Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
|
Quan Âm Truyền Thuyết (Tuyển Tập) Diệu Hạnh GiaoTrinh Chuyển Ngữ
Ngày xưa có một vị quan tham ô, không có việc ác nào là không làm, dân chúng oán hận vô cùng, chết đi bị Ngọc Hoàng Thượng Đế trừng phạt biến thành thú vật, cá không ra cá, rùa không ra rùa, thân dài một trượng sáu thốn (10 thước 6 tấc), sắc màu vàng kim nên được gọi là con Kim ngao. Ngọc Hoàng ra lệnh cho nó phải giữ ǵn và cai quản các loài thủy tộc trong biển trời trên thiên giới. Có một mùa thu năm ấy, Long Vương giăng lưới làm mưa mà lưới không mở được, bèn điều đ́nh với thần nước, thần mây tạm thời mượn nước của biển trời làm mưa. Cửa biển trời mở ra rồi, con Kim ngao nọ bèn thừa cơ lần theo nước mưa mà xuống trần gian, và chạy đến biển đông nương thân. Khi con Kim ngao đến được trần gian rồi th́ bản tính độc ác hại người lại nổi lên. Nó có bốn chân và giữa các ngón chân có cái màn da thật dày cho nó dùng làm mái chèo, nên trong nước nó có thể bơi lội mà trên đất liền nó cũng có thể đi lại. Cần kiếm ăn th́ nó nổi lên mặt nước như một chiếc tàu nhỏ, lúc ấy không cần biết là tàu buôn, thuyền chài, một khi bị nó khám phá ra th́ coi như là tai họa giáng lên đầu. Sức mạnh con Kim ngao này rất lớn, nó muốn chọc thủng đáy tàu th́ chỉ cần dùng lưng ủi một cái, chiếc tàu nọ không lật nhào th́ cũng bị thủng một lỗ rất lớn, người trên tàu đều biến thành bữa ăn cho nó no bụng. Từ khi có con Kim ngao này đến, dân chài không dám ra khơi, tàu buôn không dám nhổ neo, người dân sống ở miền duyên hải không c̣n nghề nào có thể làm sinh kế nữa. Nếu con Kim ngao không t́m thấy thức ăn trên mặt biển th́ nó trèo lên đất liền tác yêu tác quái, bắt trộm heo dê ḅ ngựa của người ta nuôi mà ăn, c̣n nếu thấy người nó cũng không tha. Một số người can đảm t́m cách bắt con quái vật này, họ bèn kết một cái lưới thật lớn, tung tới chỗ mà con Kim ngao hay xuất hiện trong biển, nào ngờ sức mạnh con quái vật thật là vô cùng, nó chỉ cần duỗi chân ra là cái lưới rách nát ; họ lại dùng súng lửa, súng bắn chim để bắn nó, nhưng tiếc rằng cái mai của nó rất dày và chắc, không súng đạn nào có thể làm cho nó bị thương. Họ đă làm đủ cách rồi mà cũng không thể nào bắt hay giết con Kim ngao, ngược lại con quái vật bị chọc tức như thế nên ngày ngày lên bờ gây rối, thấy người hay thú đều bắt mà ăn một cách bừa băi. Dân chúng miền duyên hải bị hắn giết hại quá nhiều, chỉ biết dậm chân kêu trời, âm thanh khóc thương không dứt. Bồ Tát Quan Âm đang ở động Triều Âm, rừng Trúc Tía trên núi Phổ Đà nghe tiếng kêu khóc, đưa mắt nh́n về phía Đông Hải quan sát. Quán xong Ngài biết rằng con Kim ngao đang nhiễu hại dân lành khiến họ không c̣n biết nương tựa vào đâu mà sống, bèn khởi tâm đại bi, quyết v́ dân mà trừ hại, bèn biến thành một bà lăo, t́m đến bờ biển kiếm một căn nhà bỏ trống mà ở. Có người thấy vậy bèn hỏi: - Này bà lăo, ở đây có con quái vật, bà không biết hay sao? - Biết chứ! - Đă biết sao lại c̣n tới đây ở? Con quái vật đó hay ăn thịt người, người ta muốn trốn c̣n trốn không được! Ngài Quan Âm nói: - Không sao, chính tôi đang muốn thâu nhận con nghiệt súc này. Nghe thế ai mà chịu tin, họ lại nói tiếp: - Sức mạnh con quái vật này vô cùng tận mà phản ứng của nó cũng rất mau lẹ, không ai lưới nó được mà bắn nó cũng không chết, bà tuổi già sức yếu như thế th́ làm sao đối chọi lại với nó? Ngài Quan Âm nói: - Quư vị đă nghe qua cái lư "lấy nhược thắng cường, lấy nhu thắng cương" rồi chứ? Nh́n con voi trắng khổng lồ kia mà con sợ con chuột nhắt tí hon, và con rắn độc hung hăn mà cũng không địch lại nổi một con rết gầy yếu … Con Kim ngao tuy lớn mạnh thật đấy nhưng tôi có cách để trị nó. Những người kia nghe th́ bán tín bán nghi, họ không biết bà lăo ốm yếu gió thổi cũng bay kia làm sao khắc phục được con quái vật, nên họ kéo đến xem bà xử trí ra sao. Ngài Quan Âm tuần tự đến từ nhà này tới nhà khác, thu góp được mười vạn tám ngàn sợi tơ tằm, và dùng những sợi tơ tằm ấy đan lại thành một sợi dây thừng vĩ đại. Xong Ngài lấy cây dương liễu trong tịnh b́nh ra, tước thành 9 cái móc bằng gai, cột chúng lại với nhau vào đầu của sợi dây thừng trên. Ngài c̣n lấy đất bùn bên bờ biển nặn thành h́nh một người nộm và dấu những cái móc bằng gai ấy vào bụng người nộm ấy. Làm xong mọi việc rồi, Ngài bảo mọi người hăy tránh ra thật xa, c̣n ḿnh th́ đi dạo lăng văng trên bờ biển. Con Kim ngao trải qua vài ngày ngủ vùi dưới đáy biển, đúng lúc ấy nó muốn lên bờ kiếm người hay thú vật bắt ăn cho thỏa thích, bèn từ một ngọn sóng lớn