|
Hồi 5
Nhờ Thuốc Thánh, Cha Con Đoàn Tụ
Lo Cứu Người, Bà Cháu Đều Yên
Khi thấy Tế Điên trị bệnh khỏi cho lăo phu nhân, Tô Bắc Sơn và Lư Hồi Xuân ngẩn
ngơ như tượng đá giữa trời cho đến khi Văn Hội ṿng tay thỉnh cả ba sang thư
pḥng, sau đó kêu gọi gia nhân làm tiệc đăi đằng.
Văn Hội lại hỏi Tế Điên:
- Bạch hoà thượng! Ḥa thượng dùng chay ?
Tế Điên đáp:
- Ta tối kỵ hai điều:
Một là ăn chay, hai là tụng kinh. Ông chớ coi ta là hoà thượng thường mà tôi là
hoà thượng sành nếm rượu thịt.
Văn Hội cho là kỳ quái, nhưng cũng cứ dọn tiệc thết đăi. Lúc đó Lư Hồi Xuân
trong ḷng ấm ức không phục, hỏi Tế Điên rằng:
- Lăo phu nhân bị bệnh đờm, nhưng hoà thượng biết v́ sao mà có bệnh như vậy
không ?
Tế Điên đáp:
- Chỉ bởi trong ḷng lăo phu nhân ẩn tàng thương mến một vật chi đó, bỗng nhiên
vật ấy bị hư hoại đi, khiến nên đau xót, đàm khí sôi sục, tức khắc hôn mê, nay
đă uống thuốc của tôi, cam đoan vô sự.
Triệu viên ngoại nghe nói quả nhiên chẳng sai căn bệnh của mẹ liền đứng dậy ṿng
tay xá Tế Điên và nói:
- Thánh Tăng! Ngài luận bệnh không sai chút nào. Mẹ tôi có một đứa cháu vừa lên
6 tuổi, bỗng nhiên bị bệnh hôn mê bất tỉnh, mẹ tôi thương cháu quá nên đau đớn
trong ḷng, đàm sôi kéo lên, uất kết mà thành bệnh. Thánh Tăng đă trị lành bệnh
cho mẹ tôi, tưởng chắc bệnh của con tôi, Ngai trị cũng hết, trăm ngàn lần cầu
mong ngài từ bi cứu độ! Tế Điên thản nhiên đáp:
- Trị bệnh nào th́ cũng trị được, nhưng có điều bệnh của công tử khó kiếm thuốc
để dẫn.
Văn Hội hỏi:
- Thánh Tăng muốn dùng vị chi để làm thuốc dẫn?
Tế Điên đáp:
- Phải cần dùng một người đàn ông 52 tuổi, sinh ngày 5 tháng 5 và một người con
gái 19 tuổi sinh ngày 15 tháng 8. Đem hai người cho gặp mặt nhau, làm thế nào để
họ khóc thật to, rồi lấy nước mắt ấy trị bệnh cho công tử chắc là bệnh khỏi
không sai.
Văn Hội nghe nói cau mày ngẫm nghĩ rồi bạch:
- Ngài dạy tôi phải t́m kiếm ở đâu cho được hai người như thế bây giờ?
Dẫu t́m được nhưng làm sao cho họ khóc?
Tế Điên nói:
- Ông chớ quá lo, tới đâu hay đó, có khi đă có nhân duyên định sẵn, hăy cố ḍ
hỏi t́m kiếm cho ra để mà chữa bệnh cho công tử.
Văn Hội nghe theo, lập tức sai bảo người nhà mỗi người mỗi phương t́m kiếm. May
sao có người đến mách:
- Tại vùng này không có ai sinh vào ngày tháng như vậy, chỉ có nhà họ Cố có
người a hoàn tên Xuân Hương sinh đúng ngày 15 tháng 8 lại vừa đúng 19 tuổi.
Văn Hội mừng rỡ vô cùng, sai người đến nói khó với Cố viên ngoại và xin đón Xuân
Hương. Mặc khác người tớ trai tên gọi Triệu Thăng gắng sức t́m kiếm cho được
người đàn ông, khi đến ngơ hẻm thấy Đổng Sĩ Hoằng đang đứng ngẩn ngơ nh́n trời
ngắm đất liền tới gần hỏi:
- Ông được 52 tuổi phải chăng?
Sĩ Hoằng gật đầu. Triệu Thăng lại hỏi:
- Phải ông sinh ngày 5 tháng 5 chăng?
Sĩ Hoằng giật nẩy ḿnh, vừa thốt ra tiếng "Phải". Triệu Thăng liền ghé lưng cơng
tuốt ngay Sĩ Hoằng mà chạy như gió. Sĩ Hoằng sợ toát mồ hôi nhưng trước sức mạnh
của gia nhân họ Triệu đành cứ lặng im không dám nói năng.
Triệu Thăng cơng Sĩ Hoằng chạy thẳng một mạch về nhà, vừa hay lúc ấy người đi
rước Xuân Hương cũng vừa về tới. Sĩ Hoằng trông thấy Xuân Hương liền nhận ra
chính là con gái ḿnh tên gọi Ngọc Thư. Xuân Hương trông thấy Sĩ Hoằng cũng nhận
ra chính cha ḿnh. Hai cha con sững sờ nh́n nhau một phút rồi ôm nhau mà khóc.
Tế Điên bước ra vỗ tay cười lớn bảo:
- Viên ngoại ra đây mà coi, thuốc dẫn có rồi! Đoạn lấy ra một viên thuốc trong
bọc, sai hứng nước mắt của cha con Sĩ Hoằng ḥa thuốc đổ cho công tử. Giây phút
kẻ a hoàn ra thưa:
- Công tử uống thuốc, thuốc vừa khỏi cổ liền thấy tỉnh táo như thường, tinh thần
khỏe khoắn hơn xưa.
Văn Hội hớn hở liền hỏi Tế Điên:
- Phải chăng ngài muốn giúp cho cha con người này được đoàn viên nên bầy chước
diệu?
Tế Điên liền đem chuyện Sĩ Hoằng trước sau thuật rơ một lượt. Triệu Văn Hồi vô
cùng cảm phục liền chu cấp tiền bạc cho Sĩ Hoằng, sai người đem tiền mướn a hoàn
khác cho nhà họ Cố. Sĩ Hoằng lănh nhận con gái là nàng Ngọc Thư, lạy tạ Ơn Triệu
Viên ngoại rồi cúi đầu từ tạ Tế Điên, dẫn con gái hớn hở ra về.
Văn Hội thấy tiệc rượu đă sẵn sàng liền đứng lên thỉnh mọi người cùng vui vầy
yến ẩm. Đang khi rượu vào lời ra, Tế Điên ngoảnh lại thấy họ Tô có vẻ kém vui
liền ha hả cười lớn và móc hầu bao lấy ra một viên thuốc và nói:
- Tô viên ngoại bất tất lo rầu. Lịnh đường chỉ cần uống một viên thuốc này cũng
sẽ mạnh như Triệu lăo phu nhân đây ngay.
Tô Bắc Sơn nghe xong cười lớn và bạch:
- Thánh Tăng thật là tay thần bốc tiên sinh, tôi xin bái phục.
Nguyên Tô Bắc Sơn tuy cùng đi thăm bệnh mà nhà có mẹ già mắc chứng thương phong
không đi đứng lại được, nên dù ngồi đó mà ḷng luống lo buồn, nay thấy Tế Điên
đọc trúng tâm ca vui mừng khôn xiết, liền từ tạ để về nhà trị bệnh cho mẫu thân.
