Hồi 17
Mở Lượng Từ Bi, Lập Đàn Thí Thực
Ra Tay Tế Độ, Vớt Kẻ Lầu Xanh
Nói về thừa tướng v́ cảm kích ân sâu của Tế Điên liền sai quân gia rầm rộ đưa
thánh tăng trở về chùa, dọc đường dân chúng lũ lượt đi xem.
Trông thấy cảnh nhân dân lũ năm lũ bảy đứng hai bên đường chào đón.
Tế Điên nghĩ thầm:
- Thực ra bấy lâu ta chỉ hay gần gũi những người giàu sang kiêu hănh để điểm hóa,
theo thường t́nh th́ chư tăng cũng chỉ chèo kéo những ai có tiền có thế, khuyến
hóa họ tu phúc làm duyên nhưng thực ra để kiếm tiền kiếm bạc. Ta đây không màng
tiền tài danh vọng, không cần bọn giàu sang trả ơn báo nghĩa, nhưng trải qua
những cuộc hành hoá đối với thâm tâm thực chưa lấy ǵ làm b́nh đẳng. Nay nhân
trăm họ thấy ta được trọng vọng mà ùa ra chào đón, tưởng cũng nên quan sát để
t́m phương tế độ.
Nghĩ đoạn, Tế Điên liền nhướng mắt xem một lượt, chỉ thấy nhân dân đa số là
nghèo khổ, khốn đốn tương tự như ḿnh, áo không đủ mặc, thân thể gầy guộc th́
động ḷng trắc ẩn, sa nước mắt, cúi mặt đi thẳng về chùa.
Về tới chùa, Tế Điên đi thẳng lên Đại Hùng Điện lễ Phật xong, xuống Tô Đường bái
kiến Nguyên Thông ḥa thượng rồi gọi các quân gia mà ngỏ lời khuyến hóa, sau đó
ủy Tần ngọc chuyển lời cảm ơn thừa tướng. Đoạn Tế Điên cho mời hai vị Chí Thanh,
Chí Minh đến hỏi:
- Hai người có biết nấu cháo hay chăng?
- Bạch, việc ǵ th́ khó chớ nấu cháo th́ ai mà không biết.
Tế Điên nói:
- Nhưng phải biết nấu cháo với tấm ḷng phát tâm bồ đề bố thí chứ c̣n nấu cháo
thường th́ ai cần đến làm chi? Ngày nay ta muốn mở quán bán cháo để giúp đỡ
người nghèo khó, chẳng hay hai vị có chịu phát tâm không?
Chí Minh nói:
- Vốn đâu mà mở quán? Vả xưa nay chưa có ḥa thượng nào làm việc mở quán bao giờ?
- Việc lo vốn liếng cứ để cho ta, đă làm việc phước duyên th́ chính ḥa thượng
phải chủ trương, cần ǵ miệng tiếng b́nh phẩm, đi lo nồi niêu củi lửa.
Tiền bạc gạo muối để ta đi sắm sửa cho, khỏi cần phải lo ngại.
Nói xong, Tế Điên xuống núi qua thăm Triệu viên ngoại và Tô Bắc Sơn nói rơ ư
định lập hàng cháo. Hai vị viên ngoại vui vẻ góp tiền, cấp gạo, Tô viên ngoại
xin hiến một gian nhà để làm cửa hàng.
Nguyên Tế Điên cốt ư mở cửa hàng cháo là để khuyên người phát tâm làm việc bố
thí, đối với người bần hàn cô lộ, lỡ đường có nơi ăn uống thỏa thuê, làm gương
nhân đạo cho người sau bắt chước. Vả lại, trong thâm tâm là Tế Điên muốn khuyên
chư tăng không nên hư khoáng thời gian, dựa cơm tín thí, ngoài việc tu tŕ phải
biết đến bổn phận mà làm việc v́ đời cứu khổ, chứ không phải dựa vào cảnh chùa
mà lo cúng cấp lấy tiền bỏ túi, c̣n sống chết mặc hay, chư tăng đi tu nhưng cũng
phải gây được chút công duyên mới tṛn công quả nên mới bày vẻ ra chuyện mở hàng
bán cháo.
Hàng cháo mở được mấy ngày, Tế Điên không hề lấy tiền của ai, thành chỉ vài ngày
là vốn lại sạch không, bấy giờ Tế Điên mới thuật rơ ư ḿnh cho mọi người biết,
rồi khuyến hoá các nhà giàu có phải nên phát tâm làm phúc làm duyên.
Cửa hàng mở đă ba ngày, Tô, Triệu viên ngoại mới rủ nhau đến thăm Tế Điên. Tô
Bắc Sơn nửa đùa nửa thật gọi to:
- Ḥa thượng cháo ơi! Mấy bữa nay hàng họ ra sao?
Tế Điên không những không giận mà c̣n cười to hơn và nói:
- Lỗ to, lỗ to, vốn liếng hết sạch sành sanh cả rồi. Các người định đến đ̣i tiền,
tôi có chiếc áo rách đây xin bồi thường lại! Tô, Triệu đồng nói:
- Đâu dám, đâu dám, chúng tôi đến đây cốt là ăn mày hưởng chút duyên lành ḥa
thượng bố thị và đặt ḿnh trong cảnh b́nh dân xem nó ra sao?
- Phải lắm, hai vị viên ngoại đă biết đến người nghèo thật cũng quí hóa, lại c̣n
tự ḿnh muốn nếm mùi nghèo khổ để mong thấu rơ đời sống bần hàn mà toan làm phúc
làm duyên th́ quả là đại quí vậy. Nói xong sai phổ kỵ múc cho mỗi người một tô
cháo loăng.
Hai vị viên ngoại ngồi trước tô cháo mà thấy ngại ngùng, bởi đă từng ăn cao
lương mỹ vị, ngày thường cá thịt ê hề, đe nồng rượu béo, nay nh́n bán cháo loăng
thếch thơ điểm vài hột muối tự nghĩ không sao nuốt trôi khỏi cổ.
Tế Điên thoáng trông cảnh tượng đă biết nguyên do liền gọi người làm múc cho
ḿnh rồi tự bưng ra ngồi cạnh đối diện họ Tô mà húp. Miệng nói:
- Cháo này là bạch phúc (cháo hoa) nhưng thực vị pháp nhũ đề hồ, ăn vào không
những khỏi đói mà tinh thần c̣n minh mẫn thêm lên, cũng gọi là minh tâm chúc!
Các vị dùng coi sẽ biết.
Tô, Triệu hai người tuy biết Tế Điên đă lâu và trong thâm tâm vô cùng kính phục,
nhưng trước sự việc vẫn không tránh được nghi kỵ, bởi nh́n bát cháo chẳng khác
cháo thường là mấy, có phần nhạt nhẽo hơn nhiều. Ở nhà giả sử có ăn cháo th́
phải là nấu cháo bào ngư, long tu, thập cẩm, nếu không cũng là cháo thịt, cháo
cá chứ có mấy khi mà ăn cháo bạch chúc! Mà đây c̣n loăng hơn bạch chúc, thế mà
lại bảo pháp nhũ đề hồ th́ kể cũng kỳ! Nhưng cũng gắng gượng húp thử một húp xem
sao? Gọi là chiều ḷng ḥa thượng.
Nhưng lạ thay, hai người húp thử một húp mà thấy hương vị thanh mát lạ lùng, và
nước cháo chảy đến đâu như một ḍng nước trong làm cho sảng khoái tâm thần. Thế
là hai vị viên ngoại húp một mạch hết cả tô cháo, lại ch́a cái bát xin thêm.
Lúc ấy khách hàng trong quán cũng kha khá đông, ai nấy ăn uống ngon lành coi bộ
vô cùng thích thú. Tế Điên cười bảo hai người:
- Thôi chứ ! Nếm món bần hàn gọi là để biết, c̣n phải làm phúc, ai lại thấy ngon
mà cứ húp hoài sao tiện?
Tô, Triệu đồng cười rộ. Tô Bắc Sơn thắc mắc hỏi:
- Gạo nấu cháo đây chỉ là một thứ gạo rất thường do chúng tôi cung cấp làm sao
sư phụ nấu ngon lành vậy?
Tế Điên cười:
- Bí mật ! Bí mật nhà nghề, các vị là tại gia phú quư biết thế nào cái phương
pháp nấu cháo ngon của nhà nghèo. Nhưng có chịu cái vị cháo ngon của nhà nghèo
không?
- Bạch, thú vị lắm ạ! - Ấy, nghèo có cái sướng của phận nghèo, món bạch chúc
tinh khiết chính là một món tầm thường của người nghèo nhưng người giàu phải học
ăn, cũng như người giàu phải san sẻ cái món cao lương mỹ vị cho nhà nghèo nếm
thử mới là hợp lẽ b́nh đẳng.
- Mô phật, chúng tôi xin được nghe lời khuyến cáo của sư phụ.
- Vốn liếng, gạo của sắp hết cả rồi ! - Bạch, để chúng tôi xin cung cấp thường
xuyên và xin khuyến khích lân bang góp vào chút đỉnh được chăng?
- Đa tạ ích thiện! Càng nhiều càng tốt, bà con nghèo càng được nhờ, cái nghĩa bố
thí là thể và cúng thí thực là thế. Đâu có như thế gian gọi là bầy ra cúng thí
thực rồi để rủ bà con làng nước đến ăn văi ra mấy củ khoai cái ngô cho tre ûcon
ăn cướp.
- Bạch sư phụ, chúng tôi đă hưởng hương vi thơm ngon chay lạt, nay muốn thỉnh sư
phụ đi uống rượu được chăng?
