|
Hồi 21
Thử Tâm Thiện, Thánh Tăng Giả Chết
Rơ Người Ngay Thâu Nhận Học Tṛ
Nói về Trương Diệu Hưng khi thấy ḿnh dùng tà thuật đánh ngă Tế Điên th́ ḷng
mừng hớn hở, bảo cho Lương Viên Ngoại biết là chỉ nội buổi tối là Tế Điên phải
chết. Khi về đến Tường Vân Quán hắn liền vội sai Diệu Thông đi bện một h́nh nhân
bằng cỏ để làm phép quyết tâm yểm chết Tế Điên.
Diệu Thông thấy sư huynh vừa đi về đă sai bện h́nh nhân liền hỏi:
- Chẳng hay huynh trưởng lại định ám hại ai nữa?
Diệu Hưng cười lạt mà nói:
- Hiền đệ, ư ta chẳng muốn hại người, nhưng lúc ta đến quyên giáo tại nhà Lương
Viên Ngoại bỗng gặp một nhà sư gầy ốm, rách rưới, nghe xưng danh là Tế Điên dùng
phép trêu ta, sau đó ta phải dùng hàng ma ấn mới đánh ngă được hắn, nhưng nghĩ
giận tên Tăng Đạo dám trêu chọc tay ta nên ta quyết trấn yểm y cho kỳ chết mới
hả giận này.
Diệu Thông thấy sư huynh ngang ngược, nhưng vốn tính ḥa dịu nên chẳng dám hỏi
han nhiều nữa mà chỉ biết lẳng lặng đi bện h́nh nhân.
Canh ba đêm đó, Diệu Hưng mặc áo Đạo sĩ, đội mũ Tao nhân, thẳng lên pháp đàn,
niệm chú bắt ấn bắt quyết, dùng chu sa vẽ bùa dán vào h́nh nhân. Trong lúc đang
say mê dùng tà thuật hại người, chợt ngửng lên thấy một đại hán cắp đao nhảy tới,
nhắm đầu Diệu Hưng chém xuống, Diệu Hưng vội né ḿnh tránh khỏi cây đao và thuận
tay vốc nắm chu sa chém vào mặt đại hán miệng niệm chú lâm râm rồi quát to:
- Ngă này! Tiếng quát vừa dứt, đạn hán đờ người, hôn mê bất tỉnh, ngă ngay xuống
đất. Diệu Hưng mặt giận phừng phừng soi đèn ngó mặt thấy rơ là một trang hảo hán,
chắc là đạo tặc đến ám toán ḿnh liền giằng lấy cây đao đại hán năm chặt cứng
trong tay, toan xả cho một nhát.
Vừa khi ấy bỗng thấy Diệu Thông chạy tới miệng thở hồng hộc, nói:
- Xin sư huynh dừng tay, người này là bạn thân của đệ, chứ đâu phải là đạo tặc!
Diệu Hưng sa sầm nét mặt, quát:
- Người quen của mi, vậy ra mi định thông đồng với tên đại hán này để ám hại ta
chăng?
Diệu Thông run run đáp:
- Xin sư huynh bớt giận, chớ nghi ngờ đệ mà tội nghiệp, chẳng tin xin sư huynh
hăy cứ làm cho người này hồi tỉnh rồi bắt kể lại đầu đuôi, sư huynh sẽ rơ.
Diệu Hưng liền lấy bát nước lạnh té lên mặt đại hán, phút chốc thấy đại hán lồm
cồm ḅ dậy. Diệu Hưng liền quát hỏi:
- Mi tê họ chi? Ai xui mi tới đây ám toán ta, mau mau khai thật, may ra ta tha
cho mi tội chết! Đại hán tuy tỉnh lại, nhưng mặt mũi ngây ngô như người buồn ngủ,
nói:
- Ta đi đường thiếu lộ phí, v́ bạn với Diệu Thông nên ghé thăm chơi.
- Tên mi là chi?
- Là Trần Lượng, người phủ Trấn Giang, huyện Đơn Dương tước hiệu Thánh Thủ Bạch
Viên.
- Vậy cơ chi ngươi định sát hại ta?
Lúc ấy đại hán đă tỉnh táo hẳn, liền gíống dạc nói:
- Ta vốn bạn thân với Diệu Thông, nhưng khi đến thăm th́ không gặp mà chỉ thấy
ngươi làm phép tà đạo. Ta nghĩ chính ngươi đă dùng ác thuật hại mất bạn ta nên
ta phải ra tay trừ quân ác độc báo thù cho bạn.
- Người lầm rồi, ta đây chính là sư huynh của Diệu Thông tên gọi Diệu Hưng.
Nghe Diệu Hưng nói vậy, Trần Lượng đổi thái độ:
- Vậy té ra Ngài là sư huynh của Diệu Thông, như vậy tôi không biết xin cam thất
lễ.
Nói xong Trần Lượng cung tay rất là cung kính. Diệu Thông đáp lễ rồi nghĩ thầm
chắc không có gian dối, nên cho phép Diệu Thông dẫn Trần Lượng vào nơi hậu tự,
rồi lại tiếp tục lên đàn làm phép.
Diệu Thông dẫn Trần Lượng vào phía sau, nơi pḥng riêng, hai người bạn thân
thiết khi xưa lâu ngày gặp lại, chuyện tṛ thật là vui vẻ. Nhân vui miệng, Trần
Lượng hỏi Diệu Thông:
- Chẳng hay sư huynh của bạn đang làm phép hại ai?
Diệu Thông cứ thực t́nh đáp:
- Khổ lắm! Sư huynh tôi nghe đâu v́ gặp một ông thầy chùa ở nhà Lương Viên Ngoại,
bị Ông ta trêu chọc sao đó, trở về tức giận liền nhất định sai tôi bện h́nh nhân,
vẽ bùa, đọc chú quyết dùng phép đoạt mệnh, để yểm chết ông thầy chùa ấy đấy.
- Thế ông thầy chùa đó tên chi?
- Thầy bảo người ăn mặc rách rưới gầy g̣, điên điện khùng khùng sao ấy.
- Có biết ông ta tu ở đâu không?
- Nghe sư huynh nói th́ ông ta tu tại chùa Linh Ẩn, mà nghe thiên hạ đồn th́ đó
là một vị Thánh Tăng cứu nhân độ thế.
Trần Lượng nghe nói nghĩ thầm:
- Ta đang muốn tầm sư học đạo, may gặp chuyện này để ta làm ơn giải cứu, may ra
gặp bậc cao minh của thỏa ḷng ước vọng.
Đang khi suy nghĩ kế hoạch cứu người th́ nghe phía ngoài, Diệu Hưng làm phép
quát tháo ầm ầm, lén mắt ngó coi, thấy Diệu Hưng tay cầm một chiếc thẻ bài gơ gơ
3 lượt, quơ tay niệm chú quát lên:
- Hay cho Đại Thánh! Giờ này c̣n chưa bắt dẫn hồn phách Tế Điên, c̣n đợi chừng
nào?
Thét xong, đốt bùa, tung lên hư không gọi thần Lục Đinh, Lục Giáp mau mau dắt
dẫn hồn phách Tế Điên đến trước pháp đàn.
Lời nói chưa dứt, một trận cuồng phong vụt nổi, bao nhiêu đèn nến nghiêng ngả
lập lờ, ẩn hiện bao h́nh ma quái, trong đó có mờ mờ h́nh một Ḥa Thượng đứng
sững trên bàn thờ.