Lư Hồi Xuân ngồi cạnh thấy Tế Điên hễ động nói lại móc hầu bao lấy thuốc, mà
không biết trong bọc có bao nhiêu viên mà bất cứ bệnh ǵ chỉ móc toàn một thứ
viên đen đen tựa như cáu ghét trong ḿnh, cố ư muốn hỏi cho biết liền nói:
- Thánh Tăng! Thuốc ấy tên chi mà đen đen như thế xin cho chúng tôi biết pha
phương pháp chế biến được chăng?
Tế Điên cười ha hả và đáp:
- Thuốc này người trần biết sao nổi, nó là An Mệnh Hoàn lại có một tên khác là
Tẩy Tâm Minh Mục Hoàn tức là viên thuốc rửa ḷng sáng mắt, chuyên chửa các chứng
bệnh nguy nan và cả các tạp chứng, bất cứ nam phụ lăo ấu nếu thành tâm kỳ
nguyện, uống một viên này là bệnh ǵ cũng tiêu tan được hết.
Mọi người thấy Tế Điên nói toàn những chuyên có vẻ hàm hồ bí ẩn, liền đem những
chuyện văn thơ kim cổ luận bàn th́ Tế Điên đáp thông như nước chảy, hỏi một biết
mười, luận lư hơn là Gia Cát, Tào Tham, thẩy đều kính phục.
Họ Tô, họ Triệu thấy Tế Điên rách rưới liền ngỏ ư muốn mua đồ mới cúng dàng. Tế
Điên gạt đi, bảo:
- Y phục chỉ là thức vật bề ngoài, nó rách nhưng tâm không rách là được.
Qúy vị đă có ḷng tốt xin cứ để dành lại đó, khi nào tôi cần dùng sẽ lấy.
Tô, Triệu khẩn khoản hai ba lần nhưng Tế Điên nhất định khước từ đành henï ước
thời thường lui tới để hai người được chiêm ngưỡng.
Tiệc tan, ai nấy kiếu về, Tế Điên cũng chân thấp chân cao, noi bóng thông trở về
thiền tự.
Hồi 6
Muốn Hại Hiền, Hại Đâu Có Nổi
Giả Làm Ngây, Làm Vậy Mới Tài
Đây nói chuyện Tế Điên chân thấp chân cao nơi theo bóng thông về nơi thiền tự
liền lần thẳng lên lầu Đại Bi mà ngủ. Người thủ hộ là Quảng Lượng vốn cố t́nh
quyết hại cho kỳ được nên sai người trực sẵn, vừa thấy Tế Điên loạng choạng bước
lên lầu liền khiến phóng hỏa đốt cho bơ ghét, nhưng Tế Điên đă tỉnh rượu, ra
trước cửa lầu đứng ré chân chèo tuôn ra một băi nước tiểu tiện, ngay lúc ấy mưa
gió ầm ầm, lửa liền tắt ngúm, Tế Điên không nói không rằng quay vào ngủ kỹ.
Ngày hôm sau, có một thí chủ đến chiêu hương cúng Phật, trong Chùa mười phần náo
nhiệt, chư tăng thẩy đều trịnh trọng lên Phật đường tụng kinh. Đúng giờ ngọ,
bỗng thấy Tế Điên loạng choạng đi vào, miệng nồng nặc những mùi rượu, tay sách
một đùi thịt, sán vào chỗ chư tăng đang tụng niệm ngồi phịch ngay xuống trước
bàn thờ Phật, miệng ê a hát nghêu ngao, xen lẫn với tiếng tụng kinh. Hát rồi lại
sẻo thịt mà nhai ngồm ngoàm trông thật là thô bỉ. Quảng Lượng thấy gai mắt không
cầm ḷng được, nổi nóng hét to:
- Đây là cửa Phật trang nghiêm, huống chi lại có khách thập phương tới đây lễ
Phật, ngươi sao dám to gan tới đây gẫy rượu thịt, ca hát quàng xiên, làm bộ điên
cuồng rồ dại, làm nhiễu loạn nơi đất Phật trang nghiêm. Mau hăy bước đi cho
khuất mắt kẻo ta sai tiểu tăng đánh đuổi th́ chớ kêu la.
Tế Điên khoát tay cười lớn và nói:
- Ngươi bảo Phật nào không trang nghiêm, Phật nào trang nghiêm, Phật ở trang
nghiêm c̣n ta không trang nghiêm? Ta câm lặng như phường giá áo túi cơm hay như
phỗng sành tượng đá, thế th́ trang nghiêm chắc ? Lũ chúng ngươi chỉ giỏi ê a
tụng kinh "chết" làm điên đầu người sống, chính ngươi bất quá là lũ thầy TU trốn
đời ăn bám, chỉ biết có chuyện hưởng của thập phương cúng dàng, ăn trộm hoa quả
cúng chùa, sài lạm tín thí chứ có biết thế nào là tụng kinh hay chẳng tụng kinh,
trang nghiêm hay chẳng trang nghiêm?
Quảng Lượng nghe nói tức giận vô cùng liền dẫn thí chủ thẳng lên nơi phương
trược bạch cùng Nguyên Không trưởng lăo. Nghe hết tự sự, Nguyên Không truyền cho
gọi Tế Điên vào hầu. Tế Điên thung dung tiến vào tịnh pḥng, Nguyên Thông liền
hỏi:
- Hôm nay có vị thí chủ đây, nhân v́ bà mẹ nhuốm bệnh nên khẩn cầu đà lễ Phật,
kỳ nguyện cho mẹ dược tai qua nạn khỏi, ngươi đă chẳng thương người mà giúp giùm
th́ thôi, sao chẳng để chư tăng làm tṛn công quả, như thế không sợ tội báo hay
sao?
Tế Điên kính cẩn bẩm rằng:
- Mô Phật! Đệ tử cũng v́ cảm ḷng thành của thí chủ đây nên mới ca hát cầu an.
Chư tăng già họng kêu om, toàn thị những lời vô ích, thực ra họ tụng kinh mà tâm
không tụng, đâu bằng đệ tử hát mà thực ḷng muốn hát "cho vui" để ngừơi thoát
khổ?
Vừa lúc ấy bỗng có người nhà thí chủ đến báo tin rằng:
- Lăo phu nhân hiện giờ đă ngồi dậy được. Nhân v́ mơ màng chiêm bao ngửi thấy
phảng phất một trận hương vị rượu thịt thơm tho, bất giác tinh thần xúc động mà
thành phấp khởi choàng ngồi dậy tựa người không bệnh.
Vị thí chủ nghe nói mừng rỡ quay sang lậy Tế Điên và bạch:
- Thật nhờ thầy uống rượu ăn thịt mà thực tâm chúc nguyện khiến mẹ tôi cảm thấy
hương vị mà hết đau, ơn ấy thật là tái tạo.
Tế Điên tránh ra, thoát cười rộ rồi ngất ngưỡng đi luôn, vừa đi vừa cười không
dứt tiếng. Mọi người đều ngẩn ngơ không hiểu. Ngày hôm ấy Tế Điên đắc chí rượu
say lại về lầu Đại Bi an nghỉ.
Nguyên từ khi Tế Điên chữa khỏi bệnh cho mẹ Triệu Văn Hội, được Văn Hội hết sức
trọng đăi, các thân hào nhân sĩ quanh vùng nghe tiếng thẩy đều bái phục. Nguyên
Không trưởng lăo thấy vậy liền giao phó cho Tế Điên làm chức thư kư nơi thiền
tự. Quảng Lượng chỉ là chân thủ hộ giữ chùa, thấy vậy lại càng đem ḷng ghen
ghét, đă nhiều phen kiếm cớ hại Tế Điên mà sự không thành.
Quảng Lượng vẫn mang ḷng oán hận khôn cầm, nhân đêm nay Tế Điên rượu say túy
lúy càn khôn, về ngủ trên lầu Đại Bi liền cùng lũ tiểu thủ hạ phóng hỏa đốt lầu
lần nữa.