- Được lắm chứ1 Phi tục phi tăng mà, có lúc ăn chay cũng phải uống rượu.
Chay mà giữ đúng màu chay Rượu chay, chay rượu mê say cuộc đời.
- Nhưng các ngài định đi đâu uống?
Tô Bắc Sơn nói ngay:
- Tôi nghe đồn có một nàng con gái con nhà quan bị lạc vào chốn thanh lâu, đang
định đến coi xem chân giả thế nào?
Tế Điên vội bảo:
- Thế th́ … Triệu Văn Hội gạt đi:
- Sư phụ là bậc tu hành, đến chốn lầu xanh, người ta biết được mỉa mai c̣n ǵ
danh dự – Rồi quay lại Tô viên ngoại mà trách – Sao hiền đệ lại đem chuyện ấy ra
nói.
Tế Điên vội nói:
- Không sao, không sao, vui đâu chuốc đó miễn chẳng đam mê th́ lầu xanh vẫn cũng
là nơi Lan Nhă can chi ?
Tô Bắc Sơn th́ khoái chuyện rủ được v́ tăng đến chốn hồng lâu thử xem “thánh vị”
đến đâu? Liền nói:
- Sư phụ đă chỉ dạy, thôi chúng ta đi.
Tế Điên gọi người dặn ḍ mọi việc và bảo phải tiếp đài thập phương cho mọi điều
trọn vẹn, chẳng nên chiều ai, cũng chẳng khinh ai, chớ nên thấy áo rách coi
thường, ao sáng chào đón. Nơi đây làm việc bố thí thiết thực phải nên trọng thể
đối với người nghèo. Nói xong dắt Tô, Triệu hai người thong dong tiến bước về
nơi thị tứ.
Tới chốn lầu xanh, có mụ tú bài lả lơi ra đón, Triệu gia hỏi:
- Tôi nghe đồn nơi đa6y có một mỹ nữ con quan phải chăng? Nếu có gái đẹp xin hăy
cho chúng tôi coi thử?
Tú bà đon đả:
- Bẩm quan nhân, nơi đây rất sẵn, đủ hạng đào tơ liễu yếu, oanh vù dập d́u! Nói
xong gọi vọng vào trong:
- Tuyết Lan đâu? Sao không ra hầu tiếp quan nhân! Liền thấy một ả mỹ nữ tha
thướt vén rèm khép nép đi ra liếc mắt thấy có ḥa thượng đang đứng ngắm ḿnh th́
che miệng cười, đưa mắt liếc t́nh luôn măi.
Tô Bắc Sơn ngó họ Triệu và Tế Điên ra chiều hỏi ư, Triệu gia nói ngay:
- Quả nhiên là một mỹ nhân, nguyệt thẹn hoa nhường.
Tế Điên nói:
- Tôi là kẻ tu hành không tiện nói ra, để lấy giấy bút viết chơi vài chữ.
Tú bà vội gọi lấy giấy bút lại, Tế Điên viết lau láu một lúc xong đưa Tô, Triệu
hai người. Thấy viết rằng:
Vẻ hồng, nét ngọc gái lầu xanh Thân trải đêm đêm vạn mối t́nh Tay ngọc bao người
ôm ấp gối Mảnh đào mấy kẻ khát khao tranh Tuổi xuân ngán nỗi buồn cho phận Pḥng
lạnh thương thay hận một ḿnh Đưa đón gượng cười quên cảnh huống Chiết ḷng!
Thẹn tủi kiếp điêu linh Tô, Triệu hai người tấm tắc khen hay, đoạn quay qua hỏi
tú bà:
- Nơi đây c̣n có một người ḍng dơi con quan?
Tú bà đáp ngay:
- Dạ có, dạ có! Đó là Xuân Hương. Rồi tú bà kể:
"Nàng này thưở nhỏ mồ côi mẹ, lớn lên theo cha trẩy kinh giữa đường chẳng may
ngộ cảm qua đời, nàng phải bán ḿnh lấy tiền lo liệu ma chay, cảm v́ ḷng hiếu,
tôi giúp tiền nong để nàng lo an táng cho cha. Sau đó nàng t́nh nguyện làm con
đ̣i cho nhà tôi, nhưng tôi không nỡ nên để cho nàng ở riêng không cho tiếp khách
như những con em, chỉ thỉnh thoảng có khách phong nhă, cực chẳng đă tôi có mời
nài nỉ nàng ra mắt đàm đạo văn chương.
Nói xong tú bà te tái đi lấy một tờ giấy hoa tiên ch́a ra giới thiệu:
- Đây, thơ của Xuân Hương làm đây! Tế Điên và Tô, Triệu thấy trên tờ hoa tiên
net' bút thanh kỳ, tươi tắn mềm mại, nhân cao hứng họ Tô ngâm to:
Trăm sầu ngh́n tủi cùng ai?
Đôi mắt quầng thâm phải gượng cười Mấy vận thơ ngâm tràn suối lệ Mỗi câu chan
chứa vạn u hoài!!! Triệu gia nói:
- Có thể gọi nàng ra cho chúng tôi biết mặt được chăng?
- Được, được, kính mời quan nhân và ḥa thượng theo tôi qua đông viện.
Nói xong tất tưởi đi ngay.
Hai vị viên ngoại và Tế Điên nối gót theo sau. Khi tới đông viện, chợt thấy rèm
châu lay động, một cô gái dung nhan mỹ lệ, kiều diễm khác thường, trong bộ đồ
lụa trắng vén rèm bước ra cúi chào mọi người e lệ như bông hải đường ngập ngừng
trong cơn gió sớm, ngắm kỹ cử chỉ rơ ra con nhà có học.
Tô Bắc Sơn hỏi lai lịch, nàng tỏ hết nguồn cơn tương tự như mụ tú bà đă kể.
Những nổi niềm cay đắng, ngậm sầu ngậm tủi khiến người nghe qua không khỏi nhỏ
lệ bi thương.
Tế Điên liền bảo:
- Việc này chính là duyên lành cho hai vị viên ngoại vào lầu xanh cứu người bạc
mệnh, đấy mới là tôn chỉ người tu. Hai vị có bổn phận chuộc nàng khỏi nơi hang
lửa rồi tùy nguyện nàng muốn sao chiều vậy, cứu được một người phúc đẳng hà sa.
Tô gia quay qua hỏi Xuân Hương:
- Lời sư phụ đă dạy, chẳng hay tôn ư của tiểu thơ ra sao?
Xuân Hương đáp:
- Thân đă nhường này, tất là tội lỗi đă từ bao kiếp chất chồng, may được quí vị
niệm t́nh cứu vớt th́ tiện nữ đây nguyện xin vào chùa nương cảnh từ bi.
Tô, Triệu hết sức vui mừng liền hỏi tú bà về số tiền nợ. Tú bà nói 700 lạng,
Triệu gia liền đứng ra trả đủ số tiền rồi lănh nàng ra khỏi lầu xanh dự tính sẽ
đưa lên Thành Hoàng Sơn nương nhờ Thanh Trinh sư thái, mọi người cũng hết sức
tán thành.
Tế Điên lại bảo:
- Nhị vị hiền đồ đă làm được một việc phúc duyên tưởng nên đi ngay kẻo trễ.
Tô, Triệu đều vâng lời trong khi Xuân Hương líu ríu mấy lời cảm tạ.
Hồi 18
Chốn Am Thanh Bỗng Dưng Xảy Chuyện
Nơi Đường Trường Trổ Sức Thần Thông
Đây nói về Tế điên cùng Tô, Triệu hai vị viên ngoại sau khi chuộc thân Xuân
Hương ra khỏi lầu xanh liền cùng thẳng đường lên am Thành Hoàng. Đang đi, chợt
thấy một người khoảng 60 vừa thấy Tế Điên vội quỳ xuống lạy và nói:
- Bạch sư phụ! Không ngờ gặp người nơi đây, tôi lên Linh Ẩn t́m ba phen mà không
gặp được.
Tế Điên vội vàng đỡ người đó dậy hỏi:
- Lăo trượng là ai ? T́m tôi có việc chi chăng ?
- Tôi vốn người coi việc đốt hương ở am Thành Hoàng, họ Phùng tên Thuận, phụng
mệnh Thanh Trinh lăo ni đi t́m sư phụ. Giờ đây sư phụ có việc đi đâu chăng?
- Chúng tôi lên am của lăo trượng đây - Thực là may quá, có lẽ việc trên am sư
phụ đă rơ hết rồi?
- Chúng tôi thật chưa biết việc ǵ cả.
Phùng Thuận liền kể:
- Nguyên Thanh Trinh sư thái vốn ḍng họ Lục, có một người cháu gái gả cho một
vị thư sanh tên là Cao Quốc Thái, trong nhà tuy chẳng sang giàu nhưng tạm đủ ăn.
Họ Cao mê mải học hành,ngồi không miệng ăn núi lở, thét rồi của cải sạch trơn,
túng quá phải lần đến am cầu xin trợ giúp. Sư thái nhường cho họ Cao một gian ở
tạm, chẳng ngờ có người học tṛ tên là Huệ Tính, tính t́nh không tốt, thường hay
lui tới đàm luận văn bài, lâu ngày để lộ t́nh ư không được trang nghiêm. Cao
công tử liền thưa cùng sư thái là vợ chồng ở đây nhiều điều bất tiện nên xin
được đổi đi nơi khác. Lăo Ni liền giới thiệu vợï chồng họ Cao đến tạm trú nhà
Châu bán Thanh. Châu lăo gia thấy Cao công tử hiền lành nho nhă tính khí trang
nghiêm liền lưu lại hết ḷng hậu đăi. Không ngờ cách đây mấy hôm họ Châu hoảng
hốt thông tin cho sư thái hay, chẳng biết họ Cao đă đi đâu mất từ mấy hôm nay
khiến Đ sư phụ lo sợ quá chừng nên sai lăo nô tiện đi cầu sư phụ cứu giùm tánh
mạng họ Cao.
