
Tây Du Kư
Nguyên Tác: Ngô Thừa Ân
Hồi 4
Chức phong Bật Mă ḷng chưa
muốn
Hiệu gọi Tề Thiên dạ mới đành
Tôn Ngộ Không dùng phép cân đẩu vân
bay nhanh hơn gió.
Thái Bạch đuổi theo nhưng không kịp!
Ngộ Không bay trước tới
cửa Nam Thiên, muốn xông vào, bỗng có Tăng trưởng
Thiên vương cùng tám vị Thiên Quân là: Ban Thiên Quân, Lưu
Thiên Quân, Trương Thiên Quân, Đào Thiên Quân, Tuân Thiên Quân,
Đặng Thiên Quân, Tân Thiên Quân và Tất Thiên Quân, dàn thiên
binh đón lại.
Tôn Ngộ Không tức giận nói lớn:
- Lăo Kim Tinh xảo trá! Gạt lăo tôn lên đây cho người
ngăn cản!
Vừa dứt lời, Thái Bạch Kim Tinh vừa tới.
Tôn Ngộ không nổi giận nói:
- Lăo tặc dám gạt ta sao? Ngươi
nói Thượng Đế chiêu an, thỉnh ta lên lănh
chức, sao c̣n có kẻ ngăn đường chận ngơ?
Thái Bạch Kim Tinh cười, nói:
- Hầu vương bớt giận, lăo không phải người
lừa gạt! V́ Hầu vương chưa từng đến
Thiên Đ́nh, nên Thiên tướng chưa quen mặt, không dám
cho vào. Khi Hầu vương đă lănh chức, ra vào
sẽ không c̣n ai cản nữa.
Tôn Ngộ Không nói:
- Nếu vậy ta không muốn vào làm ǵ.
Thái Bạch Kim Tinh liền nắm tay Ngộ Không nói:
- Xin Hầu vương nguôi giận
đi vào, kẻo Ngọc Hoàng chờ đợi.
Đoạn gọi lớn:
- Mở cửa cho mau, ta vừng chiếu chỉ chiêu an,
với tiên trung giới về đây.
Tiếng kêu vừa dứt, cánh cửa
mở tung ra. Thái Bạch Kim Tinh dẫn Tôn Ngộ Không qua
khỏi Nam thiên môn, thẳng đến điện Linh Tiêu.
Đến nơi, Tôn Ngộ Không không qú, chỉ đứng
lóng tai nghe!
Thái Bạch Kim Tinh qú lạy Ngọc Hoàng,
tâu:
- Hạ thần vâng thánh chỉ, đă đ̣i yêu tiên
về đó, xin tŕnh cùng Thượng Đế.
Ngọc Hoàng phán hỏi:
- Yêu tiên là ai? Cớ sao chưa ra mắt?
Tôn Ngộ Không bước đến vái và nói:
- Lăo Tôn có đây, cần ta việc ǵ?
Các vị thần tiên đều sửng sốt th́
thầm:
- Con Khỉ rừng thật là vô lễ! Đến không qú
lạy, tung hô, c̣n xưng ta, xưng lăo!
Ngọc Hoàng phán:
- Ngộ Không vốn là yêu tiên sống nơi hoang, dă chưa
từng biết lễ nghi, trẫm cũng rộng dung,
chẳng hề cố chấp.
Chư tiên thấy vậy bảo Ngộ Không:
- Thượng Đế khoan dung, sao không đến lạy
tạ ơn?
Ngộ Không bước lên bái rồi lui ra không chịu
lạy.
Tuy nhiên, Ngọc Hoàng không hề giận, ngồi mỉm cười
và phán:
- Trong hàng văn vơ c̣n khuyết chức nào, dùng Ngộ Không
vào làm chức đó?
Vơ Khúc Tinh Quân tâu:
- Muôn tâu Thượng Đế, chức tước hiện
nay đều đủ cả, chỉ c̣n khuyết
chức Bật Mă Ôn là Chánh Ngự Mă Giám, không
biết Ngộ Không có vừa ḷng chăng?