Lửa gặp gió lùa lan ra rất chóng, không mấy chốc ngọn lửa sáng rực góc trời, mọi
người tri hô cứu chữa, riêng Quảng Lượng thấy lửa cháy dữ dội ḷng rất vui mừng
v́ đă thỏa t́nh báo hận, phen này quyết giết được Tế Điên.
Đôn dốc mọi người chữa lửa cầm chừng, chờ cho ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ lầu Đại
Bi xong, Quảng Lượng hớn hở đi lên Đại Hùng Bảo Điện, chợt thấy Tế Điên đâm sầm
đi tới, miệng cười ha hả cất tiếng ngâm vang:
Người định hại người đâu có nổi Trời muốn giết ai, ai chạy khỏi Lưới trời lồng
lộng tránh sao qua Thiện ác đáo đầu đừng có hối?
Quảng Lượng nghe ngâm tức giận tràn hông, căm gan, tím ruột, thẹn quá hóa giận
liền phăng phăng chạy lên bạch cùng Phương trượng rằng:
- Bạch sư phụ, lầu Đại Bi cháy chính do nơi Tế Điên thường thường tới ngủ, rượu
say bất cẩn, phát cháy rụi luôn. Chiếu theo giới luật, xin sư phụ tịch thâu y
bát, lột lấy pháp phục, giới điệp rồi đuổi ngay Tế Điên ra khỏi thiền tự, nếu
không th́ bắt hắn làm lại căn lầu.
Nguyên Không truyền cho gọi Tế Điên vào dạy rằng:
- Ngươi làm nhiều việc quá quắt không sao che chở cho được, nay đă làm cháy căn
lầu, phải mau đi quyên bá tánh sửa lại chu viên th́ ta sẽ rộng ḷng tha thứ cho.
Công việc hóa duyên và sửa lại lầu sẽ do Quảng Lượng định đọat.
Tế Điên quay sang Quảng Lượng hỏi:
- Vậy ông định hạn cho ta bao lâu?
- Một tháng được chăng?
- Lâu quá - Ba ngày được chăng?
- Kể ra cũng c̣n lâu! - Vậy th́ ta hạn một ngày phải quyên cho đủ ngh́n lạng.
Tế Điên thốt quát to và bảo:
- Ta để ngươi đi quyên xem có được hay không?
Chư tăng sợ xẩy ra chuyện không hay liền đứng giàn hoà:
- Thôi cho hạn một trăm ngày, Tế Điên chịu khó quyên cho kỳ được.
Tế Điên nhoẻn miệng cười ph́ rồi gật đầu ưng chịu. Nói xong, chạy thẳng lên
Chánh điện tới tượng phật Vi Phục với lấy, vận đại vào cạp quần, rồi vừa đi vừa
hát nghêu ngao xuống núi.
Đường đi thoai thoải, thông hát vi vu, giữa cảnh trời nước mênh mông, Tế điên
ngửa mặt đi vừa cười như điên như dại. Khi đi qua một quán nọ, ngửi mùi rượu
thoảng, Tế Điên sắn áo vén rèm bước vô. Chủ quán ngắm h́nh dung thấy là một vị
hoà thượng rách rưới, nghèo khổ th́ không vui mà nói:
- Tiệm tôi mới khai trương, xin khất sĩ đi nơi khác mà xin tiền chớ bao giờ bán
buôn khấm khá sẽ xin cúng dường.
Tế Điên cười ngất và bảo:
- Sao ngươi dám khinh ta! Ta tới quán uống rượu chứ có quyên giáo ngươi đâu?
- Bạch thầy, người tu hành sao lại uống rượu?
- Đừng nói chuyện đường dài, uống mà không uống, không uống mà là uống !!! Chứ
dọn bàn ra cho ta uống chơi, cho ta ăn chơi, ăn không cần no, uống không quá
say, đạo khác chi đời, đời mà là đạo, can ǵ phân hai? Nói xong vo ătay cười
ngất và ngồi ngay vào thồi hàng.
Chủ quán không biết nói sao, đành nín lặng sai tửu bảo dọn rượu. Tế Điên rót
từng tô lớn uống ừng ực, thoáng hết hai ṿ, lấy tay quệt miệng và khen:
- Chà ngon! Ngon! Ngon mà không ngon, không ngon mà ngon!!! Hăy tính tiền coi!
Chủ quán bạch:
- Hết hai lạng.
Tế Điên lại cười rồi bảo:
- Thế có là bao? Đợi ta vài ngày ta sẽ trả cho.
Chủ quán nổi giận và mắng:
- Ta biết ngươi là ai? Tiệm mới khai trương, v́ quá nể mà bọn ta dọn ra dẫy đầy
rượu thịt, ăn uống no say lại chực liều mạng làm trây, ta nhất quyết không buông
tha cái phường ăn quỵt.
Vừa lúc ấy từ ngoài đi vào hai người đại hán, một người trông thấy Tế Điên liền
nói to:
- Bạch thầy, v́ sao mà xôn xao làm vậy, ai dám giở giọng khinh khi với Thầy,
chúng tối đánh cho chết bỏ.
Chủ quán nh́n ra mới hay dó là hai chàng liệp bộ (thợ săn) hảo hán trong vùng.
Một người là Mỹ Nhiệm Công Trần Lư Hiếu và một người là Bệnh Nhăn Thần Dương
Mănh vội cung tay vái chào và nói:
- Thưa hai quan nhân, tiệm tôi mới khai trương mà sư phụ đây tới ăn uống hết hai
lạng bạc, lại bảo rồi sau mới trả, như thế làm súi cho tiệm tôi, và c̣n vốn đâu
mà buôn bán.
Tế Điên ngước mắt nh́n lên thấy là hai người quen liền ôn tồn bảo:
- Đồ đệ, chẳng nên sinh sự mà chi? Ta ăn chịu, nó ăn chịu, ta trả, nó trả.
Mọi người đều ngẩn mặt và cho là lời nói say sưa hàm hồ vô lư.
Trần Lư Hiếu quay bảo chủ quán:
- Các ngươi không biết sư phụ đây sao? Ấy chính là vị Phật sống ở chùa Linh Ẩn,
chính là Tế Công Trưởng Lăo, người thường hay giả điên rượu thịt say sưa nhưng
thường ngao du khắp dẫy Lâm An, cho thuốc cứu người, phổ độ chúng sinh, chính
chúng ta đây cũng là đệ tử của người. Từ nay về sau, thầy ta có qua đây ăn uống
phải nên trọng đăi, hết bao nhiêu ta trả.
Chủ quán ngỏ lời xin lỗi. Trần Lư Hiếu móc túi trả tiền xong liền thỉnh Tế Điên
cùng đi. Đi một quăng xa, thấp thoáng có chàng đạo sĩ đi lại. Tế Điên thốt gọi
to:
- Lưu Thái Chân! Lưu Thái Chân! Đạo sĩ nghe gọi tiến bước, nh́n xem thấy một hoà
thượng h́nh thù quái gở, mặt mày lem luốc, quần áo rách rưới coi bộ khùng khùng,
mặt đỏ bừng tựa như say rượu, chưa từng quen biết bao giờ th́ lấy làm kỳ, hỏi:
- Chẳng hay đại sư sao lại biết tôi ? Người trụ tŕ chùa nào ?
Tế Điên nói:
- Ta tên là Khổ Năo Thượng Nhân, ở chùa Hoàng Liên nay tới thành Lâm An này, v́
tại đây có một nhà ở đường Thái B́nh, họ Chu tên Bản Thanh, có con bị yêu quái
phá rối nên thỉnh ta tới trừ yêu.
Lưu Thái Chân nghe nói giật ḿnh ngẩn ngơ nghĩ:
- Nhà họ Chu đă rước hoà thượng này sao c̣n mời ta làm chi? Lạ thật, lạ thật, ta
phải đến hỏi cho ra lẽ mới được.
