng mơ canh năm cũng chẳng nhúc nhích, mà trời hừng sáng rồi chúng cũng không động đậy. Chuyện ǵ đă xẩy ra vậy? 

Số là Ngài Quan Âm vốn luôn luôn chủ trương "chúng sinh b́nh đẳng", bây giờ Long vương muốn hai con rùa đến trộm kinh, chỉ với dụng ư muốn dùng kinh làm khí giới để chế ngự các loài thủy tộc. Điều này hoàn toàn phản nghịch lại với tôn chỉ của nhà Phật, làm sao Quan Âm Bồ Tát lại cho Long vương toại ư được? 

Do đó trong lúc tụng kinh, Ngài đă phương tiện dùng chút pháp thuật điểm hai con rùa khiến chúng đứng yên. V́ thế, từ đó trở đi chúng cứ giữ nguyên tư thế của ḿnh, con th́ duỗi cổ, con th́ ngóc đầu. 

Long vương và thừa tướng Rùa ngồi dưới Thủy Tinh cung khoái trá đợi hai con rùa đem kinh về, nhưng đợi hoài đợi măi mà không thấy chúng về. Họ nào có biết là hai con rùa đă hóa đá rồi!

 

 

33 - Đa Bảo Tháp 

 

Xưa thật là xưa, giữa chùa Phổ Tế và động Phạm Âm có một băi cát rất dài, mặt đưa ra ngoài biển chính là Bách Bộ sa ngày nay. Khi thủy triều lên th́ sóng biển vọt cao lên tới trước cửa chùa Phổ Tế. Đến mùa nước lũ tháng tám th́ sóng c̣n cao hơn thế nữa. 

Có một năm nọ, vị hoàng thái tử đương triều đến Phổ Đà Sơn dâng hương cúng dường Quan Âm Bồ Tát. Hôm ấy rơi đúng vào ngày lễ trung thu tháng 8, hoàng thái tử ngồi trước cửa Đại Viên Thông điện, ngắm trăng, nghe sóng vỗ. Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên xô ngă thái tử, ngay cả cái mũ cũng bị gió thổi rơi xuống biển. Thái tử kinh hăi hỏi vị ḥa thượng trụ tŕ: 

- Gió sao lại thổi mạnh đến thế, có yêu quái ǵ gây ra nông nỗi? 

Vị ḥa thượng trụ tŕ đáp rằng: 

- Ở dưới băi cát trước cửa chùa có một con rồng nhỏ, con rồng này ban đầu ở trong biển, thường hay nhảy lên cao rồi lặn xuống đáy làm cho sóng to gió lớn, bị thần hộ pháp quất cho một roi gẫy xương sống, nên mới chui xuống băi cát tịnh dưỡng vết thương. Có khi nó hắt hơi, lăn lộn hay duỗi chân cho khoan khoái, hễ nó động đậy th́ trên núi liền nổi gió, trên biển liền nổi sóng, thật là làm t́nh làm tội người ta! 

Thái tử nói: 

- Đúng là nghiệt súc! Có cách nào giữ cho nó nằm yên không? 

Hoà thượng trụ tŕ đáp: 

- Muốn cho con nghiệt súc ấy nằm yên không có ǵ khó, chỉ cần xây một ṭa bảo tháp là xong! 

Thái tử nghe thế vui mừng nói: 

- Thế th́ quá tốt, tôi về tâu việc này lên cho phụ vương rơ, rồi truyền chỉ xây tháp, giữ con nghiệt súc nằm yên! 

Ḥa thượng trụ tŕ liền chắp tay thi lễ: 

- Thái tử vui ḷng xây tháp, thật là Bồ Tát hộ tŕ! 

Hôm sau Ḥa thượng trụ tŕ đưa một số người thợ nề, thợ đá đến băi cát, bốc một nắm cát bùn đưa lên mũi ngửi, cúi rạp người xuống dán lỗ tai lên cát nghe ngóng, từ đông sang tây, từ tây sang đông, đi tới đi lui. Cuối cùng, ngài đến cửa núi Phạm Sơn không xa Bách Bộ sa, lấy thiền trượng vẽ lên một ṿng tṛn và nói: 

- Đây là chỗ xây tháp! 

