Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

 

Hồi 9
Nơi Tướng Phủ Vơ Sinh Gặp Bạn
Lầu Các Thiên Vi Phục Hiển Linh


Lại nói chuyện Lan Thị nhờ được Tế Điên quát hỏi bỗng khóc nấc lên khiến đàm xanh vọt ra mà khỏi bệnh, các a hoàn thấy vậy vui mừng liền vội vực vào lan pḥng.

Nguyên Lan Thị có người em trai, cha mẹ qua đời để cho một gia tài khá lớn. Lan thị theo chồng xuất giá, nên tất cả gia tài nhường hết lại cho em. Nào ngờ cậu em học thói công tử phong lưu ăn chơi đàng điếm, không đầy một năm mà phá tan hết sạch, phải tha phương cầu thực.

Ngày kia người em nghèo khổ quá liền lần về nhà chị xin tiền. Lan thị trông em rách rưới, do dáng dạng h́nh, trong ḷng vừa giận vừa thương thêm tủi hổ nên máu uất xông lên, nước mắt ràn rụa, nghẹn ngào, đàm khí sôi sục, lăn ra bất tỉnh.

Cả nhà ai nấy hốt hoảng, xô vào cứu chữa, người em thấy hoàn cảnh ấy lẳng lặng bỏ đi. Kịp khi Lan thị tỉnh dậy, ngớ ngẩn như người mất hồn, rồi sau thoắt nói, thoắt cười mê mê tỉnh tỉnh, dại dại, điên điên.

May thay gặp Tế Điên liệu biết nguyên do, ra tay cứu chữa, đàm uất tiêu tan, ngũ quan thông lợi, tinh thần sáng suốt như cũ. Tế Điên lại ban cho ít thuốc, Lan thị uống rồi, bịnh dần lui đi. Lư Quốc Nguyên bấy giờ mới thực ḷng bái phục Thánh Tăng, liền thỉnh ra nơi khách sảnh sụp lạy tạ lỗi và hối gia nhân dọn tiệc đăi đằng vô cùng trọng hậu.

Trong tiệc, Lư Quốc Nguyên lại đem chuyện mất đạo bùa thần, thỉnh ư Tế Điên từ bi giúp hộ. Tế Điên nói:

- Có khó chi đâu việc đó, đợi ta gọi lăo Vi Phục về đây, sai đi lấy bùa mới được ! Tiệc tan, Tế Điên ra đi hẹn chiều trở lại và sẽ sai thần Vi Phục đi lấy lại đạo bùa. Cả ngày hôm đó, Triệu Văn Hội và Lư Quốc Nguyên ngong ngóng đợi chờ, cho măi giờ Dậu, ánh nắng đă tắt hẳn, chim chóc lao xao trời mờ mờ sám mới thấy Tế Điên ngất ngưỡng, say tít cung trăng, chân nam đá chân chiêu vừa cười vừa nói đẩy cửa mà vào.

Triệu, Ly hai người hết sức mừng rỡ, xúm lại hỏi han. Tế Điên nửa say nửa tỉnh, líu ríu bảo rằng:

- Canh ba đêm nay thiết lập hương án, ta sẽ triệu thần Vi Phục đi lấy bùa cho.

Nói xong nằm lăn ngay xuống dưới sập, ngáy lên kḥ kḥ. Quốc Nguyên muốn hỏi cho rơ ngọn ngành nhưng khi lại gần th́ người đă ngủ say, đành hối gia nhân dọn bày hương án rồi mời Triệu viên ngoại vào thư pḥng đàm đạo, đợi chờ.

Tiếng mơ cầm canh vừa điểm lên ba tiếng th́ nơi nhà khách Tế Điên vươn vai ngồi dậy, hỏi to:

- Hương án đă bày chưa ?

Lư Quốc Nguyên ứng thanh bạch rằng mọi việc đă xong xuôi rồi cùng Triệu viên ngoại ra nhà khách, thỉnh Tế Điên ra chốp Pháp đàn. Tế Điên vẫn nguyên áo quần xốc xếch đến trước hương án vớn nhang châm đốt, đốt xong, chụp ba cây nhan vào nhau hướng lên thinh không quơ quơ mấy cái miệng thét to:

- Lăo Vi nghe đây! Ta là Đạo Tế chùa Linh Ẩn có lệnh triệu dụng. Giờ này chưa tới c̣n đợi chừng nào?

Chợt nghe văng vẳng có tiếng đáp lại:

- Có tôi hầu lệnh! Lư, Triệu đều giật nẩy người, gia nhân đứng chung quanh đều sởn gai ốc, nhưng khi nh́n ra th́ người ứng thanh đáp lại chẳng phải Thần mà là một Tráng sĩ trong vùng họ Triệu tên Vơ.

Đây nói về thân phụ Triệu Vơ là Triệu Công vốn tay anh hùng hảo hán, lăo luyện giang hồ, ngoài Triệu Vơ ra, vị anh hùng c̣n dạy được hai người tṛ giỏi. Một người quê ở Giang Tây, huyện Ngọc Sơn, oai trấn tám phương, tên gọi Dương Minh và một người đồng huyện họ Y tên Sĩ Hoằng.

Triệu Vơ chuyên tập vơ nghệ, nối nghiệp kiếm cung, đao thương giáo kích thẩy đều tinh thông, tính t́nh hào hiệp, vơ nghệ cao cường, thường làm việc trừ bạo an dân.

Triệu Công mất đi, Triệu Vơ c̣n mẹ là Mai thị, nên phải lo toan bán buôn tần tảo làm kế sinh nhai, không có dịp nào tỏ tài vơ thuật.

Một ngày kia nhân đi buôn bán qua miệt Tây Hồ, khi hàng đă bán hết, vào tửu quán uống rượu, xem hoa. Trong xứ có một gă côn quang công tử tên gọi Hoa Hoa Thái Tuế họ Vương tên Thắng thường làm chuyện hà hiếp dân lành, nhân trước tửu quán làm việc cưỡng bức gái tơ nói lời dâm ô vô sỉ. Triệu Vơ nghe thấy nổi giận đùng đùng, đứng ra can thiệp "anh hùng thấy chuyện bất b́nh không tha" nên dở mấy miếng nhà nghề đánh Vương Thắng chết tươi.

Quan quân truy bắt th́ thời may Tế Điên quen lớn che chở, rồi sau t́m phương cứu gỡ khiến án văn hủy bỏ. Triệu Vơ cô cùng cảm ân liền nhận Tế Điên làm thầy.

Sáng nay trong lúc ra đi, Tế Điên gặp lại tṛ xưa liền dặn ḍ mọi nỗi, nên Triệu Vơ lẻn nấp trên mái nhà, khi nghe Thánh Tăng kêu gọi liền vội tụt xuống khoanh tay chờ lệnh. Tế Điên hét to:

- Lăo Vi! Mau mau đến Tướng phủ họ Tần, ra nơi vườn hoa, lên lầu Các Thiên lấy ngay cho ta lá bùa trấn yểu "Ngũ Lôi Bát Quái" kíp kíp qui hồi, nếu trái lệnh không được việc ta sẽ trị tội.

Triệu Vơ giả dạng tuân lănh pháp chỉ, thoáng cái vọt lên mái ngói đi thẳng. Trong này Triệu, Lư hai người quả có thấy một vị thần từ cao tụt xuống, ăn măïc oai phong, bộ dạng đúng là Thần tướng, lại thấy thoắt cái nhẩy vụt lên mái nhà biến mất, đều tin chắc Thánh Tăng có nhiều đệ tử thần thông, sai đi lấy bùa trấn yểm, sự việc tất thành, vội thỉnh hoà thượng vào nơi khách pḥng dọn rượu thết đăi.

Đây nói Triệu Vơ vốn được Tế Điên chỉ dẫn tỏ tường thẳng nẻo hướng nam, t́m đến Tướng phủ, nhưng không biết cái lầu nào là Các Thiên, đi quanh một lượt, chợt thấy phía đông bắc có một nhà lớn, ánh đèn leo lét hắt ra nên len lén tới trước cửa nhà, ngó qua song cửa ḍm vào.

Trong căn nhà bầy biện thật là tráng lệ, giữa nhà bầy một cái bàn bát tiên, hoành phi, ghế gụ, trần thiết đúng mức quan liêu. Trên tường treo một cây bảo đao, vỏ nạm sà cừ lóng lánh, bên tường có một ghế dựa chạm rồng, trên ghế ngất ngưởng một ông già khoảng ngoại 60, gương mặt phương phi, tóc bạc như tơ, bên cạnh là một vơ sanh đứng hầu khoảng trạc 30, oai nghi lẫm lẫm.

Triệu Vơ lắng nghe, thấy ông lăo nói:

- Tráng sĩ, ta rất phục tài và yêu đức, nhưng lăo đây có một việc luống những lo âu. Nếu tráng sĩ giúp cho xong việc th́ lăo sẽ đề bạt làm chức Tổng Binh, hoặc ít ra cùng là một tướng quân dưới trướng của quan tể tướng.

Việc tuy khó nhưng tráng sĩ tiểu tâm th́ sự tất thành.

Nói xong gọi tiểu đồng lấy một gói bạc trao cho tráng sĩ nọ and dặn :

- Đây chỉ là một chút quà mọn trao tay, nếu làm xong việc sẽ có trọng thưởng.

Tráng sĩ từ chối hai ba phen, nhưng ông già nhất định không nghe, cuối cũng đành vâng lệnh cầm lấy, với tay rút bảo đao, nghiêng ḿnh chào lăo trượng và dặn:

- Thảng hoặc bên ngoài có sự chi động rộng chớ nên nghi ngại. Trong giây lát xin báo tin mừng.

Nói xong tráng sĩ băng ḿnh ra khỏi cửa. Triệu Vơ thấy sự lạ cũng theo bén gót. Tráng sĩ lầm lũi đi một mạch tới gian pḥng ở dẫy nhà hướng bắc.

Triệu Vơ tim nơi ẩn thân, lén nh́n vào phía trong thấy một chàng văn sinh dang ngồi đọc sách, phía sau lưng có một bơ già đứng hầu. Cánh cửa mở ra, vị tráng sĩ bước vào, dằn mạnh bảo đao xuống bàn hét lớn:

- Hăy kể lai lịch ta nghe, ta tới đây để kết liễu tánh mạng các ngươi.

Chàng văn sinh cùng ông bơ già đều tái mặt vội vàng sụp lạy, qú xin tha mạng. Tráng sĩ cười lạt:

- Tha sao được mà tha, ta được lệnh đến đây lây đầu ngươi chẳng lẽ về không ?

Người bơ già thấy t́nh trạng ấy liện mạnh bạo nói lên:

- Xin tráng sĩ hăy dẹp cơn thịnh nộ để tôi xin nói rơ nguyên do.

Nguyên tiểu chủ nhân tôi đây là Từ Chi B́nh, con trai của lăo chủ nhân Từ Chiếm Khôi. Hồi c̣n sinh tiền, lăo chủ nhân vốn là bạn rất thân với Tổng quản hoa viên Hàn Điện Nguyên. Họ Hàn có người con gái hứa gả cho công tử tôi, nhưng không may lăo chủ nhân qua đời, gia đ́nh gặp nhiều tai biến, gia sản tiêu tan. Giờ đây, công tử tôi nghĩ đến nhạc phụ, muốn sự nương nhờ, không may Điện tướng công thấy chủ nhân tôi ăn mặc lam lũ có ư không vui, nói lời khinh rẻ, những toan hồi hôn nên bảo công tử tôi tạm nấn ná nơi đây dạy học. Nay hắn ta lại khiến tráng sĩ tới lấy đầu th́ thật là bất nghĩa, trăm ngàn lần mong tráng sĩ rộng dung.

Vị tráng sĩ thốt buông đao thở dài bảo:

- Ta chẳng ngờ Điền Nguyên là phường quá ác như vậy. Sự t́nh đúng vậy, ta nỡ nào giúp kẻ ác làm việc dữ cho đành.

Hai thầy tṛ líu ríu quỳ mọp tạ Ơn tha mạng. Tráng sĩ móc túi lấy gói tiền Điện Nguyên trao cho ban năy, đưa hết cho văn sinh và bảo:

- Bạc mọn này là của Điện Nguyên thuê tôi đi giết hai người, nhưng nay tôi trao lại, hai người nên kíp đi t́m phương xa lánh nạn, công tử phải cố công mài giũa nghiên bút, học tập thành tài khỏi phụ ḷng tôi.

Triệu Vơ ŕnh xem thấy vậy, trong ḷng vô cùng cảm phục, thốt khen lên tiếng:

- Khó kiếm được ai hào hiệp như vậy ! Vị tráng sĩ nghe tiếng biết có người theo dơi, sợ lộ chuyện vội vung đao nhảy vọt ra ngoài cửa sổ. Khi nhận rơ có bóng đứng ŕnh liền sấn lại giơ đao toan chém. Triệu Vơ lật đật lùi lại, rút đao ra nghinh địch. Dưới ánh trăng sáng lờ mờ, hai chàng tráng sĩ quần thảo với nhau, ánh bảo đao như rồng cuốn, chiếc đao bén tự mănh hổ băng ngàn, mười hiệp có qua không phân thắng bại. Triệu Vơ nhận định phép múa đao của tráng sĩ giống như đao pháp nhà ḿnh, nghĩ thầm:

'Quái lạ! người này đao pháp tinh thông, sao cách múa đao giống ta như hệt, hẳn có duyên cớ chi đây!" liền gạt mạnh đao nhảy ra ngoài ṿng chiến quát lớn:

- Tráng sĩ hăy cho ta biết tên họ là chi? Đao pháp cớ sao giống đao pháp của gịng họ Triệu ?

Nghe đến ba chữ gịng họ Triệu, tráng sĩ thốt kêu lên:

- Phải gịng họ Triệu, tôi đây là Y Sĩ Hoằng môn hạ của Triệu anh hùng.

Triệu Vơ nghe nói vội kể lại lai lịch ḿnh, cho biết cha ḿnh đă từ trần từ mấy năm qua, nói xong cúi đầu thi lễ.

Y sĩ Hoằng khôn xiết vui mừng liền làm lễ tương bái, nhận Triệu Vơ là bậc thế huynh. Triệu Vơ khiêm tốn mà rằng:

- Đại huynh lớn hơn, xin cứ gọi tiểu đệ là em cho dễ bề nói chuyện.

Y sĩ Hoằng liền dắt Triệu Vơ vào nhà, khiến thầy tṛ Từ Chí B́nh mau mau lánh đi rồi quay sang hỏi Triệu Vơ:

- Chẳng hay hiền đệ đêm hôm lần tới tướng phủ làm chi vây?