Tế Điên ngoảnh lại bảo Trần, Dương hai người ra về, c̣n ḿnh sóng vai cùng đi
với Lưu Thái Chân đến nhà họ Chu.
Hồi 7
Trừ Yêu Quái Ra Tay Tế Độ
Thấy Người Ngay Quyết Chí Khuông Pḥ
Nói về người gác cửa nhà họ Chu chợt thấy từ xa đi lại hai người, một tăng nhân
và một đạo sĩ th́ hết sức ngạc nhiên v́ người nhà chỉ đi mời Lưu Thái Chân nay
sao lại có thêm vị ḥa thượng.
Lưu Thái Chân tới trước cửa liền bảo:
- Ngươi vào thông báo với viên ngoại có Lưu Thái Chân tới ra mắt.
Chính lúc Chu Bản Thanh hết sức trông đợi, nghe gia nhân báo liền hối hả ra
ngoài nghinh tiếp, trông thấy một ḥa thượng cùng đi với Lưu Thái Chân lại ngỡ
là bạn của đạo sĩ, nên cũng hết ḷng cung kính, mời cả hai người vào khách sảnh.
Vừa vào tới nhà, chủ khách chưa kịp phân ngôi, Tế Điên đă bảo:
- Viên Ngoại hăy cho rượu khai tâm trước đi đă.
Lưu Thái Chân nghĩ thầm:
- Rơ thật chủ nhà đă mời người này rồi lại mời ta, thật là đáng giận.
Lưu Thái Chân c̣n đang ngẫm nghĩ tức giận th́ tiệc đă bày ra, Tế Điên không hề
khách khí, ngồi ngay vào tiệc, ăn uống tự nhiên, Lưu Thái Chân dằn ḷng không
được liền hỏi Bản Thanh:
- Phải viên ngoại đă cho đi rước vị này đến chăng?
Bản Thanh sửng sốt đáp:
- Tôi có cho rước bao giờ, chính ông dẫn theo đó chớ, sao c̣n hỏi chi lạ vậy ?
- Tôi nào có biết gă là ai, chính gă gặp tôi giữa đường và nói là do viên ngoại
cho rước. nói vậy th́ hay vậy rồi cùng đi chớ gă bạn bè chi với tôi đâu ?
Tế Điên nghe hai người căi nhau liền ngước lên bảo:
- Hai người bất tất phải căi cọ làm chi, hăy cùng ta uống rượu có vui không ?
Bản Thanh mặt đầy sắc giận mắng rằng:
- Ta đă sớm nghĩ là không phải Lưu đạo huynh dẫn ngươi cùng đến, cớ chi chẳng ai
thỉnh mà ngươi sừng sững vào nhà, c̣n đ̣i rượu thịt nhậu say?
Nói xong khiến gia nhân là Chu Phước mau tống ra khỏi cửa.
Chu Phước vâng mệnh liền áp lại lôi sềnh sệch Tế Điên khiến tượng thần Vi Phúc
rớt xuống mà không hay biết. Bản Thanh trông thấy tượng Phật rớt liền nhặt lên
và bảo gia nhân:
- Hăy cất đi cho kỹ, nếu gă hoà thượng điên quay lại phải làm cho khổ sở tột bực
mới cho lấy.
Bấy giờ Lưu Thái Chân mười phần đắc ư, tự cho là ḿnh đă làm một việc hợp lư vô
cùng, nhất là tranh được mối hàng trong phần việc trừ ma, yểm quái liền nói với
Bản Thanh:
- Trong nhà viên ngoại hiện có bao nhiêu loài yêu làm lộng, xin cho bần đạo biết
để sắm vật dụng trấn yếm, dùng thần thông mà trừ bỏ ḷng hung.
Bản Thanh thưa rằng:
- Hiện nay chưa biết có bao nhiêu yêu quái, nhưng hiển hiện là có một nữ yêu đêm
đêm hiện h́nh tự xưng Vương Nguyệt Nga ở gần đây, lui tới mê hoặc con trai tôi.
Thường thường đêm nào chúng cũng rủ nhau ra vườn hoa thủ thỉ chuyện tṛ, làm
việc giao hoan khiến con trẻ ngày nay phờ phạc như đứa mất hồn. Nữ yêu lại biến
hóa khôn lường, thốt hiện thốt biến. Nay đạo gia muốn dùng vật chi trừ được yêu
quái, tôi đây xin lo liệu chu toàn.
Lưu Thái Chân nghe nói nữ yêu biến hóa th́ lấy làm lo, suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Bần đạo bắt yêu chẳng giống người ta, cần phải có bảy người làm bảy thần tướng
tiếp tay gọi là "liên hoa thức" th́ dù cho yêu quái biến hóa tới đâu cũng phải
chạy mất.
Bản Thanh liền sai Chu Phước tuyển bảy tên gia nhân khỏe mạnh để tiếp tay cùng
với đạo gia.
Gia nhân nghe chuyện bắt yêu ai cũng ngần ngừ toan thoái thoát. Bản Thanh phải
hứa trọng thưởng, chúng mới gượng gạo vâng vâng dạ dạ.
Lưu Thái Chân lại kê khai tất cả những thứ vàng mă, h́nh nhân cùng là vật liệu
thiết lập đàn tràng, tốn hao không ít, lại thêm một bồn huyết chó huyết dê để
trấn trừ yêu. Rồi vẽ bùa đọc chú, trống phách thanh la khua lên rộn ràng, ba
đêm, ba ngày trấn yểm khắp hết bốn phương tám hướng. Ngày thứ tư Lưu Thái Chân
lên Pháp đài dẫn theo bảy tên gia nhân ăn mặc theo thần tướng hộ vệ, nhưng ḷng
vẫn nơm nớp không yên. Sau khi đốt hướng làm phép bỗng từ phương Đông Nam gió dữ
nổi lên, một người con gái mặt đẹp như hoa, uyển chuyển tiến vào, phun ra một
làn hắc khí ngay mặt Lưu Thái Chân. Lưu đạo sĩ vốn đă sợ hăi sẵn, tâm thần bất
định, la lên một tiếng ngăy quay xuống đất. Bảy tên thần tướng đứng hầu thất
kinh, hồn bất phụ thể vội vàng quỳ lạy Tiên cô xin tha mạng, chợt thấy một ánh
hào quang rực rỡ từ trong ḿnh Chu Phước sẹt ra trúng ḿnh yêu nữ, nữ yêu liền
rùng ḿnh biến mất. Mấy tên gia đinh súm lại mới hay Chu Phước đă chết giấc mà
ánh hào quang sẹt ra chính do nơi tượng Phật của Tế Điên c̣n giữ trong ḿnh. Bản
Thanh ở ngoài chờ đợi thấy bắt yêu quái khá lâu nên sốt ruột tiến vào, thấy Lưu
Thái Chân nằm quay dưới đài, mặt mũi xám xanh, chân tay lạnh ngắt, lũ gia nhân
thẩy đều hôn mê bất tỉnh duy c̣n tên Chu Linh là nói được nhưng vẫn c̣n run.
Sau khi thúc hối gia nhân xông vào cứu chữa, một lúc sau bảy tên gia nhân gia
làm tướng thần đều đă tỉnh hồn, kể lại tự sự việc xảy ra và đồng ca tụng:
- Cũng may mà hoà thượng bỏ quên tượng Phật nên ánh hào quang sẹt ra mà yêu ma
tan biến, nếu không chắc chết trăm phần. Hoà thượng điên có tới đ̣i xin phải hỏi
mua cho được để mà yểm trấn.
Bản Thanh c̣n đang than thở, chợt nghe tiếng gơ cửa, mọi người ai nấy đều run.
