Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
|
Truyện Tích Phật Giáo Tác giả: Phật Giáo Cố Sự Đại Toàn Dịch giả: Diệu Hạnh & Giao Trinh 41 - 50 Thuở xưa tại trung Ấn Độ có một quốc gia tên là Ba La Nại, thủ tướng của nước này giàu có nhất thiên hạ, gia sản lên tới tiền ức bạc triệu, nhưng hai vợ chồng đă lớn tuổi mà chưa cho đứa con nào. Tông đường không người nối dơi, tài sản kếch sù không ai thừa kế, hai vợ chồng rất lấy làm lo lắng, đi cầu tự khắp nơi. Cuối cùng trời không phụ ḷng người, đến 50 tuổi th́ họ sinh hạ được một thằng con trai bụ bẫm trắng trẻo, đặt tên là Hằng Già Đạt.Đứa bé sinh ra mặt mũi thanh tú như một thiên thần, ai thấy cũng phải thương, lại là con muộn nên được cha mẹ cưng ch́u hết mực, coi như ḥn ngọc trong taỵ Tuy Hằng Già Đạt có một cuộc sống như một ông hoàng con, nhưng không hề v́ thế mà trở nên hư hỏng, trái lại lúc nhỏ học giỏi và luôn luôn cầu tiến, hướng thượng. Lớn lên, một hôm Hằng Già Đạt đột nhiên xin cha mẹ cho phép ḿnh xuất gia, nhưng làm sao vợ chồng thủ tướng chấp thuận cho thằng con quư tử làm một điều như thế? Thấy cha mẹ không chấp thuận, Hằng Già Đạt rất buồn bă, chàng thấy không được xuất gia th́ đời này thật không có ư nghĩa, v́ thế chàng muốn xả bỏ mệnh sống này, tái sinh sang một kiếp khác để có thể sống cuộc đời xuất gia.Ban đầu chàng leo lên một đỉnh núi gieo ḿnh xuống vực đá sâu kết liễu cuộc đời, nhưng quái lạ quá, khi chàng rơi xuống th́ lại hoàn toàn b́nh an, không chút thương tích. Lần thứ hai, chàng lại đến bờ biển lớn nhảy xuống đáy, nhưng khi chàng rơi xuống nước rồi th́ cũng thật lạ lùng, nước cuốn chàng đi và đẩy lên bờ. Lần thứ ba, chàng uống thật nhiều thuốc độc rồi nằm dài xuống thảm cỏ chờ chết, nhưng sau một đêm chàng thức dậy mạnh khoẻ như thường. Cuối cùng chàng nghĩ ra một giải pháp mới. Chàng thường nghe nói người nào phạm pháp th́ sẽ bị chém đầu, nên chàng muốn kết liễu đời ḿnh bằng cách đó. Lúc ấy, hoàng hôn vừa vặn buông xuống, vua A Xà Thế đưa rất nhiều cung nữ đến một khu vườn có một hồ nước để cùng nhau tắm. Trước khi xuống nước, các cô cởi bỏ y phục để trong một rừng cây. Vừa khéo Hằng Già Đạt cũng đi ngang qua đó, thấy rất nhiều xiêm y, biết là của các cô cung nữ, bèn cố ư lấy trộm và ôm chồng xiêm y ấy trong tay từ từ bước ra khỏi rừng, nên dĩ nhiên bị người canh vườn trông thấy, lập tức bắt giữ chàng lại và đưa ra cho vua xử tội. Vua A Xà Thế nghe chuyện nổi giận lôi đ́nh, rút cung tên ra muốn bắn chết tội nhân, nhưng lạ lùng thay, tên vừa bắn ra th́ quay đầu lại, vua bắn ba lần th́ mũi tên cũng quay đầu lại ba lần. Vua thấy thế rất lấy làm kinh dị, bèn hỏi Hằng Già Đạt rằng: - Ngươi từ đâu đến? L à người cơi trời hay là giống rồng?- Tâu hoàng đế, thần không phải là người của thiên giới cũng không phải từ long cung đến. Thần là con trai của thủ tướng, muốn xin xuất gia nhưng cha mẹ không chấp thuận, nên thần đi khắp nơi t́m cái chết mà chưa được như ư. Nay cúi xin hoàng đế bắn chết thần đi!Vua nghe xong, bao nhiêu sân hận tiêu tán, c̣n hoan hỉ nói: - Tố lắm! Ngươi đă muốn xuất gia th́ ta đưa ngươi đến diện kiến Đức Phật. Đức Phật như người cha lành, thế nào cũng sẽ thu nhận cho ngươi xuất gia.Thế là Hằng Già Đạt được xuất gia học đạo với Đức Phật, v́ do vua giới thiệu nên cha mẹ chàng không cản được nữa. Không lâu sau, dưới sự chỉ dạy của Đức Phật, chàng đạt được quả A La Hán.Thấy Hằng Già Đạt đắc quả một cách nhanh chóng như thế, rất nhiều người rất lấy làm quái dị. Đức Phật biết được những ǵ mọi người nghĩ nên một hôm, Ngài thuyết về nhân duyên kiếp trước của Hằng Già Đạt cho mọi người nghe : - Rất lâu xa về trước, ở miền bắc Ấn Độ có một vị vua tên là Phạm Ma Đạt. Một hôm, vua đưa rất nhiều cung nữ ra vườn chơi đùa ca hát. Tiếng hát du dương cuả bọn cung nữ vang ra phía ngoài vườn, có một người nghe được thích quá bèn cao giọng hát theo. Tiếng hát đột ngột ấy vang đến tai vua, vua không bằng ḷng ra lệnh bắt người ấy và đưa ra pháp trường chém đầu. Đúng lúc ấy, có một vị đại thần cũng vừa đến nơi, nghe rơ nguyên nhân, biết rằng tội nhân v́ không biết mà làm nên tội, thương t́nh người này ngu si nên t́m đến trước mặt nhà vua cầu xin tha tội cho hắn. Vị đại thần đă cứu mệnh cho một người không quen không biết ấy, v́ có chút ḷng nhân từ nên sau khi xả mệnh được sinh lên thiên giới, hưởng thụ tất cả những vui sướng của cơi trời xong lại sinh xuống làm người, có nhân duyên với Phật, được xuất gia với Phật và thành đạo rất mau chóng. Hỡi chư vị đệ tử! Vị đại thần cứu người đó chính là Hằng Già Đạt hôm naỵ V́ thế, cứu một mạng người th́ đời đời kiếp kiếp sẽ được người cứu.