vọt lên mặt biển, bơi thẳng tới bờ. Mọi người vừa thấy sóng gió ngất trời đều cùng nhau kinh hăi kêu lên: - Quái vật tới rồi! Quái vật tới rồi! Ngài Quan Âm tay mặt cầm dây thừng, tay trái nhấc người nộm bằng đất bùn lên, tới trước mặt quái vật không chút lo sợ. Kim ngao bơi tới bờ rồi, thấy có người trên bờ bèn lặn xuống nước hớp một bụng nước biển, rồi ngóc đầu lên nghểnh cổ há to miệng ra, chỉ thấy một luồng nước như những mũi tên nhọn hướng về phía Ngài Quan Âm mà phun tới. Mọi người thấy sự việc như thế ai cũng đổ mồ hôi hột, lo sợ cho mạng sống của bà lăo già. Có ai ngờ, dù bị phun nước như thế Ngài vẫn đứng yên không xê xích. Con Kim ngao phun hết nước rồi gầm lên một tiếng, nhe nanh múa vuốt nhảy bổ tới. Ngài Quan Âm lớn tiếng phán rằng: - Nghiệt súc, đừng có ngông cuồng! Ta cho mi ăn thịt người đây! Nói xong bèn phóng người nộm vào mặt hắn. Con Kim ngao đang đói, chẳng từ món ăn nào, há cái mồm như chậu máu nuốt chửng người nộm vào bụng. Không ngờ người nộm bằng đất kia vào bụng nó rồi th́ vữa ra, 9 cái móc gai cột vào đầu sợi dây thừng bấu vào tim gan phèo phổi của hắn. Ngài Quan Âm nhẹ tay giật dây thừng một cái, con Kim ngao đau quá rống lên như heo bị chọc huyết, không bao lâu lăn lộn trên băi cát. Ngài Quan Âm nói: - Nghiệt súc, lâu nay sống trong nhân gian mi đă tàn hại không biết bao nhiêu sinh linh, đáng lẽ phải tru diệt mi đi, nhưng ta từ bi độ mi về Nam Hải tu hành sám hối tội ác, mi đi hay không đi? Con Kim ngao nghe thế bèn quỳ mọp trên băi cát, nh́n Ngài Quan Âm gật đầu liên hồi. Ngài Quan Âm thu được con Kim ngao rồi, hướng về những người khác mà từ giă: - Quái vật đă trừ xong, quư vị hăy trở về nhà xưa mà sống cảnh an cư lạc nghiệp, ta cũng trở về núi Phổ Đà đây. Nói xong Ngài hiện nguyên h́nh Bồ Tát, tung người lên đạp trên lưng con Kim ngao. Con Kim ngao duỗi bốn chân, quay lại phía biển cả, phăng phăng bơi trên mặt nước hướng về Nam Hải. Tới đây mọi người mới bừng ngộ ra, biết rằng đó chính là Bồ Tát Quan Âm thị hiện để cứu khổ cho dân, bèn cùng nhau hướng lên không trung mà lạy tạ. Từ đó trong các chùa miếu có tạc tượng Ngài Quan Âm đứng trên lưng con Kim ngao, gọi là "Ngao Đầu Quan Âm".
7 - Chụp Tên Hàng Phục Tướng Cướp
Ngày xưa, có một tàu cướp biển ngày ngày cứ lăng văng trên sông Hoàng Hà, mà cầm đầu là tên giặc cướp Lam Lễ Dụ. Hắn tung hoành trên mặt nước, không có chuyện ác nào không làm, thấy tàu buôn th́ cướp hàng hóa, thấy thuyền chài th́ đoạt cả mẻ cá của người ta, c̣n nếu gặp du thuyền th́ lột hết vàng bạc của du khách trên tàu. Tuy nhiên tên giặc cướp thô lỗ kệch cỡm này vẫn c̣n một điều húy kỵ, đó là hắn không dám bén mảng tới Phổ Đà sơn cướp bóc chùa chiền hay nhiễu hại tín đồ, v́ hắn rất sợ bị đức Bồ Tát Quan Thế Âm đại từ đại bi trừng phạt hắn. Một hôm, tàu cướp biển đi ngang qua hải phận băi cát Thiên Bộ Sa, Lam Lễ Dụ đang ngồi trong khoang thuyền uống rượu, giương cặp mắt kèm nhèm nh́n quanh nh́n quất, bỗng hắn thấy dọc theo bờ biển Thiên Bộ Sa có một cô gái tay cầm giỏ tre, đang đùa nghịch bằng cách đạp trên đầu sóng mà đi đi lại lại. Lam Lễ Dụ ngẩn người ra mà nh́n, nghĩ rằng "cô gái này bản lănh thật cao, biết đạp trên đầu sóng mà đi! " Rồi ra lệnh cho tên lâu la lái tàu chạy sát lại bờ biển. Khi có thể nh́n rơ, hắn đờ đẫn cả người v́ cô gái đang đạp sóng kia là một thiếu nữ xinh đẹp như một nàng tiên trên thiên giới! Lam Lễ Dụ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nghĩ rằng nếu bắt cô gái này về làm áp thuyền phu nhân th́ ta chẳng phải như cọp thêm vây sao? Thật là nhất cử lưỡng tiện! Càng nghĩ càng thấy đẹp ḷng, càng thấy ham muốn, bất giác nghếch mặt lên trời cười lên hô hố, rồi lập tức truyền lệnh cho một tên lâu la thả chiếc thuyền tam bản xuống chèo cho hắn đi vào bờ. Không ngờ thiếu nữ nọ nh́n thấy Lam Lễ Dụ bơi thuyền tới gần th́ nhoẻn miệng cười và quay đi, tiếp tục đạp sóng hướng tới động Triêu Dương. Lam Lễ Dụ ḷng nóng như lửa đốt, luôn miệng hối lâu la "chèo mau, chèo mau đuổi theo cô ta!" và nhắm hướng động Triêu Dương mà thẳng tiến. Nh́n th́ mắt thấy như đă gần bắt được cô gái rồi, nhưng cô gái lại quẹo về hướng miếu Hải Triều. Lam Lễ Dụ không nhẫn nại được nữa, vừa đuổi theo vừa la :"Cô kia đứng lại! Đứng lại ngay!" Cô gái không lộ chút ǵ là lo sợ, cứ chốc chốc quay đầu lại nh́n, nhưng vẫn khoan thai tiến tới phía trước, mỗi bước chân đi làm cho những giọt hoa biển bắn lên tung toé, trông thật là hồn nhiên và dễ thương! Lam Lễ Dụ chạy theo mà cả người bốc khói, tâm ác nổi dậy, bèn rút cung tên bắn cô gái