Đến khi nghe rơ tiếng người mới làm tỉnh mà ra mở cửa th́ thấy Tô Bắc Sơn cùng
đi với Tế Điên. Tô Bắc Sơn lanh chanh nói ngay:
- Chu huynh, đệ tới giới thiệu cho huynh biết một vị bằng hữu đây là Tế Điên
trưởng lăo, trụ tŕ trong chùa Linh Ẩn, Tây Hồ. Đêm qua, ngài có tới nhà đệ nói
rằng huynh chưa biết uy danh của vị Phật sống nên mới khinh thường. V́ vậy, hôm
nay đệ dắt ngài đến trước là bắt yêu giúp huynh, sau là lấy lại tượng Phật.
Bản Thanh thở dài đem chuyện đại sĩ Lưu Thái Chân ở Tam Thanh Quán đến bắt yêu
bị yêu giết chết thuật lại một hồi. Tô Bắc Sơn trông ra thấy Tế Điên đứng lảng
vảng ở măi ngoài xa dựa tường mà nh́n trời ngắm đất liền kêu to:
- Bạch thầy, sao đứng măi ngoài đó, xin mời ngài vào.
Tế Điên cười lớn:
- Thôi, thôi, tôi chỉ sợ giáp mặt viên ngoại, đố khỏi bị viên ngoại cho gia nhân
nắm tay đuổi cổ ra ngoài lại thêm xấu hổ.
Chu Bản Thanh nghe nói vội chạy ra phục lạy và bạch:
- Xin sư phụ đại xá, v́ thật tôi không biết nên mới xúc phạm.
Tế Điên lại cười:
- À! Không biết th́ không có lỗi, thôi thế là huề ! Chu viên ngoại hối gia nhân
bầy tiệc, Tế điên gạt đi bảo:
- Khoan đă ! Đợi ta trừ yêu rồi sau ăn uống cũng không muộn.
Bản Thanh cả mừng lật đật dẫn Tế Điên và Tô Bắc Sơn ra vườn sau. Tế Điên thấy
đạo sĩ nằm co quắp chân tay, ḿnh mẩy lạnh ngắt th́ cả cười và hỏi:
- Viên ngoại, hôm qua cho đạo huynh đây uống thứ rượu chi mà sao say vùi chưa
tỉnh thế ?
Bản Thanh lại đem t́nh h́nh bắt yêu thuật rơ một lượt. Tế Điên cả cười, sai múc
một chén nước, móc túi lấy viên thuốc nhỏ tự tay ḿnh hoà thuốc đổ vào miệng đạo
sĩ. Giây lát Lưu đạo sĩ cựa ḿnh rên lên một tiếng mở bừng mắt ra, ngồi dậy mửa
ra như rồng phun rồi tỉnh lại. Tế Điên vừa cười vừa hỏi Lưu đạo sĩ:
- Đêm qua ngươi thấy bà con ra sao ?
Thái Chân ngạc nhiên:
- Có thấy bà con ǵ đâu ?
Tế Điên bảo:
- Nữ yêu đẹp đễ thế nào nên ngài thấy mới chết mê vậy chớ ! Thái Chân mặt đỏ tía
tai, toan chạy đi cho đỡ ngượng, Tế Điên ngăn lại rồi bảo Bản Thanh:
- Viên ngoại hăy ban cho đạo huynh 50 lạng bạc kẻo mà tội nghiệp.
Bản Thanh vâng mệnh lấy tiền đưa tặng, Thái Chân mặt thẹn chín rừ, nhận vội số
tiền rồi cáo từ đi mất. Bản Thanh khẩn khoản Tế Điên cứu bệnh cho con trai. Tế
Điên liền khiến dẫn đường đến pḥng thăm bệnh.
Tô Bắc Sơn lật đật theo vào, trông thấy sắc mặt Chu Chí Khôi xanh xao, h́nh dung
tiều tụy chỉ c̣n da bọc xương th́ than dài mà rằng:
- H́nh dung như vậy, cháu ta c̣n sống làm sao ? Rồi ̣a lên khóc.
Tế Điên nói:
- Đừng sợ! Liền móc lưng lấy viên thuốc đen nhỏ ḥa thuốc đổ cho công tử, giây
lâu trông mặt Chí Khôi tim lại rồi đỏ hồng, hồi sắc, tỉnh táo, chờn vờn đ̣i ngồi
dậy.
Tế Điên quát hỏi:
- Cha ngươi có mấy đứa con.
Chí Khôi mệt mỏi đáp:
- Chỉ có mỗi tôi.
Tế Điên giận nói:
- Ngươi biết cha ngươi có một ḿnh ngươi, thương ngươi biết là chừng nào sao nỡ
sinh ḷng làm quấy. Cũng bởi ngươi khởi ḷng tà nên mới có sự yêu ma mê hoặc. Ấy
chính do ngươi gieo vạ rồi rước vạ, tâm tà nên mới nhuốm tà. Ta càng thấy chừng
nào càng giận cho đứa con bất hiếu.
Nói xong, Tế Điên giơ tay đánh mạnh một cái. Chí Khôi la lên một tiến lăn ra
chết giấc. Bản Thanh sợ con chết, đau đớn la hoảng. Vừa khi ấy Chí Khôi tỉnh
lại, lồm cồm ḅ dậy, Tế Điên chừng mắt ngó Chí Khôi và quát:
- Ngươi c̣n sống lại, ta càng thêm giận đánh cho đến chết.
Nói rồi giơ tay toan đánh. Tô Bắc Sơn lật đật sấn lại can rằng:
- Chu huynh chỉ có một mụn con, xin Thầy bớt giận.
Bản Thanh th́ ḷng giận tím gan nhưng không dám nói chỉ nghĩ thầm:
"Không biết pháp lực ra sao nhưng cử chỉ thật là một vị sư điên." Tế Điên biết
rơ ḷng dạ Bản Thanh liền tủm tỉm cười, bảo:
- Viên ngoại đừng oán trách ǵ tôi, hăy hỏi công tử đi rồi sẽ rơ nguồn cơn.
Lúc ấy Chí Khôi đă sáng suốt tâm thần liền quỳ xuống và thưa với cha:
- Xin phụ thân chớ giận, nếu không có đại sư đánh cho th́ con đâu có tỉnh, yêu
quái chắc không chạy mà vẫn quanh quẩn nơi ḿnh của con.
Tế Điên bỗng trừng mắt nh́n Chí Khôi quát:
- Ta phải bắt yêu, mau đem thần tượng Vi Phục cho ta Chu Phước lănh mạng đưa
tượng thần Vi Phục đến. Tế Điên tiếp tay đỡ lấy, vẽ một đạo bùa lên không trung,
bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi dậy, nữ yêu trông thấy Tế Điên hiển hiện
thần thông, hào quang sáng chói, nhận rơ là Tri Giác La Hán, thất kinh rụng rời,
ngay khi ấy Chí Khôi lăn ḿnh chết giấc, nữ yêu hiện h́nh là một hồ ly tinh cúi
xin tha mạng cho khỏi uổng công phu tu luyện đă mấy trăm năm.
Tế Điên dại phát từ bi khoát tay tha mạng, hồ ly tinh rất đỗi vui mừng, lạy tạ
biến mất. Đồng lúc Chí Khôi lồm cồm ḅ dậy, tươi tỉnh như một người thường.