Ở thành Xá Vệ có một vị trưởng lăo tên là Tài Đức. Ông có một đứa con trai, mới lên năm tuổi đă thường được ông dạy cho niệm câu "Nam Mô Phật". Đứa bé rất khôn ngoan nên học xong là biết niệm "Nam Mô Phật" ngay, do đó được cha rất mực cưng ch́u.Có một con quỷ chúa ở ngoài đồng hoang, bị đói khát bức bách, th́nh ĺnh đến nhà của trưởng giả, thấy một đứa bé bèn bắt cóc bỏ chạy, đem về chỗ đồng hoang của ḿnh tính xé xác ra ăn thịt ngay, nhưng đứa bé niệm lên câu "Nam Mô Phật", nên quỷ vương đột nhiên bị tê liệt, không cách nào động tới đứa bé được, nhưng từ cặp mắt hung ác sáng như điện của quỷ vương bốc lên lửa dữ, đứa bé sợ quá, miệng niệm "Nam Mô Phật" không ngừng.Cứ như thế trong một thời gian dài, quỷ vương không cách nào làm ǵ thằng bé như ư ḿnh muốn, nên càng lúc càng nóng nảy và giận dữ. Đức Phật với thiên nhĩ thông, từ xa nghe tiếng đứa bé niệm danh hiệu của Ngài cầu cứu, bèn lập tức dùng thần thông đến chỗ đồng hoang, phóng ánh sáng hào quang màu trắng để bảo vệ đứa bé. Quỷ vương thấy Đức Phật quang lâm nhưng không hề cảm thấy sợ hăi. Hào quang màu trắng của Đức Phật càng làm tăng thêm ngọn lửa sân khuể trong ḷng hắn, khiến hắn nổi xung thiên lồng lộn lên, nhấc một tảng đá lớn toan ném tới Đức Phật. Nhưng Đức Phật đă nhập Hỏa Quang Tam muội, dùng lửa đốt sạch đồng hoang, ngọn lửa mănh liệt ngùn ngụt cháy chiếu thấu suốt cả quả đất, và trong ánh sáng ấy lại có hóa hiện vô số ức Đức Hóa Phật. Thế mà quỷ vương ác độc và khó độ vẫn không hề tàm quư, vẫn không chịu hàng phục. Lúc ấy, có một vị thần Kim Cang thấy t́nh trạng như thế, vô cùng tức giận, một tay cầm chày kim cương, một tay múa một cây kiếm sắc lớn, hướng tới quỷ vương phác cử chỉ chém xuống đầu hắn. Quỷ vương sợ quá, ôm lấy đứa bé, quỳ mọp xuống trước mặt Đức Phật mà nói:- Thế Tôn! Xin Ngài từ bi cứu mạng con với! Đức Phật như người cha lành, dầu gặp người ác hơn thế nữa nhưng nếu đă biết chân thành sám hối, Ngài cũng sẵn sàng tha thứ. Thần Kim Cang bèn ra lệnh quỷ vương: - Ngươi c̣n chờ ǵ mà chưa quy y Phật, Pháp, T ăng? Nếu chưa quy hàng, ta sẽ đập ngươi tan nát như bụi, hiểu chưa?Quỷ Vương sợ sệt chắp tay thưa với Đức Phật: - Thế Tôn! Từ trước đến giờ con ăn thịt uống máu người, bây giờ Ngài dạy con từ nay về sau không được giết người nữa th́ con lấy ǵ mà ăn đây? - Quỷ vương, đừng lo chuyện ấy. Nếu ngươi giữ được giới bất sát, th́ đương nhiên ta sẽ dặn đệ tử của ta bố thí thức ăn cho ngươi từ giờ cho đến lúc pháp của ta diệt tận. Dựa vào lực Phật, ngươi sẽ được no đủ. Quỷ vương nghe thế rất vui mừng, lập tức thọ nhận tam quy ngũ giới, rồi hướng về thần Kim Cang nói một cách biết ơn: - Nhờ Đại Đức chỉ giáo cho con nên con mới được uống nước cam lồ, được Pháp vị vô thượng, bỏ đường mê lầm mà quay về nẻo chính.Đứa bé được cứu thoát, trưởng giả Tài Đức ôm con xin xuất gia theo Phật. Từ đó ông tu hành rất tinh tiến, tín tâm kiên cố thêm. Từ trước đến nay, tốt hơn hết là do tự ḿnh phát tâm mà tin tưởng tu hành. Nhưng chúng sinh ngu si, phải có áp lực từ bên ngoài mới chịu hối lỗi mà tín tu, đó gọi là "nghịch tăng thượng duyên".Có hai anh em nhà nọ cùng xuất gia với Đức Phật. Họ tu một thời gian th́ từ từ tách nhau ra, mỗi người rẽ sang một lối khác biệt nhau. Người anh th́ rất tinh tấn hành đạo, c̣n người em th́ hết sức cố gắng hiểu đạo.Sau một vài năm người th́ chăm chỉ sớm tối, người th́ chỉ lo nghiên cứu, cả hai đều có chỗ thành đạt. Người anh th́ chứng quả A La Hán, người em th́ đă thâm nhập ba tạng kinh điển của Phật pháp. Tuy nhiên, người em thường cho là ḿnh học rộng nghe nhiều, tự vỗ ngực khoe khoang tỏ ra thông minh, làm cho mọi người phải biết đến tên ḿnh, cho rằng như thế mới là vinh dự. Khi người anh biết điều ấy rất lấy làm lo lắng cho em, cảm thấy sự thành công của em ḿnh không có triển vọng tốt đẹp, n ên có lần khuyên nhủ em rằng:- Thân người khó được, gặp Phật tại thế cũng rất khó. Chính Đức Phật đă có nói, cơ hội mất thân người th́ ví như mặt đất mênh mông, c̣n cơ hội được thân người th́ ví như chút bùn dính trên móng taỵ Bây giờ hiền đệ đă có thân người, nên lấy việc tu hành làm trọng, việc t́m hiểu để sau, hiền đệ phải hết sức thận trọng chọn lựa việc ưu tiên mà làm.Người em nghe nói thế không thấy anh ḿnh có lư nên bỏ ngoài tai, c̣n bác bỏ rằng: - Điều huynh nói, đệ nghĩ rằng không hẳn đă đúng. Đệ cảm thấy sự hiểu biết về Phật pháp của đệ tuy chỉ như giọt nước trong biển cả, và tuy chưa vào được cốt tủy của đạo, song đă đi th́ phải đi cho trót. Đợi đệ tinh thông tam tạng giáo nghĩa, đảm nhiệm chức vị "thầy của trời người", sau đó tu hành cũng chẳng muộn.- Nhưng đời người vốn vô thường ngắn ngủi, lỡ như hiền đệ chưa học xong tam tạng giáo nghĩa đă bị vô thường cuốn mất th́ sao? Cho nên chuyện tu hành là chuyện cấp bách nhất!Nhưng người em vẫn chấp chặt vào ư kiến của ḿnh, không chịu nghe lời khuyên của anh. Không lâu sau, người em mắc phải một cơn bệnh quái dị, không có thuốc nào cứu chữa chỉ c̣n chờ chết. Biết là không thể nào thoát chết, người em vô cùng khiếp sợ nói với người anh rằng: - Lúc trước tiểu đệ ngu si đui mù, không chịu nghe lời khuyên bảo của hiền huynh. Bây giờ đứng trước cửa tử, tu hành không kịp nữa rồi!Người em nói mà nước mắt dàn dụa, xin lỗi anh và không lâu sau trút hơi thở cuối cùng. Người anh niệm t́nh anh em, bèn nhập định quan sát xem người em đầu thai đi về chốn nào. Khi thấy người em đă thác sinh vào nhà một ông trưởng giả, người anh bèn nghĩ đến chuyện cứu độ em.Nhà của người trưởng giả ở gần một ngôi chùa, người anh về đấy tu để ḍ xét chờ đợi cơ hội cứu độ em. Người em trong đời sống mới vừa lên ba tuổi, bèn được người anh quy y cho và dạy cho niệm Phật. Đó là một đứa bé thông minh khéo léo, học đâu biết đó nên được mọi người y êu mến.Khi nó được bốn tuổi, một hôm được bà nhũ mẫu bồng lên chùa trên núi thăm sư phụ. Chùa tọa lạc trên một ngọn núi cao, các bậc thang bằng đá th́ khúc khuỷu gập ghềnh, bà nhũ mẫu bồng đứa bé trong ḷng sơ ư vuột tay, đứa bé rơi xuống núi, máu đổ thịt rơi, thân h́nh tan tác, chết một cách thê thảm.Trong ngay cái sát na nó ĺa đời, trong tâm sinh khởi niệm ác, oán hận bà nhũ mẫu ôm ḿnh không cẩn thận khiến cho ḿnh gặp tai nạn như thế này. V́ cái niệm sân hận trong tâm đó nên chết rồi là đọa ngay xuống địa ngục.Khi người anh biết được chuyện này, thương xót đứa em bất hạnh đă đành, nhưng ông c̣n nhập định xem nó thác sinh vào chốn nào. Bỗng nhiên trong định, ông thấy em ḿnh đă rơi xuống địa