Nghe qua, Tế Điên lật đật cùng hai vị viên ngoại dẫn Xuân Hương lên am lập tức.
Khi tới nơi, Phùng Thuận liền đưa mọi người đến ngay gian pḥng của Cao Quốc
Thái xem xét th́ thấy trên tường nét bút đề thơ họa cảnh khác nào phượng bay
rồng múa. Tô Bắc Sơn than rằng:
- Mới hay họ Cao thời vận chưa thông nên mới gặp những cảnh không may nhường ấy,
ôm tài lận đận nghĩ mà buồn thương.
C̣n đang ngậm ngùi thương tiếc th́ Thanh Trinh lăo ni đă dắt vợ Cao Quốc Thái là
nàng Lục Tố Trinh bước tới chào hai vị viên ngoại rồi tới trước mặt Tế Điên quỳ
lạy khẩn cầu:
- Cầu sư phụ đại phát từ bi, đây là cháu gái của tôi. Nhân v́ chồng nói bỗng
dưng mất tích nay đà bốn ngày rồi mà hỏi thăm các nơi đều không thấy, cầu thầy
bói quẻ, rút lại cũng chẳng truy ra, trong ḷng tôi hoang mang lo sợ vô cùng nên
sai lăo Phùng đi t́m sư phụ, xin sư phụ phát khởi từ tâm rộng ơn cứu giúp.
Tế Điên gật đầu mà đáp:
- Dễ lắm! Việc đó để nguyên tôi lo giúp. Rồi quay lại bảo hai vị viên ngoại giới
thiệu trường hợp Xuân Hương với lăo ni và dạy nàng ra mắt sư thái.
Thanh Trinh thấy Xuân Hương h́nh tướng đoan trang có vẻ con nhà th́ hoan hỷ hứa
sẽ cho được thế phát qui y, đồng thời quay sang Tế Điên bạch rằng:
- Sư phụ đă dạy, bần ni đâu dám trái mạng, nhưng chỉ xin sư phụ bói cho một quẻ
xem người cháu của bần ni hiện giờ hạ lạc nơi đâu?
Tế Điên liền nhắm mắt nhập định, một phút sau hiển quang linh, vỗ tay ba cái,
bất giác cuống cuồng nói:
- Nguy to, Nguy to rồi! Lăo ni cùng nàng Lục mặt như chàm đổ vùng sa nước mắt mà
hỏi:
- Sư phụ đă thấy điều chi ư ?
- Cao công tử hiện ở cách đây hơn 180 dặm, thân có nạn lớn, chiều nay, lúc mặt
trời lặn không khéo bị người ta giết.
Lăo ni cùng Cao phu nhân đồng khóc rống lên sụp lạy cầu Tế Điên cứu nạn, hai vị
viên ngoại cũng tha thiết nói vào. Tế Điên trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vậy th́ ta phải đi liền mới kịp. Hai vị Ở lại thành toàn mọi việc cho Xuân
Hương cô nương.
Tô Bắc Sơn xin nhận lănh. Tế Điên lại quay bảo sư thái:
- Phải cử một người theo tôi và phải đem theo sẵn 300 lạng bạc cùng dắt ngựa đi
theo pḥng lúc đỡ chân.
Tô Bắc Sơn liền sai Tô Lộc đi lấy bạc đến rồi theo hầu Tế Điên. Sư thái cũng
khiến lăo Phùng theo hầu. Tế Điên hoan hỷ kiếu từ dắt hai người ra đi.
Mọi người đưa khỏi chùa một đỗi rồi quay lại.
Ba thầy tṛ đi thong dong trên đường, đang đi thốt nhiên Tế Điên quay lại bảo:
- Cứ đi thế này không sao mà tới nơi được, phải đi theo phép mới xong.
Phùng Thuận hỏi:
- Bạch sư phụ, đi theo phép là đi như thế nào ?
- Hai người cứ đi theo ta.
Nói rồi Tế Điên đi tiến lên hai bước dai lại lùi xuống hai bước ngắn. Tô Lộc
thấy vậy kêu ầm lên:
- Sư phụ dạy đường dài hơn 180 dặm mà nay đi tiến lại đi lùi th́ hết ngày chưa
chắc đă nổi 10 dặm. Giờ này mặt trời đứng bóng làm thế nào mà đi cho kịp.
Tế Điên quắc mắt quát:
- Vậy th́ lại đi cách khác thôi. Nói xong hoành thân nhảy một bước dài, lại thụt
lùi ba bước thật ngắn.
Tô, Phùng đồng la lên:
- Thế này th́ lại chậm hơn trước.
Tế Điên nghiêm trang bảo:
- Các ngươi chỉ thích tiến, không thích lùi sao ?
- Bạch, cứ một tiến thôi cũng chưa chắc là sẽ đến được địa điểm chiều nay huống
chi ta c̣n lùi nữa.
Tế Điên cười bảo:
- Cũng được ! Hăy cố theo ta. Nói xong tiến lên đi nhanh thoăn thoắt.
Tô, Phùng hai người vừa dắt ngựa vừa chạy, thoắt thôi nhảy cả lên ḿnh ngựa rồi
mà cũng không theo kịp. Thoáng cái Tế Điên đă đi đâu mất dạng đành cứ thẳng
đường quất ngựa phi nước đại mà t́m.
Chạy khoảng hơn 100 dặm, con ngựa v́ chở hai người mệt quá thở lên ph́ ph́, đứng
lại không chịu đi nữa. Hai người đành phải nhảy xuống giắt ngựa mà đi, chân đă
mỏi nhừ cũng không t́m thấy bóng dáng Tế Điên đâu, nh́n ra phía trước thấy có
một lùm cây liền bảo nhau rảo bước đến đó nghỉ.
Khi vừa tới lùm cây đă thấy Tế Điên ung dung tự tại ngồi dưới gốc cây tự lúc
nào, nhắm mắt ngồi thiền. hai người đồng reo lên và trách:
- Sư phụ làm chúng tôi mệt muốn đứt hơi, con ngựa đây cũng chạy quá không sao đi
nổi được nữa?
Tế Điên bừngmắt mà bảo:
- Thôi phải đi ngay kẻo trễ. Ta chờ các ngươi đă lâu quá rồi.
Tô, Phùng cùng kêu lên:
- Mỏi chân quá rồi, chúng tôi không sao đi được nữa.
Tế Điên bảo:
- Sao lúc ta bảo đi chậm th́ các ngươi kêu la, giờ chỉ đi nhanh có một chút cũng
lại kêu la, có dễ chân các ngươi không ai làm chủ.
- Bạch sư phụ, có lẽ sư phụ cũng mệt lắm rồi nên mới nói lạ lùng thế, chân chúng
con mà chúng con không làm chủ th́ ai làm đây ạ! Tế Điên cười:
- Chân các ngươi nó làm bộ mỏi đó thôi, để ta sai khiến cho mới được.
Nói xong niệm chú chỉ một cái, Tô, Phùng hai người cứ thế mà cắm cúi chạy đi,
ngựa theo cũng không kịp.
Tế Điên đứng sựng vỗ tay cười ngất.
Hồi 19
Muốn Cứu Người, Thánh Tăng Vào Hắc
Điếm
Tra Bọn Gian, Quan Huyện Rơ Oan T́nh
Nói về Tô, Phùng bị Tế Điên niệm chú chỉ vào chân một cái thoắt cắm đầu cứ chạy
như bay không c̣n thế ǵ ḱm hăm lại được, c̣n Tế Điên th́ cứ lững thững vừa đi
vừa nhỡn nhơ cười nụ.
Hai người chạy khoảng 20 dặm đường th́ phiá trước có con sông lớn chắn ngang mà
ôi thôi cặp chân cứ bước đều đều không thể chi mà ngừng nổi. Tô, Phùng thất kinh,
định bụng phen này chắc chết v́ hai người cứ nhắm ḍng sông lao tới liều nên
đành nhắm mắt chịu chết mà thôi.
Một thoáng, hai người vẳng nghe tiếng nói bên tai:
- Qua rồi, Qua rồi, mở mắt ra mau, cho phép hai chân nghỉ! Hai người vụt đứng
sững lại mở mắt mà nh́n th́ đă qua sông lúc nào không biết, ngó lại Tế Điên đă
đứng đằng sau đang tủm tỉm cười. Nghĩ tới cái chết hăi hùng như muốn đâm đầu
xuống sông tự tử, cũng như thoắt thô mà được qua sông và cái tài đi nhanh của Tế
Điên, hai người đều lộ vẻ sợ sệt, lấm lét nh́n Tế Điên vô cùng khâm phục.
Tế Điên ôn tồn bảo:
- Thôi gần tới rồi mà c̣n sớm chán, chúng ta vào quán nghỉ ngơi rồi sẽ lại đi.
Vào quán, cơm nước xong, cả ba lại lên đường thong dong, nhằm huyện Dư Khương
tiến tới. Khi tới trước cửa huyện đường, Tế Điên cứ thế đi thẳng vào trong Phùng
Thuận kêu lên:
- Bạch sư phụ! Đây là chốn nha môn, sư phụ vào làm ǵ? Quan huyện làm việc có
giờ có giấc, vô cớ vào phá rộn người ta đánh chết! Tế Điên bảo:
- Không việc chi tới hai người, ta cần kiếm một người tại vùng này, cần gặp quan
huyện, hai ngươi có ngại th́ chờ ta ở ngoài, nói xong xăm xăm đi thẳng vào cửa
huyện đường.