Hồi 8
Oán Khí Xung Thiên Ra Tay Tế Độ
Từ Tâm Gội Khắp Ḥa Thượng Ban Ơn
Đây nói về chuyện hồ ly được Tế Điên tha mạng, cúi đầu lạy tạ rồi biến đi, Chu
Chí Khôi cũng lồm cồm ḅ dậy và khỏe khoắn như người thường. Chu Bản Thanh khôn
xiết vui mừng vô cùng cảm khích thâm ân hoà thượng liền ngỏ ư với Tô Bắc Sơn
muốn dâng tiền bạc cúng dàng. Tô Bắc Sơn gạt đi:
- Sư phụ đây tuy h́nh dung cổ quái nhưng tâm dịa thật vô cùng cao rộng, tế độ
khắp thẩy quần sinh, huynh dù muốn tặng tiền nhưng chắc sư phụ không nhận. Tốt
hơn nên mua hương hoa lễ Phật, thế cũng là một cách đáp ơn.
Tế Điên bỗng quay lại hỏi:
- Hai người nhỏ to chi vậy?
Bắc Sơn liền bạch:
- Chu viên ngoại đầy ư muốn tặng tiền đáp ơn sự phụ.
Tế Điên liền nói ngay:
- Phải rồi! Phải rồi! Ta tới đây làm việc phúc nhưng cũng cần có tiền xài nữa
chứ! Bắc Sơn mỉm cười:
- Con được biết sư phụ vốn không ưa tiền nên có bàn với Bản Thanh huynh không
được cúng tiền và đang tính chuyện sơn son thiếp vàng tượng thần Vi Phục để cung
tạ thâm ân.
Tế Điên thốt hét lớn:
- Hại quá, hại quá rồi.Ta tới đây, nếu làm vậy th́ c̣n đi đâu được chứ?
Bắc Sơn hỏi:
- Vậy sư phụ c̣n muốn đi đâu ?
Tế Điên quắc mắc và dằn từng tiếng:
- Lăo Vi vốn cùng ta là bạn, không thích sa hoa ḷe loẹt, hào nhoáng.
Bề ngoài nhiều hào nhoáng th́ người ḍm ngó, thích sa hoa th́ ḷng dễ xao xuyết
không yên. Nếu đem sơn son thiếp vàng th́ ngôi tượng gỗ này cũng sinh lười biếng
ưa chuyện trần gian mà mất hết linh thiêng, làm chi được nữa ?
Bản Thanh vội cung kính chắp tay bạch:
- Vậy đệ tử xin chu biện tiền bạc, xin sư phụ nhận cho! Tế Điên thốt cười lên:
- Hoan hỷ! Hoan hỷ! Lúc nào cũng hoan hỷ, được tiền hoan hỷ, không được tiền
hoan hỷ ?
Cười dứt, vẻ mặt trầm ngâm tiến gần ghé tai Bản Thanh bảo:
- V́ ta c̣n bận nhiều việc, ngươi muốn giúp tiền cho ta phải làm thế này.. thế
này.... hăy ghi nhớ cẩn thận ! Nói xong kéo bừa hai người cùng ngồi vào tiệc
không nói không rằng, ăn một thôi một thốc. Tiệc tan, Tế Điên dắt tượng thần Vi
Phục vào cạp quần rồi từ giă ra đi. Trên đường bước thấp bước cao, gió chiều
phơi phới, bóng tà dương đă ghé chếch non đoài, ánh mây hường đă ngả mầu sám
nhạt phủ lên bóng cây xanh, Tế Điên cứ vừa đi thoắt lại ngửa mặt lên trời cười
ngất. Đi tới quán rượu bên đường, Tế Điên loạng choạng tiến vào. Mọi người trong
quán thấy một hoà thượng mặt mày lem luốc coi bộ nghèo khổ đều có ư khinh bỉ,
một người cất tiếng:
- Hoà thượng kia tới đây có phải muốn hóa duyên chăng ?
Tế Điên đáp:
- Không đâu! Không đâu, Ta đến đây để bán pho tượng Vi Phục.
- Ḥa thượng ở đâu đến! Định bán bao nhiêu tiền một pho tượng?
Tượng thế nào, đẹp không?
- Đẹp hay xấu là ở tâm người ? Bán hay không là ở tâm ta ? Tượng này đáng giá
100 lạng, nhưng nếu muốn mua th́ phải hai trăm ?
- Sao lại có chuyện bán đắt như vậy ?
- Thế nào là đắt? Thế nào là rẻ. Ngươi thỉnh pho tượng đẹp mà nó chỉ là pho
tượng th́ có ích ǵ? Thỉnh pho tượng xấu mà cung kính tôn thờ, linh thiêng rất
mực, tượng ấy giá đáng bao nhiêu ?
- Nhưng tượng bằng ǵ mới được chớ?
- Tượng bằng cây mộc! Đừng thấy mộc mà khinh, hày nghe đây:
Chùa mua chùa được linh thiêng Người mua th́ được b́nh yên trong nhà ! Nói rồi
cười hả hả và gọi tửu bảo:
- Dọn rượu ta uống mau.
Mọi người đều ngơ ngác, thầm th́ bàn tán ông Tăng lạ lùng. Tửu bảo bưng rượu ra.
Tế Điên với lấy dốc tuốt vào miệng uống ừng ực, làm một hơi cạn ṿ rồi ghé tai
tửu bảo cười mà dặn rằng:
- Ta gửi pho thần tượng Vi Phục nơi đây nhờ ngươi coi chừng. Ta có việc đi đằng
này một chút rồi sẽ trở lại.
Nói xong vùng đứng dậy bỏ đi như bay. Tửu bảo đem sự việc tŕnh bầy với chủ quán
và trao lại pho tượng nhỏ con. Chủ quán nghĩ bụng, thôi ông sư khùng uống hết ṿ
rượu, gửi lại tượng thần th́ cũng không sao ? Vốn ḷng tín ngưỡng liền đem pho
tượng đặt lên bàn thờ định bụng nếu vị sư khùng không đến lấy lại th́ sẽ để thờ.
Chợt nh́n ra phía ngoài thấy có năm, sáu vị hoà thượng khác tiến vào, vừa đi vừa
nói lao xao:
- Chắc tại nơi đây - rồi cất tiếng hỏi chủ quán - Nơi chùa chúng tôi có một vị
ḥa thượng mắc chứng phong điên, lấy trộm tượng thần Vi Phục đem bán. Chúng tôi
vâng mạng Lăo Ḥa Thượng đến để mong thí chủ phát Bồ đề Tâm, nếu trót mua xin
hoàn lại?
Chủ quán nghe vậy, cung kính vào lấy pho tượng trao lại cho các vị hoà thượng và
bạch nguyên do, lại ngỏ ư không dám lấy tiền chuộc v́ cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Chúng tăng đều hoan hỉ quay ra. Lát sau, Tế Điên trở lại, vẻ mặt nghiêm trang
hỏi chủ quán:
- Vậy chứ tượng thần Vi Phục ta gửi lại đâu ?
- Bạch ! Có năm, sáu vị hoà thượng bảo ngài lấy trộm của chùa nên lại thỉnh về
rồi ! - A ! Ta gửi th́ ngươi biết ta! Ta lấy trộm hay hoà thượng kia tới lừa,
các ḥa thượng có nói ở đâu không ?
Chủ quán thưa:
- Chúng tôi thấy là ḥa thượng, tin mà không hỏi nên cũng không hay quư vị đó
trụ tŕ tại đâu.
Tế Điên kêu lên:
- Cha chả! Thấy hoà thượng là tin ? Ta đây không phải hoà thượng ư ?
Hay là ta là hoà thượng áo rách th́ ngươi không tin? Các ngươi chỉ tin hoà
thượng áo lành, mặt mày đẹp đẽ ăn nói nhẹ nhàng, đấy mới là người tu hay sao ?
Chủ quán vội nói:
- Không phải thế, cũng bởi chúng tôi thành tâm cung kính nên mới tin các hoà
thượng, vả lại pho tượng nhỏ con chẳng đáng là bao ?