- Vậy bổ Ngộ Không vào làm chức ấy.
Chư tiên bảo Ngộ Không tạ ơn.
Ngộ Không cũng chỉ bước
đến bái như lần trước.
Ngọc Hoàng bảo Mộ Đức Tinh Quân dẫn Ngộ
Không đến sở Ngự Mă Giám.
Mộ Đức Tinh Quân vâng lịnh
dẫn Ngộ Không đến giao cho viên chức trong
sở, rồi lui về.
Giám Thừa, Giám Phổ, Điểu
Bộ, Lực Sĩ, bốn người đến
thỉnh tân Bật Mă Ôn là Tôn Ngộ Không lên
ngồi trên, rồi đem sổ bộ giao tŕnh xét.
Ngộ Không từ lănh chức
ấy, ngày đêm lo chăm sóc mọi việc, chỉ hoàn
hảo chức Điểu Bộ lo lúa cỏ cho ngựa, chức
Giám Thừa, Giám Phó thính tùng Bật Mă Ôn để
sai khiến, c̣n Lực Sĩ lo coi tắm ngựa.
Tôn Ngộ Không ở đó được nửa tháng,
ngựa mập vô cùng. Các viên chức đều hoan nghênh,
thết tiệc ăn mừng. Giữa tiệc Ngộ Không
hỏi các quan:
- Chức Bật Mă Ôn của ta như thế nào ?
Các quan nói :
- Chức ấy ở sở Ngự Mă nầy to hơn
hết.
Tôn Ngộ Không hỏi:
- Vậy chức nầy thuộc về phẩm trật
thứ mấy?
Các quan thưa:
- Chức ấy không có phẩm trật ǵ cả.
Tôn Ngộ Không trợn mắt nói:
- Không có phẩm trật nghĩa là lớn hết thảy
phải không?
Các quan nói:
- Chức tước nầy là hạng bét nơi thiên
triều, chỉ có quyền điều khiển chúng tôi,
và toàn thể ngựa trong sở này thôi. Cũng may ông
sung bổ vào đây ngựa mập béo mới được
tiếng khen và được thết tiệc ăn
mừng. Nếu rủi ngựa ốm th́ không khỏi
bị quở phạt.
Tôn Ngộ Không nghe xong, nổi giận nghiến răng,
đập bàn nói:
- Ngọc Hoàng khi ta lắm! Lăo Tôn đang ở núi Hoa
Quả xưng vương, thế mà lại gạt đến
đây làm tên giữ ngựa, khinh bạc quá lẽ!
Thôi ta về kẻo mang tiếng sỉ nhục!
Dứt lời, hét lên một tiếng, lấy cây kim
dắt nơi vành tai thổi lên, hóa ra cây thiết
bảng múa tít. Vừa múa vừa tiến ra cửa Nam
thiên. Các thiên tướng biết mặt Bật Mă Ôn không
hề ngăn cản .
Tôn Ngộ Không ra khỏi Nam thiên môn dùng
phép cân đẩu vân bay về núi Hoa Quả.
Vừa về đến, thấy Tứ Kiện tướng,
cùng các Yêu vương đang diễn binh, Nhị hầu vương
coi tập vơ, Tôn Ngộ Không kêu lớn:
- Lăo Tôn về đây, chúng bay mau đón tiếp.
Các Yêu vương nghe tiếng rần rộ kéo ra.
Ngộ Không vào động, ngồi trên bệ, Yêu vương
và khỉ con đem rượu lên mừng, và nói:
- Đại vương đi mười lăm năm, có
được toại ư không?
Tôn Ngộ Không buồn bă nói:
- Ta đi mới vừa nửa tháng sao
lại gọi là mười lăm năm, chúng bay quả
không hiểu ǵ ngày tháng!
Nhị Hầu vương nói:
- Đại vương chưa rơ, trên
trời một ngày, th́ trung giới một năm vậy.