một phát. Làm như cô gái có cặp mắt đằng sau đầu, cô chờ tên bay tới gần ḿnh rồi mới ung dung đưa cánh tay ngọc lên "phụp", chụp lấy mũi tên trong tay, không quay đầu mà cũng không dừng lại, chân vẫn tiếp tục đạp trên đầu ngọn sóng mà đi. Lam Lễ Dụ thấy thế giật ḿnh, miệng la oai oái :"Giỏi! Thật là cao cường! Bản lănh cô gái này quả là phi phàm!" Hắn vừa kinh sợ vừa thích thú, nhưng cũng lại vừa cáu vừa thẹn, bèn nhắm hai cánh tay của cô gái bắn liên tiếp hai mũi tên, tâm nghĩ :"Bây giờ xem cô ḿnh có thoát được tay ta không nhé!" Ư tưởng chưa dứt trong đầu đă thấy bàn tay phải của người thiếu nữ đưa lên chụp lấy mũi tên thứ nhất, và chuyển qua phía trái chụp lấy mũi tên thứ hai, xong cô c̣n quay đầu lại cười, và tiến vào một con đường nhỏ hướng tới miếu Hải Triều. Lam Lễ Dụ ngây người kinh hoàng, sững sờ đứng lại, khi tỉnh hồn th́ không thấy bóng dáng cô gái đâu, mà chỉ thấy chiếc giỏ tre của cô bỏ lại dưới đất. Hắn vội vàng tiến tới nh́n, thấy trong giỏ chỉ có một con cá không to không nhỏ, đang yếu ớt quẫy quẫy đuôi. Thật lâu sau tên ma đầu kia mới hiểu thông ra, nổi trận lôi đ́nh la lên: "Cá trong giỏ (*)! Cô ta muốn ám chỉ ta đây mà! Cô nương thật là to gan, dám đem tên ta ra mà giễu cợt!" Lập tức hắn giận dữ dùng chân đá chiếc giỏ tre bay xuống biển và hậm hực chạy tiếp đi t́m người thiếu nữ kia. Hắn điên cuồng chạy vào đại điện của miếu Hải Triều, nhưng ngước đầu lên chỉ thấy ṭa của Ngài Quan Âm, phía trước có một lư hương, và trong lư hương có cắm ba mũi tên nhọn mà hắn đă bắn ban năy, đuôi tên c̣n bốc khói nghi ngút, giống hệt ba cây hương thơm dịu! Hắn bước đến một cách tức tối toan rút tên ra khỏi lư nhưng kéo tới lồi cả con mắt, ba cây tên vẫn trơ trơ bất động. Lúc ấy tên cướp biển mới cảm thấy sợ hăi, mặt mày tái mét không c̣n một hột máu, toàn thân toát mồ hôi lạnh, muốn quay đầu chạy trốn ra khỏi miếu nhưng tại sao chân hắn như có mọc rễ, cất bước không lên như thế này! Người đời thường nói: "Kẻ xấu mới hay thấp thỏm lo sợ", huống chi là một tên cướp biển đă tạo bao nhiêu tội ác! Nhưng khi hắn ngước mắt lên nh́n tượng Ngài Quan Âm trên ṭa sen, và lại nh́n những mũi tên đang bốc khói th́ đột nhiên đại ngộ, vội lập cập quỳ xuống đất, dập đầu lạy không ngừng. Hôm sau hắn giải tán hết bọn lâu la, nhận ch́m tàu cướp, c̣n ḿnh th́ tự đóng một cái gông bằng gỗ, cạo đầu nhẵn thín và từ dó ngày ngày quay mặt vào tường cầu xin ngài Quan Âm tha thứ tội lỗi cho ḿnh. Về sau, Quan Âm Đại sĩ thấy ông đeo gông quay mặt vào tường ṛng ră ba năm, biểu lộ rơ ràng sự quyết tâm sám hối tội lỗi xưa để trở thành một con người mới, bèn chính thức truyền giới cho ông đặt tên là Già (**) Lam, làm đệ tử của Phật. Từ đó ông đi theo Quan Âm Đại sĩ, trải qua không biết bao nhiêu là chướng nạn, hoàn toàn lột xác, tu hành chứng được chính quả và được mọi người gọi là Bồ Tát Già Lam.
(*) Lam Lễ Dụ = Lam lư ngư (cá trong giỏ): hai câu này tiếng Hán phiên âm giống nhau. (**) Già: gông.
Ngày xưa tại đảo Lục Hoành ở Châu Sơn có một gia đ́nh họ Trương, gồm hai vợ chồng và một cô con gái duy nhất tên là Thụy Châu. Năm ấy, Thụy Châu vừa tṛn 20 tuổi. Người ta thường ví nhan sắc của một cô gái đôi tám như một đóa hoa nhưng Thụy Châu th́ đẹp không khác ǵ một tiên nữ cơi trời. Người trong đảo thường tự hỏi ai sẽ có diễm phúc cưới được cô gái xinh đẹp tuyệt trần này về làm vợ! Nào có ngờ đâu một ngày kia, trời chạng vạng tối, đột nhiên có một bọn cướp xông vào nhà ông bà Trương bắt cóc Thụy Châu đem về cho đại vương của họ làm áp trại phu nhân. Hai vợ chồng ông bà Trương van xin thế nào chúng cũng không nghe, đối với một bọn cướp th́ có lư lẽ nào mà chúng chịu nghe? Cuối cùng Thụy Châu cũng bị bắt mang đi. Bọn cướp đưa Thụy Châu đến một con thuyền cập ở bến đ̣, nhưng lúc ấy thủy triều đang xuống, thuyền mắc cạn, không thể đi được. Bọn cướp đành kiếm một lữ điếm tạm trú đêm ấy. Thụy Châu bị nhốt trong một căn pḥng nhỏ trong lữ điếm. Đêm đă khuya, cô nằm trên giường khóc lóc bi thương, không tài nào nhắm mắt ngủ. Bỗng nhiên giữa tiếng khóc của cô, có tiếng "két" của cánh cửa vừa mở ra. Một bà lăo đầu tóc bạc phơ bước vào nói: - Cô nương, xin cô làm ơn làm phước… tôi già cả không nơi nương tựa, cô giúp tôi được không? Thụy Châu nh́n bà lăo đói khổ kia, ḷng rất cảm thương, không ngờ trên thế gian này cũng có người khổ không kém ǵ ḿnh. Cô vội vàng lấy chút lương khô mà bọn cướp mang đến cho cô ban năy, nói với bà lăo: - Bà ơi, cháu cũng đang trong cơn hoạn nạn, nhưng có chút lương khô đây, bà dùng cho đỡ đói. Bà lăo đỡ lấy nắm lương khô, không một lời cám ơn, từ từ ăn hết. Ăn xong bà lại thở ra: - Ui chao! Đêm nay không biết ngủ ở đâu đây! Thụy Châu nói: - Bà ở lại đây mà ngủ đi! Nói xong cô đỡ bà lăo lên giường nằm. Bà lăo cũng chẳng làm khách, buông gậy, cởi dép, vừa đặt lưng xuống giường là ngủ ngay, chẳng mấy chốc đă ngáy pho pho! Trong pḥng chỉ có mỗi một cái giường đă nhường cho bà lăo ngủ rồi, Thụy Châu chỉ c̣n biết ngồi trong góc pḥng mà khóc thương cho thân phận khổ nạn của ḿnh. Khóc cho đến nửa đêm th́ cô mệt quá ngủ thiếp đi, khi bừng tỉnh th́ trời cũng vừa hừng sáng. Cô ngẩng đầu lên nh́n th́ không thấy bà lăo nằm trên giường nữa, nhưng dưới đất th́ c̣n lại đôi dép của bà. Thụy Châu thầm nghĩ: - Bà lăo vô ư quá đi thôi, làm sao lại quên đôi dép ở đây! Già cả như thế mà không có dép làm sao mà đi? Nghĩ đến đây có bèn ấy đôi dép của bà lăo dấu trong người, định rằng khi nào gặp lại sẽ trao trả cho bà. Chẳng bao lâu, bọn cướp đưa Thụy Châu lên thuyền. Thuyền vừa mới rời Lục Hoành, mặt biển đang êm bỗng nổi gió lớn. Từng ngọn sóng khổng lồ ập xuống tứ phía, chẳng bao lâu thuyền đă lật nhào. Khi Thụy Châu rơi xuống nước th́ đôi dép kia cũng rơi theo sau, nhưng lại bỗng nhiên biến thành hai chiếc lá sen, nâng Thụy Châu lên khỏi mặt nước. Toàn thể bọn cướp đều bị chết ch́m làm mồi cho cá biển, c̣n Thụy Châu th́ đứng trên lá sen, nương theo gió mà rẽ sóng trôi giạt thẳng về đảo Lục Hoành. Thụy Châu vừa bước lên bờ th́ hai chiếc lá sen nọ bỗng biến thành một luồng khói, bay bay theo gió hướng về Phổ Đà Sơn. Thế là Thụy Châu được về đoàn tụ với cha mẹ. Người trong làng ai cũng đến chúc mừng. Khi nghe Thụy Châu kể lại chuyện ḿnh làm sao thoát hiểm, và đến đoạn bà lăo đi chân đất, tất cả mọi người đồng thanh nói: Bà lăo ấy chắc chắn là hóa thân của đức Quan Thế Âm. Từ đó chuyện "Quan Âm đi chân đất" được loan truyền khắp nơi.
Quan Âm Bồ Tát, một ḷng chỉ nghĩ đến chuyện cứu độ trăm họ trong thiên hạ, thường hay quan sát những áng mây lững lờ bay trên trời. Một hôm, Ngài thấy bầu không khí ở bên trên vùng tây bắc tỉnh Vân Nam nổi lên từng cuộn mây mịt mù nồng nặc ác khí, và những đám mây ấy tụ thật lâu không tan, Ngài biết ngay rằng ở đấy chắc chắn đang xẩy ra chuyện không lành. Ngài liền gọi Thiện Tài và Long Nữ lại bảo rằng: - Hôm nay ta quán thấy trời Vân Nam đầy mây oan khí ác, chắc chắn rằng dân chúng chỗ ấy đang bị tai ương, chúng ta hăy đến đó xem có chuyện chi và giúp đỡ trăm họ thoát khỏi ách nạn. Ba người lập tức cưỡi mây lành đến Vân Nam, và giáng hạ vào một ngôi làng trên núi. Ngài Quan Âm hóa thành một ông lăo, Thiện Tài Long Nữ hóa thành hai đứa con trai và con gái của ông. Lúc ấy hoàng hôn đă phủ xuống vạn vật, nhưng sao không thấy nhà nào lên đèn, cửa nhà nào cũng đóng chặt kín, không một tiếng động, ngay cả tiếng chim kêu chó sủa cũng rất hiếm, cả một ngôi làng ch́m trong bầu yên lặng rùng rợn như cơi chết. Ngài Quan Âm cảm thấy có điều ǵ bất ổn, không biết có chuyện quái đản ǵ đă xảy ra ở chỗ này khiến cho dân chúng phải sống trong cảnh thê lương như vậy, nên nhất định t́m hiểu nguyên do. Ba người t́m đến trước cửa một ngôi nhà bề ngoài trông có vẻ giàu sang sung túc, nhưng gơ cửa thật lâu mà không hề nghe động tĩnh ǵ bên trong. Ngài Quan Âm lại gơ cửa, vừa gơ vừa nói lớn: - Ba cha con chúng tôi là người từ xa đi ngang làng này, trời đă tối, xin cho chúng tôi ngủ nhờ một đêm! Thật lâu sau mới nghe tiếng chân người, rồi cánh cửa mở ra he hé, và giọng một bà lăo hỏi vọng ra: - Mấy người từ đâu tới? Tới đây để làm ǵ? Ngài Quan Âm trả lời: - Chúng tôi từ miền đông đến đây thăm người thân, chiều nay đi ngang nhà bà, xin bà rộng ḷng cho chúng tôi tá túc một đêm. Qua khe cửa mở hé, bà lăo nh́n thấy một ông lăo và hai đứa bé, vốn là người phúc hậu nên bà mở rộng cửa ra cho ba người bước vào nhà. Ngồi vào nhà khách rồi, ngài Quan Âm mới hỏi bà lăo: - Thưa cụ, thôn ta có chuyện chi xảy ra vậy, tại sao ngoài đường không có lấy một bóng người, cửa nhà nào cũng đóng cửa im ỉm, đèn đuốc cũng không ai thắp nữa là v́ sao? Bà lăo thở dài nói: - Quư vị không biết mấy tháng nay làng chúng tôi bị một chướng nghiệp thê thảm đến dường nào! Ôi! Trước kia làng chúng tôi đâu có như thế này, vùng Thương Sơn Nhĩ Hải này đất đai th́ màu mỡ ph́ nhiêu, nhà nhà sinh sống trong cảnh yên vui khá giả, đồng thời ai cũng tốt bụng và hiếu khách, khách lạ phương xa đến làng lúc nào cũng được tiếp đăi nồng nhiệt, có đâu như bây giờ, mọi nhà đều sống trong phập phồng bất an, ai mà c̣n tâm trí đâu mà tiếp đăi khách… Thiện