Hoàng thái tử không hiểu, vị trụ tŕ bèn giải thích rằng: 

- Muốn xây tháp trấn rồng th́ phải xây đúng tại bẩy thốn từ đầu yết hầu của nó tính lên. 

Hoàng thái tử nghe thầy trụ tŕ nói có lư, bèn phái một ông quan áo vàng lưu lại ở Phổ Đà Sơn coi việc xấy cất bảo tháp, c̣n ḿnh th́ trở về kinh. 

Trọn một năm trời trôi qua, một ṭa tháp bốn góc xinh xắn được xây lên, đó chính là tháp Đa Bảo hiện nay vậy. V́ tháp này do một vị thái tử triều nhà Nguyên cúng dường việc xây cất nên cũng có tên là "Thái Tử tháp". 

Hôm ấy tháp vừa xây xong xuôi, cũng rơi đúng vào ngày lễ trung thu, con rồng nhỏ cũng vừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Nó tính duỗi chân, trườn ḿnh cho thư thái thân rồng, nhưng nó cảm thấy toàn thân không được tự tại, bèn mở to mắt rồng xem xét, thấy có bốn cây cột trụ vừa to vừa dài kềm chặt đầu cuống họng, khiến cho nó không có cách nào động đậy. Nó cảm thấy nóng nẩy vô cùng, muốn lấy sừng rồng húc gẫy cột trụ nhưng phía trên lại có một cuốn kinh Pháp Hoa trấn giữ, cho nên nó húc thế nào đi nữa cũng không vùng vẫy được. 

Nó bèn nổi giận, hất đầu rồng, hắt hơi thật mạnh, một trận cuồng phong bèn nổi lên cuốn đỉnh tháp xuống biển. Thấy thân tháp cũng gần muốn xiêu đổ, vị quan thái giám áo vàng lo sợ vô cùng, vội chạy đi t́m ḥa thượng trụ tŕ. Đúng ngay lúc ấy, đột nhiên trong viện sau của thiền tự có ánh sáng vàng chiếu lên rực rỡ, một gian pḥng từ trước đến nay vốn bị bỏ trống khóa chặt bỗng bật mở, khóa rơi xuống đất. Mọi người chạy lên xem, bên trong thấy có một bàn thờ Phật, trên bàn có đài sen báu, trên đài sen chỉ có một b́nh bát bằng lưu ly đang phóng ánh sáng vàng, trên bát có đắp một giải lụa vàng với hàng chữ : "Đa Bảo tháp trấn nghiệt long, lưu lư bát b́nh yêu khí" (Đa Bảo tháp trấn giữ nghiệt long, b́nh bát lưu ly dẹp trừ yêu khí). 

Vị hoà thượng trụ tŕ thấy thế vội bưng cái b́nh bát lưu ly, cứ ba bước lễ một lễ, lên tới Đa Bảo tháp, đặt bát lưu ly lên đỉnh tháp. 

Thật là kỳ quái, sóng gió lập tức lặng yên và Đa Bảo tháp không c̣n lung lay nữa.

Từ đó, nước thủy triều chỉ dâng lên Bách Bộ Sa là ngừng, Đa Bảo Tháp  vững vàng đứng cao sừng sững trên đảo Phổ Đà! 

 

34 - Long Nữ bái Quan Âm

 

Trong những h́nh tượng của Quan Âm đại sĩ, thường có một cặp đồng nam đồng nữ đứng hai bên, đồng nam tên là Thiện Tài, đồng nữ tên là Long Nữ. 

Long Nữ vốn là con gái út của Long Vương ở biển Đông Hải, xinh xắn thông minh, được Long Vương cưng ch́u hết mực. Một hôm, Long Nữ nghe nói rằng ở nhân gian có lễ rước đèn rất nhiệt náo, cô bèn nằng nặc đ̣i đi xem. 