ngục, bất giác than d ài :- Trong địa ngục khổ sở đến chừng nào, khó độ đến chừng nào! Chư Phật và chư Bồ Tát c̣n không cứu được, ta làm sao cứu được hiền đệ đây!Phật pháp khó nghe, thân người khó đắc, mà một khi được rồi th́ có được bao năm? Chúng ta phải nắm bắt thời cơ, cố gắng tu hành. Trong đạo Phật, hiểu đạo là chuyện cấp bách nhưng hành đạo quan trọng hơn. Tốt nhất l à nên tu và học cùng một lúc, hành và giải phải coi trọng ngang nhau.Trong khu vực náo nhiệt nhất của thành Xá Vệ có một cửa tiệm bán hàng rất đặc sắc, lớn rộng thênh thang, trong ấy hàng hóa chất cao như núi, người mua người bán vào ra nườm nượp, thật là một quang cảnh phồn thịnh, ai cũng biết đây là một cửa tiệm rất giàu sang phát đạt. Mỗi ngày bà chủ tiệm chưng diện diêm dúa để tiếp khách, thái độ của bà kiêu sa đài các khiến cho trong hàng nữ lưu, rất nhiều người hâm mộ bà.Hôm đó, có một người khách hàng kỳ quái bước vào cửa, không nói không rằng, tự tay bưng một cái ghế đến sát gần bà chủ ngồi xuống. Tuy không vui nhưng đối với khách bà đâu dám chểnh mảng, v́ thế bà vẫn phải cúi thấp người xuống chào. Có ai ngờ khách chẳng trả lời tiếng nào, chỉ chăm chăm nh́n bà mỉm cười. Bà chủ cảm thấy hơi bất măn, và cũng sợ đây là một người thô lỗ có tâm bất thiện không biết từ đâu lại, nên nghiêm sắc mặt mà hỏi:- Thưa ông đến đây có việc ǵ?Khách vẫn chẳng trả lời, mà c̣n nh́n bà một cách thân thiện hơn, nụ cười mang một ư nghĩa sâu sắc hơn, giống như nụ cười đồng lơa giữa hai người đă từng quen biết nhau nhiều.Trong lúc bà chủ đang lo lắng t́m cách đối phó, cặp mắt của khách bỗng th́nh ĺnh hướng về một đứa bé đang đứng bên cạnh bà và mỉm cười lễ độ gật đầu chào. Đó là con trai của bà, mới lên sáu tuổi, tay cầm một chiếc trống nhỏ chơi đùa say sưa.Lúc ấy từ bên ngoài vọng vào tiếng chiêng, tiếng trống, cùng tiếng người cười nói huyên náo ầm ĩ, th́ ra đó là một đoàn người hàng ngũ chỉnh tề đi ngang qua cửa tiệm, tay đánh trống miệng thổi kèn, và ở hàng cuối là một con lợn lông lá bị cạo nhẵn nhụi sạch sẽ, cổ đeo giải lụa đỏ, được khiêng lên cao. Khách trong tiệm ai cũng chạy ra xem, người khách quái lạ ban năy cũng đưa mắt ra ngoài nh́n, rồi bỗng buông một tiếng thở dài ai oán. Những người khách khác xem xong th́ trở vào, đồng thanh trầm trồ khen ngợi. Nguyên do là cách đó không xa, có một người con chí hiếu, nhân sinh nhật cha mới đặc biệt giết ba con thú vật cúng tế thần linh, cầu nguyện cho cha được sống lâu mạnh khoẻ. Vị quái khách nghiêng tai lắng nghe mọi người bàn tán, rồi bỗng nhiên phá lên cười to như điên như cuồng, khiến mọi con mắt đều đổ dồn về ông. Đến đây th́ bà chủ không chịu nổi nữa, gằn giọng hỏi:- Ông là ai? - Sao? Bà không nhận ra tôi ư? Tôi là bạn thân của bà đây! Bà thật sự quên tôi rồi sao?Quái khách vừa hỏi vừa cười ha hả. Bà chủ nghe thế th́ tim gan đă muốn nổ tung lên rồi, sắp nổi cơn lôi đ́nh th́ người quái khách lại cười to hơn và nói:- Ha ha! Thật là vui! Các người toàn là cố nhân gặp nhau lại, vui quá th́ thôi, ha ha! Quái khách lại cười một tràng dài, rồi bỗng nghiêm mặt nói rằng: - Đúng rồi, bà không thể nhận ra tôi được, cha của bà mà bà c̣n không nhận ra nữa là, nói ǵ đến tôi! A! Người đời thay đổi đảo điên, thật đáng thương xót...Ông thở một hơi dài rồi nói bằng một giọng bi ai: - Chắc chắn bà không thể tưởng tượng ra nổi rằng đứa bé đang đứng bên cạnh bà là người cha quá cố của bà. Lúc c̣n sống, cha bà không biết ǵ về nhân quả, chẳng rơ việc đạo lư nên đă tạo rất nhiều ác quả, chết rồi sinh vào thai trâu, sống 16 năm chịu đ̣n roi nhục nhă nhưng vẫn chưa tiêu trừ hết nghiệp tội, nên sau đó c̣n bị lột da làm trống cho người ta đánh, lúc ấy mới coi như đă trả xong nợ tội. Súc sinh không có nghiệp chướng nên được sinh lại trong loài người, chính lúc đó bà hoài thai và cũng v́ hai người c̣n chút duyên nghiệp với nhau nên ông mới sinh vào nhà của bà. Bà xem ḱa, cái trống trong tay đứa bé, chính là làm bằng tấm da trâu của cha bà lúc trước!Người quái khách nói tới đây th́ ngừng lại nh́n bà chủ. Bà vẫn chưa nguôi giận, song nghe những lời khách nói th́ cũng cảm thấy bán tín bán nghi.- Tôi không hề có chút ác ư nào cả. Trong đời quá khứ bà và tôi là đôi bạn rất thân, nhưng v́ tôi hạ thủ công phu nhiều hơn bà nên kiếp này có được chút thần thông. Chúng sinh trong lục đạo thật quá là đáng thương, thí dụ như bà và đứa bé con của bà, hoặc con của bà và tấm da trâu làm trống cho nó chơi, hoàn cảnh nào cũng quá sức thương tâm! Hay là như vị hiếu tử mà lúc năy ai cũng khen ngợi, giết một con lợn để cầu cho cha thêm tuổi thọ, nhưng có ngờ đâu rằng ḿnh đă trồng cho cha gốc rễ của tội ác sâu dày? Con lợn sẽ chết v́ cha của ông ta, th́ sẽ có một ngày nào đó cha ông ta sẽ v́ con lợn mà chết. Mạng phải thường mạng, như vậy th́ hiếu hạnh t́m đâu ra trong việc đó? Chúng sinh ngu si không hiểu lư đạo nên mới tạo thành những quan hệ kỳ dị điên đảo với nhau như thế. Nhân danh t́nh bạn xưa kia giữa bà và tôi, tôi đặc biệt đến đây nói với bà rằng, vinh hoa phú quư trên thế gian như lửa xẹt, như ánh chớp, trong nháy mắt đă không c̣n, không nên tham luyến những thứ ấy. Trái lại hăy tu ngũ giới lục độ, mau thoát ra khỏi sáu cơi ô trược này. Tôi đi đây, có lẽ chúng ta c̣n có duyên gặp lại nhau một lần nữa, mong bà hăy suy nghĩ cho chín chắn.Quái khách nói thao thao bất tuyệt như thế xong, không ai thấy ông bước ra ngoài đường, chỉ thấy ông đứng dậy tiến ra phía cửa rồi th́ chẳng c̣n thấy bóng dáng đâu nữa.Bà chủ ngây người ra tại chỗ, như bị rơi xuống một vùng sương mù dày đặc. Từ đó, bà chủ thay đổi thái độ hoàn toàn, bà không c̣n thích chưng diện như xưa, mặc th́ quần áo không làm cho kẻ khác chú ư nữa, ăn th́ chỉ ăn rau cải, sáng tối tự giam ḿnh thật lâu trong một điện Phật nhỏ. Người làm công trong tiệm cũng như bạn bè thân thích của bà ai cũng ngạc nhiên trước những thay đổi ấy, không hiểu sao bà lại biến thành một người quá xuẩn ngốc như thế kia, có tài sản đó m à không chịu hưởng thụ!Một tháng sau, người làm công trong tiệm nói với bà rằng có một người ăn mày rất xấu xí, tự xưng là bạn thân của bà đến xin gặp. Bà chủ nghĩ rằng người quái khách đă trở lại, vội bước ra xem, nhưng không phải là người ấy.- Không! Tôi không biết ông! Nói xong bà xoay lưng bỏ đi.