Diệu Hưng thấy vậy giận dữ thét to:
- Giỏi cho yêu tăng, ta gọi hồn phách của mi, sao mi dẫn xác đến làm chi, đă vậy
ngươi c̣n đứng trên bàn thờ để ta lạy sao?
Nguyên Tế Điên đâu có bị phép ma ám hại, chẳng qua khi đến nhà Lương Viên Ngoại
thấy treo chữ "Tăng đạo vô duyên" sau thấy tâm địa Lương Viên Ngoại bao la như
bể, hiền đức vô cùng, lại thấy Diệu Hưng đe nẹt, liền giả chết để thử bụng họ
Lương xem sẽ đối xử với ḿnh ra sao. Và, sự tin tưởng đối với Phật Đà lên đến
mức nào? ... Vạn Thặng nhân thấy Diệu Hưng làm phép thổi ngă Tế Điên th́ vô cùng
thương xót, tự nghĩ kẻ kia mang tâm ác độc đâu phải kẻ tu hành chân chính, c̣n
như nhà Sư chỉ v́ cố ư cứu mạng Sĩ Nguyên nên lâm đại họa thật rất đáng thương,
liền kêu gia nhân vực Tế Điên vào thư pḥng, dùng nước khương thang chạy chữa
săn sóc thật t́nh.
Tế Điên th́ cứ lơ mơ giả chết để thử ḷng dạ Vạn Thặng xong thấy quả là một
người chất phác trung hậu, có nhiều phước đức, thiện căn, lúc ấy mới chịu mở mắt
nh́n sững mọi người và bảo:
- Viên Ngoại yên tâm, tôi không sao đâu?
Vạn Thặng mừng rỡ cuống cuồng mà nói:
- Sư Phụ không làm sao chứ? Đệ tử này lo quá, chỉ e sư phụ táng mạng mà thôi.
Đạo sĩ bảo đă bắt hồn Sư Phụ đi rồi làm tôi lo quá, không biết cách nào giải cứu
Sư Phụ cho được! Nói xong ứa nước mắt mà khóc.
Tế Điên cảm nỗi ḷng Vạn Thặng liền thủng thẳng ngồi dậy vỗ vai mà bảo:
- Hồn phách của tôi, tên đạo sĩ kia có cách chi mà thâu cho nổi, chính thực công
tử Sĩ Nguyên mới là người bị thâu mất hồn phách, mục đích để làm tiền Viên
Ngoại, để đó tôi cứu gỡ cho.
Tế Điên lại kể rơ ác tâm của Diệu Hưng, đó là một kẻ tà đạo, chuyên dùng chú
thuật Lạt Ma giáo lấy sức huyền bí thiêng liêng chốn núi rừng mà sai khiến các
thần Lục Đinh, Lục Giáp đi bắt hồn phách khiến người ta mê muội, có khi phát
điên đi ṃ tôm bắt cua tựa như cảnh bùa chài tà đạo. Đối với Sĩ Nguyên v́ hắn
biết là con một của Viên Ngoại nên hắn làm phép thâu hồn để đe dọa, và khi Viên
Ngoại biết đến hắn, nhờ hắn cúng kiếng, hắn sẽ đ̣i lễ thật nhiều và phải hứa hẹn
suốt đời cung phụng cho hắn, bằng không th́ công tử cứ nay đau mai yếu, và nhất
định là phải mời cho được hắn cúng cho mới khỏi.
Vạn Thặng phục lạy mà nói:
- Bạch Sư Phụ! Thực t́nh tôi nghĩ bất cứ ai bận áo Đạo sĩ cũng là bậc tu hành
đạo cao đức trọng, nguyên tôi gặp phải nhiều vị Tăng già lừa lọc, nên mới nguyện
Tăng Đạo vô duyên, nghĩa là không cúng dàng ǵ hàng Tăng chúng nữa, bởi tôi ngờ
chư Tăng đă chỉ lẩn quất vào nơi cảnh chùa kiếm ăn, đến khi gặp Đạo sĩ này th́
tôi tin là người quang minh chính đại chỉ lo làm phúc làm đức cho người, cũng v́
hắn đoán số cho con trai tôi mà tôi thật dạ tin liền, không ngờ kẻ Đạo sĩ kia
cũng lại chỉ là phường lưu manh đội lốt ! Tế Điên trầm ngâm không nói, sai lấy
rượu uống cho giải khuây, chờ tới canh ba sẽ ra tay cứu thâu hoàn hồn phách cho
Sĩ Nguyên.
Vạn Thặng vội sai gia đ́nh dọn tiệc. Trong tiệc nhân hỏi Tế Điên:
- Bạch Sư Phụ! Kẻ đệ tử này nghe nói người tu hành là phải tŕ trai, thủ giới,
cấm rượu cấm thịt, vậy xin dám hỏi Sư Phụ, cớ sao Sư Phụ cũng dùng rượu thịt mà
lại đắc đạo.
Tế Điên cười mà bảo:
- Thế nhân chỉ nh́n thấy vỏ đạo đức, người tu cũng lại lấy cái vỏ đạo đức mà
khoác lên ḿnh cho người kính trọng. Ta ăn mà là không ăn, uống rượu mà là không
uống, bởi cái ta ăn chẳng phải làm tâm ta chuyện động đến phải v́ say đắm miếng
ăn mà làm việc bậy. Ta uống rượu, nhưng không say sưa, và cũng chẳng ví rượu mà
phạm vào giới điều. Ngườc lại có những hạng tu hành ngoài mặt th́ rơ ra người
trai giới cẩn thận mà chúng dấu diếm hoặc cũng như kẻ đạo sĩ nham hiểm hại người
th́ đó là chúng suốt đời ăn mặn. Ăn không vụ v́ miếng ăn, uống không đam mê vào
sự sống, ở không mê đắm v́ chỗ ở, ngồi nằm đoan tọa trang nghiêm chẳng vụ v́ chỗ
ngồi nằm thế là chính đạo.
Vạn Thặng vô cùng bái phục! Đến đúng canh ba, Tế Điên dốc cả hồ rượu lên tu rồi
khà một tiếng mà bảo Vạn Thắng:
- Ta phải đi đây! Nói xong vùng đứng dậy, một ṿng hào quang sáng rọi, Vạn Thặng
ngước lên th́ Tế Điên đă đi mất từ lúc nào, đành hối gia đ́nh thu gọn bàn tiệc
rồi vào thư pḥng chờ đợi.
Tế Điên thẳng tới Tường Vân Quán đúng vào lúc Diệu Hưng làm phép lần thứ hai và
đang quát tháo om ṣm. Chờ khi Diệu Hưng bắt ấn, gọi hồn, bấy giờ Tế Điên mới
thổi phù một cái hóa ra luồng gió rồi nhảy lên bàn thờ đứng sững. Kịp khi nghe
Diệu Hưng mắng nhiếc liền quát lớn:
- Yêu đạo! Mi làm chuyện trái, thâu hồn phách người c̣n may ra được, chứ thâu
hồn phách của ta sao nổi. Ta truyền cho ngươi biết, nếu không sớm ăn năn th́ sau
hối không kịp.
Diệu Hưng đang làm phép tưởng đă mười phần công hiệu, chợt thấy h́nh bóng Tế
Điên tưởng là thần Lục Đinh, Lục Giáp bắt lầm người nào, đến khi nghe Tế Điên
quát tháo mới hay là phép tà không hiện th́ bủn rủn chân tay, nhưng cũng làm già
mà thét lên:
- Hay cho yên tăng! Mi chết đến nới mà chưa tỉnh ngộ, ta không những bắt lấy hồn
phách ngươi mà c̣n thâu đoạt hồn phách của toàn gia Lương Viên Ngoại! Hăy coi
đây! Nói dứt lời liền ngậm một ngụm chu sa phun lên, loại chu sa vốn đỏ như máu,
ánh sáng lờ mờ của những cây đèn cầy lập lờ trước gió trông thật kinh hồn.