Long Vương lắc đầu, bộ râu rồng rung rung: 

- Chỗ ấy đất lạ, người lại hỗn tạp, con là công chúa rồng, không thể đến nơi ấy. 

Long Nữ hết nhơng nhẽo đến giả bộ khóc lóc nhưng Long Vương vẫn không nhường. Cô bé chu chiếc miệng nhỏ xíu nghĩ thầm "Phụ vương không cho phép, nhưng con vẫn cứ đi!" 

Vào canh hai, Long Nữ lẻn ra khỏi thủy tinh cung không một tiếng động, biến thành một cô gái đánh cá xinh đẹp, bước lên ánh trăng thênh thang hướng đến chỗ rước đèn náo nhiệt kia. 

Đó là một thị trấn chuyên về nghề đánh cá, ở ngoài đường đèn lồng vô số kể! Có đèn con tôm, đèn con cua, đèn con ṣ, đèn con ốc biển và cả đèn san hô nữa. Long Nữ hết quay qua bên phải nh́n xong quay qua bên trái ngắm, càng nh́n càng ngắm càng vui thích. 

Tại một ngả tư đường, cô nh́n thấy hết đèn con cá này tới đèn con cá khác, hết núi đèn này tới núi đèn khác, muôn màu muôn sắc, sáng rực chói lọi, thật là hứng thú nên cô đứng trước một ngọn núi đèn mà ngắm nghía một cái say mê, xuất thần. 

Lúc ấy, từ một cái lầu cao bên đường, có người hắt xuống nửa chén trà lạnh. Nước trà quái ác không hắt xuống bên này hay bên kia, mà lại nhắm đúng đầu của Long Nữ mà hắt xuống. Long Nữ giật bắn người la oai oái, số là một khi công chúa rồng biến thành một thiếu nữ, nếu chạm phải nước th́ phải hiện lại nguyên h́nh. Ḷng cô nóng như lửa đốt, sợ rằng giữa đường mà hiện tướng rồng th́ mưa to gió lớn sẽ nổi lên, các ngọn đèn lồng muôn màu muôn sắc sẽ bị hư hoại hết. V́ thế, không đếm xỉa tới ǵ khác nữa, cô gắng sức lách ra khỏi đám đông chạy về phía bờ biển. Vừa tới băi cát, có tiếng "phù phù" vang lên, và Long Nữ lập tức biến thành một con cá rất lớn, nằm sơng soài trên cát, vô phương động đậy. 

Không bao lâu sau, có một anh ngư phủ đến băi cát, thấy con cá to lớn toàn thân vẩy màu vàng óng ánh, liền bắt lấy vác ra chợ rao bán. 

Chiều hôm ấy, đang ngồi chơi trong rừng trúc tím, Quan Âm đại sĩ nh́n thấy rơ ràng những ǵ đă xẩy ra ở thị trấn kia nên khởi từ bi tâm, Ngài nói với Thiện Tài đứng bên cạnh: 

- Con hăy mau đến thị trấn đánh cá mua một con cá lớn, đem ra biển phóng sinh. 

Thiện Tài khấu đầu bạch: 

- Bồ Tát ơi, đệ tử lấy đâu ra tiền mà mua cá? 

Quan Âm bật cười, dạy: 

- Con bốc một nắm tro trong lư hương là được. 

Thiện Tài gật đầu, vội vàng chạy về Quan Âm viện bốc một nắm tro, bước lên một đóa hoa sen và vun vút lướt như bay về phía thị trấn đánh cá. 

Lúc ấy anh chàng ngư phủ kia đă vác cá ra đến đường cái rồi, mượn một cái ŕu sửa soạn chặt đầu cá để bán lẻ. Đột nhiên trong số người đang vây quanh nh́n, có một cậu bé chỉ vào mắt của con cá mà kêu lên: 

- Con cá đang khóc ḱa! Con cá khóc! 