Tài đứng ở bên cạnh, hỏi: - Thưa cụ, ở đây xẩy ra chuyện ǵ đáng sợ đến thế? Bà cụ đáp: - Năm ngoái có một con yêu quái đến đây. Con yêu này không biết từ đâu đến, nó đặc biệt độc hại và hung ác, chỉ chuyên ăn cặp mắt của những đứa trẻ, hoặc là con trai, hoặc là con gái, con một duy nhất trong gia đ́nh. Hiện nay, xung quanh cả vùng này không thể tính đếm được những người đă bị nó hăm hại, có những đứa trẻ bị nó móc mắt đă trở thành mù loà, đi khắp nơi để ăn xin. Có những đứa trẻ không muốn sống nữa nên nhảy xuống sông tự sát. Có những đứa khác trở nên điên loạn, thật là thê thảm. Con yêu quái này có nhiều thần thông nên biết đi mây lướt gió, biến hóa muôn h́nh, đi lại không để dấu vết. Nó rất hung ác, lại có sức mạnh vô song, nó có thể bắt một con ḅ xé làm hai mảnh, hay dùng chân đá một khối đá lớn văng ra xa một vài dặm. Nó đă cưỡng bách dân làng xây riêng cho nó một cái miếu, quy định rằng cứ ngày 30 mỗi tháng phải cống hiến cho nó một đứa bé, mà phải là con một trong gia đ́nh, bỏ đứa bé trong miếu để nửa đêm nó về ăn. Nhà nào chỉ có một đứa con trai hay con gái duy nhất th́ nhà ấy xui xẻo, có ai có thể đành đoạn đem con ḿnh tới miếu cống hiến cho yêu quái bao giờ ! Nhưng nó đă rêu rao rằng nếu ai dám không tuân, nếu tháng nào nó không có mắt trẻ con để ăn, nó sẽ đạp thôn này thành b́nh địa. Cho nên chúng tôi không có cách nào hơn là rút thăm, ai xui xẻo bắt trúng thăm chỉ đành đưa đứa con độc nhất của ḿnh đến miếu để bảo toàn sự sống cho dân làng. Thật ra, không nhà nào có thể chịu đựng được, nửa đêm nghe tiếng thét thảm thiết của đứa bé trong miếu vọng ra, ai nghe cũng cảm thấy ruột đứt làm trăm mảnh! Tháng trước xảy ra chuyện bất thường, đứa bé bị bắt thăm đă được đưa vào miếu rồi nhưng trốn ra được, con quái vật thấy nó bỏ trốn bèn nổi trận lôi đ́nh chạy vào làng giết chết hơn mười người, người nào cũng chết không toàn thây, tim và phổi bị móc phơi ra ngoài, thật là khủng khiếp và thê thảm. Con yêu quái c̣n hăm rằng nếu c̣n xảy ra chuyện này một lần nữa th́ nó sẽ giết trọn cả làng. V́ thế dân làng nghe nói đến con quỷ ấy th́ vừa hận vừa sợ, rất nhiều người đă đem gia đ́nh con cái lưu lạc sang xứ khác, những người c̣n lại không đi được th́ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Trời ơi nếu không trừ con yêu quái này th́ làm sao chúng tôi tiếp tục sống nổi đây? Tuy nhiên, ai là người trừ khử nó được? Cách đây vài ngày có một thầy tu, phẫn nộ quá nên liều ḿnh t́m cách trừ con yêu quái, suưt nữa mất mạng. Tại sao không có Bồ Tát nào đến cứu chúng tôi hở trời? Nghe bà lăo vừa khóc vừa kể, Quan Âm Bồ Tát rất căm giận. Ngài nghĩ rằng: "con yêu quái này độc hại như thế th́ chắc chắn phải là một loại hung thần ác sát nào đây. Loại yêu quái này rất có thể từ địa ngục lên. Trước hết, ta phải điều tra cho rơ ràng mới được". Nghĩ thế xong, Ngài an ủi bà lăo: - Cụ không phải sợ hăi nữa, rồi con yêu quái này thế nào cũng sẽ bị hàng phục. Bồ Tát Quan Âm ngầm ra hiệu cho Thiện Tài, Long Nữ ở lại bầu bạn bên cạnh bà lăo, c̣n ḿnh th́ lưu lại một thân giả, c̣n thân thật th́ nhảy vọt lên mây. Ngài cưỡi mây lập tức đến cửa địa ngục. Diêm La Vương vội vàng bước ra nghênh tiếp: - Quan Âm Đại sĩ giá lâm mà chúng tôi không ra đón từ xa, thật là thiếu sót! Lâu quá không thấy Đại sĩ quang lâm địa ngục, không biết hôm nay Ngài đến đây có điều chi dạy bảo? Quan Âm Bồ Tát nói: - Tôi đến đây điều tra một việc, vừa rồi ở Thương Sơn Nhĩ Hải xuất hiện một con quỷ chỉ chuyên ăn mắt của những đứa trẻ con một trong gia đ́nh. Tôi ước chừng loại hung thần ác sát ấy có thể từ địa ngục các ông trốn lên. Vậy cách đây vài tháng, có con quỷ nào trốn thoát ra không? Diêm La Vương nghe thế không ngừng dập đầu lạy mà nói: - Cách đây ba tháng, quả nhiên có một con quỷ chuyên việc canh gác ngục đă chạy thoát ra khỏi chốn này. Điều này do tôi cai quản không đủ nghiêm mật, xin Bồ Tát tha tội, tôi xin đi bắt nó trở về đây ngay. Ngài Quan Âm nói: - Quả nhiên là như thế. Con ác quỷ làm đủ tội ác ở nơi ấy, không thể dễ dàng tha thứ cho nó được. Tôi nghĩ ông không cần phải đi bắt, để tôi khắc phục nó và giam nó ở trên đỉnh Ngũ Đài, để đời đời nó không bao giờ chạy thoát và làm ác được nữa. Diêm La Vương gật đầu liền liền biểu lộ sự đồng ư: - Đại sĩ dạy thế cũng phải, xin Bồ Tát tùy tiện xử trị con ác quỷ la sát ấy. Từ đây về sau tôi quyết sẽ canh chừng cẩn mật hơn để không có con quỷ nào khác có thể trốn ra. Ngài Quan Âm dùng mây lành trở về, nhập vào cái thân giả đang ở nhà bà cụ già và hỏi: - Bao giờ con yêu quái trở