Tôn Ngộ Không ngẫm nghĩ khen:
- Nhị hầu vương thông minh
lắm! Vậy từ nay cho cai trị Tứ Kiện tướng.
Tứ kiện tướng hỏi:
- Chẳng hay Ngọc Hoàng cho thiên sứ
vời Đại vương lên Thiên Đ́nh nhận lănh
chức chi?
Tôn Ngộ Không lắc đầu nói:
- Thượng Đế không biết dùng
người, phong ta làm Bật Mă Ôn. Ta nghe tên tốt
nhận lầm, làm tới mười lăm ngày. Sau
hỏi rơ th́ chức ấy hèn mọn lắm, nên căm
giận đạp bàn bỏ về đây.
Các khỉ nói:
- Đại vương là chúa tể
nhất phương, sớm tối có kẻ hầu người
hạ, sang trọng như thế này mà Ngọc Hoàng cho làm
chức chăn ngựa, đáng buồn thay! Thôi, chúng tôi
đem thêm rượu cho Đại vương giải khuây!
Bấy giờ trời chiều nắng nhạt, động
Thủy Liêm gió thổi rạc rào, lẫn tiếng nước
reo nơi cầu như những điệu nhạc du dương.
Ngộ Không ngồi uống rượu,
ḷng căm tức chuyện đă qua, vừa buồn
vừa giận, muốn có một chức tước ngang
với Ngọc Hoàng Thượng Đế.
Bỗn có tiểu hầu vào báo :
- Tâu Đại vưong, có Độc Giác
Quỉ vương xin vào ra mắt, c̣n chờ lệnh ngoài
cửa động.
Ngộ Không truyền cho vào Độc Giác
quỉ vào lạy thưa:
- Nghe Đại vương chiêu hiền từ lâu, tiếc
rằng tôi chưa có dịp! Nay nghe Đại vương lănh
chức trời vinh qui hồi động, nên đến
đây xin chịu hầu dưới trướng. Nếu
Đại vương nhận lời, tôi nguyện đem
hết tài năng pḥ tá.
Tôn Ngộ Không mừng rỡ, truyền
ban áo măo, và phong Độc Giác Quỉ vương làm
chức Tiên phong.
Độc Giác Quỉ vương bước tới lạy
tạ thưa:
- Chẳng hay Đại vương nhận
chức chi tại Thiên triều?
Tôn Ngộ Không nói:
- Thượng Đế bạc đăi người
hiền, không biết chọn tài phong tướng, nên cho
ta làm chức Bật Mă Ôn!
Độc Giác Quỉ vương nói:
- Đại vương thần thông biến hóa có một không
hai, lẽ nào làm chức chăn ngựa. Đáng ra phải
chức tước ngang trời mới xứng.
Ngộ Không nói:
- Chính thế! Tài ta đâu thua kém Ngọc Hoàng.
Liền cho Tứ Kiện tướng dựng giữa sân
một cây cờ cao, đề bốn chữ lớn Tề
Thiên Đại Thánh và truyền
bảy mươi hai động phải kêu Ngộ Không
bằng cái chức tước đó.
Cả thảy đều tuân lệnh.
Giữa lúc ấy, trên thượng giới, Ngọc Hoàng
lâm triều, bỗng có Trương thiên sư Giám
thừa và Giám phó đến bái yết, vào tâu:
- Bật Mă Ôn Tôn Ngộ Không chê chức nhỏ không
nhận, hôm qua đă trốn về trung giới.
Ngọc Hoàng c̣n đang ngơ ngác th́ lại có Tăng trưởng
Thiên vương và các Thiên tướng vào tâu:
- Chẳng biết v́ cớ ǵ Bật Mă Ôn bỏ ra
cửa Nam thiên, đến nay chưa thấy trở
lại.
Thượng Đế phán:
- Thôi, các khanh hăy lui về, để trẫm sai thiên binh
đi bắt nó.
Tháp tháp Lư Thiên vương và Na Tra tam
thái tử qú tâu:
- Chúng tôi tuy bất tài xin t́nh nguyện đi bắt con yêu
hầu ấy.