Tế Điên thấy Diệu Hưng vẫn c̣n ngoan cố, toan dùng phép chu sa ám hại, liền quát
lên:
- Giỏi cho yêu đạo, mi làm hại cả nhà Lương Vạn Thặng mà c̣n không hối lỗi, ta
nghĩ càng giận loài độc ác! Nói xong giơ tay chỉ Diệu Hưng.
Diệu Hưng cũng không vừa, nghiến răng giận giữ kêu lớn:
- Tế Điên! Tế Điên! Nay ngươi chọc tức ta nữa, ta thề quyết chẳng đội trời
chung! Nói đoạn nhảy lên pháp đài, rút hương niệm chú, thoát thôi lửa cháy phừng
phừng, nhắm về phía Tế Điên cháy tới.
Tế Điên cả cười, nói:
- Hay chi cái tṛ trẻ ấy mà ḥng dọa ta. Nói rồi cũng giơ tay bắt ấn, bắt quyết,
há miệng thổi phù một cái, tự nhiên lửa dữ cháy dội trở lại xông thẳng tới trước
mặt Diệu Hưng. Diệu Hưng tránh không kịp bị lửa táp vào mặt, râu tóc cháy rụi,
vội vàng bỏ trốn.
Tế Điên thấy vậy, cười ngất, bảo:
- Ngươi đă thấy chưa? Những kẻ làm ác khác chi ngửa mặt lên trời mà nhổ, nước
miếng lại rớt xuống mặt ḿnh, hoặc cũng như ngược gió tung bụi, bụi kia làm bẩn
mặt ḿnh. Nay ngươi làm ác xua lửa đốt người th́ lửa kia trở lại đốt ngươi, quả
báo nhăn tiền thật rơ ràng, sao chưa hối ngộ? Đoạn bỏ mặc Diệu Hưng. Tế Điên
thong thả bước lên pháp đài, lấy h́nh nhân bện cỏ sẽ bỏ lá bùa trấn yểm, rút
chiếc đinh đóng nơi đầu và vứt bỏ lá bùa viết tên họ tuổi tác Sĩ Nguyên, châm
lửa đốt h́nh nhân rồi quầy quả trở ra.
Nói về Trần Lượng và Diệu Thông vẫn ỡ nhà dưới, không hay biết chuyện chi, đến
khi thấy lửa cháy rần rần mới vội chạy lên chữa lửa, th́ cả pháp đàn cháy rụt.
Diệu Hưng th́ bị lửa cháy rất nặng đang nằm thiêm thiếp mê man. Hai người vội
vực Diệu Hưng vào nhà sau lo phương cấp cứu. Diệu Hưng cựa ḿnh thét lớn một
tiếng, mặt mày tái mét, nôn ra cả một băi máu, rồi coi bộ tỉnh táo như thường,
giờ tay vẫy Diệu Thông lại gần và bảo:
- Thôi ta phải từ biệt Sư Đệ! Tội của ta đă quá nhiều, chính ta sai khiến hỏa
thần định đốt Tế Điên nhưng v́ tâm ác độc quá nên nhiễm phải tà hỏa mà tự táng
thân. Ta chỉ có một lời khuyên nhủ Sư đệ là từ nay không nên học theo tà thuật
nữa, phải nên quy y chính đạo mới mong tránh khỏi họa hoạn tới ḿnh. Riêng ta
hối hận quá rồi! Nói đến đó, nước mắt chảy xuống ṛng ṛng, nấc lên một tiếng
thở rốc ra vài cái rồi buông xuôi hai tay thoát ly tấm thân Bàng môn tả đạo.
Hồi 22
Nói Chuyện Vui Tỉnh Hồn Hảo Hán
Biết Người Thiện Cho Thuốc Độ Sinh
Nói về Diệu Hưng v́ làm ác nên bị Tế Điên dùng phép phản hỏa nghịch phong đến
thành táng mạng dưới ngọn lửa tam muội, trước khi chết mới hết sức hối hận. Diệu
Thông và Trần Lượng đều bùi ngùi thu xếp chôn cất tử thi Diệu Hưng, sau đó hai
người bàn bạc.
Diệu Thông nói:
- Ḥa Thượng chi mà lạ quá! Người gầy nhom mà pháp lực cao cường.
Trần Lượng vốn c̣n máu anh hùng niên thiếu nên tỏ vẻ không chịu, nói:
- Có lẽ Sư huynh Diệu Hưng v́ sơ ư nên bị tà thuật của Tế Điên chứ chắc ǵ là
chân chính, để tôi phải đến chỗ Tế Điên trú ngụ xem hắn ta làm những tṛ ǵ?
Hai người bàn nhau rồi phân công:
- Diệu Thông ở nhà, Trần Lượng đến Lương gia trang xem xét sự t́nh.
Riêng Tế Điên sau khi dùng chân tâm niệm động thần chú Đại Bi khiến tà hỏa của
Diệu Hưng bừng cháy thiêu đốt tâm can đến thành táng mạng. Tế Điên liền mang lá
bùa có tên Sĩ Nguyên chạy thẳng về nhà Lương Viên Ngoại, niệm chú nhập hồn cho
Lương Sĩ Nguyên, thoắt thôi tỉnh táo như thường. Lương Vạn Thặng hết sức vui
mừng, hối thúc gia nhân dọn tiệc đăi đằng. Trong tiệc, chợt Tế Điên quay hỏi Vạn
Thặng:
- Nơi đây có kẻ dùng tà thuật, vậy chớ c̣n có bị giặc cướp chi không?
Van Thặng nghiêm trang thưa:
- Chuyện đạo sĩ gian tà cũng là mới có, c̣n nơi đây v́ chúng tôi ăn ở được ḷng
hết thẩy mọi người, nên tự thưở nào chẳng hề có chuyện giặc cướp khuấy phá bao
giờ.
Tế Điên cười bảo Vạn Thặng:
- Tôi nói kẻ cướp không phải là bảo họ xấu đâu? Trong đám giặc cũng có kẻ tốt,
thực ra có khi họ đi ăn cướp mà ḷng hào hiệp trừ kẻ dữ cứu kẻ lành, tâm tựa
trăng soi, ḷng như ngày rạng, họ ăn cướp mà làm chuyện bố thí giúp người, ngược
lại có những kẻ có bộ mặt nhân từ mà ḷng dạ tính toan ăn cướp. Viên Ngoại có
biết hiện nay có nhiều kẻ giặc cướp nổi danh trên chốn giang hồ hay chăng?
- Dạ! Ḥa Thượng dạy vậy, chứ đă gọi là kẻ cướp th́ có khi nào hiền từ, vả lại
nhà chúng tôi chuyên việc làm ăn lương thiện đâu có giao thiệp mà biết.
