Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
NHÀ SƯ VƯỚNG LỤY hay là TRUYỆN CON HỒNG NHẠN LƯU LY
THE LONE SWAN Tác giả: TÔ MẠN THÙ (Su Manshu) Bản dịch: BÙI GIÁNG
CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT Một ngày kia nhàn rỗi, tôi lẩn thẩn ra ngoài Xuân Tông Đ́nh ngắm cảnh, chợt thấy trên tường vách có bài thơ ai mới viết lên, nét chữ đen c̣n ướt. Tôi tỉ mỉ đọc xem th́ ra đó là bài “Tổn quan trúc chi từ”.
Nhị phẩm
gia hàm tứ phẩm giai (Bài thơ ngụ ư châm biếm bọn hănh tiến đút lót tiền nong lên chức quan chễm chệ làm tàng) Tôi đang trầm ngâm ngán ngẩm, định bỏ đi nơi khác, chợt thấy một tỳ kheo thiếu niên mang một cái giỏ bước tới, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi. Gương mặt có vẻ u ám đau buồn. Vừa thấy tôi, th́ liền chắp tay đảnh lễ mà rằng: - Kính a sư, nơi này có chốn nào cho tôi tạm trú chăng? Tôi đáp: - Có. Tôi đưa dẫn chú tới khách đường. Tỳ kheo nói: - A Di Đà Phật. Tôi nói: - Đa tạ hậu ư a sư. Tôi mỏi mệt lắm, đúng như sư vừa nói. Tôi từ Hồ Nam tới đây, phát nguyện tham lễ thập phương. Mặc dù tôi ốm yếu mỏi mệt, nhưng mối hận trong ḷng đă tiêu tan, và hơn nữa, cũng quên bẵng, chẳng c̣n nhớ nỗi cay đắng như thế nào. Tối đến, tỳ kheo cùng tôi lên gác ngủ. Tôi xét thấy áo quần vật dụng của chú, đều không có vẻ cũ kỹ lắm, th́ đoán rằng chú ta chỉ mới cạo tóc đi tu thôi. Và chỉ nh́n thoáng qua cũng rơ là trong ḷng chú chất chứa ngàn mối uất hận. Bèn hỏi: - Chú xuất gia bao lâu rồi? Tỳ kheo nghe tôi nói, trầm tư một lúc lâu, rầu rĩ đáp: - Tôi cạo đầu chỉ mới hơn tháng nay. A sư đối đăi với tôi thật nhiều đức độ lễ nghĩa. Ḷng tôi thật cảm kích. Tôi xin cho a sư rơ v́ lẽ chi cho tôi xuất gia - Tôi hận người đời! Từ bé mồ côi cha mẹ, chú tôi tham tiền tham lợi đem tôi bán cho một gia đ́nh giàu có để họ làm con nuôi. Một ngày kia, mưa gió tầm tă, tôi ngồi bên cửa sổ, đọc thi ca đời Đường, chợt thấy nhà láng giềng có một cô con gái. Lúc bấy giờ bên khung cửa thêu thùa. Tôi đưa mắt nh́n cô ấy. Th́ rơ ra là một hồng nhan sắc nước hương trời, quả có là như thiên tiên xuống trần gian giỡn cợt. Ban sơ tôi chẳng dám có ư ḍm dỏ lếu láo ǵ cả. Chợt một ngày nọ, cô gái kia viết cho tôi một tờ thư cũn cỡn, đem dây chỉ hồng cột vào đuôi một con chuồn chuồn tư hon, cho veo bay tà tà qua song cửa tôi. Nó bay chậm răi vào pḥng, uể oải đậu xuống cách tôi ba thước rưỡi bốn ly. Phía bên dưới là một ḍng khe rất mực tiểu khê liên tồn ngăn cách ngôi nhà cô con gái xinh đẹp và nhà tôi. Tôi nắm được tờ thư, thong dong hồi hộp tụng niệm thiết tha, như các vị thầy tu tụng kinh gơ mơ, hầu mong sớm về Niết Bàn Cực Lạc, hoặc trời Đậu Suất, hoặc trời Phạm Hạnh La Treizième, La Quartozième.