- Ha ha! Mới có một tháng thôi mà đă không nhận ra tôi rồi, huống chi là cách nhau một kiếp tái sinh! Được! Chỉ cần b à tiếp tục tinh tiến như vậy hoài th́ việc liễu sinh thoát tử có thể trong tầm tay!Bà chủ đang toan bước vào trong tiệm, nghe những lời ấy th́ vội vàng xoay lại, nhưng người hành khất xấu xí đă biến mất tự bao giờ, chỉ c̣n âm thanh lời nói như c̣n vang vọng lại.Khoảng hơn 10 n ăm sau, bà chủ bỏ nhà ra đi, chỉ đem theo đứa con trai của ḿnh, để lại sau lưng rất nhiều tài sản cũng như rất nhiều người thương tiếc, ngậm ngùi.Thật ra người khách quái dị ấy là ai vậy? Đó chính là tiền thân của Đức Phật Thích Ca, lúc ấy Ngài chưa chứng Phật quả.Trong đời quá khứ, Thích Ca Mâu Ni Phật đă một lần ứng thân làm một vị thương nhân.Vị thương nhân này làm ăn phát đạt, hưng thịnh, tài sản danh vọng ngày càng phát triển. V́ ông từ bi và luôn luôn bố thí giúp đỡ người cô cùng nghèo khổ nên được mọi người thương mến kính trọng. Nhà vua cũng ngưỡng mộ đức độ, học vấn và tài sản của ông nên đă kết bạn thâm giao với ông.Có một buổi trưa hôm đó, thương gia đang sửa soạn dùng cơm trưa, th́ bỗng nhiên có một vị tỳ kheo rất trang nghiêm đang đứng tại ngưỡng cửa, chờ ông cúng dường thức ăn, cho ông có cơ hội tạo thêm phúc báo.Khi ma vương thấy vậy th́ sinh tâm vô cùng ganh tị, bèn vận dụng ma lực để ngăn cản không cho thương nhân cúng dường. Với ma lực ấy, ma vương bèn tạo ra một địa ngục lửa, trong đó những ngọn lửa dữ ngùn ngụt cháy, có những ngạ quỷ h́nh thù quái dị đang bị lửa thiêu đốt, khóc la kêu gào thảm thiết.Nhưng lúc ấy trong nhà của thương nhân không hề thấy nghe những cảnh huống bi thảm ấy, mà chỉ thấy một vị tỳ kheo trang nghiêm đang ôm bát đứng tại ngưỡng cửa và chỉ nghe tiếng vị ấy nói:- Thí chủ! Nếu ông bố thí cho tôi, một tỳ kheo đang khất thực hóa duyên, th́ tôi sẽ chúc phúc cho ông được hạnh phúc vô tỷ.Nghe những lời nói trang nghiêm ấy, phu nhân lập tức đem ra rất nhiều cao lương mỹ vị ra cửa, nhưng đột nhiên bà cảm thấy toàn thân như bị điện giật, b èn run lẩy bẩy mà quay trở vào nhà.Vị thương nhân không biết sự kiện ǵ đang xẩy ra bèn bước ra cửa xem xét, th́ trước mắt ông bỗng xuất hiện một cảnh địa ngục rất khủng khiếp. Nhưng người thương nhân này có trí huệ nên biết ngay đây là quỷ thuật của ma vương. Ma vương thấy thương nhân bước ra th́ nói một cách thân thiện rằng:- Này tài chủ! Ông nh́n xem cái địa ngục lửa khủng khiếp này, đây là chỗ đón rước những kẻ thích làm việc thiện, thích bố thí. Những tội nhân đó là những người đă đem rất nhiều tiền của, vật dụng ra bố thí cho những kẻ nghèo khổ vô dụng thay v́ đem ra cúng tế thần linh, thần linh cảm thấy bị xúc phạm nên đă trừng phạt họ, đày họ xuống địa ngục chịu khổ. Ta nay nghĩ tới tương lai của ông, để sau này ông khỏi đọa địa ngục chịu khổ nên đặc biệt đến đây khuyên can ông đừng bố thí nữa, mà hăy tuân theo lời chỉ thị của thần linh.Thương nhân trí huệ thừa biết tâm ác độc của ma vương nên hỏi lại:- Người thích bố thí làm việc thiện th́ bị thần linh trừng phạt đày xuống ngục chịu khổ, vậy th́ những người nhận bố thí th́ tương lai sinh đi đâu?Ma vương đáp: - Những người nhận thí th́ được lên thiên đường, hưởng thọ phúc lạc của c ơi trời.Thương nhân trí huệ bèn trả lời với một nét mặt thản nhiên: - Những lời khuyên can chân thành của ông đến với tôi đă quá muộn, v́ tôi biết cái tâm ham bố thí làm việc thiện của tôi không có thuốc nào chữa trị được. Nếu người ta có tiền mà bảo người ta đừng nên bố thí mới đúng chính đạo, th́ những người dầu ít trí huệ tới đâu cũng không đồng ư. Như ông nói người bố thí sẽ bị đọa địa ngục, và người nhận thí được lên thiên đường, th́ tôi c̣n muốn bố thí thêm cho nhiều người hơn nữa để những người này, nhờ sự bố thí của tôi mà được lên thiên đường, được hưởng hạnh phúc vĩnh viễn. Quyết không phải v́ sợ tai nạn cho mỗi một thân ḿnh mà trốn tránh.Ma vương c ăm giận nhắc lại:- Hăy nghĩ kỹ đến lợi ích của chính ḿnh mà xét lại! Tiêu xài rất nhiều tiền để rồi chịu khổ vô hạn, th́ đúng là ngu si nhất đời! - Tôi bằng ḷng bị đọa xuống địa ngục lửa chịu thiêu chịu đốt, nhưng tôi không bỏ việc nhân nghĩa, bố thí. Nói xong thương nhân nhẩy vào ngọn lửa đang phừng phực cháy. Nhưng kià! Một đóa hoa sen trắng bỗng nở ra dưới chân ông, nâng người ông từ từ lên cao, rời xa ngọn lửa đỏ. Th́ ra vị tỳ kheo ban năy vô cùng hoan hỉ, muốn báo đáp ân đức cúng dường của thương nhân nên mới đằng vân giá vơ, hiện đại thần thông, biểu thị lời chúc phúc vô hạn của m ́nh cho vị thương nhân nhân từ bằng cách ấy.Ma vương thấy vị tỳ kheo uy đức bất khả tư ngh́, và cũng thấy ma thuật của ḿnh không lừa dối được vị thương nhân nọ, bèn xấu hổ mà biến đi cùng với cái địa ngục giả ấy.Với nghị lực và ḷng tin kiên cố, th́ dẫu có bị thế lực ác độc nào áp đảo chăng nữa cũng không bức bách và làm hại được.
Vua nước Bàn Đề ở Ấn Độ tên là Ưu Đạt. Vào thời Ca Diếp Như Lai, ông đă từng xuất gia, tu học chính pháp, và đến thời Đức Thích Ca Mâu Ni th́ nhờ phước báo đă gieo trồng từ kiếp trước nên được sinh ra làm vua.Đệ nhất hoàng phi của vua Ưu Đạt là Nguyệt Minh phu nhân, bà vừa có tài vừa hiền đức nên rất được vua thương yêu kính mến. Có một hôm, hoàng phi Nguyệt Minh thấy vua dường như có tâm sự ǵ, thắc mắc hỏi: - Đại Vương, không hiểu tại sao đại vương lại có vẻ ưu tư?- Ta nghe một vị thánh đă chứng quả nói với ta rằng thọ mệnh của nàng đă sắp măn, ta nghĩ đến nỗi khổ của sự biệt ly sinh tử nên mới để lộ ra nét ưu tư. Do v́ hoàng phi Nguyệt Minh sắp ĺa dương thế nên tướng suy đă hiển lộ ra, vua Ưu Đạt biết được n ên cứ thật t́nh mà nói.Hoàng phi Nguyệt Minh nghe nói thế, không có vẻ sợ hăi một chút nào, trả lời nhà vua một cách khoan thai: - Xin đại vương đừng v́ thế mà đau khổ, Đức Phật đă từng nói rằng "ở trên cao th́ có lúc rơi xuống thấp, có tồn tại th́ phải có lúc tiêu diệt, có hợp th́ có tan, có sinh phải có tử". Đó là những đạo lư cố định mà không một người nào có thể thoát được. Nếu đại vương nghĩ đến chín năm t́nh nghĩa vợ chồng của đôi ta, th́ xin đại vương cho phép thiếp xuất gia tu hành.