Mọi người nh́n kỹ, quả nhiên từ đôi mắt cá tuông xuống hai hàng lệ châu lóng lánh. Điều ấy khiến cho người nh́n phải kinh ngạc và cảm động, có người cho là kỳ quái, có người th́ tán thán, tiếng b́nh luận lao xao nổi lên tứ phía. 

Anh chàng ngư phủ sợ rằng của trên trời rơi xuống mà ḿnh mới nhặt được sẽ biến thành mây khói, bèn vội vàng vung chiếc ŕu lên toan chém xuống, th́ đột nhiên từ phía sau lưng có tiếng người kêu lên: 

- Đừng chặt! Đừng chặt! 

Người ta chỉ thấy một chú sa di nhỏ chạy đến vừa thở hổn hển vừa nói: 

- Tôi muốn mua con cái này! 

Vừa nói chú vừa dúi một nắm bạc vào tay anh chàng ngư phủ, và luôn miệng hối anh ta vác cá ra bờ biển trở lại. Anh chàng ngư phủ vui mừng thầm nghĩ: 

- Đúng là tiền lời, số ta hôm nay hên quá! Ta vác cá ra bờ biển, rồi biết đâu khi chú tiểu quay lưng đi rồi, cá lại rơi vào tay ta trở lại như trước! 

Anh chàng ta vác cá đi theo chú tiểu ra bờ biển và thả cá vào nước. Con cá vừa chạm nước biển th́ lập tức quẫy ḿnh khiến bụi nước bắn tung lên, và bơi ra thật xa, thật xa. Ra tới ngoài khơi rồi, cá mới quay ḿnh lại hướng về phía chú tiểu mà gật đầu, rồi biến mất trong nháy mắt. 

Anh chàng ngư phủ thấy cá đă bơi ra xa rồi mới bỏ ư nghĩ bắt cá lại kiếm chác, bèn móc túi lấy bạc ra đếm. Nào ngờ mới mở ḷng bàn tay ra, th́ bạc kia liền biến thành tro nhang! Hắn quay đầu lại t́m chú tiểu, chú tiểu cũng đă cao bay xa chạy rồi. 

Trở lại long cung, từ khi khám phá công chúa nhỏ đă biến mất, cung trong cung ngoài ǵ cũng đều loạn lên như cái tổ ong. Long Vương giận đến nỗi râu rồng dựng đứng, thừa tướng rùa cuống quưt duỗi đầu cổ ra thật dài, tướng quân ṣ giữ cửa sợ đến nỗi phun bọt trắng loạn xạ, và các cung nữ tôm ngọc cứ khom lưng mà run lẩy bẩy… Cứ thế mà hỗn loạn cho tới khi trời sáng, Long Nữ về tới thủy tinh cung, mọi người mới thở phào nhẹ nhơm! 

Long Vương tức giận con gái út tự tiện đi ra ngoài, vi phạm quy luật của cung đ́nh, hầm hầm mắng cô một trận rồi c̣n nghĩ rằng "Chuyện này mà đến tai Ngọc Hoàng Thượng Đế th́ thế nào cái tội 'dạy con gái bất nghiêm' cũng sẽ rơi lên đầu". Trong cơn tức giận, Long Vương đang tâm đuổi con gái ra khỏi thủy tinh cung. 

Long Nữ đau khổ cùng cực, biển đông mang mang, biết đâu là chỗ dung thân? Cô khóc tức tưởi, bơi đến biển Liên Hoa. Tiếng khóc của cô vọng đến rừng trúc tím, Bồ Tát Quan Âm nghe thấy biết ngay là Long Nữ đă đến, bèn sai Thiện Tài đi đón Long Nữ về. Thiện Tài tung tăng nhảy nhót đến trước mặt Long Nữ hỏi: 

- Long Nữ muội muội, có nhận ra chú tiểu hôm nọ không? 

Long Nữ vội vàng chùi nước mắt, đỏ mặt nói: 

- Huynh là ân nhân cứu mệnh tiểu muội, làm sao tiểu muội không nhận ra được?  