Ḷng thơ ngây của tôi say lúy túy trong kiều diễm quốc sắc, say sưa bàng hoàng giữa cuộc t́nh tự thiên hương, máu me bột bột như Tề Thiên Đại Thánh ăn trộm được đào tiên điên tào đào túy. Nhân than thở một tiếng mà rằng: - Ta há chăng tu hành đắc quả A nậu đa la tam miệu tam bồ đề từ bao nhiêu kiếp trước, mà kiếp nay sinh b́nh lạc được lọt vào ṿng con mắt xanh tươi mát của giai nhân? Do đó, mộng hồn ước phách thảy thảy hai mặt ba bề, bốn xung quanh đều bị gái láng giềng liên tồn nhiếp dẫn vào ṿng ảo huyễn phiêu nhiên chẳng c̣n biết đâu là trời thái hư, đâu là đất tịch mịch,mây phiêu hốt trăng hoang liêu, nguyệt nguyên tiêu, tuyết trùng dương, mưa sóc vọng…
Hỡi ôi linh
hồn đăng khí vân tiêu Kính thưa đại sư! Nói ra th́ nghe chướng thật, nhưng làm sao có thể chẳng nói ra. Cầm tờ thư bé bỏng trong tay, tại hạ bỗng nhiên tưởng ḿnh là tuyệt trù hào kiệt cái thế anh hùng hiên ngang hiệp sĩ lăng tằng sư tử hống động vũ lâm xuân. Từ đó về su, sớm hôm liên miên lại bên song cửa, dở chiều tựa án, dở chiều thiu thiu, nhưng mà làn nhăn quan th́ liên miên phóng xạ phát tiết anh hoa rangoài sang mù sương láng giềng trắng nuột.Rồi từ đó nương tử nọ năo nùng kia c̣n ban cấp cho tại hạ những họa thêu ngọc gấm, những bút mực giấy nghiên. Tôi biết gia đ́nh nàng nghèolắm và ông cha của nàng già rồi th́ tôi bèn đem vàng bạc hậu báo ân đức hồng huệ của hồng nhan. Mấy lần như thế.Nhưng thử hỏi; tôi đào đâu ra vàng bạc mà hậu báo như thế mấy lần? Tất nhiên đó là của ăn cắp vậy. Hỡi ôi, đại sư hăy nguyên lượng cho giùm. Một kẻ luống tuổi hoặc già nua, hoặc một trung niên thi sỹ th́ chẳng bao giờ nên ăn cắp sỗ sàng, nhưng tôi chỉ là một thằng bé thơ ngây sống toàn nhiên trong mộng cảnh. Th́ sự thị phi thiện ác của nhân hoàn há đâu có thể ước thúc được tôi? Một ngày nọ cô gái tặng tôi một chiếc túi gấm tự tay nàng thêu trong đựng một hộp bút mực nơn nà.Cầm hộp bút mà tôi mơ tưởng tới những vỏ ṣ, vỏ hến suốt mười phương quốc độ bờ bến bên hải ngạn phiêu du: - “Em đi bên ấy chân tṛn khép. Hai ống mơ hồ mỏi một hang…” Hỡi ôi cái túi gấm ǵ mà đèo bong lẽo đẽo đa mang đ́u hiu cỏ tơ vàng hoe ra như thế bao phủ những hố những hang những hầm sâu rộng động biếc rất mực từ bi bồ liễu ra đời? Yên tử cốc? Thu hải đường? Môi chước tuyết? Dă hoa sương? Nữu phường noăn? Thủy sơ ba? San san bộ? Tŕ tŕ lai? Niết tróc thủ?Kiết cư