- Vậy là Viên Ngoại chưa từng trải, chưa đại lư đại t́nh, chưa hiểu hành vi của
từng loại người trong thiên hạ! Viên Ngoại nghe Tế Điên nói mặt cứ ngớ ra, không
ngờ một nhà sư ăn mặc rách rưới, làm việc phúc thiện mà không đâu rượu vào, ngồi
nói toàn chuyện trên trời dưới bể, rồi c̣n biết cả bọn ăn cướp có danh trên chốn
giang hồ th́ quả là lạ lùng quá sá! Tế Điên th́ cười lên ha hả, vớ một cái đùi
gà vừa gậm vừa nhai, cầm cả hồ rượu tu thẳng một hơi, khà lên một tiếng rồi nói:
- Thôi! Viên Ngoại không biết để ta kể lại cho nghe. Ta đă từng biết một người
có biệt hiệu là Khiêu Tuyết Vô Tích chính là Liễu Thụy Nhân, tập luyện vơ thuật
cong phu mà lại có tài lướt đi trên tuyết như bay, không hề có dấu vết. Tính
t́nh người đó lại hào hiệp hơn ai, thấy bọn giầu sang bỏn sẻn th́ ghét cay ghét
đắng, thường lấy của các tham quan ô lại mà trợ cấp cho người nghèo, đó cũng có
thể là một người thế gian hiếm có.
Lại có một người tên gọi Đào Phương có biệt hiệu là Đang b́nh Phù Thủy v́ ông ta
có biệt tài đi trên nước như cánh bèo nổi lướt đi như chạy trên đường bộ vậy.
Tính t́nh ông ta cũng khoáng đạt lắm, nhà có tiền của nuôi bạn bè, trợ cấp người
nghèo, tiêu sài cho hết rồi đi làm thuê kiếm ăn lần hồi, trong nhà tuyết không
có lấy một đồng tư hữu.
Vạn Thặng nhân cũng tiếp cho có chuyện, chặc lưỡi mà nói:
- Trên đời có những bậc tài giỏi như vậy, thật tôi không hay không biết, đáng
tiếc biết chừng nào?
- Chà, c̣n nhiều người kỳ tài nữa chớ, một lúc nói sao cho hết, giờ có một điều.
Viên Ngoại gọi cho tôi vài ba tên gia nhân lại đây để tôi sai khiến.
Vạn Thặng chẳng biết chuyện chi nhưng cũng cho gọi Lương Phúc là gia nhân thân
tín lại để Tế Điên sai bảo. Tế Điên miện sặc hơi rượu, giả tỉnh giả say, ghé sát
vào tai Lương Phúc mà nói thầm, chỉ thấy Lương Phúc gật gật rồi bỏ ra đi.
Thực ra th́ Tế Điên nói chuyện giang hồ đâu phải là nói tào lao, ngay từ khi vào
tiệc th́ Trần Lượng cũng lần đến Lương Gia Trang đứng ŕnh để xem hành động của
vị sư kỳ quái, nhân nghe nói đến những tên hảo hán, th́ ra nhừng người vừa kể
đều là bạn thiết với Trần Lượng, bởi chàng có tên Thánh Thủ Bạch Viên cũng cùng
là một tước hiệu trong nhóm giang hồ. V́ thế trong ḷng Trần Lượng hết sức nghi
ngại nghĩ thầm:
Ḥa Thượng này lạ quá v́ sao trong đám lục lâm hảo hán lăo nhận biết hết cả?
Đang lúc nghĩ ngợi lan man chợt thấy vô số gia nhân tề tựu, kẻ cầm côn, người
vác bổng, sách đèn, đốt đuốc, vây bọc xung quanh đương nhiên Trần Lượng bị lọt
vào giữa, mà miệng chúng th́ la lên:
Bắt cướp! Bắt cướp! Bấy giờ Trần Lượng mới sực tỉnh nghĩ ra, lúc Tế Điên gọi gia
nhân lại gần là bảo đi triệu tập gia nhân để vây bắt ḿnh, mà h́nh như nhà sư
cũng đă biết rơ tông tích của ḿnh là bạn với cánh giang hồ nên mới lôi tên
Khiêu Tuyết Vô Tích và Đang B́nh Phù Thủy ra hỏi Viên Ngoại mà tức là nói cho
ḿnh chột dạ.
Trần Lượng tự nhiên thấy ḿnh khiếp phục, tuy nhiên trước sự ḥ hét của số đông
gia nhân cũng vội rút đao thủ thế và nói to lên:
- Qúi vị không cần vây, tôi đây chẳng phải giặc cướp chi đâu? Nhân đi qua đường
thấy nhà sư lạ th́ muốn ḍm nom cho thỏa tính hiếu kỳ vậy thôi, xin chớ hiểu
lầm. Nói xong lựa chổ nhảy vọt ra trước ánh đèn cho mọi người trông thấy.
Khi Trần Lượng nhảy xuống th́ tay cầm đao sáng loáng, nên lũ gia đinh hoa mắt
đều lảnh tránh ra xa. Trần Lượng, nhân thế múa một đường đao biểu diễn cho mọi
người khiếp sợ, rồi nhắm Lương Phúc chém dứ một nhát, đoạn nhảy phăng ra khỏi
ṿng vây, vừa toan tẩu thoát, thốt Tế Điên lắc ḿnh một cái đă thấy hiện ra
trước mặt, Trần Lượng hoảng hồn bỏ chạy không khác ma đuổi, chẳng kể Đông, Tây,
Nam, Bắc, may thay thoát được ra cửa, rồi cứ thẳng đường cắm cổ chạy một mạch về
Tường Vân Quán.
Tế Điên không bỏ, cứ lững thững đuổi theo, khi đên Quán Tường Vân trong lên trên
chính diện đă bị cháy rụi, chỉ c̣n căn phía sau trông thật điêu tàn. Trần Lượng
vội kêu to lên:
- Sư huynh Diệu Thông đâu, mau tiếp tay với ta! Vừa dứt lời, ngoảnh lại thấy Tế
Điên đă ở kế bên th́ thốt co rúm tay chân như con cua gập ếch, mặc dầu hắn ta
sức lực có thừa. Và từ xưa vốn tự nhận là tay hảo hán. Nhưng trước vẻ oai nghiêm
của Tế Điên, tự nhiên đâm hoảng sợ.
Diệu Thông th́ mặt mũi bơ phờ v́ vừa chữa cháy xong lại gặp cảnh Diệu Hưng tử
nạn, đang vô cùng xúc cảm, nên khi thấy Tế Điên chợt như người trúng phong líu
lưỡi không nói nên lời, ngă ngay xuống đất.
Tế Điên thấy vậy động tâm từ bi, tiến đến cúi ḿnh đỡ Diệu Thông dậy, ôn tồn
bảo:
- Đạo gia! Cớ chi mà sợ hăi vậy?
Diệu Thông hồi tỉnh ngước mắt khẩn cầu:
- Xin Thánh Tăng đại phát từ bi, tôi vốn chẳng phạm tội chi, chỉ bởi sư huynh
tôi là Diệu Hưng muốn có tiền của xây cất lại Tường Vân Quán mà ra nông nỗi. Khi
sư huynh tôi mất đă tỏ ra hối hận mà trốn trăng, cũng v́ nghiệp ác quá nhiều mà
vướng khổ, không dám oán trách Thánh Tăng, cầu xin Thánh Tăng cứu vớt cho tôi.
Tế Điên cười, dịu dàng vỗ vai Diệu Thông:
- Ta vốn biết tâm địa của con khá tốt! Ta đến đây cốt cứu độ cho những ai hối
lỗi, nay Diệu Hưng trước khi nhắm mắt đă biết hối quá, con mau mau dẫ ta đến cứu
chữa cho hắn.
Diệu Thông khóc lớn, bạch rằng:
- Sư huynh Diệu Hưng đă chết, vừa mới chôn phía sau quán.
Tế Điên gật đầu, cười bảo:
- Không sao! Hăy dẫn ta đến nơi.