Vừa lúc đó, bỗng nghe trên đại đường có tiếng thét bảo:
- Cao Quốc Thái, bản chức không dùng h́nh pháp th́ ngươi vẫn chưa chịu khai. Tả
hữu đâu? Mau đem h́nh cụ ra đây xem hắn có chịu cưng xưng không?
Hai bên nha dịch vừa đem h́nh cụ đến sắp sửa ra tay, chợt một trận cuồng phong
thổi tới tối tăm mặt mũi, cát bay đá chạy, ai nấy đều ngă rúi rụi vào nhau. Giây
phút gió ngừng, tri huyện thấy trên án thư có một tờ giấy viết to hai chữ "Hàm
Oan" trong ḷng ngẫm nghĩ biết có duyên cớ chi đây, liền bảo nha dịch thôi đừng
tra tấn, tạm giam tội nhân chờ mai sẽ xét sử.
Nguyên trận cuồng phong thổi tới đó, vốn do Tế Điên thấy nha dịch sắp sửa ra tay
tra tấn Cao sinh, liêu bề giải cứu không kịp nên liền niệm hô phong rồi nhân lúc
mọi người rộn rịp bèn viết hai chữ "hàm oan" để lên bàn, đoạn trở ra dắt Tô,
Phùng hai người đi thẳng. Được một đoạn, Tế Điên bỗng lấy tay chỉ mặt đất mà nói:
- Hai người coi ḱa, tiền của ai mà rớt đây kia.
Tô, Phùng đồng chạy tới nhặt lên coi, thấy làm lạ lùng mà nói:
- Tiền của ai đánh rơi đây?
Tế Điên bảo:
- Mặc kệ của ai, chắc là tiền của người ta đi buôn, dọc đường đánh rơi, là của
bắt được, ta cứ lấy đem đi.
Tô, Phùng nghe lời nhặt tiền cho vào trong bao. Ba người tiến bước, tới bến Ân
gia gần chợ, người họp đông đảo, phía đông co một nhà lầu, bên tường viết hàng
chữ lớn:
"Mạnh Gia lăo điếm".
Tế Điên bước tới gơ cửa, trong tiệm bước ra một tên tiểu nhị đứng ngắm dáng Tế
Điên một hồi rồi hỏi:
- Nhà sư định xin ăn chăng?
- Ta tới mướn pḥng chứ ai thèm đi xin.
Người bồi nguưt dài một cái rồi lắc đầu:
- Hết pḥng rồi! Chịu phiền t́m nơi khác mà mướn.
- Tôi có tiền đây! Chẳng tin coi ḱa - Tô, Phùng giờ đẫy khoe tiền, bồi bàn ngó
chừng dẫy nhiều tiền liền líu ríu mời ba người vào trọ.
Nguyên tiệm này là của hai người hùn hạp mở ra, một người họ Mạnh, tên Tứ Hùng,
người kia họ Lư tên Hổ, mướn hai đứa tiểu nhị một đứa họ Lưu, một đứa họ Lă, vốn
là một hắc điếm chuyên kết liễu tính mạng khác buôn đoạt của.
Tên tiểu nhị họ Lưu thấy Tế Điên nhiều tiền liền lễ phép nói:
- Bạch đại ḥa thượng và quí quan nhân muốn mướn pḥng? Chỉ c̣n pḥng hạng sang
thôi, xin mời vào xem.
Tế Điên bước vào, thấy bên đông là một dăy pḥng rộng, bên phía tây một dăy
pḥng nhỏ, Tế Điên đi đến giữa tiệm liền hỏi lớn:
- Chổ này sao cómùi ǵ lạ quá ?
- Đâu? Có mùi ǵ đâu? - Tên tiểu nhị đáp.
- Dường như có mùi trẻ con bị thọc huyết? Tế Điên chừng mắt hỏi.
Tên tiểu nhị chận ngay nói:
- Sao sư phụ nói liều vậy? Muốn thuê pḥng hay không? Muốn thuê xin mời lên từng
lầu trên an nghỉ, chớ nên nói càn làm hại bổn điếm không được. Nói xong dắt Tế
Điên cùng Tô, Phùng lên tầng lầu trên.
Tế Điên lên lầu, dứng ngắm một hồi gật đầu tỏ ư bằng ḷng:
- Tốt lắm! Pḥng đây tám mặt đều thoáng, thật vừa ư Ba người vào pḥng, tiểu nhị
liền đem lên một b́nh trà rồi hỏi:
- Ba vị muốn uống rượu hay ăn uống ǵ không?
Tế Điên bảo:
- Đem cho chúng tôi hai bồ rượu! Tô, Phùng từ chối nói:
- Chúng tôi không uống được rượu, chỉ muốn được ngủ một giấc thôi vậy! Tiểu nhị
vừa chớm chân đi, Tế điên níu lại mà bảo:
- Cho tôi hồ rượu trắng có thuốc mê cho ngon.
Tên tiểu nhị họ Lưu giật ḿnh, ngẫm nghĩ chắc nhà sư này cũng có đồng bọn cả đây
nên mới biết tiếng lóng của khách giang hồ liền hỏi lại:
- Sư phụ nói rượu ǵ lạ vậy? Tôi đâu có biết?
- Ấy, tiệm này thường có thứ rượu như thết, vờ măi.
- Rượu ngon có rất nhiều, nhưng thứ rượu có thuốc mê như sư phụ bảo, tiệm chúng
tôi không có.
Tế Điên cười:
- Nào biết đâu đấy, nghe người ta đồn cũng hay rằng thế, người sành rượu người
ta bảo, hễ thứ rượu nào có pha thuốc th́ uống ngon lắm, uống vào ngủ một giấc
khỏe ru. có thật thế không?
Tiểu nhị tỏ vẻ khó chịu, nhưng gượng nói:
- Sư phụ muốn uống ngon th́ tôi đi lấy cho, can chi mà nhiều chuyện vậy. Nói
xong quay đi, một lát đem đến hồ rượu để trên bàn.
Tế Điên làm bộ nhắm mắt phải, mở mắt trái ḍm ngang hồ rượu rồi lại nhắm mắt
trái, mở mắt phải ḍm vào bồ rượu. Tiểu nhị lạ lùng hỏi:
- Sư phụ làm cái chi coi kỳ vậy?
Tế Điên cười khà khà mà bảo:
- Ta coi rượu nhiều hay ít! Này tiểu nhị họ Lưu, anh họ ǵ?
Tên tiểu nhị ngạc nhiên trợn tṛn mắt nh́n Tế Điên, giọng run run nói:
- Bạch, sư phụ đă nói họ của tôi sao c̣n hỏi tên tôi chi ạ?
- A, ta thấy anh thật thà ta thương, ta muốn kết bạn, mời anh uống cùng ta một
chén lấy thảo! Tiểu nhị giật ḿnh lo sợ líu ríu chưa kịp nói, Tế Điên đă tiếp:
- Uống đi, uống đi, ta uống cho say, phải không anh, say mê mới thú! Tiểu nhị
xanh mặt lắp bắp:
- Bạch....sư.... phụ....! Tôi không được uống rượu, uống say th́ làm ǵ được
nữa.
- Th́ uống chơi một chén có sao?
- Chủ tôi cấm ngặt lắm, chúng tôi mà uống rượu, say sưa vô lễ với khách hàng sao
được?
- Anh không uống th́ ta cũng không uống! - Bạch sư phụ, rượu cũng đă lạnh - tên
tiểu nhị vừa nói vừa sờ tay vào hồ rượu - thôi để tôi đi hâm lại cho nóng, luôn
tiện đi xin phép ông chủ tôi rồi xin đến uống rượu thị giả cùng sư phụ.
Tế Điên mỉm cười yên lặng. Tên tiểu nhị tất tả mang hồ rượu vào pḥng Mạnh Tử
Hùng và nói:
- Bất trị, bất trị! Ḥa thượng ấy có vẻ kỳ quái lắm, phải đổi hồ rượu khác, đừng
bỏ thuốc, mong cho hắn uống không nghi rồi sau hăy tính kế ra tay! Mạnh Tứ Hùng
liền đưa cho tên tiểu nhị hồ rượu không pha. Họ Lưu đổi xong rượu tất tả mang
lên pḥng Tế Điên:
- Bạch sư phụ, tôi hâm được rượu đây, lại xin với ông chủ đồng ư cho phép hầu
rượu sư phụ.
Tế Điên không nói không rằng, với hồ rượu đểlên miệng tu ngay một hơi cạn ráo
rồi khà một tiếng đặt chiếc hồ không xuống bàn trước sự ngạc nhiên của tên tiểu
nhị. Uống hết rượu, Tế Điên lim dim cặp mắt như muốn ngủ, tên họ Lưu lăng xăng:
- Bạch sư phụ dùng cơm để tôi đi lấy! Tế Điên nói giọng lè nhè như say rượu:
- Thôi! Ta c̣n....no.... O ..o ..! Họ Lưu vội vàng thu xếp thồi rượu rồi bước ra
ngoài. Vừa ra tới cửa, ngoái lại thấy Tế Điên loạng choạng lần bước vào giường,
trong ḷng mừng rỡ, đi thẳng xuống nhà.
Nói về Tế Điên giả say, lần vào tới giường đă thấy Tô, Phùng hai người ngủ vùi
như chết, liền cũng vén áo nằm ghé một bên, lúc sau cũng lại ngáy như sấm động.