ước? Củng mộc lan? An diện huệ? Đà diên cúc? Ức dương tỏa? Phanh âm mao? Tấu hạp liệm? Chấn phấn liễu? Thiền vu nguyệt? Thanh cấm băng? Quận năo khí? Tróc ảnh phù đồ? Đào ắc điệu na? Đa tàm hậu tứ? Bồi liễm yên lung? Tịch khai sa thạch? Niệm tuyến nân hương? Môn từng soạn quế? Tiệp báo vân mồng? Ban thiên đạo hạnh? Bá chủng thập phương? Thương hải lam điền? Thiền duyên lục điệp…??? làm sao? Làm sao kể xiết đó là cái chi? Chỉ biết rằng một phen đón tặng vật, th́ chợt nghĩ rằng sẽ không c̣n đào đâu ra bạc vàng đá quư để đền đáp ân huệ của tiên cô. Không c̣n cơ duyên xảo hợp để ăn cắp ăn trộm được nữa. Tôi bèn mở môi hỏi mượn tiền của một người tỳ tử ở trong nhà. Tôi chẳng ngờ đâu rằng tỳ tử nọ chấp thuận cho mượn tiền, nhưng âm thầm đem sự vụ nọ ra mà nói với nghĩa phụ tôi. Sáng ngày hôm sau, nghĩa phụ tôi gọi tôi tới, nghiêm giọng trách mắng: - Ta vốn xưa nay yêu quư mày. Ngờ đâu mày là đứa bé con hư thân mất nết, hành động đảo tứ điên tam phóng đăng h́nh hài nhà ma rất mực ra như thế. Nhà ta đây không thể nào chứa chấp cái loại hư hỏng đốn mạt như mày. Mày hăy sớm liệu cút đi xa, để lăo phu khỏi tóm lấy thân thể mày mà bóp giập mảnh xương vai trong ḿnh mẩy xương xẩu của cái thằng người ngợm luộm thuộm đích thị là mày. Nếu lăo phu không sớm đối phó theo thể thái quyết liệt như thế, chịu ẩn nhẫn dung thứ cho mày ở tại đây, rồi ra nay mày mê con này, mày đem tiền của cho nó, mai kia mày mê con nọ, rồi cuối cùng mày lớn lên, mày sẽ quen thói si mê, trong khi gia sản của tao tàn lụi hết, th́ mày chỉ c̣n có một cánh là nhảy chồm tới nắm lấy h́nh hài lăo phu mà đem bán sấp bán ngửa cho mọi kẻ lưu manh nào lăo phu đâu có biết họ biết tên? Rơ thật là:
Ngươi đâu
tá? Quê nhà chưa tỏ Phải. Không biệt mà ly. Ly khai từ giữa tâm dạ ruột rà. Ly khai từ thuở ban sơ ta lưu tâm chiếu cố. Giữa mày và tao từ nay thế là dứt tuyệt ân nghĩa b́nh sinh. Mày đau ḷng, tao biết. Nhưng tao há chẳng c̣n năo dạ gấp bội điệp song trùng mày đó chăng nhe? Kể ra, tao cũng chẳng oán hận chi mày. Dù sao mày kể ra cũng c̣n nhỏ tuổi mà cằn nhằn gây gổ măi với mày. Nhưng mà sự t́nh éo le đă eo óc xảy ra oái oăm đến thế, đôi ta đành ân đoạn nghĩa tuyệt mà thôi. Mày đi đường mày, Tao đi đường tao. T́nh nghĩa đôi ta đến thế nào? Đă ra như thế lối vào chông gai. Chỉ xin Thượng Đế an bài. Cho chân mày bước dặm dài riêng thôi… Dù sao, trước khi để mày ra đi, ḷng tao cũng có âm thần quyến luyến. Thôi để tao tặng mày một bài thơ tiễn chân b́nh sinh ly biệt. Thơ rằng:
‘Tiếc thay