Nói xong Tế Điên phăng phăng đi trước. Diệu Thông và những người trong quán lục
tục theo sau. Lương Viên Ngoại, Lương Sĩ Nguyên và gia nhân tại Lương Gia Trang
cũng vừa tới nơi, thấy vậy cũng đều theo chân Tế Điên khá đông. Tới nơi mọi
người nh́n thấy một nấm mộ mới đắp sơ sài nơi ấy.
Tế Điên sai người đào lên. Một người tiến lại nói:
- Người chết thật rồi, đào nữa mà chi. Họa là có phép cải tử hoàn sinh.
Vả lại đạo sĩ v́ bị nhà sư đánh chết, nay có đào lên khi nh́n thấy nhà sư, cũng
tức đến trào máu. Đâu c̣n cách ǵ cứu chữa được nữa.
Tế Điên ngoảnh lại như có ư hỏi Diệu Thông, để thử tâm tính. Diệu Thông th́ chân
thực, nhất tâm khẩn nguyên nên không có sự nghi ngờ, quỳ xuống đính lễ, một hai
xin Thánh Tăng ra tay cứu vớt.
Tế Điên mặt mày hớn hở khen rằng:
- Lành thay! Lành thay! Những người đă biết vị người mà hối quá.
Diệu Hưng đă có phần phúc duyên cũng bởi tại con, để ta ra tay tế độ.
Nói xong quay bảo gia nhân của Lương Gia Trang kịp mau khai quật phần mộ Gia
nhân kẻ cuốc, người thuổng đào bới một chốc lôi xác Diệu Hưng lên. Mọi người
thấy xác đă bị cháy đen lở loét. Tế Điên tự tay sốc thây Diệu Hưng lên, đoạn ghé
miện thổi phù một cái rồi thét to:
- Người biết hối lỗi, lỗi đà tiêu diệt. Hồn phách Diệu Hưng tan dần ác kết, nhập
xác phàm, giải trừ oan nghiệt! Tiếng thét của Tế Điên vừa dứt, mọi người thấy
đôi mắt Diệu Hưng đang nhắm nghiền, chợt động đậy rồi dần dần mở ra. Một giọt
nước mắt cũng từ khóe mắt ứa ra. Tế Điên cười lên ha hả bảo:
- Diệu Hưng, ngươi chưa sám hối, c̣n đợi đến bao giơ.
Diệu Hưng vẫn nằm y nguyên, nhưng miệng lắp bắp:
- Con xin sám hối! Xin Sư Phụ từ bi cứu độ! Tế Điên liền móc trong túi ra một
viên thuốc đen đen, một viên đo đỏ, sai lấy chén nước, ḥa đều hai viên cho Diệu
Hưng uống một nửa, c̣n một nửa th́ bôi vào các chỗ bị cháy xém.
Lạ thay, thuốc bôi đến đâu, người Diệu Hưng chẳng khác cây khô tươi lại. Diệu
Hưng chợt nhỏm dậy, quỳ mọp bên gối Tế Điên. Mọi người hiện diện thấy phép lạ
cũng đều quỳ xuống một lượt.
Chợt phía trái nhà có tiếng lao xao:
- Quả thật Thánh Tăng! Quả thật Thánh Tăng.
Mọi người nh́n ra th́ là Trần Lượng. Tế Điên ngắc tay bảo:
- Tên kẻ cướp kia! Ngươi c̣n chưa chịu qui y c̣n đợi đến bao giờ! Trần Lượng
nghe gọi ḿnh là kẻ cướp, th́ ḷng tự ai thốt nổi lên, liền nhảy vọt ra quắc mắt
đứng nh́n, nói giọng hằn học:
- Cớ chi nhà sự gọi ta là kẻ cướp ? Trong suốt một đời, ta chưa hề lấy không của
ai, cũng chẳng giết người, sao là kẻ cướp được! Tế Điên chậm răi:
- Không lấy không, không giết người! Nhưng nhận lời đi xem xét t́nh h́nh, mà khi
đă rơ ngọn nguồn lại bỏ trốn lủi một nơi, khiến người chờ mong, không biết đường
sáng mà theo, đây là tâm địa của phường kẻ cướp.
Kẻ cướp lời hứa với bạn bè! Như thế có phải chăng?
Nghe Tế Điên nói đúng sự duyên, Trần Lượng vội vàng sụp lạy, xin nhận lỗi ḿnh,
và đính lễ để xin được qui y theo hầu Tế Điên làm đệ tử.
Tế Điên bảo:
- Ta nay chỉ có một manh áo rách, một chiếc gậy cằn, ăn th́ bạ đâu ăn đó, rượu
cũng được, cơm thiu cũng là, ngủ th́ hoặc dưới gốc cây hoặc nơi miếu cổ, hay ǵ
đâu mà nhận lấy làm thầy.
Trần Lượng cúi đầu bạch:
- Tôi vốn không vợ không con, tính t́nh vốn ưa chuyện lục lâm lạc thảo, lấy của
người giâu giúp đỡ người nghèo, nay thấy Thầy không màng của thế gian, ḷng chỉ
cốt v́ thế gian mà ra tay tế độ. Ấy cũng bởi Thầy ăn chẳng có nơi, ngủ không có
chốn mà tôi đính lễ tôn làm Sư Phụ, c̣n như Tăng chúng quần áo bảnh bao, lên xe
xuống ngựa, chùa miếu nguy nga th́ có khác ǵ kẻ tục ở đâu. Ḷng tôi thanh mà!
Đâu chịu qui phường giả tu trần tục! Xin Sư Phục từ bi tế độ.
Tế Điên ngửa mặt lên trời cười lên sằng sặc:
- Thiện tai! Thiện tai. Âu Cùng nhân duyên tiền kiếp. Từ nay ngươi hăy theo ta.
Mọi người chứng kiến đều quỳ cả xuống xin làm đệ tử. Tế Điên khoát tay mà bảo:
- Đệ tử ! Đệ tử. Khắp thế gian ai không là đệ tử. Biết sửa điều quấy, làm điều
lành, đó là đệ tử của ta và là đệ tử của Phật. Người tại gia mà biết trau sửa
làm lành th́ hết thẩy đều là con Phật. Kẻ bận áo tu mà chuyên làm việc dối đời
đó là "khi báng Tam Bảo". Đi theo ta mà không chịu được sự khổ, theo có ích ǵ?
Diệu Hưng và Diệu Thông đồng năn nỉ cho được cải lốt làm Tăng. Tế Điên bảo:
- Tăng sĩ hay Đạo sĩ có khác ǵ đâu? Cũng tỷ như người tu theo đạo Lăo Tử, th́
phải niệm thiện, dùng pháp thuật học được mà cứu giúp nhân dân.
Làm điều ác là tự đốt thân. Tăng sĩ cũng vậy, nếu chỉ dựa vào chùa cảnh làm kế
sinh nhai, bầy tṛ cúng bái thu của thập phương, riêng ḿnh tư lợi, vinh thân,
ph́ gia, tiêu pha sẵng của mười phương hiến cúng, ăn bám xă hội th́ đó là hạng
ma Tăng. Bỏ áo Đạo sĩ theo với Tăng hàng mà không làm lợi ích ǵ cho thiên hạ
đâu bằng làm kẻ tại gia, tự nuôi tự dưỡng c̣n đỡ tồi tệ, v́ không ăn hại của
thập phương tín thí.
Mọi người nghe thuyết pháp, đồng sụp xuống lậy. Lương Vạn Thông vội tiến lên
thỉnh Tế Điên về Lương Gia Thôn mở tiệc ăn mừng. Tế Điên xua tay bảo:
- Khỏi! Khỏi! Ta có việc phải đi.
Nói xong dắt Trần Lượng từ biệt mọi người thẳng nẻo bờ sông tiến bước.