Triệu Vơ liền đem chuyện Tế Điên sai đi lấy lá bùa bát quái thuật rơ một lượt. Sĩ Hoằng reo lên mà bảo:

- Thật là may mắn cho hiền đệ, hôm nay gặp ta, nếu không gặp ta th́ thật trăm ngàn sự khó.

Ngay lúc đó Từ Chí B́nh cùng người lăo bộc vẫn loanh quanh trong nhà vội bước ra thưa rằng:

- Ngay đang đêm hôm tăm tối, khắp nơi đều có tuần canh khám xét, nếu hai vị ân công không t́m được phương kế chi, chúng tôi đành chịu chết nơi đây ! Y sĩ Hoằng quay hỏi Triệu Vơ:

- Hiền đệ có cách ǵ đưa họ đi không, không lẽ để chờ đến sáng mai mọi việc bại lộ th́ nguy, và c̣n việc đi lấy trộm đạo bùa th́ sao ?

Triệu Vơ sốt sắng nói:

- Đại huynh yên tâm, xin hăy nán chờ đệ nơi đây, đệ dẫn hai người này đi tạm lánh rồi sẽ quay lại.

Nói xong, họ Triệu thân dẫn hai thầy tṛ họ Từ t́m lối ra khỏi hoa viên.

Vừa đi một khoảng đường, bỗng thấy từ xa, một người vùn vụt đi lại. Triệu Vơ thất kinh. Nhưng khi nh́n kỹ mới hay đó là Tế Điên liền đến trước tâu lại chuyện của họ Từ. Tế Điên vội xua tay bảo:

- Ta hiểu rồi! Chính v́ thầy tṛ hắn mà ta phải tới giải quyết cho xong đây.

Từ Chí B́nh hỏi nhỏ Triệu Vơ:

- Đại sư này là ai vậy?

Triệu Vơ nói:

- Chính là sư phụ tôi Tế Công trưởng lăo Từ Chí B́nh vội vàng thi lễ. Tế Điên bảo Triệu Vơ phải trở lại hoa viên lo việc lấy bùa, c̣n ḿnh th́ dẫn thầy tṛ họ Từ về thẳng nhà Lư viên ngoại, bảo dọn một căn nhà và chu biện mọi sự nuôi dưỡng cho Từ công tử an tâm ăn học.

Lư Quốc Nguyên thấy Từ Chí B́nh vẻ dáng văn nhân nhă khí, hết sức vui mừng, hối gia nhân dọn dẹp pḥng ốc, rồi lại sai dọn tiệc thế đăi. Rượu mới soàng soàng, bỗng nghe trên vang tiếng:

- Thần đă về hầu.

Tế Điên lật đật khoát tay đứng dậy ra sân nghênh tiếp.

 

Hồi 10
Trổ Thần Thông Giúp Người T́m Vợ
Dâng Lề Vật Giả Ư Kính Già


Nói về Tế Điên bảo Lư Quốc Nguyên lo liệu mọi bề ăn ở cho thầy tṛ họ Từ xong, đương lúc vui vầy tiệc rượu, bỗng nghe thinh không vọng xuống:

- Thần đă về hầu.

Tế Điên lật đật khoát tay ra sân nghênh đón đă thấy Triệu Vơ từ trên nóc nhà nhẩy xuống quỳ dâng Tế Điên một cái hộp xinh xinh. Tế Điên mở xem quả thấy đạo bùa bát quái liền trao lại cho Quốc Nguyên. Họ Lư hết sức mừng rỡ giơ tay đón nhận, rồi mời Triệu Vơ cùng Y Sĩ Hoằng vào vầy vui tiệc rượu.

Sáng hôm sau Lư Quốc Nguyên sai người đem lá bùa sang trả Lư Xuân Sơn, và hậu tạ cho Triệu, Y hai vị tráng sĩ. Tế Điên thấy mọi việc xong xuôi cả, từ giă ra về. Lư viên ngoại hết sức quyến luyến không muốn rời xa. Tế Điên bảo:

- Trên đời mọi việc có tan có hợp, cái ǵ cũng là nhân duyên, làm lành gặp lành, quyến luyến ích chi ?

Lư Quốc Nguyên thấy giữ lại không được liền cùng Lan thị sụp lạy tạ Ơn và làm tiệc linh đ́nh để tiễn biệt. Tế Điên thản nhiên ngồi vào tiệc rượu ăn uống say sưa rồi truyền cho Triệu, Y hai người trở về, rồi cũng thất thểu ra đi.

Vừa về đến triền núi, th́ thấy có người ngó ngang dáo dác liền hỏi:

- Ông là ai? Đến đây có việc chi ? T́m kiếm ai ?

Người lạ bạch rằng:

- Tôi đi t́m hoà thượng Tế Điên về chữa cho chủ tôi bị đánh rất đau rên la thảm khốc, lăn lộn trên giường, không phương cứu chữa. Có người mách là chỉ t́m được hoà thượng Tế Điên chữa chạy mới lành. Chủ tôi liền sai lên đây kiến thỉnh.

Tế Điên cười ha hả mà rằng:

- Có phải chữa cho Hàn Điện Nguyên chăng?

Người lạ thất kinh vội đáp:

- Dạ phải ! Nếu ngài biết bệnh chủ tôi, vây chắc phải là Tế Công ?

Tế Điên bảo:

- Ta đă biết rơ cả rồi. Nói xong trở gót theo người lạ trở lại hoa viên tướng phủ.

Nguyên khi sai Triệu Vơ đến hoa viên gặp Y Sĩ Hoằng đưa thầy tṛ Từ Chí B́nh về Lư gia trang, hai tráng sĩ trở lại hoa viên t́m găp Hàn Điện Nguyên đ̣i t́m lá bùa, Điện Nguyên từ chối không chịu chỉ, Triệu Vơ nổi hung liền nọc Điện Nguyên ra đánh 40 roi, khi ấy Điện Nguyên mới chỉ chỗ, lấy được bùa rồi, Triệu Vơ trở lại bảo cho biết phải t́m Tế Điên chữa cho mới khỏi, nên liền cho gia nhân Hàn Thọ lên chùa Linh Ẩn t́m thỉnh.

Tế Điên vừa vào tới cửa hoa viên liền thét to:

- Làm lành được lành, làm ác phải chịu tội, thật có oan uổng chi đâu.

Rồi đi thẳng vào chỗ giường nằm của Hàn Điện Nguyên, sai gia nhân lấy rượu, uống phun đầy ḿnh, và lấy ra một viên thuốc ḥa cho uống, thoáng cái Điện Nguyên hết đau, lồm cồm ngồi dậy, định lễ sám hối.

Tế Điên ngồi ngay lên giường nhận lễ rồi truyền rằng:

- Sám hối là phải thề nguyền rũ sạch những ác nghiệp, hối lại những chuyện lỗi lầm, nay ngươi phải đem con gái gả cho họ Từ và nuôi hắn ăn học cho đến thành đạt, đó mới là ngươi hối lỗi trước.