lại làng này? Cụ đừng sợ nữa, chúng tôi sẽ đi bắt nó. Bà lăo vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ: - Cụ và hai cháu đây chỉ có ba người mà đ̣i đi bắt yêu quái sao được? Các vị nên cẩn thận là hơn. Rồi bà chỉ Thiện Tài mà nói: - Nếu cậu đây là con trai duy nhất trong nhà th́ nguy hiểm lắm, các vị nên bỏ trốn là tốt hơn cả. Ngài Quan Âm đáp: - Cụ không phải lo cho chúng tôi, chúng tôi đă có cách. Chỉ xin cụ cho biết bao giờ con yêu quái trở lại đây là được. Bà lăo bán tín bán nghi trả lời: - Ngày mai là đúng ngày 30, con yêu quái thế nào cũng trở lại. Chúng tôi đă rút thăm, rút trúng đứa con trai duy nhất của nhà lăo Tôn. Nếu các vị thật sự có bản lĩnh th́ xin cứu con trai của lăo Tôn. Nói xong bà dọn cơm cho ba cha con ăn, ăn xong mọi người trở về chỗ ngủ của ḿnh nghỉ ngơi. Hôm sau, Ngài Quan Âm cùng Thiện Tài, Long Nữ đi bộ một ṿng trong thôn làng, thấy có vài đứa trẻ mù loà ngồi trước cửa nhà ḿnh, trông thật là đáng thương, ai nh́n cũng đau ḷng. Long Nữ, Thiện Tài thấy chúng như thế cảm thấy quá thương tâm, lắc đầu thở dài mà hỏi ngài Quan Âm: - Sư phụ, những đứa trẻ này có thể sáng mắt lại không? Quan Âm Bồ Tát nói: - Chiều nay, sau khi hàng phục yêu quái, ta sẽ bắt nó nhả ra lại tất cả những đôi mắt mà nó đă nuốt, rắc chút nước cam lồ lên rồi gắn trả lại cho những đứa trẻ ấy, chúng nó sẽ sáng mắt trở lại, các con đừng lo. Ba người đến trước cái miếu mà dân làng đă xây riêng cho ác quỷ, thấy nơi ấy đă tụ tập nhiều người dân làng, họ nghe nói ba cha con này t́nh nguyện đi hàng phục yêu quái nên họ rủ nhau kéo đến. Họ cũng biết rằng nơi đây sẽ xảy ra một trận chiến ác liệt, nên họ đến cầu nguyện cho yêu quái bị hàng phục và cho ba cha con b́nh yên vô sự. Dân làng nói với Bồ Tát Quan Âm rằng: - Thưa cụ, ba cha con cụ một già hai trẻ làm sao có thể hàng phục yêu quái được? Rồi họ lại đem những chuyện tàn ác độc hại của yêu quái ra kể lại một lần nữa. Bồ Tát Quan Âm nói với mọi người: - Các vị là người lương thiện, người lương thiện tự nhiên sẽ được Bồ Tát che chở bảo hộ, c̣n yêu quái làm ác th́ thế nào cũng bị thu phục, xin quư vị hăy tin tôi. Dân làng lại hỏi: - Nhưng Bồ Tát ở đâu? Nếu không hàng phục được yêu quái th́ chúng tôi sẽ không chịu đựng được nổi nữa, con em chúng tôi bị tàn hại nhiều rồi! Quan Âm Bồ Tát nói: - Hỡi dân làng, xin hăy nh́n ḱa, Bồ Tát đến rồi. Ngài đưa tay chỉ, mọi người nh́n theo hướng ngón tay của ngài, thấy một luồng ánh sáng vàng rực từ trời chiếu xuống, trong nháy mắt đă trở thành một ṿng tṛn ánh sáng, bên trong có một thiên tướng mặc áo giáp, đội mũ sắt, tay cầm chùy báu, thật là nghiêm trang uy dũng. Khi dân làng thấy có thiên tướng xuất hiện, ai cũng quỳ xuống đất lễ lạy, nhưng khi họ ngẩng đầu đứng dậy th́ thiên tướng và ṿng tṛn ánh sáng đă ẩn mất. Khi thấy được thiên tướng rồi dân làng mới biết rằng ba cha con này không phải là người tầm thường, nên tỏ vẻ tin cậy. Ngài Quan Âm nói với mọi người: - Bây giờ th́ quư vị có thể an tâm rồi. Tối nay, xin mọi người đừng ra đây t́m cách giúp đỡ, chỉ cần quư vị chuẩn bị cho chúng tôi một cây côn dài và dấu đằng sau cửa, rồi sau đó ai về nhà nấy ngủ, sáng mai thức dậy sẽ có tin vui. Dân làng biết ba cha con nhà này thật sự phi phàm, họ bèn kéo tay ngài Quan Âm cám ơn nhiều lần, nhắc nhở Ngài phải hết sức cẩn thận. Đêm hôm ấy trời không trăng sau, bốn bề tĩnh lặng. Đúng nửa đêm, một luồng ánh sáng xanh xẹt ngang trời, âm u rùng rợn, sau đó là một làn gió quái lạ thổi đến mang theo một luồng yêu khí nồng nặc. Lúc ấy Quan Âm Bồ Tát đă hóa thành một đứa bé trai ngồi trong miếu của La Sát, Thiện Tài hóa thành một vị thiên tướng cao lớn uy nghi, mai phục ở một bên miếu, c̣n Long Nữ th́ lo bảo vệ đứa bé trai thật đă bị đem vào cống hiến làm mồi cho quỷ. Gió quái và yêu khí càng lúc càng nồng, tiếp theo liền là một tiếng kêu thảm thiết xé màn đêm, và một con quái vật khổng lồ từ trời rơi xuống, xồng xộc chạy vào miếu. Trong nháy mắt con quái vật biến thành một con ác quỷ la sát đầu có mọc hai sừng, thân mọc sáu tay, đi thẳng tới trước mặt đứa bé. Vừa thấy đứa bé trong miếu, ác quỷ bèn rú lên một tràng cười hiểm độc, sáu cánh tay quờ quạng một cách hung ác. Nhưng sao hôm nay con yêu quái cảm thấy đứa bé trong miếu dường như có điều chi lạ lạ. Mọi thường, những đứa trẻ khác thấy nó th́ sợ hăi khóc thét lên, nhưng hôm nay đứa bé trai này không những không khóc mà c̣n đưa ngón tay chỉ thẳng vào người nó. Con yêu quái chưa kịp có phản ứng cũng không biết điều đang chi xảy ra, đă thấy cả vạn tia ánh sáng