Thượng Đế nhậm lời, phong Lư Thiên Vương
làm chức Hoàng Mă Đại nguyên soái, Na Tra làm Tam Đàng
Hải Hội Đại thần dẫn thiên binh đuổi
theo Ngộ không truy nă.
Lư Thiên vương cùng Na Tra vốn là hai cha con, cùng ở
chung một điện.
Sau khi được lệnh, Lư Thiên vương cùng Na Tra
trở về kiểm điểm thiên binh, chọn Cự
Linh thần làm tiên phong, Ngự Đỗ Dược Xoa làm tướng
cạnh, nhắm núi Hoa Quả thẳng tiến.
Đến nơi, Lư Thiên vương truyền hạ trại
cách hai mươi dặm rồi sai Cự Linh thần đến
khiêu chiến.
Cự Linh thần vác búa đồng chạy đến
động Thủy Liêm hét như sấm, kêu Ngộ Không
nói:
- Bật Mă Ôn, ta vâng lệnh Thượng Đế đến
đây bắt ngươi trị tội, hăy mau đem xác
ra mà nộp.
Tiểu yêu thất kinh chạy vào báo:
- Có tướng trời sai xuống bảo Tề Thiên Đại
Thánh ra hàng, bằng không nó giết chết cả động.
Tôn Ngộ Không nổi giận, xách thiết bảng
chạy ra hỏi:
- Đứa nào cả gan dám đến đây hỗn láo
với Tôn ông?
Cự Linh thần nói:
- Con Khỉ khốn nạn kia! Mày biết ta là ai mà dám
hung hăng như vậy?
Ngộ Không hét:
- Ngươi là tên thần đê tiện ở đâu, Tôn
ông biết đến làm ǵ? Hăy nói tên đi kẻo ta
đập vỡ sọ!
Cự Linh thần giận dữ nói:
- Loài Khỉ xem ra xấc láo thật. Ta là tiên phuông
của Lư Thiên Vương tên Cự Linh thần đây. Hăy
bỏ vũ khí quy hàng, bằng không sẽ tan xương
nát thịt.
Tôn Ngộ Không mắng:
- Cái thứ thần mạt đó lẽ ra ta cho một
thiết bảng cho rồi đời. Ngặt v́ giết
ngươi không biết sai ai trở về báo tin. Ngươi
về báo với Thượng Đế rằng: Thượng
Đế không biết dùng người hiền, lăo Tôn tài năng
vô địch, sao lại cho làm chức giữ ngựa?
Cự Linh thần hỏi:
- Ư của ngươi muốn Thượng Đế phong
chức chi?
Ngộ Không chỉ cây cờ trước động nói:
- Ngươi hăy coi bốn chữ trên cây cờ kia mà
về tâu với Thượng Đế phong cho ta. Nếu không
ta đem binh đập phá cửa trời, chiếc ngai vàng
của Thượng Đế cũng chưa vững, đừng
nói đến chuyện bắt ta nữa.
Cự Linh thần nghe nói, ngó lên, thấy có đề
bốn chữ Tề Thiên Đại
Thánh, liền cười nói:
- Con Khỉ nầy muốn loạn thiên cung, nên mới dám
đề Tề Thiên Đại Thánh.
Vậy ta đập một búa cho xong đời, để
chi sanh chuyện.
Liền vung búa chém xuống, Tôn Ngộ Không đưa
thiết bảng lên đỡ, chạm vào cán búa Cự
Linh găy hai!
Cự Linh hoảng hồn quay đầu
chạy riết.
Ngộ Không cười, nói:
- Ta chẳng thèm giết làm ǵ! Đừng sợ chạy. Hăy
về báo lại cho đúng lời ta.
Cự Linh chạy thẳng về
trại thở hào hển thưa:
- Bật Mă Ôn mạ Ngọc Hoàng tài cao, tôi sút thế găy
búa, xin về đây chịu tội!