Rồi cười ha hả:

- Thôi, dọn rượu ra cho ta uống, mọi việc yên vui rồi ! Tiệc xong từ biệt ra về, đi khỏi Hàn Điện Nguyên một đỗi, thấy trước mặt ṿng người bao quanh đông nghẹt, giữa ṿng có luồng oán khí xông lên. Tế Điên giơ tay bấm đốt, biết rơ sự t́nh, than dài một tiếng, rồi ngất ngưỡng tiến thẳng vào đám đông dẹp mọi người ra mà xem, thấy một người dáng điệu học tṛ, trên tay bế một đứa bé dang nói rêu rao với mọi người:

- Đứa bé đây mới sinh hai tháng, mẹ nó qua đời, tôi không đủ sức nuôi dưỡng nên xin liệt vị, vị nào có ḷng thương, nhận lấy nuôi dùm, tôi xin đội ơn.

Tế Điên ứng tiếng mà bảo:

- Để ta nuôi cho ! Người ấy nh́n sững Tế Điên thấy là một ông thầy chùa rách rưới nghèo khổ, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Ngài vốn người tu hành chuyên lo khất thực, nuôi trẻ làm sao được ?

Tế Điên bảo:

- Ta với trẻ này vốn có túc duyên, v́ vậy muốn nuôi cho làm đệ tử.

- Trẻ con măng sữa, cần phải chăm nom bú mớm, làm học tṛ thầy sao nổi ? Nó chưa ăn cơm được mà ?

Tế Điên quát lên:

- Ta hỏi xin nó là v́ đứa trẻ này mẹ nó c̣n sống, ta ở ngay ngôi chùa cổ gần nhà của ngươi, rơ biết hết cả. Phải ngươi là người ở đậu trong nhà họ Ngô ? Ta có cách cứu.

Người đó nghe nói quả thật không sai liền nói hết sự thật:

- Mẹ đứa trẻ này c̣n sống, nhưng nghèo khổ qúa, chẳng chết nay th́ cũng chết mai. Tôi thật tên là Mă Tự Nhiên, từ nhỏ chỉ chuyên lo đèn sách, cưới vợ là Chu thị, hai vợ chồng có một phần gia tài do ông cha để lại, nhưng rồi miệng ăn núi lở, thế rồi vợ chồng dắt nhau lưu lạc, lần tới chốn này, may gặp ông Ngô Bá Chu nhận giúp đỡ cho coi mấy chiếc thuyền, hàng ngày chở củi, lời lăi chút đỉnh, họ Ngô chia cho làm kế sinh nhai.

Chẳng ngờ thời vận c̣n đen, mới đây có bốn tên côn đồ tác oai tác quái, giữ quyền qua lại trên sông, họ Ngô sợ chúng nên thôi không chở củi nữa, vợ chồng tôi bỗng dưng thành thất nghiệp, chẳng lẽ ngồi nhà nh́n nhau chịu đói, vợ tôi mới bàn tính để con cho tôi giữ, và đi ra ngoài may thuê, vá mướn kiếm ăn. Tôi bây giờ bối rối trăm đường đành để vợ đi. Sau tôi lại nghĩ phận tôi là kẻ đàn ông vậy mà không đủ sức nuôi nổi vợ con, khiến vợ phải lăn lóc kiếm ăn qua ngày nên rất lấy làm tủi hổ, có ư định đem cho đứa con, may ra nó gặp được người hảo tâm nuôi nấng, c̣n tôi, tôi sẽ tự vẫn cho rồi. Nói xong khóc lên rưng rức.

Tế Điên ha hả cười bảo:

- Chết đi! Chết đi! Mắc lấy nghiệp si! Ngươi c̣n nặng nợ, chết không ích ǵ! Ta đă liệu biết hết rồi, nghĩ cũng thương t́nh. Để ta giúp cho ngươi t́m thấy vợ, mẹ con lại được gần gũi nhau, rồi đó ta sẽ toan việc cho mà làm ăn.

Mă Tự Nhiên trông bộ dạng ông thầy chùa c̣n rách rưới nghèo khổ hơn ḿnh, nghĩ bụng, làm sao mà giúp ḿnh cho được. Nhưng thế cùng, bất đắt dĩ đành phải theo.

Lúc ấy Tế Điên muốn mua mấy món thiết dụng, nhưng trong túi chẳng c̣n lấy một đồng kẽm, bỗng thấy trước mặt có người xách một tảng thịt đi lại, liền chúm chím cười và hỏi:

- Thịt của chú béo quá, sắc đỏ mà thơm ắt là ngon lắm ?

Người xách tảng thịt bật cười nói:

- Sư mô ǵ mà lại thèm thịt - rồi nửa đùa nửa thật - Bạch Ngài thịt chó đấy ạ. Ngài có thèm chăng để tôi xin cúng một miếng.

Tế Điên cả cười mà nói:

- Thịt nào không là thịt, chay nào chả là chay ! Chú thật tốt bụng, đúng như lời xưa có nói:

Kiếm báu trong tay người hiệp sĩ Má hồng dành để khách tài hoa Chú có hảo tâm cúng dường nên cho một miếng kha khá. Người xách thịt càng lấy làm lạ lùng, liền cắt cho hai miếng. Tế Điên tạ Ơn, gói lấy miếng thịt, cho vào bọc rồi dẫn Mă sinh bước thấp bước cao, nhằm ngả Phụng Sơn đi tới.

Đến một nhà nọ coi bộ giàu có, nhà cao cửa rộng, cờ quạt giăng mắc, đèn treo hoa kết, xe ngựa đậu đầy. Tế Điên dừng lại dứng ngắm cười lên ha hả.

Nguyên nhà này là nhà giàu có bậc nhất ở châu thành. Chủ nhà họ Trịnh tên Hùng, mặt đen như sắt nên mọi người đều tôn là Thiết Diện Thiên Vương. Hôm nay nhân ngày lễ bái thọ bà mẹ nên quan viên trong thành đều đến khách chúc. Tế Điên kề tai nói nhỏ với Mă sinh, dặn như vậy.... như vậy.... sẽ có chuyện hay.

Mă sinh vâng lời bồng con t́m chỗ mà ẩn. C̣n Tế Điên vẻ dáng tự nhiên săm săm bước lên thềm nhà mà nói to:

- Xin các ngài cho tôi hỏi ?

Trong nha đi ra một người, ngắm kỹ h́nh dáng Tế Điên thấy là một thầy tu nghèo khổ liền bảo:

- Đại sư tới sớm quá, chừng này tiệc chưa tan đâu, chờ đợi lát nữa măn tôi sẽ lấy đồ dư mà đăi ngài.

Tế Điên quát lên:

- Bậy nào, ta tới đây để bái thọ lăo phu nhân, có đem lễ vật, cớ chi ngươi dám coi ta là kẻ ăn xin ? Không nên thấy h́nh dáng bề ngoài của ta mà buông lời vô lễ.

Người gia nhân kia nghĩ thầm:

"Chủ nhân vốn giao thiệp rộng, thường kết bạn cùng khắp cả giang hồ hảo hán. Có lẽ hoà thượng này cũng có thân t́nh giao kết chi đây". Bèn hỏi:

- Bạch ngài ở đâu ? Chúng tôi không biết, xin được miễn chấp. Xin ngài cho biết quư danh để vào thông báo. Lễ vật có những món chi để cho gia nhân ra nhận lănh ?

Tế Điên bảo:

- Ngươi cứ vào nói là hoà thượng chùa Linh Ẩn, lễ vật ta đem theo sẵn trong ḿnh, gặp chủ nhân sẽ đưa ra.

Gia nhân lễ phép:

- Bạch thầy, chủ nhân tôi có lệ phải thu lễ vật nơi đây rồi mới thông báo, xin ngài hoan hỷ.