Lưu tiểu nhị vốn hữu ư, lát sau len lén kên pḥng, ḍm vào thấy ba người đều đă
ngủ vùi liền vội vàng chạy xuống báo cho Mạnh Tứ Hùng hay và tiếp:
- Rượu tuy không có thuốc mê, nhưng tên hoà thượng nốc hết cả b́nh rượu cũng là
say lắm, tối nay ra tay được đấy! Mạnh Tứ Hùng hết sức vui mừng liền cho gọi Lư
Hổ và Lă tiểu nhị lên pḥng dọn tiệc vui vầy. Canh ba đêm ấy, họ Mạnh sắp đặt,
sai Lă tiểu nhị cắp đao đi trước ḍ xem hư thực. Họ Lă hăng hái nhận lời, sách
dao lần lên pḥng ngủ lén mắt nh́n vào, dưới ngọn đèn dầu mờ tỏ ba người khách
gác chân lên nhau mà ngủ coi bộ như ba thây chết, họ Lă mừng lắm liền lách dao
nậy cửa. Sau khi nậy xong bản lề phiùa trên liền lách dao nậy nốt phía dưới th́
lạ chưa, khi phía dưới bật ra, bản lề phía trên lại như có người mắc vào, khi
nậy xong phía trên th́ phiá dưới lại khít khao như cũ. Loay hoay đến bực cả
ḿnh, mồ hôi vă ra như tắm mà không sao nậy xong cánh cửa.
Lă tiểu nhị tức giận lẩm bẩm:
- Lạ quá! Lạ quá đi thôi! Cửa này mọi bữa chỉ khẽ lách con dao nậy một cái là
bật ra ngay, và làm ăn cứ ngọt như mía, sao hôm nay nó giở chứng ra nậy măi
không được thế này.
Trực nhớ ra đường hầm, phải làm sao lần vào cho được thanh toán cho xong hoà
thượng, lấy được bọc tiền mới được chia phần kha khá. Liền bỏ phiá cửa trước lần
xuống dưới đường hầm.
Bước vào căn pḥng bên cạnh, bóng tối mờ mờ, Lă tiểu nhị lật cửa hầm chui xuống,
noi theo ánh đèn leo lét, t́m bực thang dội ngược lên, cửa hầm vào pḥng Tế Điên
vừa mở th́ như thoáng có trận gió lạnh, Lă tiểu nhị thấy thân ḿnh cứng ngắt
không cực cựa, miệng cũng há hốc đứng trân ngay trước cửa hầm không c̣n nói năng
ǵ được. Trong khi đó Tế Điên cùng Tô, Phùng hai người vẫn cứ ngủ vùi như chết.
Dưới nhà Mạnh Tứ Hùng chờ lâu không thấy Lă tiểu nhị quay lại liền sai họ Lưu đi
xem sự thể. Họ Lưu đi đến trước pḥng Tế Điên, bỗng thấy thoáng ngọn gió tạt
đến, lưỡi cứng, chân tê, đứng trơ ra như tượng gỗ. Thế là hai gă Lă, Lưu đều
biệt dạng. Họ Mạnh nóng ḷng liền cùng Lư Hổ bàn nhau chắc hai tên tiểu nhị đă
bị ḥa thượng hại rồi, nên bọn chúng kẻ đao, người mă tấu, lần lên buồng ngủ của
Tế Điên.
Khi tới trước cửa pḥng thấy Lưu tiểu nhị đứng chết trân không nói năng ǵ được,
cả hai liền tông cửa vào pḥng, thấy Tế Điên quay mặt vào tường ngáy vang như
sấm, bên cạnh Tô, Phùng cũng ngủ như chết. C̣n phía dưới cửa hầm tên họ Lă đứng
không cực cựa. Lư, Mạnh hết sức lạ lùng, cho là hai tên tiểu nhị bị trúng gió
độc, nên cả hai liền xăm xăm bước tới bên giường Tế Điên thẳng tay chém xuống
một dao.
Trong bóng tối, ánh dao sáng loáng như ánh chớp, Tứ Hùng chắc chắn chỉ một nhát
làm xong ba mạng. Nhưng lưỡi dao vừa hạ xuống th́ Tế Điên thốt vùng dậy, một
luồng gió nhẹ thổi qua, tay họ Mạnh tê dại, Lư Hổ thấy vậy biết lăo ḥa thượng
là tay pháp lực cao cường quay ḿnh toan chạy, nhưng vừa mới cất chân đă thấy Tế
Điên đến bên vỗ vai một cái, toàn thân lạnh cứng ngắt như người ở giữa mùa đông
bị nước lạnh sối vô, run lên, chịu phép đứng yên. Rồi Tế Điên lấy tay đập vào
dát giường và thét to lên:
"Có giặc! Có giặc!", đoạn mở cửa ra đường đi mất.
Tô, Phùng đang khi mơ màng giấc điệp chợt nghe tiếng thét bên tai, giật ḿnh
vùng dậy, ngó ra chung quanh thấy bốn người cầm dao đứng sững, thất kinh vùng
chạy ra đường kêu cứu om ṣm! Quan quân đi tuần ban đêm nghe kêu, sấn đến bao
vây, bắt giữ Tô, Phùng.
Nguyên từ khi tại huyện Dư Khương xảy ra án mạng, tuy huyện quan đă bắt được hai
người là Cao Quốc Thái và Lư Tư Minh với mươi người nữa, nhưng vụ án vẫn chưa ra
manh mối, nên Huyện quan ra lệnh cho các đội tuần tra rất nghiêm ngặt. Quan quân
đêm ấy thấy Tô, Phùng hai người đứng ở cửa lữ điếm kêu cứu om ṣm liền áp lại
bắt trói, định đưa về huyện đường tra vấn. Tô Lộc vội kêu lên:
- Tôi đây không phải là người phạm tội, xin các Ngài đừng bắt trói, kẻ làm ác
chính là chủ quán định giết chúng tôi để đoạt của.
Quan quân liền theo hai người chỉ dẫn vào Mạnh gia điếm lục sóat, bắt trói tất
cả. Trong lúc đó, Phùng Thuận hỏi Tô Lộc về tâm dạng Tế Điên, Tô Lộc ngớ ra và
chẳng biết ḥa thượng đi đâu biệt tăm.
Quan quân dẫn bọn tội phạm đi được một quăng đường th́ thấy một nhà sư gầy guộc
đứng dựa vách tường mà ngủ. Phùng Thuận nhận ra liền vội chạy lại lắc mạnh vai
nhà sư mà gọi:
- Bạch sư phụ! Sư phụ sao lại ra đây mà ngủ?
Tế Điên mở mắt, tủm tỉm cười nói:
- V́ trong pḥng ngủ có giặc nên ta phải ra đây! - Bạch, sao có giặc mà ra đây
c̣n ngủ được?
- Ta bị nó hét giật ḿnh.... nhưng mở mắt không ra.
Phùng Thuận cả cười:
- Xin sư phụ yên tâm, nhờ chúng tôi biết chạy ra đường kêu cứu nên lũ cướp đà bị
bắt hết rồi, hiện quan quân đang dẫn chúng về huyện, chúng tôi cũng phải đi theo
để làm chứng.
Tế Điên vui vẻ bảo:
- À, ra thế, thế cho ta đi theo với.
Nói về quan huyện Dư Khương tù sau khi gặp trận gió lạ, nhặt được cánh thiếp hàm
oan, ḷng càng bối rối chưa biết phân xử ra sao về vụ án Cao sinh. Chợt thấy nha
môn cấp báo:
- Chức thiên tổng ở bến đ̣ Ân gia tập đi tuần tra bắt được bọn cướp giải về.
Huyện quan vội vàng thăng đường xét xử, trông thấy trong đám cướp bắt được thấp
thoáng có bóng một vị sư, liền vội mời lên và hỏi:
- Thầy là bậc tu hành cớ chi lại có dính líu vào việc trộm cướp như vậy. Thầy tu
hành tại chùa nào?
Tế Điên thấy quan huyện tỏ vẻ lễ độ liền chậm răi thưa:
- Bần tăng tu tại chùa Linh Ẩn, nhân thọ lời ủy thác của Thanh Trinh sư thái
sang đây t́m Cao sinh.
Huyện quan nh́n kỹ hỏi:
- Phải chăng đại sư là Tế Công sư phụ?
Tế Điên gật đầu. Huyện quan vội bước xuống thi lễ rồi nói:
- Tiểu quan nghe danh thiền sư đă lâu, xin cam thất lễ.
Bấy giờ Tế Điên mới kể rơ t́nh đầu sự việc và kể lại cặn kẽ những việc đă gặp
tại Mạnh gia điếm. Huyện quan ngỏ lời cảm tạ xong liền cho gọi các can phạm lên
thẩm vấn, liếc nh́n qua sắc mặt của bọn họ Mạnh, huyện quan đă biết ngay là bọn
đầu trộm đuôi cướp, sắc mặt hung ác dữ dằn vỗ án quát to:
- Hiện có lănh tam cung xưng ra, vụ án ở Hưng Long giă điếm chính bọn bây chủ
mưu, mau hăy cung xưng, ta đây khỏi phải gia h́nh tra tấn.
Bọn họ Mạnh biết sự thể không thể giấu diếm được nữa liền khai hết sự thật là đă
mở hắc điếm để đoạt của khách thương buôn.
Nhân v́ quan huyện là vị thanh liêm chính trực có ḷng tế thế an dân, nên thường
cho người đi ḍ la khắp nẻo những mong trừ hại cho dân.
Không may Cao sinh những buồn v́ cảnh huống thường hay tha thẩn cho khoây, một
hôm kia, nhân khi có chuyện bực ḿnh, nửa đêm khép cửa đi ra triền sông đứng
ngắm trăng tà than thở th́ gặp bọn huyện dịch bắt đi.