Lư Thiên vương nổi giận nói:
- Ngươi làm mất oai ta phải chém đầu làm gương
cho kẻ khác.
Na Tra vội vă thưa:
- Xin phụ thân bớt giận, lượng thứ cho
Cự Linh thần, để con ra trận mới rơ tài
cao thấp.
Lư Thiên vương y lời, tha tội cho Cự Linh và
truyền Na Tra ra trận.
Na Tra nai nịt, kiểm điểm thiên binh kéo tới
động Thủy Liêm khiêu chiến.
Tôn Ngộ Không vừa đánh Cự Linh chạy, chưa
kịp vào động, bỗng thấy một tướng
nhỏ, thân h́nh vạm vỡ, lướt tới như
bay, liền hỏi:
- Ngươi con nhà ai? Thân xác bé mọn, đến đây
làm ǵ đó?
Na Tra nạt lớn:
- Yêu hầu chớ vô lễ, ta là Na Tra tam Thái tử, con
thứ ba của Lư Thiên vương, nay vâng thánh chỉ
đến bắt ngươi về nạp thiên đ́nh
trị tội.
Tôn Ngộ Không mỉm cười nói:
- Bé ơi? Miệng c̣n hôi sữa, ta giết không đành.
Ngươi hăy xem cờ của ta kia, về tâu với Thượng
Đế phong ta chức ấy, bằng không ta phá tới thiên
cung, đừng trách ta vô đạo.
Na Tra ngước mắt ng lên thấy cờ đề
bốn chữ, cả giận hét:
- Ngươi thần thông bao nhiêu, dám xưng danh ngang hàng
thượng đế? Ta quyết chém một gươm
cho mất mạng.
Tôn Ngộ Không nói:
- Ta đứng trơ ra đây cho ngươi tha hồ chém.
Na Tra nổi giận niệm chú biến ra ba đầu sáu
tay, cầm sáu món binh khí, gươm chém yêu, dao chém yêu,
trái cầu thêu, chày bàn yêu, bánh xe hóa lửa . Sáu tay
đều đánh văi vào Ngộ Không một lượt.
Ngộ Không giật ḿnh nói:
- Cha chả, thằng con nít nầy cũng biết biến
hóa. Song đừng láu táu mà bỏ mạng! Hăy coi phép
của ta đây!
Liền hét lên một tiếng, tức th́ hóa ra ba đầu
sáu tay, cầm sáu thiết bảng xốc tới đập
Na Tra. Bửu bối đụng nhau vang lên như trời
long đất lở!
Đánh hơn bốn mươi hiệp. Na
Tra niệm chú biến ra muôn ngàn thứ binh khí nữa, bay
liệng đầy trời, Tôn Ngộ Không thấy
thế liền quăng thiết bảng lên biến ra muôn
ngàn thiết bảng, đánh vẹt hết những binh khí
của Na Tra.
Thừa dịp ấy Tôn Ngộ Không nhổ một
sợi lông biến ra h́nh giả, cho đánh với Na Tra,
c̣n ḿnh th́ nhảy ṿng ra sau lưng giơ thiết
bảng đập xuống.
Na Tra thất kinh, thu h́nh bỏ chạy.
Lư thiên vương đang ngồi lượng kế,
bỗng thấy con hơ hải chạy về liền
hỏi:
- Con Khỉ ấy thần thông bậc nào
mà con phải thua chạy vậy?
Na Tra sụp lạy tạ tội và thuật lại đầu
đuôi!
- Như vậy, ta khoan đánh với nó
đă. Hăy về tâu lại xin thêm binh tướng đến
vây bắt mới đặng .
Na Tra vâng lời. Cha con cùng nhau lục tục kéo binh
về.
Tôn Ngộ Không thắng trận, quay về động.
Bảy mươi hai Yêu vương
đều đến chúc mừng và bày tiệc linh đ́nh
thết đăi.