Tế Điên liền moi trong bọc ra một quả cau, một gói trà nhỏ và một gói thịt chó trao cho gia nhân. Gia nhân nh́n qua lễ vật, vẻ mặt khinh bỉ, nhận rồi quăng xuống đất.

Tế Điên quát to, mắng rằng:

- Bay khinh người quá lắm! Lễ vật là lễ vật, một chút cũng ḷng thành, cớ chi ngươi lại dám quăng đi ?

Lúc ấy trong nhà đang bận rộn khách khứa đông đảo, có mặt các vị như Tam Quan Điện chủ trụ tŕ Tăng là Quảng Huệ, các bậc thân hào, tráng sĩ, lại có cả hai vị hảo hán Dương Mănh và Trần Hiếu, đang dự tiệc.

Nhân thấy Quảng Huệ ăn nói kiêu căng, dương dương tự đắc, Dương Mănh có ư không phục liền hỏi:

- Bạch thầy, tôi nói thầy nghe tên vị tăng này thầy có biết chăng ?

Quảng Huệ bảo:

- Thử nói nghe xem! Dương Minh dơng dạc:

- Trong vùng, tu hành đắc đạo chỉ có Tế Công trưởng lăo chùa Linh Ẩn, đại sư có biết chăng?

Quảng Huệ trề môi đáp:

- Tưởng ai! Té là ra gă sư điên, Ta đây học chung với sư phụ nó, so vai vế nó c̣n là hàng sư điệt ta, trước đây nó muốn theo học đạo nhưng thấy nó điên khùng mà đuổi đi không dạy.

Dương Minh nghe qua lửa giận phừng phừng quát mắng:

- Không được nói bậy, đáng tiếc là thầy ta không có nơi đây để trị cho ngươi biết thế nào cho rơ mặt.

Chính lúc Dương Mănh đương quát tháo th́ nghe phía ngoài có tiếng la:

- Ngươi có nhặt ngay lễ vật bưng vào hay chăng?

Dương Mănh vừa nghe biết ngay là Tế Điên vội vàng đứng dậy mà gọi:

- Trần huynh, thầy ta tới rồi đó! Trần Hiếu liền cùng Dương Mănh ra xem, quả thật là Tế Điên. Dương Mănh hếât sức vui mừng nói:

- Thầy tới đây có chuyện chi bực ḿnh mà la lớn như vậy ?

- Rất buồn gia nhân không chịu thông báo lại đem lễ vật quăng đi nên ta phải la lên cho chủ nhân biết ! Dương Minh khúm núm:

- Bạch thầy, gia nhân mắt thịt biết sao được nổi thầy, xin thầy đại phát từ bi miễn trách.

Nói xong kính cẩn mời Tế Điên vào. Trần Hiếu th́ đi báo với Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng lăng xăng tiếp mời và hỏi:

- Thầy đây trụ tŕ nơi đâu ?

Dương Minh đỡ lời:

- Trịnh đại ca, tôi thường vẫn nói với đại ca vị Phật sống đời nay là Đạo Tế đại sư, huynh đă quên rồi sao ?

Trịnh Hùng vui mừng khôn tả làm lễ chào mừng và nói:

- Hữu hạnh, hữu hạnh! Té ra là Đạo Tế Thánh Tăng, vạn cam thất kính! Miệng nói thế, nhưng trong bụng lại nghĩ thầm:

"Ôi bất quá là ông hoà thượng nghèo và điên, xin ăn qua bữa, chớ tài cán ǵ đâu. Ngặt v́ Dương, Trần kính ngưỡng, không mời tưởng cũng khó coi." Đương lúc Trịnh Hùng ngẫm nghĩ, Tế Điên đă sớm biết liền bảo:

- Trịnh đại quan nhân! Hôm nay tôi biết quí phủ làm lễ thiên thu thọ mệnh cho lăo thái phu nhân, hiện cao thân, quư hữu đầy nhà, xét phần tôi lam lũ đă quen, thật nhiều hổ thẹn, vậy gọi là có chút lễ vật dâng lên, khi khác lại đến bái kiến.

Nói xong Tế Điên lấy gói lễ vật mà gia nhân quăng đi nhặt lại trao cho Trịnh Hùng. Trịnh Hùng sợ Dương, Trần phiền ḷng, cực chẳng đă phải gượng nhận gói lễ vật, trao cho gia nhân cất giữ rồi nói:

- Bạch sư phụ Ở xa tới, lẽ đâu chẳng vị t́nh tôi và Dương, Trần hai quư hữu đây mà lưu lại xơi chén rượu nhạt. Luận coi bề ngoài mà chi, xin đại sư chớ có để tâm.

Dương Mănh cũng tiếp lời khuyên mời. Tế Điên vốn thừa biết Trịnh Hùng chỉ khéo léo cái miệng chứ thực tâm không muốn, nhưng giả đ̣ như không hay biết mà nói:

- Trịnh đại quan nhân đă có bụng yêu, hiền đồ lại năn nỉ, tôi lẽ nào lại không chung vui chén rượu mừng thọ thái phu nhân. Vậy để tôi vào lạy mừng cho phải phép.

Nói xong Tế Điên vén áo sồng sộc bước vào, Dương Mănh th́ mừng thầm:

"Phen này thử xem Quảng Huệ c̣n coi thường thầy ta là cháu nữa thôi ?" Nhưng Trịnh Hùng th́ vẻ mặt sượng sùng lo phiền lắm nỗi.

 

Hồi 11
Khoe Phép Lạ Giảm Tài Quảng Huệ
Chỉ Thầy Hay Giúp Mă Tự Nhiên


Nói về Tế Điên vén áo sồng sộc đi vào, liếc trông toàn những khách sang, áo quần trau chuốt, lại thấy có người ăn mặc ra lối hoà thượng vắt vẻo ngồi hàng ghế trên, h́nh dáng giống như sư thúc Quảng Huệ nhưng giả bộ làm ngơ, kéo ghế phía dưới mà ngồi.

Mọi người vừa toan nâng chén th́ Quảng Huệ ngăn lại mà nói cùng Trịnh Hùng:

- Trịnh lăo gia, ngày nay tôi tới quư phủ, trước là mừng lăo phu nhân gia tăng tuổi thọ, sau để trơ diễn chút phép mọn cười chơi khiến cho lăo phu nhân vui thêm. Chẳng cần thái phu nhân phải ra đây, tôi ở nơi này làm tṛ vui, tự nhiên lăo phu nhân ở trong nội đường cũng hay biết đủ.

Trịnh Hùng hết sức mừng rỡ liền vào thưa với mẹ rằng:

- Bẩm lạy mẫu thân! Có Tam Quan Điện Chủ Quảng Huệ lăo sư tới lạy mừng mẹ, người lại hết ḷng kính nể con nên bày chút tṛ vui để mẹ xem.

Vậy con xin thưa mẹ rơ.

Không ngờ lăo phu nhân vừa nghe liền nổi giận mắng:

- Thật toàn đồ ngốc, giữa chỗ đông người nói ra như thế là họ đă làm nhục ta. Mi há không biết ta nay đă ḷa th́ c̣n trông thấy chi nữa. Đừng có bầy tṛ trớ trêu chi nữa.

Trịnh Hùng lủi thủi bước ra pḥng khách lặng thinh v́ sợ mếch ḷng Quảng Huệ, nên vẫn xin làm phép cho vui. Quảng Huệ liền lấy một tờ giấy trắng, vẽ phấn lên trên, miệng niệm thần chú, thoáng chốc tờ giấy bay lên không trung, biến thành một đàn bươm bướm. Mọi người đều vỗ tay khen.