vàng bắn tới thân, sáu bàn tay của nó lập tức bị những tia ánh sáng ấy cột chặt lại không động đậy được. La sát giật ḿnh kinh hăi, dùng hết sức ḿnh để vùng vẫy nhưng sáu bàn tay đă bị trói chặt cứng, toàn thân cũng bị ánh sáng vàng ấy khóa lại không sao cử động. La sát cảm thấy không xong, muốn chạy trốn ra khỏi vơng lưới ánh sáng vàng, nhưng ngay lúc ấy liền thấy trước mặt ḿnh có một vị thiên tướng vô cùng cao lớn, trợn tṛn đôi mắt giận dữ, tay cầm chùy báu chận lại và đánh xuống. La Sát bị đánh ngă nhào xuống đất, khi nó lồm cồm ḅ dậy nh́n lại một lần nữa th́ thấy đứa bé ban năy đă biến thành Quan Thế Âm Bồ Tát, tay cầm tịnh b́nh, đầu đội mũ báu, chân đạp hoa sen. Hắn bèn dập đầu không ngừng xin tha mệnh "Bồ Tát thứ tội! Bồ Tát thứ tội!" Ngài Quan Âm giận dữ mắng một tiếng "Súc sinh!" rồi dùng tay chỉ một cái, những tia ánh sáng đang trói thân ác quỷ liền biến thành những sợi dây thừng bằng sắt cột lại thật chặt, khiến hắn đau đớn kêu lên: - Bồ Tát tha tội cho con, con không dám hại người nữa! Quan Âm Bồ Tát đứng trên hoa sen, nh́n xuống ác quỷ đang quỳ dưới đất mà nói: - Súc sinh kia, tại sao không lo canh gác dưới địa phủ mà lên cơi nhân gian tạo tội ác, tàn hại không biết bao nhiêu đứa trẻ, vạn ác không từ, thật ra đáng lẽ phải đập tan thân mi thành vạn mảnh để giải hận cho những người đă bị mi hăm hại. Nhưng nay ta cho mi một cơ hội chuộc tội, mi phải nhả ra hết đây những cặp mắt mà mi đă nuốt! Ác quỷ la sát lập tức nhận lời, khấu đầu không ngừng: - Vâng con nhả ra hết, chỉ xin đại sĩ khai ân, tha cho con mạng sống này! Ngài Quan Âm dùng tịnh b́nh tiếp lấy từng con, từng con mắt một. Sau đó Ngài vẫy tay, một đóa mây đen bọc kín la sát lại lôi về đỉnh Ngũ Đài, nhốt dưới một tảng đá lớn, vĩnh viễn không xoay trở được. Ngài Quan Âm bắt giam la sát ra sao, dân làng đều trông thấy rơ ràng từng chi tiết. Th́ ra Ngài đă dùng thần lực khiến cho dân làng nằm mộng thấy cuộc đấu giữa Ngài và la sát, cho nên tuy họ không có mặt trong miếu mà cũng như có mặt vậy. Hơn nữa, trong mộng họ c̣n thấy, sau khi la sát bị trói quỳ dưới đất, họ đă ùn ùn chạy tới đánh nó một trận để hả nỗi căm hờn. Hôm sau trời vừa sáng, dân làng thức dậy th́ lại thấy một điều lạ lùng khác: những đứa trẻ mù đă sáng mắt lại! Th́ ra Quan Âm Bồ Tát đem những con mắt đă thu được trong tịnh b́nh gắn trả lại cho những đứa trẻ mù, khiến chúng trở lại hoàn hảo như xưa. Dân làng vô cùng hân hoan, nhốn nháo kéo nhau đến miếu la sát, nhưng trong miếu không có lấy một bóng người, ngay cả ba cha con ông già cũng không thấy nữa. Trong lúc dân làng c̣n đang ngạc nhiên, th́ rán nắng hồng tỏa ra trên một đỉnh núi xa, trong ánh rán nắng xuất hiện bảo tướng trang nghiêm của Quan Âm Bồ Tát, tay Ngài cầm tịnh b́nh, trong b́nh có cắm nhành dương liễu. Ngài đi chân không đứng trên toà hoa sen báu, có Thiện Tài và Long Nữ đứng hai bên. Dân làng lập tức quỳ xuống lễ bái, và những đứa bé mù đă sáng mắt cũng dập đầu nghe "cốp, cốp" liên tục lớn tiếng kêu lên "Đa tạ đại ân đại đức Quan Âm Bồ Tát!" Trong không trung xa xa có tiếng Ngài Quan Âm vọng lại: - Hỡi dân làng, các vị hăy nhớ kỹ, chỉ cần các vị nhất tâm hướng thiện, tất nhiên sẽ được Bồ Tát bảo hộ. Khi dân làng ngước lên th́ rán nắng hồng trong không trung đă biến mất, Quan Âm Bồ Tát cùng Thiện Tài, Long Nữ cũng không thấy nữa. Dân làng cùng những đứa bé đều cảm kích, một lần nữa nh́n lên không trung mà bái lạy. Để ghi tạc trong ḷng ân đức Quan Âm Bồ Tát đă khắc phục la sát, dân làng bèn quyên tiền quyên vật biến miếu la sát thành Am Quan Âm, bên trong có tạc lại bảo tướng của Quan Âm đại sĩ. Bức tượng này vẫn giữ nguyên vẹn vẻ đẹp bên ngoài của đức Quan Âm môi hồng mắt liễu mày ngài, nhưng lại căn cứ vào h́nh dáng ông lăo do ngài Quan Âm hóa thân đương thời để khắc phục la sát, nên họ c̣n vẽ thêm hai hàng râu mép nhỏ rức như hai dấu phẩy. Từ đó về sau ở khu vực Thương Sơn Nhĩ Hải, phần đông đều quy y Phật, tạo nên phong khí một vùng mà ai cũng nhất tâm hướng thiện, kính thờ Phật Pháp, dân chúng trở nên thuần hậu. Con quỷ la sát một thời lộng hành ở Thương Sơn Nhĩ Hải chuyên ăn mắt những đứa trẻ con một trong gia đ́nh, vĩnh viễn bị giam giữ trên đỉnh Ngũ Đài của Thương Sơn, dân làng c̣n xây một cái "gác La Sát" ở ngay trên ấy, bên trong có tạc h́nh một vị thiên tướng Kim Cang để canh giữ nó. Ṭa gác La Sát này vẫn c̣n tồn tại cho đến ngày nay, du khách có dịp đến Thương Sơn có thể nh́n thấy. Ở vùng ấy, ai ai cũng biết chuyện Ngài Quan Âm hàng phục la sát, đến nay vẫn c̣n được lưu truyền.