Trong bàn tiệc Tôn Ngộ Không thấy có sáu vị Ma vương
tụ hội bèn nói:
- Ta đă xưng là Tề Thiên Đại Thánh, vậy sáu
anh em cùng xưng Đại Thánh luôn.
Sáu người vâng lời cùng xưng:
Ngưu Ma vương xưng B́nh Thiên
Đại Thánh.
Giao Ma vương xưng Phúc Hải Đại
Thánh.
Bàng Ma vương xưng Hỗn Thiên
Đại Thánh.
Sư Đà vương xưng Di Sơn
Đại Thánh.
Nhĩ Hầu vương xưng Thông
Phong Đại Thánh .
Ngộ Nhung vương xưng Khu
Thần Đại Thánh.
Bảy vị Đại Thánh ngang tàng
nầy tự xưng theo ư muốn, không ǵ đến
trời đất nữa.
Cha con Lư Thiên vương về tới Thiên Đ́nh, vào
yết kiến Ngọc Hoàng, rồi qú tâu:
- Thần vâng chỉ xuống bắt Yêu hầu. Nhưng v́
nó tài cao xuất chúng, sức mạnh khó đương!
Thần đành phải về tâu lại. Xin Bệ hạ
sai thêm binh tướng, may ra mới bắt nó được.
Ngọc Hoàng ngơ ngác nói:
- Sá ǵ con yêu ấy, tài phép là bao mà phải xin thêm binh tướng?
Na Tra vội vă qú tâu:
- Xin Ngọc Hoàng tha tội, hạ thần mới dám tâu!
Tôn Ngộ Không có thiết bảng thần thông, Cự
Linh thần khiếp hồn bỏ chạy, hạ
thần cũng bị đánh trúng vai nên bại tẩu! Nó
đề cờ bốn chữ Tề
Thiên Đại Thánh, bảo thần
về tâu lại với Ngọc Hoàng phong chức ấy th́
nó mới đầu hàng, bằng không nó đánh tới
Linh Tiêu điện.
Ngọc Hoàng nghe tâu giật ḿnh phán:
- Loài yêu nghiệt, cả gan dám xúc phạm thiên trào! Các
thiên tướng mau xuống bắt nó đem về đây.
Thái Bạch Kim Tinh tâu:
- Yêu hầu háo danh nói bướng, nó không biết
chức nào lớn nhỏ. Nếu sai binh tướng đi
bắt nhọc công, mà chưa chắc đă bắt
được! Xin Ngọc hoàng hạ chỉ chiêu an, phong
chức ấy cho nó, tưởng cũng không tốn ǵ lương
bổng, mà cũng chẳng hại ǵ của thiên
triều. Chẳng qua đó chỉ là một hư danh.
Ngọc Hoàng phán hỏi:
- Sao gọi là hư danh?
Thái Bạch Kim Tinh tâu:
- Thuở nay có chức Tề Thiên
Đại Thánh bao giờ? Nay phong cho
nó là hữu danh vô vị, không có phẩm trật nào, không
có quyền cai trị ai. Như vậy nó sẽ an ḷng,
khỏi c̣n phá phách.
Ngọc Hoàng y tấu truyền viết chiếu, sai Kim Tinh
hạ giới chiêu an lần nữa.
Thái Bạch Kim Tinh phụng chiếu, đằng vân
thẳng xuống núi Hoa Quả, vào động Thủy Liêm,
thấy trước dinh lẫy lừng sát khí, rực ánh
hào quang, yêu tinh vác đao xách búa, vượn khỉ múa
gậy trương cung.
Chúng vừa thấy Thái Bạch đến,
liền xốc tới bao vây, đứa nào, đứa
ấy vẻ mặt hầm hầm dữ tợn.
Thái Bạch Kim Tinh nói:
- Chúng bay mau vào báo với Đại Thánh, có ta là Thiên
sứ, phụng sắc chiêu an, mau ra tiếp chiếu.
Các yêu vào báo, Tôn Ngộ Không nói:
- Vậy th́ tốt lắm! Lần trước Thái
Bạch mời ta lên Thiên đ́nh, tuy phong chức nhỏ,
song cũng giúp ta thuộc đường hiểu lối.