Dương Minh ngồi cạnh Tế Điên trong ḷng bứt rức khó chịu, liền nói nhỏ rằng:

- Bạch thầy, mong thầy phô chút thần thông cho đệ tử được thơm lây đôi chút đối với gia chủ.

Tế Điên chúm chím cười đứng lên nói:

- Tôi đây cũng xin hiến vài phép mọn cho vui.

Mọi người đều vỗ tay hoan nghênh. Tế Điên liền niệm to thần chú:

- Úm ma ni bát minh hồng! Rồi hét:

"Biến" - Chợt trong không trung phút chốc hiện ra vô số các loài ong bướm côn trùng bay lượn làm tṛ.

Quảng Huệ có y ganh tài liền nói:

- Trịnh lăo gia, để tôi xin hiến dâng thái phu nhân một mâm bàn đào, ăn vào thọ tựa Nam Sơn, phúc như Đông Hải.

Dạo ấy đang độ tháng tư, đào cũ hết mùa, đào mới chưa có trái, mọi người nghe Quảng Huệ nói vậy đều nhao nhao cho là kỳ lạ, cùng vỗ tay hùa nhau nói lời khuyến khích. Quảng Huệ hân hoan đứng dậy, cầm một cái mâm vẽ bùa niệm chú. Tế Điên liền chận lại nói:

- Hăy khoan, bây giờ đại sư định biến phép chi đây! Quảng Huệ ś một tiếng đáp giọng khinh bỉ:

- Biến phép chi ta chả nói trước rồi sao ? Để ta nhắc lại - Ta sẽ biến bàn đào hiến dâng lăo phu nhân ăn mừng thượng thọ! Tế Điên xua tay cười ngất:

- Không phải đâu! Đại sư nói sai rồi, biến ra cọng giá chứ đào ở đâu ?

Quảng Huệ cười ngạo mạn chẳng thèm trả lời, hạ mâm xuống cho mọi người coi, ai nấy đều xúm lại th́ hoá ra chỉ có lơ thơ dăm cọng giá thật.

Dương Mănh khoan khoái vỗ tay cười tít, mọi người cũng cười rộ theo.

Quảng Huệ đỏ mặt tía tai. Trịnh Hùng th́ sợ Quảng Huệ hổ thẹn quá hóa giận liền sai Trịnh Thọ đem mâm cất đi. Trịnh Thọ bưng lấy mâm th́ trông thấy rơ ràng có 4 trái đào đỏ chót, mùi thơm sực nức vội quay lại mang tŕnh Tế Điên cùng mọi người xem. Nhưng hắn vừa quay vào tới pḥng khách th́ trông lại chỉ có năm ba cọng giá, Trịnh Thọ tức giận nói:

- Đi ra th́ đào, quay vào th́ giá, tức chết đi thôi, lăo ḥa thượng khùng thật là tai ác. Thôi để hễ ta mang trở ra mà lại thấy đào th́ lấy ăn phứt cho rồi.

Trịnh Thọ mang mâm trở ra trông lại mâm lại thấy bốn quả đào đỏ hồng thơm phức, liền cầm một trái cắn thử, ghé răng cắn vào th́ thấy lạnh như nước đá, cứng tựa gỗ lim. Phía sau chợt có tiếng người cười h́ h́, thất kinh ngoảnh lại th́ thấy Tế Điên đứng sát ngay sau lưng vừa cười vừa nói:

- Đào đó ngon không, sao không đem dâng lăo phu nhân.

Trịnh Thọ hoảng sợ co gị chạy mất. Tế Điên cả cười trở vào pḥng khách, thấy Quảng Huệ ngồi lặng im không nói không rằng bèn ṿng tay thưa với Trịnh Hùng:

- Đại quan nhân, tôi xin hiến một tṛ lạ lùng hiếm có, xin quan nhân cho mời lăo phu nhân ra đây xem.

Trịnh Hùng bực ḿnh nói:

- Mẹ tôi bị mù hơn hai năm nay trông thấy ǵ đâu mà xem với chẳng xem.

Tế Điên nói:

- Tôi hiểu rồi, cứ mời lăo phu nhân ra đây đi, tự nhiên có việc mừng cho lăo phu nhân.

Dương Mănh nói thúc thêm vào, Trịnh Hùng bất đắc dĩ phải cho người vào thỉnh mẹ. Lát sau, liễu hoàn đưa người ra, Trịnh Hùng bẩm:

- Thưa mẹ, nhân có Tế Công tại chùa Linh Ẩn tới viếng, người muốn làm phép vui để mẹ xem nên con kính thỉnh mẹ ra coi.

Thái phu nhân gật đầu. Tế Điên bước tới nh́n phu nhân, miệng niệm thần chú, rồi hô lớn:

- Mừng lăo phu nhân đă được sáng mắt trái.

Quả nhiên lăo phu nhân chớp luôn mấy cái, trông thấy rơ ràng mọi vật, liền hướng về phía Trịnh Hùng mà vẫy gọi. Trịnh Hùng mừng không xiết, nhưng cũng c̣n có ư ngờ liền lấy tay chỉ người liễu hoàn hỏi mẹ:

- Thưa mẹ, thế mẹ có biết a đầu đứng hầu bên mẹ là ai không?

Lăo phu nhân đáp:

- Có phải con Xuân Mai đó không?

- Bẩm mẹ mẹ trông h́nh dung con ra sao ?

- Ngày tháng mài dũa, mẹ trông con có già đi ít nhiều đó.

Trịnh Hùng biết chắc mẹ đă nh́n thấy được, vui mừng sụp lạy Tế Điên mà tạ Ơn. Lăo phu nhân nói:

- Sao con không khẩn cầu người đại phát từ bi trị luôn cho mẹ mắt bên phải luôn thể ?

Trịnh Hùng lại sụp lạy và năn nỉ:

- Bạch đại sư đại từ đại bi gia ơn tác phúc giùm cho.

Tế Điên cười bảo:

- Tài của tôi chỉ chữa nổi một bên mắt trái. Nếu muốn chữa khỏi mắt phải th́ để tôi mách cho một người chuyên môn chữa mắt. Cách đây độ trăm thước, có người đứng bồng một đứa nhỏ, tên ông ta là Mă Tự Nhiên chính là vị thánh y có tài chữa mắt bên phải cho lăo phu nhân. Mau mau cho người đi thỉnh sẽ thấy được sự linh diệu.

Trịnh Hùng đích thân ra ngoài t́m kiếm quả thấy một người diện mạo ngôi ngô, tay bồng con nhỏ, đang đứng dựa gốc cây, lim dim đôi mắt có dáng mệt mỏi, liền đến nơi ṿng tay thi lễ mà hỏi:

- Tiên sinh quí danh có phải là Mă Tự Nhiên?

Người họ Mă thấy có người hỏi rơ tên họ ḿnh liền cũng nghiêng ḿnh thi lễ đáp:

- Chính là tiểu sinh.

- Mong cầu tiên sinh chữa giùm mắt cho mẹ thôi, chẳng những Trịnh Hùng này chẳng dám quên ơn mà mẹ tôi cũng được cảm bội công đức trông thấy trời xanh, ánh sáng.