- Nàng đi tu, nếu không thành đạo th́ thế nào cũng sinh lên cơi trời, nếu có sinh lên cơi trời, ta xin nàng trở về đây gặp ta, nếu nàng làm được như thế th́ ta bằng ḷng để cho nàng xuất gia.Vua hăy c̣n thương yêu hoàng phi Nguyệt Minh nên mới đặt điều kiện như thế, và hoàng phi th́ v́ muốn đạt tới mục đích của ḿnh là xuất gia tu hành, nên chấp thuận cho qua.Hoàng phi Nguyệt Minh xuất gia rồi, nhưng sự thật th́ vẫn c̣n sống trong thâm cung. Bởi v́ bà là một vị hoàng phi nên thường thường có rất nhiều cung nữ đến hỏi han thăm viếng, hoàng phi bị quấy nhiễu không ngừng nên tâm không được an tĩnh mà lo việc đạo, v́ thế bà quyết tâm rời bỏ hoàng cung đi chỗ khác ẩn tu.Sau sáu tháng tu hành tinh tấn kham khổ, hoàng phi Nguyệt Minh chứng được quả thánh A Na H àm. Ngay chính lúc ấy sắc thân vô thường của bà bị hoại diệt, nhưng huệ mệnh của bà th́ lại sinh lên cơi trời sắc giới.Khi hoàng phi Nguyệt Minh sinh lên cơi sắc giới thiên rồi, bà nhớ đến lời hẹn ước với vua Ưu Đạt ngày trước nên tính trở lại gặp vuạ Nhưng một vị hoàng phi chết đi th́ có rất nhiều bà hoàng phi khác được tuyển vào cung, do đó vua Ưu Đạt lúc ấy đă ch́m đắm trong ngũ dục, khó mà có thể hóa độ được.V́ thế bà nghĩ ra một cách : trong đêm sâu yên tịnh, bà hóa ra thân Dạ Xoa Vương dễ sợ đến nỗi ai nh́n thấy cũng kinh hăi, tay cầm một con dao dài 5 xích (khoảng 1,6 mét), đứng ngay trước giường rồng trong pḥng ngủ của vua Ưu Đạt. Khi vua trở ḿnh thức giấc, mở mắt ra th́ nh́n thấy một quỷ sứ cao to đứng ngay trước mặt th ́ thất kinh hồn vía, Dạ Xoa Vương mở miệng nói rằng:- Ngay bây giờ, cho dù ông có thiên binh vạn mă đi nữa cũng chẳng bảo vệ ǵ ông được, bởi v́ tính mệnh của ông đang nằm trong tay tạ Bây giờ cái chết đang ngay trước mắt, ông tính làm ǵ đây?Vua Ưu Đạt sợ h ăi trả lời:- Tôi chưa từng làm điều ǵ xấu xa, tôi chỉ biết hướng theo con đường tốt, con đường lương thiện mà đi. Tôi muốn tu tŕ cho tới khi thân tâm tôi được thanh tịnh vô nhiễm, và hy vọng sinh về cơi thiện lành.- Tu cho tâm thanh tịnh, đó là một điều có thể nương tựa được. Chúng ta rất tán thưởng những người như thế.Khuôn mặt của Dạ Xoa vương giả ban đầu th́ dữ dằn, nhưng sau khi nghe vua Ưu Đạt nói xong th ́ bỗng trở nên hiền từ. Vua thấy thế, sinh nghi mà hỏi rằng:- Nhưng ngài là ai? Tại sao lại làm cho tôi sợ hăi như thế? - Thú thật với đại vương, thiếp chính là hoàng phi của ngài, là Nguyệt Minh phu nhân. Từ khi rời bỏ đại vương mà đi, thiếp tu hành rất siêng năng, chết rồi sinh lên trời sắc giới, v́ đă có lời hẹn với đại vương nên hôm nay mới đặc biệt đến đây thực hiện điều giao ước.Bấy giờ vua Ưu Đạt không c̣n sợ hăi kinh hoàng nữa, nhưng không tin được hoàng phi của ḿnh đă biến thành ma quỷ, ông muốn hoàng phi Nguyệt Minh phải hiện nguyên h́nh th́ ông mới chịu tin. Dạ Xoa Vương rùng ḿnh một cái, biến trở lại thành y hệt bà hoàng phi ngày trước. Vua Ưu Đạt thấy đúng là người hoàng phi mà ḿnh hằng yêu mến, dục vọng nổi lên, muốn chạy tới ôm lấy bà, nhưng Nguyệt Minh phu nhân nhẹ nhàng phi thân bay lên hư không, thuyết cho vua Ưu Đạt nghe chân lư của khổ, không, vô thường, v à c̣n khuyên vua nên xuất gia tu hành.Vua Ưu Đạt vâng lời chỉ dạy của hoàng phi Nguyệt Minh, đem ngôi vua nhường lại cho thái tử rồi xin làm đệ tử của tôn giả Ca Chiên Diên mà xuất gia.Vua Ưu Đạt vốn dĩ là người cao quư nhất của cả một nước, nay xuống tóc xuất gia, thật là một điều không phải dễ. Giống như hoàng phi Nguyệt Minh, lúc mới xuất gia ông cũng thường bị các vị quan thần đến quấy nhiễu, v́ thế ông lẳng lặng bỏ lên núi sâu.Vua Ưu Đạt muốn cầu Phật Pháp nên đi tới ngoại ô của thành Vương Xá, nghe lúc ấy Đức Phật đang giảng kinh ở núi Linh Thứu, ông bèn lên núi nghe Đức Phật thuyết pháp, chẳng mấy chốc đắc được quả A La Hán.Ch́m đắm trong ái dục không có ǵ đáng lo, chỉ cần mau hồi đầu là được!
Vua nước Ca Thi bản tính nhân từ, trị nước công minh, được nhân dân tôn kính. Kết hôn với hoàng hậu không lâu th́ sinh được một hoàng tử rất kháu khỉnh, vua vui mừng đặt tên con là Na Nhất Thiên. Hai năm sau, khi hoàng tử Na Nhất Thiên đă biết đi hoàng hậu lại sinh được một hoàng tử thứ hai, đặt tên là Nguyệt hoàng tử.Hai chú bé hoàng tử dễ thương này từ từ lớn lên dưới sự ch ăm sóc của mẫu hậu, nhưng đương lúc đáng lẽ phải tận hưởng một tuổi thơ vàng son nhất, th́ hoàng hậu bất hạnh qua đời.Chồng mất vợ, con mất mẹ, nỗi đau buồn của ba cha con không làm sao tả cho hết được. Nhưng người chết không sống lại bao giờ, nội cung lại không có người cai quản, nên vua buộc ḷng phải kết hôn với một người đàn bà khác. Chẳng bao lâu sau, tân hoàng hậu lại hạ sinh một hoàng tử nữa, đặt tên là Nhật hoàng tử. Nhà vua rất đẹp l ̣ng, nói với hoàng hậu rằng:- Ái khanh! Nhân đứa bé này ra đời, ta ban cho nàng một điều ước.- Đa tạ bệ hạ! Để chờ tương lai thiếp sẽ nói lên điều ước ấy. Đương lúc ấy hoàng hậu không biết phải xin vua điều ǵ, nên câu chuyện đ́nh hoăn lại ở đây. Ba chàng hoàng tử theo thời gian mà lớn lên và thành người. Một hôm, hoàng hậu bỗng nhiên đưa ra yêu cầu của ḿnh:- Bệ hạ! Ngày xưa bệ hạ muốn ban cho thiếp một điều ước, nay con của chúng ta đă lớn khôn rồi, xin bệ hạ hăy truyền ngôi báu cho Nhật hoàng tử sau này.- Như thế làm sao được? Nhà vua kinh dị trả lời. Hai hoàng tử lớn của ta bản tính tốt lành, thông minh, tài giỏi, lại là vai huynh trưởng của Nhật hoàng tử, làm sao ta lại có thể truyền ngôi cho con út được?Tuy vua từ chối lời yêu cầu của hoàng hậu, nhưng bà cứ tiếp tục nài nỉ măi không thôi, nên vua bỗng sợ rằng nếu nguyện ước của bà không được thỏa măn, bà sẽ hạ độc thủ giết hại hai đứa con của m ́nh. Ông bèn bảo hai hoàng tử hăy tạm thời rời xa hoàng cung, và bí mật dặn ḍ rằng:- Ngày Nhật hoàng tử ra đời, ta có nói sẽ ban cho hoàng hậu một điều ước, nay hoàng hậu yêu cầu ta phải truyền ngôi báu cho Nhật hoàng tử sau này nhưng ta đă từ chối. Ḷng dạ đàn bà vốn nham hiểm, có thể hoàng hậu sẽ sinh ác ư với hai con, nên ta muốn hai con hăy tạm thời trốn trong rừng sâu, đợi ta băng hà rồi hăy trở về lên ngôi báu và nắm quyền chấp chính.Hoàng tử Na Nhất Thiên không hề sợ chết, nhưng muốn cho phụ vương được an ḷng nên chỉ c̣n biết cùng Nguyệt hoàng tử buồn bă từ giă cha già rời bỏ hoàng cung. Nhà vua ứa lệ hôn lên đầu hai đứa con trưởng, không làm ǵ khác hơn được là nh́n chúng nó đi xạ Hai hoàng tử vừa rời khỏi cung điện th́ chạm mặt với Nhật hoàng tử. Biết hai anh sắp ra khỏi thành, Nhật hoàng tử nhất định đ̣i đi theo, thế là ba chàng hoàng tử cùng nhau hướng về phía Hy Mă Lạp Sơn mà đi.Đến tới chân núi, sau một vài ngày vượt núi băng sông, cả ba đều mệt mỏi, ngồi xuống một gốc cây bên đường mà nghỉ ngơi. Nhật hoàng tử nói với Na Nhất Thiên rằng: - Tiểu đệ mệt quá, muốn uống chút nước!