Lần nầy chịu khó đến nữa, chắc
Ngọc Hoàng thuận ư phong ta chức lớn.
Liền truyền quân sắp hàng hai bên rồi bước
ra động chào Thái Bạch và hỏi:
- Xin mời Lăo tinh vào động.
Thái Bạch vào đứng giữa động nói lớn:
- Ngày trước Đại Thánh chê chức nhỏ, bỏ
trốn về đây, nên Ngọc Hoàng sai Lư Thiên vương
và Na Tra xuống vấn tội. Hai người ấy
trở về báo rằng: Đại Thánh dựng cờ đ̣i
phong chức Tề Thiên. Các thiên tướng đều
giận dữ, muốn đem thiên binh xuống bắt Đại
Thánh. Riêng tôi năm lần, mấy lượt, tâu
Ngọc Hoàng xin tha tội cho Đại Thánh, và xin cho Đại
Thánh được lănh chức ấy. Ngọc Hoàng đă
nhận lời, vậy Đại Thánh theo ta về trời
nhận chức.
Tôn Ngộ Không cười lớn nói:
- Lần trước Lăo tinh đă tốn công, lần
nầy nữa giúp nữa, tôi xin đa tạ. Nhưng không
biết trên trời có chức Tề Thiên Đại Thánh chăng?
Thái Bạch Kim Tinh nghe hỏi cười thầm, nói:
- Bởi có, nên tôi mới tâu phong, xin Đại Thánh đừng
nghi kỵ, mau lên lănh chức kẻo Ngọc Hoàng mong
chờ.
Tan Ngộ Không muốn mời thiên sứ dự yến, nhưng
Thái Bạch t́m cách từ chối rồi hai người cùng
đằng vân, bay thẳng đến Thiên -đ́nh .
Đến cửa Nam thiên các thiên tướng đều ṿng
tay nghinh tiếp, không hề ngăn đón như lần trước.
Thái Bạch Kim Tinh đi thẳng vào bệ ngọc qú tâu:
- Hạ thần vâng chỉ đ̣i Bật Mă Ôn về
đến đây, xin Ngọc Hoàng dạy bảo.
Ngọc Hoàng đ̣i Ngộ Không đến trước
bệ phán:
- Nay ta chiều theo ư muốn, phong cho ngươi chức
Tề Thiên Đại Thánh là tột bực rồi.
Vậy từ nay đừng gây chiến mà phạm
tội.
Tôn Ngộ Không nhe răng đắc ư, rồi chỉ
trả lời gọn hai tiếng: Tạ ơn!
Ngọc Hoàng liền truyền Ḷ
Bang và Trương Bang cất một biệt dinh gọi là
Tề Thiên Bàng Thánh gần vườn đào. Trong
dinh chia làm hai pḥng: Ân Linh tự và Ninh Thần tự, có
tiên lại ở thường xuyên để chầu
chực. Tiếp đó Ngọc Hoàng ban cho Tề Thiên hai ve
ngự tửu, mười cái bông vàng, và sai Ngũ Đẩu
Tinh Quân đưa Tề Thiên về tư phủ.
Về đến phủ, Tề Thiên bày tiệc rượu
đăi Ngũ Đẩu Tinh Quân và các tiên.
Tiệc măn, ai về dinh nấy, c̣n
Tề Thiên ở lại hưởng cảnh thanh nhàn
muốn ra vào chẳng ai cấm ngăn.
Hết Hồi 4
Tây Du Kư
Ngô Thừa Ân
Minh Quang posted December 29, 2001
[ Up ] [ Tay Du Ky 1 ] [ Tay Du Ky 2 ] [ Tay Du Ky 3 ] [ Tay Du Ky 4 ] [ Tay Du Ky 5 ] [ Tay Du Ky 6 ] [ Tay Du Ky 7 ] [ Tay Du Ky 8 ] [ Tay Du Ky 9 ]