Hồi 23
Chân Trời Góc Bể, Mười Năm Thấm
Thoát
Mối Đạo T́nh Nhà, Tế Độ Ba Sinh
Đây nói về Binh Bộ Thượng Thư Mong An Toàn, vốn là cậu ruột Lư Tu Duyên, kể từ
sau khi Tu Duyên để lại bài thơ lưu giản, biết cháu có chí xuất gia, nhưng ngặt
v́ anh chỉ có một con đă giao cho ḿnh trông nom săn sóc, nhớ lời phó thác phải
làm sao trọn phận người c̣n để được yên ḷng người khuất liền sai Lư Phúc đem đủ
tiền lương t́m kiếm khắp nơi.
Con Mông An Toàn năm sau thi đỗ Tiến Sĩ, làm quan Hàn Lâm, nhưng v́ Mông B́ng Bộ
yếu đau nên từ quan về phụng dưỡng cha gia.
Nhân một hôm Mông Toàn Chân thưa với cha:
- Con nghĩ anh Tu Duyên cốt cách thanh kỳ, nếu xuất gia đầu Phật tất cũng t́m
nơi cảnh trí u nhàn thanh nhă, con muốn xin phép cha sang Ngũ Đài Sơn, dạo cảnh
Tầy Hồ đến cảnh chùa u tĩnh, may thấy được chăng?
An Toàn nói:
- Con nghĩ thế là phải lắm, anh Tu Duyên của con vốn có căn tu nhưng ta nghĩ đến
ḍng họ Lư, cần phải có được người hương khói phụng thờ, vậy nếu có gặp, con nên
gắng khuyên nhủ anh con trở về giữ tṛn hiếu đạo.
Toàn Chân được sự ưng thuận của cha liền khiến Lư Phúc sắp sửa tiền nong, hành
trang đầy đủ đi t́m họ Ly.
Lư Phúc thưa:
- Con chắc rằng tiểu chủ v́ hoàn cảnh có tang không được đi thi nên đă tự ḿnh
tiến kinh để quyết được danh đề hổ bảng, nên trong ba năm lăn lộn con đă đi hầu
khắp các miệt kinh thành hỏi thăm tin tức, xong chẳng thấy vân ṃng. Kỳ này công
tử lại đi t́m th́ biết t́m đâu?
Toàn Chân nói:
- Tính t́nh của bào huynh ta khác hẳn người thường, anh đâu phải là người ham
chuộng công danh. Cứ như bài thơ lưu giản có câu:
Đài sen khuya sớm khêu nguồn giác Cảnh tịnh hôm mai tỉnh giấc nồng.
Th́ chắc bào huynh ta tất xin qui y đầu Phật nhưng không hiểu sao mà gần mười
năm nay không thèm lai văng về nhà. Dù có đi tu nhưng mấy ai quên hẳn gia đ́nh.
Thường thấy thiên hạ, thân là Sa Môn, nhà cửa không nơi bám víu mà cũng cố t́m
lấy vài người trong họ ngoài làng để thường đi lại, đằng này bào huynh ta của
cải để lại nào có thiếu ǵ. Cha ta cũng mong anh về để giao lại gia cư điền sản.
Trên đường thiên lư, ngày lại ngày, hai thầy tṛ Toàn Chân đi khắp các nơi t́m
kiếm, một ngày kia đến cảnh Tây Hồ dạo xem phong cảnh, hỏi thăm các chốn am
thiền nhưng không ai biết vị Thiền Sư nào tên gọi Lư Tu Duyên.
Một ngày kia, Mông Viên Ngoại v́ trông ngóng tin con tin cháu măi chẳng thấy về,
ḷng những âu sầu, lại nhân tuổi già sức yếu, thành thử nhuốm trọng bệnh, coi
ṃi nguy kịch.
Mông Vĩnh và Hàn Quân Anh khi ấy cũng đều thi đỗ Tiến Sĩ, thụ chức Hàn Lâm ngay
tại vùng quê, thường đến hầu kiến Mông Binh Bộ, khi thấy người lâm trọng bệnh
vội sai gia nhân Mông Tam đi rước Toàn Chân.
Đây nói về Tế Điên, sau khi từ biệt mọi người ở Tường Vân Quán, ủy Lương Viên
Ngoại xây dựng lại và khiến hai đạo sĩ Diệu Hưng, Diệu Thông cứ ở lại trụ t́,
rồi dắt Trần Lượng chạy bay ra miệt bờ sông. Trần Lượng không hay sự thể, nhưng
cũng đành nhắm mắt chạy liều. Khi tới mé sông, chợt thấy một chiếc thuyền dong
buồm sắp chạy. Tế Điên gọi to lên:
- Bớ thuyền! Bớ thuyền! Mau mau đứng lại cho chúng tôi lên.
Trong thuyền có một chàng ăn mặc dáng vẻ vị công tử con quan và một người có vẻ
tráng đinh ngó ra, thấy một nhà sư gầy guộc rách rưới th́ liền ngắc tay bảo lái
đó kíp dong thuyền rời bến. Tế Điên thấy vậy gọi giật lại, nhưng chiếc thuyền đă
nhổ neo, vượt khỏi bờ chừng ba, bốn trượng, chỉ thấy Tế Điên phi ḿnh một cái,
thoắt thôi đă đứng ngay tại mé thuyền.
Trần Lượng là tay vũ dũng nhưng v́ thuyền cách bờ khá xa nên đành cứ loay hoay
không biết cách nào mà xuống cho được.
Tế Điên nhẩy xuống thuyền xong liền nắm ngay lấy tay người lái quắc mắt bảo:
- Thuyền đi, ta gọi, cớ chi không áp mạn vào bờ, lại cứ phóng ra?
Người lái đ̣ có vẻ khinh bỉ, nhổ toẹt một cái, nói:
- Thuyền này là của một khách thuê riêng, không phải đ̣ chung, bạ ai cũng chở.
Ḥa Thượng có đi th́ gọi thuyền khác.
Tế Điên cười bảo:
- Ngươi ngại ta không có tiền hay sao?
Người lái đ̣ lặng im tỏ vẻ đồng ư. Tế Điên liền lấy ra một đĩnh bạc bảo:
- Liệu chỗ này trả đủ tiền đ̣ chăng? Tuy nhiên ta có việc nói chuyện với công tử
con quan Binh Bộ hiện nay đang ở trong thuyền này.
Người lái đ̣ thấy tiền th́ hoa cả mắc, lại thấy nói người đi đ̣ là con quan Binh
Bộ Thượng Thư mà Ḥa Thượng có quen biết th́ tỏ ngay vẻ khúm núm nói:
- Bạch Ḥa Thượng, xin người từ bi, để chúng con xin vào thông báo.
Tế Điên khoát tay mà bảo:
- Khỏi phải thông báo, ngươi hăy rạt thuyền vào bờ cho đệ tử của ta lên.
Người lái đ̣ líu ríu vân lời, c̣n Tế Điên đi thẳng vào khoang thuyền mà gọi to
lên:
- Mông Toàn Chân nhận được ta chăng?
Quả thật, công tử đi thuyền là Mông Toàn Chân và Lư Phúc nhân đi t́m Lư Tu Duyên
không thấy, thầy tṛ thẳng nẻo Tây Hồ thuê thuyền văn cảnh, nay nghe tiếng gọi,
ngạc nhiên ngó ra, chỉ thấy nhà sư gầy guộc lúc năy đă gọi đ̣ nhưng ngại là
phường đạo tặc nên bảo lái đ̣ không chở, cớ sao nay lại có mặt dưới đ̣ và gọi
sách mé làm vậy?