- Được, đệ hăy đi mau rồi về mau, huynh chờ đệ ở đây. Được đại ca cho phép, Nhật hoàng tử ba chân bốn cẳng chạy mau tới bờ sông. Đứng trước ḍng nước sông trong vắt, Nhật hoàng tử cầm ḷng không đậu, không suy nghĩ ǵ thêm, bèn nhảy xuống sống tắm. Bỗng nhiên từ dưới nước nổi lên một con thủy quái, tóm lấy Nhật hoàng tử mà nói rằng: - Nhà ngươi dám nhẩy nước sông bơi lội, ngươi có biết đây là chỗ nào không? Trừ người nào biết được lư trời, ngoài ra không ai được xuống tắm cả.Th́ ra ḍng sông này ở dưới quyền cai quản của con thủy quái, phàm người nào xuống nước tắm, nếu không phải là thánh nhân thông hiểu lư trời, th́ đều bị thủy quái ăn thịt. Nay Nhật hoàng tử bị hỏi như thế th́ cứng miệng không trả lời được, b èn nói bừa:- Lư trời là mặt trời, mặt tr ăng!V́ không hiểu lư trời nên Nhật hoàng tử bị thủy quái bắt lại, nhốt trong nhà của ḿnh. Lúc ấy, hoàng tử Na Nhất Thiên đang ngồi nghỉ dưới gốc cây, thấy Nhật hoàng tử đi lâu quá không về, trong ḷng bất an nên bảo Nguyệt hoàng tử đi t́m. Kết quả là Nguyệt hoàng tử cũng xuống sông tắm và cũng bị thủy quái bắt. Mặt trời đă khuất sau núi, hoàng tử Na Nhất Thiên cảm thấy bồn chồn lo lắng nên tự ḿnh đi t́m hai em. Đến bờ sông, chỉ thấy quần áo, đồ vật của hai em mà người th́ không thấy đâu. Một lúc sau trên mặt nước có tiếng xào xạc, thủy quái nổi lên mời hoàng tử Na Nhất Thiên xuống tắm. Nhưng đại hoàng tử mải lo nghĩ đến hai em, không có ḷng dạ nào bơi lội nên hỏi thủy quái:- Ông có thấy hai em của tôi đâu không?- Có chứ! Thủy quái đáp. Hai cậu ấy không hiểu lư trời nên bị ta bắt nhốt lại rồi. Ta đợi tối nay sẽ ăn thịt hai người ấy. - Ối ! Sao lại muốn ăn thịt chúng nó! Xin ông hăy thả chúng nó ra, nếu muốn ăn thịt th́ hăy ăn thịt tôi đây! Hoàng tử Na Nhất Thiên van cầu thủy quái. - Xưa nay, ai không hiểu lư trời mà xuống nước tắm đều bị ta ăn thịt. Nếu hôm nay cậu có thể trả lời được cho ta, ta sẽ trả cho cậu một trong hai người em.- Được rồi, xin ông cứ hỏi. Thủy quái ngửa mặt lên trời, lớn tiếng hỏi: - Cậu có biết lư trời là ǵ không? - Có đủ tâm tàm quư, chỉ sống đời thanh bạch, chỗ thế gian tịch tĩnh, chính là lư trời vậy.Khi đại hoàng tử nói xong bốn câu kệ này, thủy quái tỏ vẻ rất vui mừng mà khen rằng:- Đại hiền nhân! Cậu vừa nói lên diệu pháp khiến cho tâm tôi hoan hỉ và thanh tịnh. Nay tôi sẽ trả cho cậu một trong hai người em, cậu chọn người nào?Hoàng tử Na Nhất Thiên trả lời ngay không chút do dự: - Xin trả lại em út của tôi là Nhật hoàng tử! - Lạ chưa! Cậu thông hiểu lư trời mà sao không chịu thực hành? Thủy quái ngạc nhiên hỏi. Ông bỏ đứa lớn mà chọn đứa nhỏ, như vậy là hoàn toàn không biết "kính trọng người lớn tuổi".Những lời nói của thủy quái không hề làm cho đại hoàng tử nao núng, chàng khoan thai trả lời:- Thủy quái, đừng nói như thế! Tôi đă v́ ấu đệ mà phải bỏ cung điện. Mẫu hậu yêu cầu phụ vương truyền ngôi cho ấu đệ, nhưng phụ vương đă từ chối. V́ muốn bảo toàn mạng sống nên chúng tôi đă phải rời cung điện, nhưng ấu đệ nhất định đ̣i đi theo. Nếu hôm nay để cho ông ăn thịt ấu đệ, đến khi trở về tôi phải ăn nói làm sao đây? V́ thế tôi muốn ông trả ấu đệ về trước.Lời nói của đại hoàng tử làm cho thủy quái vô cùng cảm động. Thấy hoàng tử nhân từ, đức độ như thế, hắn bèn đem cả hai tù nhân của ḿnh trả lại cho đại hoàng tử đem trở về cung điện. Hoàng hậu biết được chuyện này, không những thái độ hoàn toàn đổi khác, trở lại thương yêu bảo bọc cả ba anh em, mà từ đó không bao giờ c ̣n nhắc tới việc truyền ngôi cho Nhật hoàng tử nữa.Một vài n ăm sau, vua cha băng hà, hoàng tử Na Nhất Thiên lên ngôi báu nắm chính quyền, nhưng chàng không hề thấy ḿnh đang ở ngôi vị vinh diệu của một ông vuạ Chàng phong hai em làm đại tướng quân lănh đạo binh quyền, và cả ba cùng nhau hợp tác để trị quốc, đem lại an lạc cho dân.Đại hoàng tử đương thời chính là người đă chứng được quả Phật vô thượng sau này. Nhật hoàng tử nay là tôn giả A Nan, và Nguyệt hoàng tử chính là tôn giả Xá Lợi Phất. Sinh tử vô thường, người nào nh́n rơ ngọn nguồn của việc sinh tử như hoàng tử Na Nhất Thiên, "sinh" không thấy là đáng vui mà "tử" cũng không thấy là đáng buồn, mới là người siêu thoát được khổ, không, vô thường.
Cách đây hơn hai ngàn năm về trước, ở Ấn Độ, đâu đâu cũng có thể nghe được tiếng thuyết pháp của Đức Phật. Để pháp âm vi diệu được lưu truyền măi măi, để cứu chúng sinh đang trầm luân trong biển khổ, Ngài không ngại gian nan, không phút nào nghỉ ngơi, kim thân Ngài v́ thế đă đi qua hết mọi hang cùng ngơ hẻm của nước Ấn Độ.Có một lần, Đức Phật dừng chân ở núi Linh Thứu nước Ma Kiệt Đà, thuyết pháp giảng kinh cho rất nhiều đệ tử. Lúc đó, vua nước Ma Kiệt Đà là Tần Bà Sa La Vương, dẫn đầu một đoàn đại thần rất đông l ên núi Linh Thứu, chắp tay cung linh lễ chân Phật rồi bạch rằng:- Bạch Thế Tôn, Ngài là đấng giáo chủ đại bi, là Đức Phật cao cả, con nay xin thỉnh cầu, duy nguyện Thế Tôn dùng ánh sáng từ bi chiếu rọi vào rừng trúc lâm, dùng đại uy lực vô úy của Phật mà hàng phục con rắn độc ở trong đó, để nó đừng hại người ta nữa.Số là cách Vương Xá Thành không xa, trong rừng trúc lâm, có một con rắn độc ghê rợn ẩn náu. Thí dụ như có người đi ngang khu rừng đó, th́ lửa giận của nó phừng lên, nó bèn nh́n người ấy một cách độc ác. Nếu như người đó đến gần nó hơn một chút th́ nó liền dùng khí độc làm hại, hoặc dùng răng độc cắn người ấy. Vết thương dầu nặng dầu nhẹ, cuối c ùng người ấy cũng sẽ táng thân mất mạng.V́ vậy có người mới đem chuyện này tâu lên quốc vương, thỉnh cầu vua t́m cách giải quyết. Nhà vui nghĩ tới nghĩ lui t́m đủ mọi biện pháp, lại v́ đă có rất nhiều người muốn trừ khử con rắn độc này mà bị nó giết chết, nên vua chỉ c̣n một cách là đi cầu cứu Đức Phật.Đức Phật bằng ḷng giúp nhà vua, nên một hôm, Ngài một ḿnh một thân đi bộ thẳng vào khu rừng trúc, nơi con rắn độc đang ẩn náu. Con rắn độc nh́n thấy Đức Phật từ xa, tâm sân hận nổi lên, nó đăm đăm nh́n Đức Phật rồi c̣n há miệng thật to, thè cái lưỡi đỏ ra tính vồ tới hại Ngài. Đức Phật vận dụng lực từ bi, từ mỗi đầu ngón tay của Ngài phát ra năm tia ánh sáng năm mầu. Những tia ánh sáng năm mầu rực rỡ này chiếu lên thân con rắn khiến nó lập tức trở nên hiền lành, độc khí tiêu tan, tâm hoan hỉ phát sinh, nó ngóc đầu lên chiêm ngưỡng Đức Phật như thể đang nghĩ trong đầu rằng: - Người này từ đâu tới, tại sao lại có thể phát ra ánh sáng chiếu l ên thân ta, khiến cho thân tâm ta cảm thấy mát mẻ sảng khoái như thế này?