Tế Điên quát lên:
- Sao bảo chẳng đáng là bao ? Tượng đó đáng 200 lạng ngươi bảo cung kính thành
tâm, vậy ngươi phải đưa cho ta đủ 200 lạng. Nếu không việc phải đến quan ? Đâu
phải hoà thượng là tin ? Đâu phải áo lành là kính, áo rách th́ khinh đâu ?
Nói xong phăng phăng bỏ đi khiến mọi người chẳng ngớt đàm tiếu nghị luận. Vừa ở
quán ra, Tế Điên ngửa mặt lên trời thấy một vừng oán khí xông thẳng tới mây liền
hiển linh quang mà xem rồi gật đầu:
- Lành thay! lành thay! Ta là ḥa thượng thấy việc oán hờn chẳng gánh vác sao ?
Nói xong cắm cổ chạy một mạch thẳng tới Tam Thanh quán của Lưu Thái Chân gơ cửa.
Một tên đạo đồng bước ra hỏi:
- Đại sư muốn hỏi thăm ai ?
- Ta đến thỉnh thầy ngươi đi bắt yêu.
- Thầy tôi không có nhà, hiện lên núi hái thuốc chưa về. Đại sư không thấy tấm
bảng từ khách treo kia sao ?
Tế Điên từ tốn bảo:
- Mi cứ vào thưa với Thầy rằng có ta là Tế Điên qua thăm. Ta biết thầy ngươi
hiện ở thư pḥng.
Đạo đồng nghe nói khôn xiết ngạc nhiên v́ sự việc quả nhiên thế thật liền phải
trở vào thông báo. Lưu Thái Chân vội vàng ra chào và hỏi:
- Sư phụ đến có việc chi chăng ?
Tế Điên nói:
- Chuyện của tôi ông không cần hỏi. Riêng ông hiện nay sao không đi bắt yêu ?
- Bạch sư phụ, chẳng nói dấu chi ngài, từ ngày xảy ra câu chuyện ở nhà họ Chu,
riêng những thẹn thầm, không dám lấy nghề bắt yêu làm kế sinh nhai nữa. V́ vậy
có ai tới thỉnh đều nại cớ lên núi hái thuốc mà từ chối.
- Thế này th́ thầy tṛ ông lấy ǵ sinh nhai ?
Thái Chân tỏ vẻ buồn rầu bạch:
- Thật cũng là chuyện khổ tâm nhưng biết làm sao? Sư phụ đến đây hẳn có chước
hay dạy bảo ?
- Có chứ, có chứ, để ta dạy cho một phép.
- Chẳng hay phép chi, có khó không ?
- Phép này gọi là phép "ngũ quỷ đạo" tức là năm con quỷ đi ăn trộm.
- Sao lại có phép "ngũ quỷ đạo" lạ lùng vậy ? Phép này sao lại là phép lương
thiện được ?
- Ông đâu có hiểu. Phép ấy mà học được th́ muốn tiền bạc, muốn áo quần hay muốn
bất cứ thức vật ǵ, chỉ cần niệm lên mấy câu thần chú tự nhiên trong bóng tối
hiện ra năm con quỷ lấy đồ vật, đem đến cho ḿnh khỏi phải nhọc công ?
Thái Chân cả mừng, nói:
- Như vậy xin sư phụ dạy bảo cho.
Tế Điên nói:
- Chỉ ngại một điều là muốn học phép ấy ông phải lạy tôi làm thầy và ngày ngày
phải cấp dưỡng rượu thịt cho thật đầy đủ mới được.
Thái Chân vội sụp lậy làm lễ bái sư và thưa:
- Đệ tử xin t́nh nguyện hết ḷng.
Tế Điên cả cười:
- Được vậy tốt lắm! Tốt lắm! Trước hết ông phải học cúi đầu, mỗi ngày cúi 1.000
lần, cúi đủ 49 ngày ta sẽ dạy niệm thần chú. Tới chừng lầu thông thần chú, muốn
điều chi cũng được vừa ḷng.
Thái Chân sốt sắng mà nói:
- Bạch Sư phụ ! Chừng nào th́ khởi sự học được ?
- Bắt đầu sáng mai. C̣n bây giờ hăy đính thân mua sắm tiệc rượu cho ta tẩy trần
trước đă.
Thái Chân nhất nhất vâng lời dọn tiệc đăi đằng. Qua ngày hôm sau, Tế Điên đếm
1000 hột đậu, lên ngồi chễm chệ trên bồ đoàn và bảo Thái Chân:
- Hễ ta niệm một tiếng Vô Lượng Thọ Phật th́ ngươi phải cúi đầu lạy một cái, lấy
một hột đậu để riêng ra, chừng nào hết đậu là đủ số ngàn lần.
Thái Chân đáp:
- Xin vâng.
Tế Điên liền ngồi tề chỉnh trên bồ đoàn bắt đầu niệm:
- Nam mô Vô Lượng Thọ Phật.
Thái Chân nghe xong cúi đầu rồi lấy một hột đậu để riêng. Nào hay mới cúi có ba
chục lần th́ cảm thấy lưng mỏi cổ đau chân te, ḿnh ớn.
Thái Chân nghĩ thầm:
"Nếu cứ nghe lời cúi 1000 lần như thế này th́ mạng ta cũng đến đi đời." liền lén
ngước mắt ngó lên, thấy Tế Điên đôi mắt nhắm nghiền dường như ngủ gà ngu ûgật
liền với tay toan bốc một nắm đậu mà để riêng cho mau hết. Tế Điên vụt mở mắt
quở rằng:
- Tu luyện mà c̣n có ḷng gian th́ thành công sao được.
Thái Chân một mực kêu khổ v́ làm chưa quen, Tế Điên bảo:
- Thôi hôm nay đă trót lỡ rồi ta cho phép sáng mai làm lại. Giờ đi làm rượu cho
ta.
Bốn năm hôm sau cũng lại như thế, hễ cứ cúi đầu khoảng trăm cái hơn là lại mỏi
mệt không sao chịu nổi và Tế Điên lại bắt làm lại từ đầu, mà ngày nào cũng phải
rượu thịt cung phụng đầy đủ. Thái Chân luôn mồm kêu khổ, sau mạnh bạo mà bạch
rằng:
- Đệ tử cung phụng sư phụ ngót nửa tháng nay thật đă kiệt sức, những tưởng học
phép thành thuộc sớm rồi sai khiến năm con quỷ lấy trộm theo như ư muốn th́ lo
chi chẳng đủ cung phụng. Nhưng nay phép chưa học xong mà tiền nhà đă cạn, đệ tử
không biết làm sao, xin sư phụ dạy bảo mau mau, đệ tử xin sẽ đền ơn xứng đáng ?
Tế Điên cười ngặt nghẽo mà bảo:
- Ta nào biết quái quỷ chi đâu ?
Thái Chân không tin, bạch:
- Sư phụ giận đệ tử mà nói vậy chứ có lẽ nào.... ?
Tế Điên nói:
- Nếu nhà ngươi hết tiền th́ ta đi cho được việc.
Thái Chân kêu khổ và bạch:
- Xin sư phụ thương cho, như vậy th́ thầy tṛ tôi chết đói c̣n chi?
Tế Điên dạy:
- Thôi ta cũng cám cảnh mà thương giùm, nay ta chỉ cho một chước - Hăy lấy quần
áo của ta mà mặc, lấy mũ của ta mà đội, đi thẳng ra lối sông Tiền Đường, tới một
nơi gọi là Lănh Tuyền đ́nh, ngươi vào đó nghỉ ngơi rồi lớn tiếng kêu gọi ba lần:
"Lư Quốc Nguyên! Lư Quốc Nguyên! Muốn gặp Tế Điên, chẳng cần Linh Ấn, cứ nói thế
ba lần tự nhiên có điều haỵ" Thái Chân trước đă thấy Tế Điên có nhiều chước
thuật kỳ lạ nên rất tin tưởng, nhưng khi thay đồ rách rưới hôi hám gần như lộn
mửa, lại nửa cái mũ Liên Hoa vừa dầy, vừa bẩn, mùi hôi nồng nặc, cực chẳng đă
cũng phải vâng lời theo. Nhưng lại gặng hỏi:
- Bạch sư phụ, gọi như thế biết đến chừng nào mới có kết quả ?