Mă Tự Nhiên ngơ ngác vừa muốn đáp lời minh không phải là thầy thuốc th́ Tế Điên bước tới bảo:

- Xin Mă tiên sinh bất tất câu nệ chối từ làm ǵ? Hăy nên làm phúc cứu người một phen.

Nói rồi Tế Điên lén đưa cho Mă sinh một viên thuốc nhỏ. Mă sinh hội ư, liền cùng Trịnh Hùng vào thẳng trong nhà. Các a hoàn nghe nói có người tới chữa bệnh mù cho lăo phu nhân đều tranh nhau tới xem. Trong đám đàn bà không ngờ có vợ của Mă sinh. Chu thị trông thấy mặt chồng liền chạy a lại lănh bồng con thơ. Khi vào tới sảnh đường, Mă sinh lấy viên thuốc của Tế Điên trao cho đưa cho Trịnh Hùng bảo:

- Thuốc này vốn thực tiên dược nhà Phật ban cho, xin kím mau mau lấy nước mưa ḥa với thuốc cho lăo phu nhân uống, trăm bệnh đều lành.

Trịnh Hùng trịnh trọng đỡ lấy viên thuốc, chỉ thấy đen đen không mùi vị. Sai người lấy nước thanh tịnh, cho vào, viên thuốc tan ngay. Lăo phu nhân uống khỏi miệng trong năm phút sau liền thấy ngay con mắt phải ngưa ngứa, chớp luôn mấy cái, mở ra tỏ rơ như thường, vui mừng khôn xiết.

Khi ấy Trịnh Hùng ngoảnh lại thấy có một người đàn bà bế con Mă sinh mà đang cho trẻ bú vừa đưa tay gạt lệ chan ḥa, lấy làm lạ gặng hỏi.

Tế Điên cả cười mà rằng:

- Trong đó có điều nhân quả huyền vi, rồi đem chuyện gặp Mă sinh thuật lại đâu đuôi.

Trịnh Hùng vô cùng cảm kích liền xin cấp dưỡng toàn gia họ Mă để đền đáp công ơn Tế Công. Sao đó mẹ con họ Trịnh muốn đền đáp công ơn Tế Điên nhưng ngài gạt đi mà bảo:

- Trang chủ hăy cấp dưỡng cho Tam Thanh Quán Lưu Thái Chân một số tiền để họ có kế sinh nhai, c̣n như ta, của Trời của Phật đâu có đói bao giờ Trịnh Hùng liền sai dọn tiệc vui vầy rồi cả nhà đồng làm lễ lạy tạ. Tế Điên miệng cười ha hả, nốc từng ṿ rượu rồi khà khà đứng dậy từ biệt mà đi.

 

Hồi 12
Giựt Miếng Thịt Cứu Người Khỏi Nạn
Khuyên Lời Ngay Khiến Khách Đổi Nghề


Đây nói Tế Điên cứu giúp cho Mă Tự Nhiên và lăo phu nhân họ Trịnh xong, liền rời Trịnh phụ ra đi. Khi được một đỗi khá xa, bỗng thấy một người hàng thịt đứng dựa bức tường của một nhà nọ.

Tế Điên nh́n mặt thấy có một vừng sát khí bốc lên liền đánh tay bất giác than rằng:

- Lành thay! Lành thay! Người này là trang hiếu tử, ta phải cứu giúp một phen. Nếu không cứu gấp e lâm nạn, liền gọi luôn ba tiếng:

- Hàng thịt chó, hàng thịt chó! Bớ này anh hàng thịt chó! Người hàng thịt thấy một hoà thượng gọi ḿnh mà ḿnh th́ bán thịt chó thật, lạ lùng đứng sững chẳng thèm trả lời, bụng nghĩ ta bán thịt cho thế gian, làm nghề này bất đắc dĩ, sư mô chi thấy thịt chó là gọi ầm lên, ḿnh bán cho sư c̣n ngượng thay, nhà sư mà mua thịt chó th́ thật là điên khùng! Nghĩ rồi giả bộ làm ngơ không đáp.

Tế Điên nóng ruột, thấy việc đă gấp liền sấn đại đến, lấy ngay một đùi htịt chạy biến ra xa. Anh hàng thịt thấy ḥa thượgn đến cướp thịt chó liền la lên:

- Bớ người ta! Bớ người ta.... rồi cắm đầu chạy theo, nhưng không dám la to là ḥa thượng cướp thịt chó.

Chạy được một quăng bỗng Tế Điên đứng lại cười lên ha hả, quăng trả đùi thịt chó vừa chỉ lại đằng sau vừa cười. Người hàng thịt ngoảnh lại th́ thấy bức tường cao ngất đang đổ, gạch ngói rơi xuống như trút. Bụng nghĩ "có lẽ thánh tăng cứu mạng, nếu nhà sư nhà không cướp đùi thịt chó mà ta c̣n đứng nguyên đó th́ nay chôn vùi dưới đống gạch vụn c̣n ǵ?" Liền sụp lạy Tế Điên.

Tế Điên ôn tồn bảo:

- Ta đâu có thèm thịt cho của ngươi, mà ta ăn thịt chó cũng không sao, miễn bụng ta không có chó để cho ngươi chết uổng tử, nhưng có lẽ là phúc báo của ngươi, nên mới gặp ta.

Nguyên người hàng thịt họ Đổng tên B́nh, có vợ và một mẹ già. Tính t́nh tuy k hông hung ác nhưng thô lỗ, thường hay nói nặng với mẹ. Vợ là Hàn thị tính nết nhu ḿ thường hay ngỏ lời khuyên, nhưng anh ta vẫn chứng nào tật nấy. Nhà nghèo không có nghề nghiệp ǵ nên đàn làm chuyện giết chó bán rong kiếm kế sinh nhai.

Có một hôm, Đổng B́nh định giết thịt một con chó mẹ, quên lấy to đựng huyết liền bỏ dao chạy đi lấy. Tới chừng trở lại, không biết con dao ai lấy mất.

T́m kiếm loanh quanh, sau thấy một con chó con nằm co ro dáng điệu khả nghi liền lật đật đuổi cho đứng dậy th́ liền thấy con dao nằm dấu dưới bụng, ra con chó con đă tha con dao cất dấu. Đổng B́nh giận dữ liền đá con chó con một cái, rồi sách dao liếc vào cái tô định giết chó mẹ. Bất ngờ đàn chó con thấy vậy kêu gào rối rít chảy nước mắt khóc. Đổng B́nh thấyvậy bất giác buông dao thở dài, rồi không biếât nghĩ sao, chạy thẳng vào nhà ôm mẹ quỳ lạy mà khóc. Bà mẹ hết sức ngạc nhiên trước thái độ của con.

Đổng B́nh gục mặt vào ḷng mẹ nức nở mà nói:

- Ngày thường con hay lầm lỗi nặng lời cùng mẹ, ngày nay tự hối quá nhiều, xin mẹ tha thứ cho con.

Bà cụ dịu dàng bảo:

- Con có lỗi trăm bền, mẹ đâu có chấp! Nay con biết hối đó là nguồn vui của mẹ.

Hàn thị đứng bên tron thấy chồng có vẻmăt khác thường, nỉ non hỏi kỹ cặn kẽ căn do mới hay chồng được bầy chó con cảm hóa rất đỗi vui mừng. Đổng B́nh từ đấy ăn ở với mẹ rất hiếu thuận, cơm bưng nước rót, cung kính vô chừng.