Đức Phật biết là con rắn độc đă được Ngài điều phục rồi, nên nói với nó rằng: - Trưởng giả Hiền Diện, trong những kiếp trước ngươi là người keo kiệt tham lam, ngươi có biết tội của ḿnh đă làm không? Trong thời quá khứ, ngươi tuy rất giàu sang phú quư nhưng tâm keo kiệt và đố kỵ rất mạnh, ngươi chuyên môn dối trá gạt người, không có việc ác nào mà ngươi không làm, chưa từng một lần bố thí vật ǵ cho ai. Cái người hành khất đáng thương kia đến xin, ngươi đă không cho hạt gạo nào th́ chớ, c̣n nổi giận nh́n người ta, dùng ác khẩu mắng người tạ V́ thế kiếp này ngươi mới phải chịu quả báo mang lấy h́nh thù xấu xí, tại sao ngươi lại chưa chịu phản tỉnh mà sám hối? Tại sao lại c̣n sinh tâm ác độc mà nhiễu hại những người đi ngang qua đây? Tội nghiệp của ngươi đă nặng lắm rồi, bây giờ c̣n tiếp tục tạo nữa, vậy ngươi muốn chịu khổ cho tới chừng nào mới ngưng? Nếu ngươi cứ theo đà này th́ quả báo khổ đau về sau sẽ vô cùng vô tận, cả ngàn vạn kiếp cũng không thoát ra được.Âm thanh từ bi của giọng nói Đức Phật đă đánh vào tận tâm cang của con rắn một cách mạnh mẽ. Nó nghe pháp âm rồi, liền thấy rơ ràng điều sai quấy ḿnh đă làm, sinh tâm tàm quư và sám hối tội lỗi trước mặt Đức Phật. Đức Phật thấy nó đă rơ ràng tự biết tội ḿnh và thật ḷng muốn cầu giải thoát, nên nói với nó: - Kiếp trước ngươi không biết làm việc thiện nên mới chịu mang thân rắn này, ngày nay ngươi biết tỉnh ngộ để lănh hội sự giáo hóa của Phật th́ ngươi có thể thoát ra khỏi biển khổ được.Rắn độc nghe thế, tự nhiên biết mở miệng ra nói cho Đức Phật hiểu được: - Thế Tôn, con không dám làm trái lời giáo huấn từ bi của Ngài, từ nay về sau con thề nguyện sẽ phụng hành. - Thế th́ hăy chui vào bát của ta. Đức Phật vừa dứt lời, con rắn đă tuân lệnh ngay, ḅ vào bát của Ngài. Đức Phật bèn ôm bát ra khỏi rừng trúc. Nhà vua cùng rất nhiều người nghe tin ấy, vội vàng vào rừng xem ngă ngũ câu chuyện ra sao. Khi con rắn nh́n thấy người ta, ḷng cảm thấy hổ thẹn và chán ghét thân h́nh rắn độc của ḿnh, liền chết ngay tại chỗ. Mệnh vừa dứt, nhờ nó đă chân thành sám hối với tâm muốn cải thiện, nên được sinh lên cung trời Đao Lợi hưởng phúc cơi trời.Một hôm tại Trúc Lâm tinh xá, trong không trung bỗng có người ngâm kệ tán thán Đức Phật rằng:Đại Thánh tôn cao cả Ngày xưa con ngu si Được Phật khai sáng mắt Ơn như mặt trời huệ Diệt sạch cấu phiền năo, Vượt qua biển sinh tử. Lực Phật bất tư ngh́, Nhờ Ngài nên thân rắn Nay được sinh cơi trời. Trưởng giả Hiền Diện đă được siêu sinh. V́ thế, hỡi những người giàu có, xin đừng keo kiệt giữ rịt lấy tiền của không chịu bố thí, để khỏi bị quả báo sinh làm rắn độc về sau!
Lúc Đức Phật c̣n tại thế, thường hay có vua chúa, đại thần đến thỉnh mời cho họ được cúng dường, đó là v́ Thế Tôn từ bi, muốn cho chúng sinh nào cũng có thể gieo trồng phúc điền.Một hôm, Đức Phật nhận lời mời của long vương A Nậu Đạt, đưa 500 vị đệ tử đến long cung cho long vương được dịp cúng dường. Long cung của A Nậu Đạt thật là huy hoàng tráng lệ, ngay trước cung điện có một cái ao nước cũng gọi tên là ao A Nậu Đạt. Nước ao thanh tịnh trong mát, không khác ǵ nước tám công đức trong ao thất bảo của Tây phương Cực Lạc thế giới, người nào có nhân duyên uống được một giọt nước ao này liền có thể biết được sự việc đ ă xẩy ra trong nhiều kiếp trước của ḿnh, và cũng có thể chứng nhập vào cảnh giới của thánh nhân.Các vị tỳ kheo đông đảo cùng đi thọ cúng với Như Lai hôm ấy, tuy ai cũng đă chứng được quả vị, nhưng không phải ai cũng có túc mệnh thông. Thế nên khi họ đến long cung A Nậu Đạt, uống nước ao nơi ấy rồi th́ tất cả đều có được thần thông biết được sự việc kiếp trước của ḿnh.Thọ cúng xong xuôi, Đức Phật đứng bên bờ ao A Nậu Đạt bảo 500 vị đệ tử hăy mỗi người kể lại chuyện kiếp xưa của ḿnh. Lúc ấy có một vị tôn giả tên gọi là La Bi Đề đứng dậy kể rằng:- Một trong những đời trước của tôi ở cơi Ta Bà này, gặp lúc Câu Lưu Tôn Như Lai ứng hóa ở thế gian, v́ tất cả chúng sinh mà tuyên thuyết đủ các pháp vi diệu. Không lâu sau, Câu Lưu Tôn Như Lai đại bát Niết Bàn, người con Phật nào cũng vô cùng buồn thương. Rất nhiều người cư sĩ tại gia muốn báo đáp ân sâu của Như Lai, mới phát tâm xây cất một ngôi bảo tháp 7 tầng với một ngôi chùa lớn để thờ phụng thánh tượng của Như Lai và cũng để cho rất đông các vị tỳ kheo xuất gia có nơi trú ngụ. Do đó, mỗi ngày các vị cư sĩ phát đại tâm ấy đều hội họp nhau chuyên chú vào kế hoạch xây cất công tŕnh vĩ đại n ày.Lúc ấy tôi sống trong một thôn làng gần đó, thấy họ nhiệt liệt thành tâm trong việc xây chùa lập tháp như thế, th́ trong tâm khởi lên một niệm vô minh phiền năo, đă không thán thán công đức của họ th́ chớ mà c̣n ganh tị với họ nữa. Niệm ác trong tâm đă manh nha, th́ miệng không ngừng nói những lời ác độc, mắng họ ngu si, hủy báng công đức của họ. V́ lẽ đó nghiệp tội đă định, khổ báo đă h́nh thành.Không lâu sau tôi qua đời, đọa xuống địa ngục, bị ngọn lửa phiền năo đốt cháy cả thân thể, tôi kêu khóc, tôi cầu cứu nhưng chẳng ai thương hại tôi, chẳng ai giải cứu cho tôi. Nỗi đau đớn lúc ấy thật là không cách nào chịu nổi. Có lẽ v́ nỗi đau đớn quá khốc liệt nên tôi đột nhiên sinh khởi tâm tàm quư. Nhờ cái niệm thiện tâm hối cải ấy nên các khổ báo bi thảm của địa ngục đă kết thúc mau lẹ. Tuy đă bỏ được cái khổ địa ngục, nhưng tôi đă sinh ra làm một người thấp lùn, xấu xí, ai thấy tôi cũng phải ghét bỏ, tránh xa, thậm chí c̣n chửi rủa tôi nữa. Tôi đă phải mang cái thân xấu xí ấy cũng mấy kiếp mới xả bỏ được.Trong một kiếp sau đó, may mắn gặp lúc Ca Diếp Như Lai ra đời, th́ tuy tôi đă thoát được cái thân người xấu xí khó coi, nhưng lại sinh ra làm thân quạ. Trong loài chim, quạ là giống thường bị người ta ghét bỏ nhất, v́ tiếng kêu của nó rất khó nghe, lại c̣n có rất nhiều người mê tín cho rằng chỗ nào có quạ tới th́ chỗ ấy sẽ có chuyện bất lành xẩy ra. V́ thế hễ thấy tôi là người ta phỉ nhổ, mắng rủa, bay đi tới đâu tôi cũng bị đối xử tàn nhẫn như thế. Tuy vậy, nhờ lúc đang chịu khổ báo trong địa ngục, tôi đă có cái thiện căn phát khởi lên một niệm hối cải, biết được lỗi lầm của ḿnh trong quá khứ nên mỗi ngày tôi ngừng lại ở con đường có Như Lai đi qua, bay lượn ở giữa các lùm cây, vọng nh́n Như Lai và chúng đệ tử rất đông của Ngài. Ngài du hành hóa độ Ở chỗ nào trong vườn Ba La Nại, cũng có tôi bay theo ở phía sau nghe Phật Pháp, và c̣n hướng dẫn cho các loài chim khác lễ bái Như Lai nữa, nguyện Như Lai từ bi cho phép tôi sám hối. Không lâu sau, nương nhờ lực từ bi của Như Lai, tôi thoát được thân quạ, lại sinh vào loài người. Trong kiếp này tôi không đọa lạc nữa v́ tôi đă gặp được vị tôn sư chính giác vô thượng, là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, xuất gia với Ngài để học đạo, do đó tôi đ ă chứng quả A La Hán.Tôn giả La Bi Đề nói xong chuyện của ngài, tất