Tế Điên bảo:
- Ngươi cứ rao đi, tự khắc có người tới đó.
Thái Chân ra khỏi Tam Thanh Quan, ḿnh mặc chiếc áo rộng thùng th́nh, dơ bẩn,
thẳng nẻo Lănh Tuyền đ́nh đi tới. Lối sông Tiền Đường là một đại lộ, Lănh Tuyền
Đ́nh lại là nơi thắng cảnh, du khách dập d́u người qua kẻ lại đông như đám hội.
Thái Chân mặt thẹn đỏ bừng, bất đắc dĩ tới đ́nh Lănh Tuyền dừng lại gọi lớn:
- Lư Quốc Nguyên! Lư Quốc Nguyên! Muốn gặp Tế Điên, không cần lên Linh Ấn.
Người qua kẻ lại đều trố mắt mà nh́n không hiểu sao thầy đạo sĩ Thái Chân tự
nhiên lại nổi khùng như vậy. Nhưng trong đám đông có hai người nói chuyện với
nhau:
"Hiền đệ coi, Thánh Tăng có tài biết trước!" Rồi hai người lách đám đông tiến
thẳng vào Lănh Tuyền đ́nh. Thái Chân trông ra là một người ăn mặc theo lối viên
ngoại, phía sau là chàng trai trẻ tuổi ra dáng văn sinh, ăn mặc theo lối công
tử. Hai người nh́n bộ dạng Thái Chân một lúc, vị viên ngoại thốt hỏi lớn:
- Ngươi là ai mà dám mặc đồ của Tế Công hay đă hại Tế Công rồi giả dạng lừa
người ?
Thái Chân cả sợ mà đáp:
- Ta chẳng có hại ai. Chính đại sư trao áo mũ cho ta và dặn làm như vậy chắc có
chuyện hay.
Vị viên ngoại đó chính là Triệu Văn Hội c̣n công tử đi theo là Lư Quốc Nguyên
hết sức vui mừng v́ hai người dang muốn t́m gặp Tế Điên, nghe Thái Chân thuật
lại th́ đều vô cùng kinh ngạc, hỏi dồn:
- Tế Công hiện nay ở đâu ? Phiền người dắt ta tới yến kiết cho mau.
Thái Chân vội đưa hai người về Tam Thanh Quan th́ thấy Tế Điên đang dựa ghế mà
ngủ, tiếng ngáy pho pho như đang kéo gỗ. Văn Hội tiến vào đánh thức và chào hỏi
lại bảo thư sinh thi lễ. Lư Quốc Nguyên thấy một nhà sư bẩn thỉu th́ thầm khinh
người bần tiện nhưng bất đắc dĩ mà phải bước tới vái chào. Tế Điên dơng dạc hỏi:
- Hai người có chuyện chi?
Văn Hội tiến lên nói:
- Bạch sư phụ, nhân v́ nội tướng của Lư hiền đệ đây mắc bệnh kỳ lạ, mời khắp
thầy lang điều trị không khỏi, sau có người mách là nhà họ Đỗ có lá bùa "Ngũ Lôi
Bát Quái" trấn trừ được hết yêu ma. May mà có người bạn của Lư Quốc Nguyên ly Lư
Xuân Sơn ngồi dạy học nơi nhà họ Đỗ nên Lư hiền đệ cầu mượn lén để về trấn
trạch, nào ngờ bịnh chưa khỏi mà lá bùa bị mất, ḍ xét mới hay kẻ trộm lấy lá
bùa bán trong dinh quan tể tướng họ Tần. Việc thật khó khăn gấp rút không biết
liệu sao nên phải đi cầu sư phụ nghĩ t́nh đệ tử mà cứu Lư hiền đệ một phen.
Tế Điên gật đầu ưng thuận, nhưng bảo:
- Nhưng Lư công tử đâu có chịu tin ta ?
Lư Quốc Nguyên cả sợ v́ Tế Điên nói trúng ruột gan nên vội quỳ xuống thú thực ư
nghĩ của ḿnh. Tế Điên cười khà và bảo:
- Thôi được, ta sẽ giúp cho, nhưng nhất nhất bảo ǵ phải nghe mới được.
Nói xong gọi Thái Chân lại dặn ḍ và truyền Quốc Nguyên cấp 50 lạng bạc cho Thái
Chân rồi theo gót hai người về Lư gia trang. Khi đến nơi Tế Điên bảo:
- Để ta chữa bệnh cho phu nhân rồi sau sẽ liệu lấy đạo bùa về. Trong khi ta chữa
bệnh có việc ǵ quái lạ chớ nên nghi ngại.
Lư Quốc Nguyên th́ nghe vậy nhưng ḷng vẫn không tin, đành chỉ im lặng mà xem
nhưng thật t́nh trong dạ không vui. Triệu Văn Hội liếc nh́n Lư Quốc Nguyên mặt
buồn rười rượi có vẻ không tin liền nói:
- Hiền đệ chẳng nên đa nghi, Tế Công trưởng lăo vốn là Phật sống đời nay, hễ khi
đă nói là quyết không sai.
Lư Quốc Nguyên nín lặng, giắt Tế Điên vào pḥng thăm bệnh cho vợ là Lan Thị,
bụng nghĩ:
"Nếu ông ta chữa được cho vợ th́ ông ta hăy chữa bệnh cho ông ta trước đă" Lúc
ấy Lan Thị bị giam nơi buồng kín, tay có xiềng xích. Tế Điên thấy vậy vội sai mở
cửa pḥng giam, khiến người gỡ xiềng. Ai nấy cả sợ bạch rằng:
- Phu nhân điên khùng, mở xiềng th́ sẽ hành hung không ai chống lại được, xin
đại sư cẩn thận kẻo di hại cho cả gia nhân.
Tế Điên cười bảo:
"Không sao, không sao!" Tuy vậy các a hoàn cũng mở xiềng, vừa mở cửa vừa run.
Cửa pḥng vừa mở, Lan thị ngước mắt thấy một vị ḥa thượng ngó ḿnh lườm lườm,
xiềng vừa mở ra, Lan thị rú lên một tiếng chạy vụt ra ngoài. Tế Điên đuổi theo
tới vườn sau, Lan Thị chạy lại hồ nuôi cá toan nhảy xuống nước. Tế Điên nạt lớn:
- C̣n chưa chịu tỉnh nữa sao? Hay phải đợi ta rượt đánh.
Lan thị nghe quát ḿnh mẩy run như cầy sấy, tay chân run rẩy trông thật đáng
thương, bỗng nấc khóc lên một tiếng, miệng mửa vọt ra cục đờm xanh, mùi tanh
nồng nặc, phú chốc trong ḷng thấy sảng khoái, thần trí minh mẫn xem lại thân
h́nh bẽn lẽn khép nép tự nghĩ sao ḿnh lại kỳ h́nh dị dạng thế này? Mặt đỏ bừng
bừng, dáng đi ngượng ngập, cúi đầu đính lễ Tế Điên.
Bọn a hoàn thấy vậy đều reo vui, Lư Quốc Nguyên ḷng mừng hớn hở vội sai a hoàn
d́u phu nhân vào chốn lan pḥng.
[Home] [Up] [Tế Điên 1] [Tế Điên 2] [Tế Điên 3] [Tế Điên 4] [Tế Điên 5] [Tế Điên 6]
|