Riêng Lư Phúc v́ đă từng hầu hạ Tu Duyên lâu ngày, nay tuy đầu dăi phong sương,
mặt mày hốc hác, đầu cạo trọc nhẵn, nhưng vẫn không mất phong thái thưở xưa, nên
Lư Phúc chỉ ngờ ngợ mấy phút rồi thốt kêu lên:
- Phải Tu Duyên công tử đấy không?
Tế Điên cả cười:
- Ngày nay phải nói là:
"Bạch Ḥa Thượng Tế Điên tục danh là Lư Tu Duyên".
Toàn Chân nghe nói vùng ôm lấy Tế Điên khóc rống lên. Lư Tu Duyên cũng khóc. Làm
cho Trần Lượng khi ấy đă xuống được thuyền đứng ngẩn ra, chẳng biết đầu đuôi câu
chuyện ra sao?
Toàn Chân thấy Trần Lượng là người lạ liền hỏi Tế Điên. Tế Điên liền thuật lại
và cho biết đó là đệ tử theo hầu. Toàn Chân liền mời tất cả vào trong khoang
thuyền sai pha trà, rồi hỏi:
- Vậy! Bạch hiền đệ Ḥa Thượng đă chứng ǵ chưa?
- Cũng mới ăn xong, nhưng nếu có rượu uống th́ càng tốt.
Toàn Chân ngạc nhiên:
- Người tu hành cũng uống rượu sao?
Tế Điên nói:
- Chuyện ấy sẽ giải thích sao! Có rượu hăy cứ lấy ra, uống cho đỡ khát.
Toàn Chân liền sai lái đ̣ lấy rượu. Tế Điên bưng cả ṿ tu từng hơi ừng ực, rồi
bỏ xuống khà một tiếng, nh́n ra ngoài khoang mà nói:
- Đây rồi! Đây rồi.
Mọi người đều hết sức ngạc nhiên, chưa kịp hỏi th́ chợt thấy một chiếc thuyền
khác ngược chiều đi đến. Tế Điên chui ra khỏi khoang mà gọi:
- Phải thuyền Mông Vĩnh, Mông Tam đấy không?
Tiếng hỏi vừa dứt, liền thấy thuyền đó từ từ áp mạn và một người từ phía trong
khoang ăn mặc ra vẻ quan sang, chui ra hỏi:
- Ai gọi chi đó?
Tế Điên quay bảo Toàn Chân:
- Cựu phụ (Tức Mông An Toàn - v́ Tế Điên phải gọi An Toàn là cậu ruột) đau nặng,
cho người đi t́m, may gặp nơi đây, cùng sang cả một thuyền mà về cho kịp.
Ngay khi ấy hai thuyền giáp mạn, cùng nhận ra nhau. Riêng Mông Vĩnh c̣n ngơ ngẩn
măi mới nhận ra được Lư Tu Duyên. Và, bật cười thốt:
- Người ngợm thế này, giá thử gặp nhau giữa đường th́ làm sao mà nhận ra được?
Tế Điên cười lên khanh khách, ngâm vang:
Thế gian hoa mắt áo quần sang
Ḥa Thượng cần chi phải điểm trang
Đẹp lắm tổ càng đam trược lắm
Ăn nhờ tín thí chớ huênh hoang!
Tất cả đều cười rộ, riêng Tế Điên cười cười nói nói giọng
điên khùng lúc có lúc không, tính t́nh khác hẳn khi xưa. Thậm chí Mông Vĩnh cũng
không c̣n thấy lại được một chút ǵ là h́nh dáng tâm tính thưở xưa, nên hết sức
lạ lùng. Tế Điên th́ cứ thản nhiên uống rượu ừng ực, quăng ṿ lăn lóc trên
khoang và hát vang:
Ta vẫn là ta chẳng khác ǵ.
Người đời thấy khác bởi ngu si.
Thưở xưa Công Tử giờ Ḥa Thượng.
Tăng, Tục đôi đường chữ tỉnh mê!!!
Mọi người sang chung một thuyền. Thuyền xuôi buồm thuận, không mấy ngày về đến
Thái Châu, kéo nhau lên bờ thẳng Mông Gia Trang tiến bước.
Hồi kết
Độ Cho Cậu, Tế Điên Dùng
Phép Lạ
Thăm Mộ Cha, Ḥa Thượng Lập Đàn Trai
Thuyền vừa áp mạn bến Thái Châu, Tế Điên vội vă nhẩy phăng lên bờ, rồi cắm đầu
rảo bước. Mọi người lục tục chạy theo. Tế Điên đi nhanh như gió, làm mọi người
chạy theo thở không kịp. Lư Phúc gọi to:
- Xin công tử Ḥa Thượng đi chậm cho các công tử con theo với. Đến con chạy theo
c̣n bở hơi tai th́ các công tử theo sao kịp?
Tế Điên chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngoái lại vẫy một cái, rồi thủng thẳng đi. Mọi
người phía sau từ khi được cái vẫy tay của Tế Điên thoắt thấy nhẹ bỗng, cất
những bước dài mà đi không thấy mệt. Khoảng xế chiều mọi người mới về Mông Gia
Trang.
Tế Điên đi thẳng ngay vào pḥng Mông Viên Ngoại. Lúc ấy bệnh t́nh Viên Ngoại quá
trầm trọng, đang cơn hấp hối. Cả nhà chỉ c̣n chờ Mông Toàn Chân trở về để lo
liệu việc tang ma....
Tế Điên bước vào thư pḥng, trông t́nh cảnh ấy thốt động tâm miệng lâm râm tụng
chú, đứng lặng một hồi. Rồi dùng tha tâm thông khẩn nguyện, một phút qua đi,
Mông Lăo đang hồn mê bất tỉnh, chợt như có ai đánh thức, mở bừng mắt ra, nh́n
thấy đầy đủ con cháu và một vị La Hán đứng ngay đầu giường liền chắp tay lạy lạy.
Tế Điên nhập định biết rằng cậu ḿnh đă vừa nhập cơi thọ, nhân nghĩ ân sâu niệm
nguyện cầu cho Mông An Toàn được thêm một giáo đặng chu toàn mọi việc gia đ́nh.
Lời nguyện hầu như ứng nghiệm nên chỉ vài phút sau, Mông Viên Ngoại tỉnh táo như
thường. Ông cho biết trong lúc hôn mê có một vị Đại Bồ Tát cầm cành dương liễu
vẩy nước lên đầu liền thấy người nhẹ hẳn đi. Vị Bồ Tát lại bảo:
"Nhờ có sự nguyện cầu của Kim Thân La Hán nên rảy nước Cam Lộ ra tay cứu độ, cho
An Toàn được sống thêm mười hai năm nữa".
Mông Toàn Chân nghe cha nói, ḷng những bồi hồi, rồi không ai bảo ai, cả nhà từ
trẻ chí già, cả Mông Vĩnh là bạn xưa cũng đều sụp lậy Tế Điên. Tế Điên tươi cười
đỡ mọi người dậy, nhân đó khuyến hóa mọi người phải nên tin theo phép Phật nhiệm
mầu, nếu ḿnh tự tu tự chứng là có thể độ thoát cho bất cứ ai, một khi biết ăn
năn sám hối hay tâm thành hướng nguyện.