Quan huyện đang nóng ḷng v́ dân nên thấy sự việc báo cáo có vẻnghi ngờ, đoán
chắc Cao sinh đang đêm đi lơ vơ hẳn có sự ǵ man trá nên toan ra cực h́nh để
khai cung sự thật. May có Tế Điên nhập định biết rơ căn do nên liền ra tay cứu
độ.
Sau khi quan huyện sai nha môn lại đi khám xét tại Mạnh gia điếm mới hay bọn
cướp đă mở hắc điếm, cướp của khách thương, giết con gái, trẻ em lấy thịt làm
nhân bánh, rượu ngon pha lẫn thuốc mê .v..v..liền làm văn án trực khải tĩnh
đường đưa bọn cướp ra pháp trường trảm quyết.
Việc xong huyện quan ân cần cảm tạ Tế Điên và xin hiến cúng một trăm lạng bạc,
tạ lỗi bắt nhằm Cao sinh. Tế Điên ha hả cười vang, trả lại số bạc rồi ngỏ lời
khuyên nhủ Huyện quan nên minh lư mọi sự, những điều nghi ngờ cần được xét đến
gốc nguồn kẻo nữa dân lành sẽ bị hàm oan, đó mới thực là minh quan vị dân vị
nước. quan huyện nhất nhất vâng lời và tiễn đưa ḥa thượng lên đường sau buổi
tiệc chay thanh đạm.
Hồi 20
"Tăng Đạo Vô Duyên", Trừ Kẻ Dối
Độ Nhân Hữu Đức Giúp Người Ngay
Đây nói về Tế Diên Ḥa Thượng sau khi biệt Huyện quan liền dẫn Cao Quốc Thái, và
Tô, Phùng ba người ra khỏi Nha môn, bốn thầy tṛ nhắm thẳng hướng Lâm An thong
dong tiến tới. Khi tới một chợ kia, thấy trên đường người qua kẻ lại đông như
mắc cửi, cảnh bán buôn thật là phồn thịnh. Khi mọi người đi về phía cửa Bắc chợt
thấy một ṭa nhà lớn trước sân cất một pháp đài, có cờ ngũ sắc, treo đèn kết hoa,
và có một bức đại tự "Tăng Đạo Vô Duyên". đài cao vời vợi khoảng chừng 4 trượng
có dư, Tế Điên hiển linh quang sớm biết tự sự liền dặn ḍ Quốc Thái và Tô, Phùng
đứng đợi rồi xăm xăm tiếng tới trước nhà nọ la lên:
- Khổ lắm ! Khổ lắm! Cầu xin gia chủ ban cho một bữa cơm chay.
Gia nhân nghe la liền chạy ra bảo:
- Ḥa thượng không trông kia sao ?! Trước đây Viên Ngoại ta ưa làm việc bố thí,
nhưng sau này thấy tăng chúng lắm kẻ gian đồ lưu manh, nên Viên Ngoại ta sinh
buồn ḷng, nguyện không bố thí cho hàng tăng đạo nữa, chỉ bố thí dân nghèo mà
thôi, nên mới lập pháp đài viết lên bốn chữ "Tăng Đạo Vô Duyên"! Tế Điên nói:
- Ta đây suốt một ngày trời không có hột cơm vào bụng, cầu người vào thưa với
chủ nhân đại phát từ bi.
Trong bọn gia nhân có một người ra vẻ quản gia, có ḷng thương hại động tâm mà
nói:
- Thôi! để ta vào lấy chén cơm, Ḥa Thượng ăn đỡ dạ. Cũng may sớm mai này ta ăn
c̣n dư chút đỉnh. Nói xong quay trở vào, một lát bưng ra bát cơm đưa cho Tế Điên.
Tế Điên đỡ lấy bát cơm vụt quăng xuống đất. Người quản gia cả giận, mặt mày đỏ
bừng, nhưng vẫn cố nén ḷng mà nói:
- Ḥa Thượng sao không biết điều chút nào hết vậy. Thân phận đi xin, người ta
bớt sớt ra cho, lại hất đổ đi! Tế Điên tác sắc mà mắng:
- Đă cho th́ cho tử tế. Ta đây tuy là Ḥa Thượng nghèo khổ, nhưng chưa đến nỗi
phải ăn cơm thiu. Cho cơm thiu đâu phải là hiển hiện ḷng lành.
Quản gia cười nhạt mỉa mai:
- Dễ phải làm tiệc thịnh soạn mà mời nữa chắc ?
Tế Điên cả cười:
- Phải đó ! Phải dọn bữa ăn tử tế rồi mời chủ ngươi ra hầu tiếp đó mới phải lễ
mà ta ăn mới thấy ngon miệng.
Gia nhân thịnh nộ đồng thanh quát lên:
- Hay cho Ḥa Thượng ăn nói láo xược. đă đi xin mà c̣n đ̣i chủ nhân bồi tiếp,
hoa. là khi đầu thai kiếp khác, đổi thay thân phận mới mong làm bạn với Viên
Ngoại nhà ta. Thôi mau mau cút đi cho khuất mắt, đừng đứng nói chuyện chiêm bao
mơ hồ.
Tế Điên nói:
- Các ông chỉ biết những điều trước mắt. Thôi, không mời ông chủ dùm ta để ta
mời cho. Nói xong nói to lên ba lượt:
- Người hóa duyên tới đây! Người hóa duyên tới Đây! Người hóa duyên tới Đây! Vừa
dứt tiếng thứ ba th́ từ trong nhà đi ra một vị Viên Ngoại dáng người thanh nhă,
mặt như trăng rằm, phúc hậu khôn lường. Mi thanh mục tú, dưới cằm lún phún cḥm
râu đă bạc, đầu đội song diệp tiêu dao, lưng đeo đai ngọc, vừa đi vừa hỏi:
- Có chuyện chi mà ngoài cửa này rộn ràng làm vậy! Tế Điên bước tới cúi chào và
nói:
- Tôi chờ Viên Ngoại đă lâu, nhân có việc đi ngang qua đây, thấy nhà Viên Ngoại
có yêu khí xông lên, đoan chắc trong nhà có người bệnh nặng, nên toan ra tay cứu
giúp. Nhưng không may Viên Ngoại là ngựi làm lành mà bọn gia nhân thuần người
thiểu thiện, nhất định không chịu báo tin nên phải la lên! Viên Ngoại quay lại
mắng bọn gia nhân:
- Chúng bay sao được vô lễ như vậy ?
Bọn gia nhân trịnh trọng thưa:
- Ḥa Thượng kiêu ngạo vô cùng. Cho cơm hất đi không thèm ău lại đ̣i dọn tiệc
đăi đằng, xin Viên Ngoại đừng nghe tên khùng đổ vấy.
Viên Ngoại day qua Tế Điên ôn tồn bảo:
- Chẳng hay Ḥa Thượng tu tại Chùa nào ? Tên họ là chi ?
Tế Diên nói:
- Bần Tăng quê ở Tây Hồ, tại Linh Ẩn Tự, pháp danh đạo Tế, người người thấy ăn
mặc rách rưới coi như kẻ khùng, nên cũng thường mệnh danh là Tế Điên Tăng.
Viên Ngoại ngắm nghía h́nh dung, trong ḷng nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng trịnh
trọng mời Tế Điên vào đại sảnh. Tế Điên bước vào trong nhà thấy phía trong có
một người nằm, chung quanh có gia nhân đứng hầu và người chạy đi chạy lại lăng
xăng liền hỏi ngay:
- Phải chăng công tử bị đau ?
Viên Ngoại lạ lùng, bước lại bên giường và gọi:
- Sĩù Nguyên, tỉnh dậy con! Có Ḥa Thượng hỏi. Gọi năm sáu tiếng mà người đau cứ
mê man, không hề động cựa.
Tế Điên tiến lại gần, nhắm một mắt, nghiêng nghiêng đầu mà nh́n, rồi bảo:
- Để tôi gọi công tử dậy uống thuốc được chăng ?
Viên Ngoại liền bạch:
- Cầu Thánh Tăng từ bi ban cho phước lành.
Tế Điên bước lên một bước, sai gia nhân đỡ công tử đậy, rồi sai lấy mũ đội lên
ngay ngắn, đoạn chắp hai tay niệm chú, một chốc bỗng thấy Sĩù Nguyên mở mắt rên
lên:
- Rót nước mau cho ta uống. Khát lắm! Khát lắm.
Viên Ngoại mừng rỡ chẳng cùng, sai gia nhân rót nước. Tế Điên móc trong hầu bao
viên thuốc đen đen sai ḥa lẫn với nước cho Sĩù Nguyên. Sĩù Nguyên uống khỏi
miệng th́ tỉnh táo như thường, trụt xuống giường xụp lạy Tế Điên.
Viên Ngoại mừng rỡ chẳng cùng, liền sai gia nhân sửa sang tiệc thiết đăi Tế Điên.
Tế Điên bảo:
- Tôi có ba người học tṛ hiện đang chờ phía ngoài trang viện.
Viên Ngoại hối thúc gia nhân ra ngoài t́m kiếm, chốc lát Cao Quốc Thái, Tô Lộc,
và Phùng Thuận đều vào. Mọi người sum vui trong bàn tiệc linh đ́nh. đang khi ăn
uống chợt một một tên gia nhân ghé tai Viên Ngoại th́ thầm. Tế Diên nh́n sắc mặt
Viên Ngoại có vẻ tái đi, muôn phần bối rối, liền nói:
- Viên Ngoại ! Chắc có bà con chi đó đến thăm viếng xin cứ tùy tiện.