Đời Đường có một vị hoàng đế tên là Văn Tông, rất nghiện ăn ṣ. Để thỏa măn ư thích của vua, các quan thường thúc ép dân chài phải nộp ṣ. Nhà nào nộp ít hay nộp trễ, nhẹ th́ phải đóng thêm thuế thóc gạo, nặng th́ bị bắt lính để làm các công việc nặng nhọc nguy hiểm. Đáng thương cho dân chài, già trẻ lớn bé đều phải xuống biển lội bùn nhặt ṣ, không cần biết trời gió hay trời mưa, đông lạnh như cắt hay hạ nóng như nung. Về lâu về dài, ṣ càng ngày càng khan hiếm, và bọn lính càng ngày càng hung dữ. Dân chài trăm họ sống không nổi nữa, tiếng oán than nguyền rủa dậy cả đất trời. Tin này truyền đến rừng trúc tím ở Phổ Đà Sơn, Quan Âm đại sĩ không thể ngồi yên được, Ngài quyết tâm trừng trị Hoàng đế một phen. Một hôm bọn lính đang thúc dân phải giao ṣ ở bến cảng Long Loan của Phổ Đà Sơn. Bỗng thấy một thiếu nữ toàn thân áo tím tiến đến gần cười chúm chím nói: - Dân nữ có một con ṣ muốn hiến dâng Hoàng Thượng. Bọn lính lệ nghe nói chỉ có một con ṣ mà thôi đă nổi giận tính làm dữ, nhưng nh́n thấy con ṣ trên hai tay cô gái đưa ra, bất giác đứng sững, ngây người ra nh́n, quên cả tiếp lấy ṣ : đó là một con ṣ rất lớn, chiếu ánh sáng muôn màu óng ánh. Người thiếu nữ mất kiên nhẫn, nói một cách bực dọc: - Các ông có muốn lấy ṣ không, muốn th́ mau tới lấy, không muốn th́ thôi! Lúc ấy bọn lính lệ mới tỉnh hồn, vội vàng nói luôn mồm: - Muốn, muốn, muốn! Lấy ṣ xong họ bèn lên một chiếc thuyền nhẹ, bơi như bay trở về nha môn. Lăo quan tri huyện từ mấy ngày qua thấy ṣ "ít thấy phát ghét, nhỏ thấy phát tội", sắp nổi cơn thịnh nộ, nhưng khi thấy con ṣ to lớn ngũ sắc th́ mừng rỡ như bắt được vàng, vội kêu lên "Hoàng thiên phù hộ!", rồi lên đường ngay lúc ấy, đi cả ngày liền đêm, tự tay đem ṣ về hoàng thành. Đường Văn Tông thấy ṣ ngũ sắc, quá yêu thích không đành ḷng rời tay, bèn đặt ṣ ngay trên bàn làm việc trong ngự thư pḥng để có thể ngắm nghía thưởng thức. Nhưng ông c̣n nghiện ăn ṣ hơn cả sinh mệnh của ḿnh, bèn gọi quan thái giám hầu bàn, bảo đem ṣ xuống nhà bếp. Nào ngờ vỏ ṣ lại quá cứng, dao bén chặt không đứt, búa nặng đập không vỡ, Đường Văn Tông rất kinh ngạc, tự tay dùng bảo kiếm chém mạnh xuống nhưng con ṣ vẫn không mảy may suy tổn. Ông nghĩ rằng đây là một bảo vật kỳ lạ của Long cung, bèn sai quan thái giám giữ kho đem vào kho tàng trân bảo giữ cho kỹ. Đêm ấy, Đường Văn Tông tự khắc phục ḿnh, ngồi trong thư pḥng phê duyệt các tấu văn. Trong đêm mông lung, ông thấy cái nghiên mực bỗng biến thành một bát canh ṣ thơm lừng lựng, khêu gợi tính tham ăn của ông khiến ông thèm rỏ răi, bèn bưng bát canh lên húp, húp tới đâu khen ngon tới đó. Tới khi no cành hông rồi ông vẫn c̣n lớn tiếng gọi: - Đem lên đây một bát nữa! Quan thái giám thường trực lấy làm lạ, run rẩy quỳ xuống lết tới hỏi: - Tâu bệ hạ, đem bát ǵ lên ạ? Văn Tông ngạc nhiên, dụi mắt, xoa cái bụng căng tṛn của ḿnh rồi bỏ vào pḥng ngủ. Ai ngờ nửa đêm ấy ông đau bụng đi tháo dạ không ngừng, báo hại các quan thái giám chạy tới chạy lui như thoi bưng bồn, rót nước, các cung nga hoảng hốt quay cuồng như đèn kéo quân để lục rương, t́m quần mới, các vị Thái y cấp tốc như ra trận bắt mạch, sắc thuốc. Cứ như thế ba ngày ba đêm, Văn Tông vẫn c̣n nằm trên giường rên hừ hừ. Sáng sớm ngày thứ tư, một cung nữ toàn thân áo tím xin đến dâng một phương thuốc bí truyền của tổ phụ.Thái y mừng rỡ đón lấy đơn thuốc, nhưng trước khi bốc thuốc phải dâng đơn lên cho hoàng đế duyệt qua. Văn Tông uể oải liếc nh́n, chỉ thấy trên đơn thuốc viết có tám chữ "Nghiện ṣ cực dân, chừa ngay vĩnh viễn". Vua nổi giận hạ chỉ đem cung nữ nọ ra xử tội. Nhưng người cung nữ cười nhạt, chân đạp lên một đóa hoa sen, tay đưa cao con ṣ ngũ sắc, vượt qua tường của cung điện mà bay đi mất. Văn Tông kinh hoàng, vội vă cho mời quốc sư Duy Chính Hoà Thượng đến tham vấn. Hoà thượng nghe chuyện từ đầu đến cuối xong xuôi, bèn dạy: - Thế gian không có ǵ ngẫu nhiên, chuyện này xảy ra là v́ muốn khơi dậy ḷng tín tâm của bệ hạ, khiến bệ hạ thương người tiếc vật mà thôi! Vua Đường Văn Tông lờ mờ suy nghĩ, cuối cùng bất đắc dĩ truyền chiếu chỉ: - Ta vĩnh viễn không ăn ṣ nữa, từ nay miễn việc triều cống. Minh Quang posted July 14, 2005
|
|
|