Nói xong liền khấu đầu lễ. Thiện Tài đưa tay kéo Long Nữ dậy: 

- Đi, chúng ta đi, Bồ Tát Quan Âm bảo huynh đi đón muội về! 

Thiện Tài và Long Nữ nắm tay nhau chạy về rừng trúc tím. Long Nữ thấy Bồ Tát Quan Âm đoan tọa trên ṭa sen, liền sụp xuống lễ. Bồ Tát Quan Âm rất mến thương Long Nữ, nên để cho hai anh em ở chung trong động đá Triều Âm cách đấy không xa. Về sau, người ta gọi động đá này là "Thiện Tài Long Nữ động". 

 

35 - Quan Âm Bồ Tát chọn đạo tràng 

 

Sau khi triều bái đức Phật ở Tây phương về, Quan Âm Đại sĩ muốn t́m một chỗ nào lập đạo tràng để truyền kinh thuyết Pháp. Nga Mi Sơn đă có Phổ Hiền Bồ Tát nhanh chân lên trước rồi, Ngũ Đài Sơn th́ đă bị Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát tuyển dụng, Cửu Hoa Sơn th́ đă có Địa Tạng Bồ Tát ngự trị; Quan Âm Bồ Tát nhất định t́m một thánh địa đủ đẹp để sánh tày với những đạo tràng kia mới nghe. 

Hôm ấy Quan Âm Bồ Tát bước lên đóa mây liên hoa, đến biển Đông Hải, từ trên không nh́n xuống thấy chi chít những quả núi hay ḥn đảo với h́nh thù kỳ quái, giống như từng viên, từng viên ngọc phỉ thúy ẩn hiện trong một tấm thảm ngàn mẫu nhấp nhô sóng biếc, quang cảnh quả thật là đẹp! Tuy nhiên, giữa hơn một ngàn ḥn đảo ngọc, nên chọn ḥn đảo nào là thích hợp nhất? 

Quan Âm Bồ Tát dùng tri huệ chọn tới chọn lui, thấy rằng ḥn đảo nào cũng được nhưng h́nh như không có ḥn đảo nào hoàn mỹ cả. Ngài nghĩ phải t́m một ḥn đảo có đủ 100 đầu núi, thế mới xứng đáng được gọi là đất thánh cửa Phật.

Cuối cùng, ngài Quan Âm giáng đài sen xuống đỉnh cao nhất của ngọn Cù Sơn. Ngài thấy trên núi khói mây mù mịt, với những cây tùng xanh  thẳng tắp, duới chân núi th́ chập chùng sóng bạc trên một nền màu xanh ngọc bích, điểm thêm những cánh buồm màu vàng nghệ căng gió. Phong cảnh tú lệ như thế khiến ngài Quan Âm vô cùng đẹp ḷng, thế là ngài đi từ đông sang tây, từ nam lên bắc, và bắt đầu đếm đầu núi. Thấy ngài Quan Âm làm như thế, Long Vương ở dưới biển Đông thấp thỏm lo sợ. Biển Đại Cù rộng lớn diễm lệ vốn là kho báu của Long Vương, làm sao có thể để cho ngài Quan Âm lập đạo tràng ở ngay bên cạnh kho báu của ḿnh được! 

Thế là Đông Hải Long Vương bèn nổi gió to, dậy sóng lớn, che lấp những đỉnh núi, phá rối khiến cho ngài Quan Âm đếm đi đếm lại mà đếm hoài không xong. Ngài Quan Âm hiểu rất rơ nguyên do, chính Ngài cũng không muốn tranh đua cao thấp với Long Vương nên mau mau rời đi chỗ khác. Về sau người ta đặt cho tên đỉnh núi cao ấy là "Quan Âm Sơn". 