Lương Viên Ngoại vội đáp:
- Dạ ! Chính phải, v́ có khách kiếm nói chuyện riêng, xin phiền Sư Phụ ngồi dùng
vài chén rượu chờ tôi chốc lát.
Tế Diên gật đầu tủm tỉm cười mà bảo:
- Không sao, không sao ! Vạn sự căn nguyên tùy duyên ứng phó.
Lương Viên Ngoại nghe nói ngạc nhiên, tưởng chừng Tế Diên đă thấu rơ đến ruột
gan ḿnh, nhưng cũng gọi gia nhân lên bồi tiếp rồi lật đật đi ra nhà khách.
Nguyên Lương Viên Ngoại gia tư triệu phú, mới có danh hiệu Vạn Thặêng, dưới gối
hiếm hoi chỉ có môt trai tên Só Nguyên. Tính t́nh Viên Ngoại rất vui vẻ và ưa
làm việc phúc thiện, chuyên chú vun trồng cây đức, thường thân cận với chư Tăng
và ưa làm việc bố thí. Cũng v́ bản tính chất phác hiền lương, vui ḥa dễ dăi nên
thường bị thế nhân lợi dụng và cả chư Tăng thường mang danh tu hành, mà chuyên
tâm lừa đảo, lợi dụng ḷng tin của Vạn Thặng mà lừa gạt đủ điều. Đă có lần có vị
Tăng đến khuyến hóa nói là cất một cảnh chùa, phí tổn có hàng vạn lạng, khuyến
hóa Viên Ngoại đứng ra tu phúc. Lương Vạn Thặng rất hoan hỷ, nguyện đem tiền bạc
cúng dàng, chung qui bỏ ra hàng ngàn lạng bạc mà khi đến cảnh chùa, chùa vẫn
hoang vu, hỏi đến vị Tăng th́ ra bao nhiêu tiền thập phương hiến cúng đem ra bài
bạc chơi bời, tiêu pha kỳ hết, khi gặp Viên Ngoại c̣n cả tiếng mắng nhiếc là làm
phúc không tṛn cúng kiếng nửa chừng thành đâm dở dang hết cả. Thấy hoàn cảnh
Tăng đồ thiếu hạnh, Lương Viên Ngoại dần dần chán ghét những muốn xa ĺa.
Lại một khi Vạn Thặng dẫn Sĩù Nguyên ra ngoài dạo xem phong cảnh chợt gặp một
đạo sĩ tiến tới cúi chào:
- Nam mô Vô Lượng Thọ Phật ! Bần đạo dạo chơi non nước hầu khắp mọi nơi, dốc
ḷng tầm đạo, cầu tiên, biết việc đă qua, rơ điều sẽ tới, mọi sự cát hung, họa
phúc thẩy thẩy làu thông. Nay ngắm xem công tử thiên đ́nh u ám, sợ rằng họa hoạn
lâm thân, chẳng hay công tử sanh vào ngày tháng giờ nào, mong Viên Ngoại cho
biết để bấm coi một quẻ.
Vốn nhà con một lại nghe đạo sĩ ăn nói có ṃi đạo vị phảng phất như bậc tiên
phong, Vạn Thạêng đâm ra hoảng sợ, vội trân trọng mời đạo sĩ vào nhà rồi biên
ngày, tháng, năm sanh của Sĩù Nguyên đưa cho, cầu đạo sĩ xem dùm và t́m cách trừ
tai, tiêu họa Chẳng dè đạo sĩ này là một thầy bùa ở Tường Vân Quán, tên thật là
Trương Diêu Hưng, thường dùng chú thuật bùa bèn yếm đảo để mong cầu lợi dưỡng.
Trước đây Diệu Hưng vẫn đi ngao du sơn thủy, thấy nhà nào giàu có th́ sa vào bói
toán nọ kia, khiến gia chủ hoảng sợ và phải cầu cạnh cúng lễ bùa chú, nên ngoài
việc tiêu sài hoang phí, Diêu Hưng c̣n đủ mùi ngũ dục, dâm ô.
Nhân đi măi cũng chán, nay lại lần về quán Tường Vân thấy an quán tường xiêu
vách đổ, liền trách sư đệ là Lưu Diệu Thông cớ sao không khuyến hóa thập phương
sửa chữa cho miếu mạo tăng vẻ huy hoàng, nhân đó Diệu Thông liền bày tỏ là tại
Trấn Văn Lang có nhà Lương Vạn Thặng vốn sẵn ḷng cúng dàng nhưng ít lâu nay v́
bị lừa lọc quá nhiều nên chối từ hết thảy, c̣n thề là không bao giờ giúp đỡ cho
hàng Tăng đạo.
Diệu Hưng nói:
- Tốt ! Tốt ! đă thế ta quyết lấy cho được tiền của nhà Lương Viên Ngoại mới
nghe. V́ thế Diệu Hưng ra đi đóng vai đạo sĩ đến gặp Lương Viên Ngoại bèn nói
mấy lời dọa dẫm như trên, quả nhiên Lương Vạn Thặng đâm ra lo sợ và xin nhờ Diệu
Hưng bấm coi vận mạng cho con, và c̣n đưa tên tuổi, năm sanh để Diệu Hưng làm
bùa chú yểm.
Diệu Hưng làm cách bấm ngón tay rồi thốt kêu lớn:
- Nguy to ! Nguy to ! trong ba ngày đây công tử sẽ mang trọng bệnh, nếu Viên
Ngoại chẳng tin, hăy để đến lúc bệnh phát khi ấy tôi sẽ t́m phương cứu chữa. Hôm
nay tôi c̣n có chút việc gấp phải đi, xin cho tôi được kiếu từ, khi khác gập
lại.
Ngay lúc ấy Diệu Hưng niệm chú lén thổi vào mặt Sĩù Nguyên, khiến phút chốc Sĩ
Nguyên xây xẩm mặt mày như người trúng gió. Lương Viên Ngoại sau khi đưa Diệu
Hưng ra cửa, trở vào thấy con ngơ ngẩn lại tưởng rằng Sĩ Nguyên v́ nghe đạo sĩ
nói chuyện chẳng lành nên mới buồn bă không vui, bèn không để ư mà chỉ coi là
chuyện thường t́nh.
Nói về Diệu Hưng vốn phường độc ác, chuyên việc làm tiền, đem thuật tà đạo yểm
chú, nên khi về quán Tường Vân liền bện một h́nh người bằng cỏ, lấy chu sa viết
một lá bùa, và ghi rơ tên họ, ngày sanh tháng đẻ của Sĩ Nguyên, dùng một chiếc
đinh đóng nơi đầu h́nh rơm, rồi đặt lên bàn thờ, dùng tà thuật khấn lễ, trấn
yểm.
Diệu Thông cũng học theo tà thuật nhưng tâm tính c̣n đôi chút nhân từ thấy sư
huynh làm việc ác đức liền can gián:
- Sư huynh làm hại người làm chi ? Phỏng nếu người ta có hảo tâm tự ḷng dâng
cúng mới quư, nay v́ buộc người ta cúng mà phải làm cho người ta ốm đau rồi bỏ
tiền ra th́ chỉ là một việc ác đức, tội lỗi nhiều lắm đó.
Diệu Hưng cười lên hả hả:
- Sư Đệ c̣n ngây thơ lắm ! Ta không làm chết người đâu mà sợ, xem ra nhà tên
Viên Ngoại này giàu lắm, nhưng dáng chừng họ bị lừa nhiều nên ngày nay nói cho
họ cúng tiền của th́ khó lắm nên ta phải dùng phép cho con nó thất điên bát đảo
th́ rồi nó mới sợ Oai mà cung phụng ta. Làm được món này th́ ăn tiêu phủ phê cả
đời không hết.
Diệu Thông nghe vậy, không biết nói sao đành chỉ lẳng lặng bỏ đi. Đêm đó, Diệu
Hưng thắp hương, đốt đèn, họa phù, làm phép, lấy chiếc bia gỗ gơ vào đầu h́nh
nhân ba cái. Phía kia, Sĩ Nguyên Đang ngủ chợt kêu thét lên, rồi ngă lăn ra hôn
mê bất tỉnh.
Lương Viên Ngoại lo sợ cuống cuồng không c̣n biết làm sao, chợt nhớ ra đạo sĩ
trên Tường Vân Quán đă biết trước sự việc, tất có tài chữa khỏi con ḿnh liền
kíp sai gia nhân lên quán Tường Vân triệu thỉnh.
Diệu Hưng thủng thỉnh đến Lương Gia Trang thăm bệnh, giả cách vạch mắt, bóp đầu,
nắn tay Sĩ Nguyên rồi liền giơ tay đánh quẻ, thốt kêu lên:
- Không xong ! Không xong ! Tôi đây đă biết trước, nhưng không ngờ công tử lại
gặp tai họa nặng Đến thế này. Này đây Viên Ngoại coi, mắt công tử đỏ hoe thế này
mà tôi bấm tay th́ biết là công tử bị Hành bệnh Quỷ Vương ra tai, nếu không
thiết đại đàn cúng giải th́ khó gỡ lắm, nếu chẳng chạy thuốc nhanh có đỡ được
một phần nào th́ rồi người thành ngớ ngẩn điên rồ cho mà xem ! Lương Viên Ngoại
nghe nói khóc rống lên, ḷng Đau như cắt, bởi Viên Ngoại chỉ có một trai, nay
gặp nghịch cảnh ốm đau bất ngờ, tránh sao khỏi lo sợ, nhất là Diệu Hưng lại nói
toàn lời kinh khủng làm cho Viên Ngoại cuống cuồng, liền cung thỉnh Diệu Hưng
cứu độ.