Từ đấy toàn gia Mông Viên Ngoại và cả hàng quận hàng ngày nườm nượp đến xin làm
lễ qui y Thánh Tăng. Cũng từ đấy, toàn gia không ai gọi Lư công tử mà chỉ một
câu Bạch Ḥa Thượng, hai câu Bạch Ḥa Thượng, đôi khi xưng tán Thánh Tăng, kính
trọng Tế Điên như là Phật sống vậy. Tế Điên nhân nghĩ công ơn dưỡng dục, liền
thưa với cậu, sửa soạn lễ vật ra thăm mộ phần của Lư Mậu Xuân mà Mông Thị. Đối
trước mộ phần khói hương nghi ngút, Tế Điên thoắt thấy động tâm liền quay lại
nói cùng An Toàn:
- Không xong! Không xong! Thân phụ, thân mẫu cháu hiện vẫn bị giam tại nơi địa
ngục v́ kiếp xa xưa đă từng phạm giới khi báng Tam Bảo.
Nói rồi tất cả về nhà, khiến gia nhân sửa soạn trai đàn. Tế Điên thân đi thỉnh
chư Tăng trong vùng. Dùng đạo nhăn quan chiên biết rơ người nào tu thật, người
nào tu giả. Những vị chân chính Thuyền Sư được mời lên bảo toạ, Tế Điên thân vào
hành lễ thỉnh mệnh ban phái từ tam kỳ nguyện vong phụ vong mẫu sinh sang Tịch
Cảnh.
Đàn tràng phụng tụng suốt bẩy ngày đêm. Đêm tạ quá, Tế Điên chợt cười lên ha hả
và sai lấy rượu thịt dọn ra đánh chén túy lúy càn khôn. Các vị Thượng Tọa phó
đàn đều bưng miệng cười. Riêng vị Thủ Toa. biết Tế Điên là Kim Thân La Hán nay
đội xác phàm phải làm ra vậy, nếu không sẽ gặp nhiều điều chướng ngại, nên chỉ
chắp tay niệm động chân ngôn rồi xin cáo từ trở về Tịnh xá.
Ngày hôm sau, trong khi cả nhà đang bàn tán xôn xao về Tế Điên không đâu dở
chứng điên khùng th́ Trần Lượng tiến đến thưa rằng:
- Kính bạch Viên Ngoại. Sư Phụ Tế Điên không biết đi đâu biệt tích tự chiều hôm
qua.
Mọi người lật đật t́m đến trai pḥng chỉ thấy pḥng ốc vắng tanh, một mảnh hoa
tiên treo bên cửa sổ có bài thơ lưu giản:
Thầy Tu đâu có luyến gia môn Mây nước là nhà.... tịch diệt tôn Hoa tuệ sáng ngời
in lối đạo Thuyền nan một lá thảnh thơi hồn! Cả nhà biết Tu Duyên lại đă vui
miền Sơn Thủy thích thú Yên Hà, nên chỉ biết thiết bầy hương án lạy vọng không
trung khẩn cầu Thánh Tăng chứng dám.
* * * ĐOẠN KẾT Một ngày cuối xuân, bên bờ Tây Hồ, khác thừa lương đang tấp nập
ngắm nh́n phong chèo thuyền hưởng thú trăng nước vờn hoa. Chợt một nhà sư chống
tích trượng, quần áo rách bươm, vừa đi vừa cười sằng sặc. Đến bên Tây Hồ kêu
thuyền đi về Giang Tả. Người lá đ̣ thấy nhà sư rách rưới ngần ngừ không chở, nhà
sư liền cầm cả đĩnh bạc quăng toạch xuống thuyền vừa cười, vừa nói:
- Chú chê ta rách rưới không có tiền trả hay sao?
- Dạ, không phải thế! - Vậy cớ sao thấy ta không chở?
- Tại v́ cả ngày hôm qua chở mệt, sáng nay cũng đă làm việc quá nhiều, mong Hỏa
Thượng đi thuê thuyền khác! - Không! Ta nhắm có một thuyền của ngươi thôi, không
chở được để ta chở giúp.
- Bạch! Người gầy g̣ như thế chở sao nổi thuyền, mệt đến đứt hơi. Vả lại Ḥa
Thượng là bậc tu hành sao đi làm việc thế gian cho thiên hạ phẩm b́nh.
- Ta đây yếu nhưng chở được th́ thôi, cần chi ngươi phải lo hộ! C̣n nhà sư làm
việc đời th́ có ngại chi. Việc đời, việc đạo. Việc đạo, việc đời.
Đạo Đạo, Đời Đời, có khác nhau là mấy. Trên thế gian hễ ai tu thiện là làm việc
đạo, trái lại ai làm sự quấy đó mới là việc đáng khinh.
Nhà sư bước xuống thuyền, người lái đ̣ đưa chèo cho chở, nhà sư sẽ chống con sào
xuống nước, đẩy đi một cái, chợt như có sức mạnh vô h́nh con thuyền đi vùn vụt,
mở lấp trong sương.
Tế Điên vừa chèo vừa hát, lời ca trong mây nước vang vang:
Đời người thấm thoát, chừ phù sinh giấc mộng! Thân người nhỏ nhen chừ, biển trời
lồng lộng Thấm thoát qua mau, hết trẻ đến già Ngoảnh lại người thân, bao người
khuất bóng Ta Tế Điên chừ thưở trẻ nhàn phóng V́ ngán nỗi đời chừ danh lợi nguôi
ḷng Một thân ta chừ của Thiền t́m đạo Mang thân cứu khổ chừ thiền môn hạo hạo
Cuộc đời tao loạn chừ riêng ta với ta Cứ đi đường chánh chừ quyết tránh lối tà
Ta Tế Điên chừ v́ đời cam khổ Áo ta rách chừ thương người khốn khó Rượu chén say
chừ thương kẻ dang say Say trong cuộc đời chừ Trầm Luân không hay Ta yêu nhân
loại chừ yêu v́ đạo pháp Bao kẻ đam mê chừ cơi đời phúc phược Một thân điên
khùng chừ ta điên, ai điên Một chiếc gậy cằn chừ, ai được ta được.
Ngày nay trở về chừ cứu độ gia hương Thăm nom phần mộ chừ biết bao sót thương
Trai đàn thiết lập chừ kỳ nguyện vang vang Hai thân siêu sinh chừ, thiên hạ cùng
sang Trần duyên đă dứt chừ ta lại lang thang Gập cảnh trái ngang chừ ta quyết
cưu mang Báo ân Tam Bảo chừ xứng danh Tăng hàng! Tiếng hát ngân vang trong sương,
thoắt thôi nh́n lại ông lái đ̣ thiêm thiếp ngủ vùi. Thuyền đă đến bờ, Tế Điền
vươn ḿnh một cái hoá thành một đạo hào quang sáng chói. Ông lái thức dậy th́
thấy chỉ có chiếc thuyền không bồng bềnh. Không gió mà vội ĺa bờ trôi đi phăng
phăng không sao gh́m lại được. Khi ấy người lái thuyền mới biết đă hân hạnh gặp
vị Thánh Tăng, nhưng tiếc rằng có mắt không ngươi nên cứ gọi Sư Điên. Càng nghĩ
càng hối hận liền nhắm không trung quỳ xuốn lạy ba lạy. Lạy xong chiếc thuyền
dừng lại, ông lái đ̣ lúc ấy mới lấy chèo thong thả chèo đi.
Xa xa đâu đó chợt có tiếng ca vang vang:
Trời cao chứng một lời nguyền.
Tôi c̣n chừ việc đời c̣n siêng.
Quyết đem đạo pháp xây dựng mối giềng
Cho thiên hạ quay về nẻo "thiêng"...
Hết
[Home] [Up] [Tế Điên 1] [Tế Điên 2] [Tế Điên 3] [Tế Điên 4] [Tế Điên 5] [Tế Điên 6]
|