Hôm nay nhân đi bán thịt chó, bị Tế Điên giựt thịt bỏchạy, liền đuổi theo mà thoát nạn tường đổ đè người, nghĩ lại giật ḿnh kinh sợ, cảm ơn Tế Điên vô lượng. Tế Điên đă biết sự thể, nhân cớ khuyên bảo, dặn ḍ, nói rơ điều hơn lẽ thiệt, dạy Đổng B́nh phải đổi ngay nghề khác làm ăn mới mong tránh được tai hoa. táng thân. Đổng B́nh nghe khuyên nhất nhất vâng lời, sụp xuống lạy tạ. Tế Điên trao trả xâu thịt chỉ cắt lấy một miếng nhỏ và cho biết là phải cần dùng.

Nói xong bỏ đi lên chùa Linh Ấn, vừa đi vừa nghêu ngao ca hát. Vừa về tới cửa chùa, hai chú tiểu đón lại:

- Bẩm thầy mới về! Thầy sách chi đó?

- Thịt chó béo quá, có muốn ăn không?

Các chú tiểu bịt miệng cười, miệng chối đây đẩy:

- Chịu thôi, chịu thôi! Hôm nay có khác tới thiêu hương lễ phật, thầy đem của quái quỉ này về, coi sao tiện. Thế nào sư tổ cũng rầy la thầy cho mà coi. Tội phạm tam qui, ngũ giới, thầy có biết chăng?

- Sao ta không biết, nhưng ta có việc của ta, các ngươi biết ǵ mà nói.

Dứt lời, Tế Điên săm săm đi thẳng vào đại điện. Hai chú tiểu không dám ngăn cản, đành chỉ lặng lẽ đi theo. Tế Điên cứ cứ thẳng vào Đại Hùng bảo điện, tay cầm ḷng tḥng xâu thịt vừa cười vừa rao:

- Ai mua thịt chó th́ ra, tớ bán rẻ, chỉ có 6 đồng một miếng mà thôi.

Lúc ấy chư tăng đều tề tựu đông đảo trên điện, có người thấy Tế Điên làm vậy thương hại mà bảo:

- Điên khùng quá lắm, có im đi không? Sư phụ ra thấy, quở mắng bây giờ! Tế Điên làm ngơ như không nghe thấy, miệng cứ rao tướng măi lên. Quảng Lượng thấy vậy tức giận quá chừng lại gần quát lên:

- Ngươi nói chi đó! Tế Điên tỉnh bơ hỏi lại:

- Phải ngươi định mua thịt chó chăng?

Quảng Lượng thét lên:

- Bậy bạ quá chừng! Tội ngươi phạm cấm làm dơ điện Phật, ta đây không thèm nói đâu. Ta chỉ hỏi người - Lầu Đại Bi bị đốt cháy, sai ngươi đi quyên đủ vạn lượng vàng, nay đă xong chưa?

Tế Điên à một tiếng và đáp:

- Một đồng hiện cũng chưa có, nói chi đến vạn lạng.

Quảng Lượng giận nói:

- Như thế phải vào bẩm với sư phụ định đọat mới được. Lúc này đang giờ Ngọ, không ai mua thịt đâu, ráng chờ xế chiều mới có khách mua, đi theo ta.

Nói xong định kéo Tế Điên đi, Tế Điên cười rộ mà bảo:

- Ngươi làm ǵ mà dữ dằn quá vậy! Chính đang lúc nói đi nói lại, chợt có hai chứ tiểu chạy thẳng vào thưa cùng Quảng Lượng:

- Bạch thầy, có nghe tin ǵ lạ không?

- Không, có chuyện ǵ lạ à?

- Dưới núi có hơn 200 người đủ các giai cấp, đi đầu là hai vị viên ngoại, có 10 tên gia đinh theo hầu, ăn mặc cực kỳ hoa mỹ, thẳng tới chân núi mà hỏi đệ tử rằng:

- Phải đây là chùa Linh Ẩ chăng?

- Dạ, chính phải.

- Phật song có trong chùa không?

- Bạch, nơi đây không có vị nào là Phật sống cả! - Là vị sư La Hán đó! - Dạ trên chùa quả có 500 vị La Hán tạc bằng cây, chẳng hay viên ngoại định kính lễ vị La Hán nào?

Vị viên ngoại cười mà bảo:

- Chúng tôi không cần lễ vị la hán bằng cây đâu? chúng tôi muốn gặp vị la hán sống kia?

Thấy chuyện lạ, chúng đệ tử liền ṭ ṃ hỏi xem nhị vị viên ngoại coi ai là la hán. Một vị liền cho biết:

- Chà, nói đến tên sợ mất 10 năm tuổi thọ! Chúng đệ tử càng lạ lùng hơn nên cố nài nỉ xin cho biết tên, hai vị viên ngoại cứ ngần ngại măi, sau gặng hỏi đến ba lần, họ mới cho biết là....là....

Quảng Lượng sốt ruột quát lên:

- Là ai! Cớ chi mà cứ ngập ngừng! Nói mau! Nói mau lên! - Dạ, dạ, đệ tử đi xem tướng số, người ta bảo đệ tử chỉ sống đến 51 tuổi, năm nay đệ tử mới 21 tuổi, chỉ c̣n sống sở đời có 30 năm nữa thôi, lúc năy đối trước hai vị viên ngoại đă hứa xin giảm 10 tuổi thọ họ mới chịu nói tên vị la hán sống, thế mà nay lại nói lần nừa, giảm 10 năm th́ đệ tử c̣n sống được bao lâu nữa đâu! Tội nghiệp đệ tử quá, xin đừng bắt nói ra! - Khéo chuyện quàng xiên, ăn nói ba hoa, tin sằng tin nhảm, nói tên đi, bao nhiêu ta chịu hết cho! - Dạ, có vậy đệ tử mới dám nói nhỏ cho nghe, thiên hạ đồn phật sống chính là lăo sư điên Đạo Tế đó! Quảng Lượng x́ một tiếng và nói to:

- Ôi! Đồ thằng khùng mà thiên hạ kính trọng nỗi ǵ! - Chớ, chớ nói bậy như thế giảm tuổi thọ chết, thầy hăy ra nghêng đón các vị viên ngoại, đừng để họ chờ lâu sinh ra chán, không cúng th́ lấy chi mà sinh sống! Quảng Lượng liền cho đánh hiệu triệu tập chư tăng, mặc lễ phục đàng hoàng ra nghênh đón.

Hai vị viên ngoại và các thí chủ nh́n trong đám đông không thấy Tế Điên, một vị tiến lên bảo:

- Chúng tôi đến đây chỉ cốt bái kiến Tế Điên đại sư, xin thỉnh ra đây kỳ được, nếu không gặp, chúng tôi xin trở về, để khi khác đến thỉnh lễ.

Bất đắc dĩ Quảng Lượng phải nói:

- Dạ Đạo Tế có trong chùa, xin hăy theo tôi.

Nói xong đưa các khách vào chốn Đại Hùng bảo điện, thấy Tế Điên vẫn ung dung ngồi lim dim con mắt, tay cầm xâu thịt chó, miệng vẫn rao to:

- Thịt chó béo lắm! Sáu đồng một miếng, ai mua xin mua - coi như trước mặt không người.

 

[Home] [Up] [Tế Điên 1] [Tế Điên 2] [Tế Điên 3] [Tế Điên 4] [Tế Điên 5] [Tế Điên 6]