Diệu Hưng trang nghiêm mà bảo:
- Bệnh tuy có nặng nhưng cũng không ngại chi lắm, Viên Ngoại đă tin, để tôi làm
phép cứu cho, nhất định có thể khỏi được, chỉ phải tốn tiền đôi chút mà thôi.
Lương Viên Ngoại một hai khẩn khoản, dù mất bao nhiêu bạc cũng không quản ngại
mà chỉ cốt cho bệnh của Sĩ Nguyên chóng khỏi mà thôi.
Thế là Diệu Hưng lập bản kê khai lập đàn cúng, số tiền phí tổn có vài trăm lạng
bạc và hẹn hôm sau sẽ Đến hành lễ tại nhà.
V́ vậy, vừa sáng hôm sau th́ gặp Tế Điên và cũng đúng lúc Diệu Hưng Đến thiết
đàn tràng nên Lương Viên Ngoại vội vàng xin lỗi Tế Điên để ra tiếp đón đạo sĩ.
Lương Viên Ngoại vừa ra pḥng khách, Diệu Hưng hỏi ngay:
- Chẳng hay Viên Ngoại đă sắm sửa lễ vật đủ chưa ?
- Dạ ! Lo sắm đủ cả rồi ! - Tốt lắm ! Để tôi thỉnh vài người bạn đến làm phép,
chỉ cúng một vài tuần là bệnh công tử ắt lành, Viên Ngoại khỏi lo.
Lương Viên Ngoại ân cần cảm tạ rồi hối gia nhân đặt tiệc đăi đằng, trong lúc
uống rượu, Lương Viên Ngoại liền hỏi Diệu Hưng:
- Tiên Trưởng Đạo pháp cao siêu, một ḿnh có thể chữa khỏi bệnh con tôi rồi,
khỏi cần phải bè bạn chi nhiều. Nhiều người thi làm giảm năng lực cao sĩêu của
Tiên Trưởng đi chăng ?
Diệu Hưng đương đương tự đắc bảo:
- Viên Ngoại làm sao hiểu được huyền cơ trong việc cúng lễ, đă hay mọi việc do
tôi liệâu lư, ấn quyết một tay có thể làm chấn động thiên đường, địa phủ, trừ tà
tróc quỷ, nhưng khi hành khoa, một tôi làm chủ đàn, thường thường phải có tả phú
hữu bật, phải có tay em giúp đỡ hành khoa, các Sư Đệ của tôi cũng đều khá tính
thông phù phép trợ lực trhêm vào th́ thần cũng sợ, quỷ nào cũng kinh, chứ đâu
phải như những kẻ tầm thường hành khoa nhảm nhí ! Lương Viên Ngoại rụt rè, khúm
núm:
- Dạ ! Tiên Trưởng tất biết nhiều bậc đạo cao, vậy không biết Tiên Trưởng có rơ
một vị tên gọi Tế Điên, pháp lực ra sao ?
- A ! đạo đồ ǵ tên đó ! Thằng khùng chùa Linh Ẩn đó mà. Ôi, thằng ăn mày rượu
say be bét có biết ǵ đâu ? Viên Ngoại nói chi tới đồ vô dụng, hiểu ǵ đạo lư mà
bàn ?
Trong khi Diệu Hưng đang dương dương tự đắc, coi trời bằng vung, thao thao lỗ
miệng th́ chợt có người vỗ vào lưng hắn mà nói:
- Giỏi cho đạo sĩ ḷng độc hại người, dùng tà thuật yểm đảo lại dùng lời hỗn
sược, không sợ quả báo, Diêm Vương hành tội, quỷ độc cắt lưỡi hay sao?
Vạn Thặng và Diệu Hưng đều giật ḿnh ngoảnh lại nh́n xem ai, th́ té ra là Tế
Điên. Lương Viên Ngoại vội bước ra la rầy lũ gia nhân sao không tạm lưu Trưởng
Lăo trong tư pḥng uống rượu mà để Ngài ra chốn nhà khách chi ?
Tế Điên cả cười mà bảo:
- Không sao ! Không sao ! Tăng già mà làm việc bất thiện th́ lại quá ư tại gia
cũng như đạo sĩ mà bất thiện th́ là loại tặc đồ ! Để ta ngồi chung chén với Đạo
sĩ này xem pháp lực đến đâu ?
Lương Viên Ngoại thấy việc đă lỡ không làm sao được đành bạch:
- Cúi xin Thánh Tăng hoan hỷ ! Tế Điên nói:
- Được ! Được ! Rồi kéo ngay ghế ngồi vào bàn tiệc rót uống tự nhiên.
Diệu Hưng th́ chưa biết mặt Tế Điên, chỉ thấy một nhà Sư rách rưới, hôi hám mà
thốt nhiên sà vào bàn tiệc, th́ cau mày tỏ ra khó chịu, gặng hỏi:
- Ḥa Thượng ở đâu ? Tên chi ? Cớ sao gia chủ chưa mời mà đă làm việc suồng să
quá vậy ? Thanh qui thiền hạnh để đâu ?
Tế Điên cười lên ha hả mà bảo:
- Đạo sĩ c̣n khéo vờ vịt, ông bảo ông biết thằng khùng ở chùa Linh Ẩn, vậy mà
thằng khùng ngồi ngay trước mắt c̣n hỏi dài ḍng ?
Diệu Hưng nghe nói trố mắt ra nh́n trong bụng chẳng vui, nhưng đành nín lặng.
Tế Điên liền tiếp:
- Triệu Diệu Hưng ! Ông tên họ là ǵ ?
Diệu Hưng bực ḿnh nói như quát:
- Người đă gọi tên ta mà c̣n giả đ̣ ngớ ngẩn hỏi tên hỏi họ ?
Tế Điên cười lớn:
- Hỏi để biết chơi, để ta nói cho ông nghe một người này có lẽ ông quen lớn chớ
?
- Ai ? Tên chi ? Ở đâu ?
- Ta có một đứa học tṛ tên Hoa Thanh Phong ông biết hay chăng ?
- Bậy nào ? - Diệu Hưng nổi nóng hét lên:
Quân này to gan, sao dám đem tên họ thầy ta mà làm nhục ta ! Ngươi có tài cán ǵ
mà dám lớn lối trước mặt ta ? Nếu ngươi đạo pháp cao cường hăy nghe ta gọi ba
tiếng, dám trả lời mới là giỏi ! Tế Điên cười rộ:
- Chuyện đáng nực cười quá lắm ! Cháu mà dám thách Sư Tổ, đừng nói gọi ba tiếng,
gọi ngay ba trăm tiếng ta cũng vui ḷng đáp ứng lại ngay ! Diệu Hưng dằn ḷng
không được, vỗ tay ba cái, lấy một chén rượu dơ lên niệm chú lâm râm rồi gọi:
- Tế Điên ! Tế Điên ! Tế Điên ! Tế Điên vừa ứng đáp:
Có ta ! Diệu Hưng dằn mạnh chén rượu xuống bàn hét to một tiếng:
Không ngă c̣n đợi đến bao giờ ! Tiếng hét vừa dứt, Tế Điên như người say rượu
lăn quay xuống đất nằm mê man bất tỉnh.
Lương Viên Ngoại sợ hăi cuống cuồng, Diệu Hưng th́ cười lớn:
- Tôi đă nói thằng khùng đó là đồ vô dụng ! Nay quả nhiên. Viên Ngoại đừng sợ,
nó không chết đâu ? Chẳng qua tôi mới trổ một chút phép mọn, thâu hồn phách nó,
chừng nào tôi tha th́ nó được sống lại, nhược bằng bướng bỉnh, tôi đem giam nhốt
xuống âm ty th́ khó toàn mạng.
Diệu Hưng vừa nói, vừa múa tay có vẻ khoe mẽ th́ Tế Điên ngồi nhỏm ngay dậy cười
lên ha hả, nói:
- Để đợi ta uống một chén rượu cho đỡ khát rồi lại nằm chết chơi ! Nói rồi cầm
ṿ rượu tu ừng ực, đoạn khà lên một tiếng.
Diệu Hưng giận tím mặt lại nhưng cũng không khỏi giật ḿnh, vội bảo:
- Ḥa Thượng giỏi đấy ! Nhưng có dám nói rơ ngày sinh tháng đẻ cho ta biết chăng
?
Tế Điên cả cười:
- Làm ǵ cái đồ trẻ con ấy. Rồi nói rơ ngày sinh tháng đẻ, nói cả giờ sinh cho
Diệu Hưng nghe.
Diệu Hưng lâm râm khấn khứa, niệm chú vẽ bùa, tay bắt ấn quyết rồi thổi mạnh một
hơi vào mặt Tế Điên. Tế Điên cảm thấy xây xẩm mặt mày, ngă ngồi trên ghế, mắt
nhắm, tay run, miệng không nói năng ǵ được.
Diệu Hưng có ṃi hoan hỷ liền bảo Lương Viên Ngoại:
- Hăy sai gia nhân khiêng tên ăn mày này bỏ ra ngoài sân, chỉ nội đêm nay là nó
phải chết. Nếu như Viên Ngoại có thương nó th́ cho nó manh chiếu rách chôn quách
cho xong.
Dứt lời kiếu từ về thẳng Tường Vân Quán. Lương Vạn Thặng trong dạ xốn xang, đau
buồn hết đỗi, tiễn Diệu Hưng về rồi, trở vào coi lại Tế Điên th́ thấy chân tay
lạnh ngắt, nằm mê man chẳng biết ǵ. Coi tựa như đă qui tiên liền ̣a lên khóc,
gia nhân xúm vào bàn tán, ai nấy đều kinh hăi phép thần của Trương đạo Sĩ quả
thật cao cường.