cả các vị tỳ kheo có mặt trong pháp hội đều vô cùng hoan hỉ." Đừng thấy ác nhỏ mà cứ làm, đừng thấy thiện nhỏ mà bỏ qua", chúng ta cần phải giữ ǵn miệng lưỡi, giữ ǵn tâm ư, một lời nói thiện, một niệm tâm thiện đă có công đức bất khả từ ngh́ của chúng, chuyện kiếp xưa của La Bi Đề tôn giả thật xứng đáng là một tấm gương sáng cho tất cả mọi người soi. Đức Phật nói sát, đạo, dâm, vọng như là bốn biển đen ng̣m làm cho bạn phải trầm luân trong biển khổ, c̣n từ, bi, hỷ, xả giống như bốn bức thành thánh thiện, bên trong có rất nhiều bảo vật, bạn có thể lấy hoài không hết, dùng hoài cũng không hề suy giảm.Có một hôm, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang giáo hóa chúng sinh ở tinh xá Trúc Lâm thành Xá Vệ, tôn giả A Nan từ trong pháp hội đứng dậy chắp tay hỏi Đức Phật:- Thế Tôn, lúc ban đầu Phật tại vườn Lộc Uyển sơ chuyển pháp luân, thuyết diệu pháp Tứ Thánh Đế cho năm vị tỳ kheo khiến họ đắc quả A La Hán. Trong đời trước năm vị tỳ kheo ấy đă có nhân duyên thù thắng nào với Phật mà được nghe Phật pháp lúc trống pháp mới được gióng lên lần đầu tiên, và đắc được pháp vị cam lồ? Cúi xin Thế Tôn rũ ḷng lân mẫn giải thích cho chúng con được tường tận. Đức Phật trả lơi cho A Nan và đại chúng rằng: - N ăm vị tỳ kheo ấy đă từng ăn thịt của ta trong một kiếp trước để tự bảo vệ mạng sống của ḿnh, do lẽ ấy nên kiếp này họ là những người đầu tiên thọ nhận pháp vị và được giải thoát.Nghe những lời ấy ai cũng lấy làm kỳ lạ, nên A Nan lại đứng dậy hỏi rằng: - Bạch Thế Tôn! Tại sao họ lại ăn thịt Phật trong một kiếp trước? Lúc ấy bốn phương đều im phăng phắc, tuy có hơn cả vạn người ngồi trong giảng đường nhưng không có lấy một tiếng động, đến cả tiếng thở mạnh cũng không có, đại chúng yên tịnh chờ đợi Đức Phật thuyết về nhân duyên của năm vị tỳ kheo. Trên bảo ṭa, Đức Phật bắt đầu thuyết: - Trước kia có một thế giới, vua tên là Thí Đặc Cần, đức độ, tài giỏi, và từ bi cao cả, nhân dân vài trăm ngàn người sống một cuộc sống an lành thái b́nh dưới sự lănh đạo hiền từ v à thương mến bảo bọc của ông.Nhưng "hoa đẹp không nở hoài, cảnh đẹp không tồn tại măi", đất nước an lạc và sung sướng ấy rồi cũng có lúc gặp khốn khó. Thật là trời không thương người chút nào, năm ấy không chỗ nào có mưa, nạn hạn hán bắt đầu hoành hành. Dân chúng khát nước đến khô cháy cả người, lúa mạ ǵ cũng chết cháy hết. Theo lời những vị thiên văn học gia dự đoán th́ nạn hạn hán này có thể kéo dài tới 12 năm nữa.Vua nghe thế vô cùng ưu sầu, thiên tai kéo dài 12 năm th́ mạng sống con dân trong nước có cầm cự được không ? Một nước không có dân th́ làm sao thành lập? V́ thế ông bèn triệu tập các đại thần để cùng bàn luận t́m cách giải cứu. Cuối cùng họ lấy quyết định gom lại tất cả những tài vật mà nhân dân trong toàn quốc đă tích trữ được, nhập vào toàn bộ kho tàng của quốc gia và sau đó làm thống kê nhân khẩu, rồi mỗi ngày trích ra số lượng tối thiểu nhất đem ra phân phát cho mỗi người dân trong nước đủ cho họ sống qua ngày hôm đó. Vua lại ra lệnh từ ngày hôm đó trở đi quyết nghị kia sẽ được thi hành, v́ thế nhân dân tuy sống trong cảnh khốn khổ nhưng chưa có ai phải chết đói. Tháng này qua tháng khác, một năm rồi một năm nữa trôi qua, lương thực kiệt quệ dần, ruộng vườn khô cằn không trồng trọt được. Vua lại lo lắng buồn rầu, nặn óc suy nghĩ măi, rồi lấy quyết định hy sinh mạng sống của ḿnh để giữ g ́n mạng sống của tất cả những người khác. Ông bèn tuyên bố rằng:- Ta muốn đi sang nước ngoài nghỉ ngơi và du lịch trong một thời gian không giới hạn. Ai muốn đi theo ta th́ đi, c̣n ai muốn ở lại th́ cứ ở.Nghe vua sắp đi du lịch ở nước ngoài, khoảng 20 ngàn người cũng muốn đi theo. Ngày khởi hành họ đi đến một ngọn núi nhỏ, ai nấy đều mệt mỏi không đi tiếp được nữa. Vua Thí Đặc Cần dẫn họ đến một khu rừng rậm rạp và ra hiệu cho mọi người tùy ư nghỉ ngơi. Qúa mệt mỏi và thiếu thốn nên 20 ngàn người ấy chẳng mấy chốc đă ch́m sâu trong giấc ngủ. C̣n lại vua một ḿnh ngồi tại một địa điểm rất cao nh́n xuống mọi người đang say ngủ, ông hướng về bốn phía lễ lậy xong âm thầm phát nguyện rằng:- Hiện nay quốc dân đang gặp cảnh đói khổ, nếu t́nh trạng này kéo dài th́ e họ sẽ chết hết. V́ muốn cứu mạng sống cho mọi người, tôi nguyện hy sinh chính mạng sống của tôi, và lại nguyện kiếp sau sinh ra làm con cá lớn, lấy thịt trên thân tôi mà cứu tất cả mọi người khỏi cơn đói kém. Nguyện rằng họ có thể lấy thịt của tôi mà ăn, ăn m ăi không bao giờ hết.Cầu nguyện như thế xong, vua Thí Đặc Cần bèn trèo lên một ngọn cây rất cao gieo ḿnh xuống, tắt thở chết ngay tại chỗ.Vua chết rồi th́ đúng theo lời nguyện của ông, liền hóa sinh thành một con cá trong biển lớn. Con cá này thân dài tới 500 do tuần (mỗi do tuần là 40 dặm, 500 do tuần tức là 20 000 dặm).Lúc ấy trong thành có 5 người thợ gỗ và thợ đồ gốm, một hôm đến bờ biển làm việc, bị con cá trong biển trông thấy, cá bèn dùng tiếng người mà nói:- Nếu các ông có đói th́ hăy cắt thịt tôi mà ăn cho đỡ đói, nhưng xin các ông ăn no rồi th́ hăy cố hết sức cắt thêm thịt đem về thành mà phân phát cho người khác ăn. Hôm nay các ông là những người đầu tiên ăn thịt của tôi, tương lai tôi tu hành chứng quả rồi, chắc chắn sẽ độ cho các ông thoát khỏi đau khổ.Con cá lớn nói tới đây, ngừng lại một chút rồi nói tiếp: - Lúc các ông trở về, hăy nói với tất cả mọi người trong nước, bảo rằng ai cần đều có thể tới đây lấy thịt của tôi về ăn. Năm người thợ nghe cá nói thế, vui mừng đem dao bén ra cắt lấy thịt trên thân cá mà ăn, ăn no rồi lại đem rất nhiều thịt về. Vào đến thành, gặp ai họ cũng kể lại chuyện trên khiến cho tin đồn kia truyền lan đi cả nước. Rất nhiều, rất nhiều người ra bờ biển lấy thịt cá về ăn, nhưng thật là bất khả tư ngh́, tuy số người cắt thịt cá mà ăn rất đông mà thịt trên thân cá cứ vĩnh viễn c̣n hoài, không làm sao cắt hết được. 12 năm đói kém trôi qua như thế, không có một người nào phải chết đói. A Nan, ông đă hiểu v́ sao ta nói câu chuyện kiếp trước này phải không? Vua Thí Đặc Cần lúc ấy chính là tiền kiếp của tạ Nhớ lại lúc ban đầu phát nguyện thành Phật, ta thường hy sinh thân mạng để làm lợi ích cho chúng sinh. Và 5 người thợ làm gỗ và đồ gốm kia chính là 5 vị tỳ kheo trong kiếp này, hôm nay ngồi xung quanh ta có 8 vạn người, tất cả đều đă từng ăn thịt của ta. Đức Phật nói đến đây, các vị đệ tử của Ngài ai cũng cảm động rơi nước mắt và đồng nguyện rằng sẽ luôn luôn tu học giáo pháp của Phật, nỗ lực tu hành để sớm chứng quả.
|
|
|