chút nghĩa cũ càng. Ông cụ hổn hển ngậm ngùi nói xong như tạc h́nh một bồ tát ẩn hiện mô dạng ở bên miền lập ngôn tịch hạp thái thậm hoang liêu. Tôi đờ đẫn tê dại lắng nghe, nửa hiểu, nửa không. Duy có cảm tưởng dị thường rằng ḿnh đă vô duyên đánh rơi mất một cơ hội phi phàm trong b́nh sinh miên bạc. Bất th́nh ĺnh, tôi giác ngộ: Ông cụ già nọ mang một linh hồn nào từ lịch kiếp lang thang vô sở ṭng lai diệc vô sở khứ… và đă nén ḷng ḿnh trong một thứ liên tồn hạ học lập ngôn. Ông cụ c̣n viết một lá thư bảo tôi đem về giao cho người thúc phụ của tôi… Nghĩa phụ thảo nhứt hàm, chúc dư khiệt quy, chí ngô thúc phụ. Dư thụ hàm nhập pḥng, nữ do ỷ song nghênh dư hàm tiếu… Tôi nhận lấy tờ thư quay về pḥng, cô gái láng giềng c̣n tựa cửa đón tôi, ngậm cười ôi một cách…!!! Tôi thẳng thắn đem sự vụ đầu đuôi ra nói cho cô bé biết: - Hôm nay bị nghĩa phụ đuổi đi. Chẳng biết ngày sau c̣n có dịp nào cùng cô nương gặp gỡ tại chốn nào chăng? Cô gái nghe tôi nói thế, th́ có vẻ không vui, ủ rủ đưa một ngón tay uể oải, ngập ngừng mà rằng: - Đêm nay trời không có trăng. Anh chờ tôi mười một giờ khuya, th́ chèo ghe nan ra chờ em ở phía sau nhà hẻo lánh nhé. Anh sẽ cắm sào đợi em ở chốn tịch mịch đó. sớm chầy ǵ em cũng sẽ len lỏi lách lau ra hội diện. Anh chịu như vậy chăng? Được chăng? Tôi vội vă líu lưỡi đáp: - Được. Được. Chịu lắm. Nhận được lời phân phô của hồng nhan hương phấn ra như thế, cơi ḷng tôi thấy thơm ngát như cờ reo chiêng trống dậy tưng bừng. Cảm thấy như được hồng ân từ thiên thượng chan rưới xuống h́nh hài. Bèn nô nức lui vào pḥng ôn tồn gẫm lại cái lời kia của nương tử như hân hoan nhậu nhẹt một yến tiệc siêu phàm. Thúc phụ cất vấn mà rằng: - Mày hăy nói cho tao rơ, mày lấy tiền tiêu vào việc chi? Tiêu pha vào vụ chi? Đánh cờ bạc hả? Rủ rê bọn vô lại chơi bời hả? Đàng điếm phiêu bồng hả? Tôi chỉ biết cúi đầu cung kính làm thinh nín im thin thít.V́ sợ nói sự thật ra, ắt là tiêu ma thanh danh của láng giềng tiên nga thiên nữ. Th́ sao có thể được cho đành? Với cái cuộc rụng rơi tàn xiêu ngơa giăi kia? (Dư tuy cung mặc, bất cảm đáp nhứt từ; khủng trực ngôn chi, tắc lân nữ tiên nga thanh danh ngơa giải , thị hà khả giả?