Quan Âm Bồ Tát rời Cù Sơn tiếp tục tiến tới phía trước t́m kiếm, đột nhiên thấy một ḥn đảo nhỏ ngay dưới mắt ḿnh, non xanh nước biếc, có những tảng đă linh ngạo nghễ đứng thẳng, thật là một nơi lư tưởng để thuyết Pháp truyền kinh. Ngài lập tức thâu mây lành về, bước xuống đài sen ở địa điểm cao nhất của ḥn đảo nhỏ, ngồi xếp bằng và cẩn thận đếm những đầu núi. Nhưng từ phải đếm sang trái, từ trái đếm trở về phải, đếm trọn một ṿng rồi đếm tới đếm lui, mà cuối cùng vẫn chỉ có 99 đầu núi mà thôi! 

Ngài Quan Âm vô cùng tiếc rẻ, quyến luyến không muốn rời, bước lên đài sen cưỡi mấy lành bỏ đi. Từ trên tận mây cao quay đầu nh́n lại ḥn đảo nhỏ, Ngài định thần đếm lại một lần nữa, th́ lần này đếm được 100 đầu núi không dư không thiếu! Th́ ra ban năy Ngài không cẩn thận, quên đếm ngọn núi nơi ḿnh đang ngồi! Ngài tính quay trở lại, nhưng nghĩ trên biển Đông có hơn một ngàn ḥn đảo lớn nhỏ, thế nào lại chẳng có chỗ khác làm cho ḿnh măn ư hơn, nên hướng về phía Đông t́m một ngôi Phật địa khác. Ḥn đảo này dầu sao cũng được ngài Quan Âm dừng chân lại nên người sau đặt tên là Đảo Sóng Phật (Phật Ba Đảo). 

Ngài Quan Âm rời đảo Sóng Phật, từ mây liên hoa nh́n xuống, và cuối cùng đến đảo Phổ Đà Sơn. 

Nh́n chung th́ thấy núi sông chầu mặt trời, trên núi sương mai lượn lờ, có những cây chương cổ thụ tỏa hương, có những ḍng suối biếc róc rách, cát vàng óng ánh trải trên bờ biển. Ngài Quan Âm rất vừa ư, vội thâu mây lại bước xuống chỗ cao nhất của đảo. Lần này ngài rất thận trọng, bắt đầu đếm từ ngọn núi dưới chân ḿnh, đếm đi đếm lại mấy lần mà cuối cùng vẫn chỉ có 99 đầu núi mà thôi. Ngài nghĩ có thể cũng giống như lần trước ḿnh đă quên đếm đầu núi ngay dưới chân ḿnh chăng?  V́ Ngài quá ưa thích ḥn đảo này nên chẳng có tâm trí đâu để suy nghĩ kỹ, bèn cộng thêm đầu núi ḿnh đang ngồi với 99 đầu núi kia, thế là gom vừa chẵn 100 đầu! 

Ngài hài ḷng cười lên, thế là Phổ Đà Sơn được Ngài tuyển chọn. Về sau, chùa chiền am miếu được cất trên đảo càng ngày càng nhiều, có một thời lên đến hơn 300 ngôi! Từ đó, Phổ Đà Sơn trở nên "Quan Âm Đạo Tràng, Hải Thiên Phật Quốc". 

Kỳ thật Quan Âm Đại sĩ thừa biết rằng đảo Phổ Đà không có đến 99 đầu núi chứ đừng nói ǵ tới 100 đầu, chỉ v́ Ngài quá ưa thích ḥn đảo nhỏ xinh đẹp đầy linh khí này nên mới ở lại, thế thôi!

 

 Minh Quang posted July 16, 2005

 [Home] [Up] [Truyện Tích Quan Âm 1 -5] [Truyện Tích Quan Âm 6 - 10] [Truyện Tích Quan Âm 11 - 15] [Truyện Tích Quan Âm 16 - 20] [Truyện Tích Quan Âm 21 - 25] [Truyện Tích Quan Âm 26 - 30] [Truyện Tích Quan Âm 31 - 35] [Truyện Tích Quan Âm 36 - 40] [Truyện Tích Quan Âm 41 - 45] [Truyện Tích Quan Âm 46 - 50]