-The only thing I could do was to maintain a respectful silence. I did not dare to answer one word, fearing that if I told the truth, the girl’s reputation would be ruied and shattered like clay tiles). Một chặp sau, thúc phụ lại hỏi tiếp: - Nào, nào! Nói cho cùng mày cùng đứa nào rủ rê cờ bạc lêu lổng chơi bời ra như thế? Tôi vẫn ngồi nín im thin thít, như thế càng khiến thúc phụ nổi dóa thêm. Ông cầm cái ống điếu giơ ra đập tơi bời xuống trên vai tôi từng cơn tua tủa. Tôi cắn răng chịu đau đớn, không dám rục rịch, mà cũng chẳng dám khóc lóc một giọt nước mắt bé bỏng nào. Chờ tới lúc nhá nhem thao láo, cầm ḷng chẳng được, tôi len lỏi men xuống bờ sông tháo chiếc ghe chài cá của nhà láng giềng. Vai tôi đau ê ẩm nhức nhối không thể tả. Quờ quạng chèo đi, hai tay h́ hục, mà môi miệng th́ liên tồn tụng niệm mà rằng: - Đêm nay không cố gắng cùng cực để giáp mặt giai nhân, th́ lỡ làng lời ước nguyện. Kể chi đau đớn thịt da? Kể chi xót xa xương cốt? Hai vai rời rạc đă đến nỗi nào? Cho dầu toàn thể h́nh hài có tan ră ra nhà ma chăng nữa, há dễ mà lui? Há đâu mà dừng cuộc? Há chẳng hồ dễ mà bỏ cơn? Mà chấm dứt ân t́nh chiến trận đêm nay? Thế là tôi dồn tụ hết b́nh sinh miên bạc lại để tŕ chèo chống ghe nan trong một phen liên tồn rục rịch rất mực thong dong cơi ḷng hơ hớ. Tới lúc chạm vào miền mép căn nhà bí ẩn của giai nhân hồng môn le lói, th́ chuông đồng hồ đổ tám giờ rưỡi. Ḷng tôi thư thái, cờ reo trống giục liên hồi, quên bẵng hết đau đớn gân xương và máu me da thịt. Tôi đặt mái chèo nơi một mép ŕa căn nhà lá cỏ của giai nhân. Chờ đợi rất lâu. chằng thấy bóng hồng th́ lo âu éo le khôn tả. Chợt trời nổi một trận mưa như trút. Tôi bèn chèo ghe nan tới dưới lục ba tiêu, nơi một góc tường để ẩn núp (úp nẩng an cần). Chống chỏi gió mưa, đêm dài chờ đợi. cho tới canh tư, vẫn mang mang bặt tăm, chẳng thấy một bóng ma nào thấp thoáng, đừng nói chi là h́nh ảnh yểu điệu tiên nga! Tôi trong ḷng biết rơ là sự vụ có nham nhở ǵ trở ngại biến cố lôi thôi. Ḷng đau xót khôn cùng, tôi co gị nhảy ṭm xuống nước lạnh. Chẳng c̣n biết trời tṛn hay đất méo, sơn hà đảo tứ hoặc điên tam! Bao nhiêu trận khờ thương dại nhớ, cuồng mộng si mơ, của thanh xuân sàm diên dục trích thảy thảy cùng chan ḥa trong một sát na giá buốt mà tiêu tán theongọn nước xuôi ḍng. Hỡi ôi ! Ôi hỡi! Hỡi ôi ôi! “ Tôi c̣n ǵ nữa là tôi! Thuyền quyên nàng vẫn là người thuyền quyên”. I lost all sense of my surroundings and knew nothing until I gradually regained consciousness. Tôi mất trụi hết mọi thức giác về sự vật bốn bề ba ngơ bảy ngơ xung quanh, chẳng c̣n biết ǵ ǵ nữa cả mô mô tê tê coi tề chi ráo ráo! Cho tới lúc dần dà tiềm tiệm hồi tỉnh lại hỡi ôi! Nh́n bốn phía, chỉ thấy phên trúc, vách rạ, nhà tranh. Té ra là nằm giữa một gian nhà cỏ một ngư ông. Một ông một bà già nua, ngồi bên tôi ân cần đăm đăm nh́n ngó, vốn đưa tay sở ngực phổi tôi mấy phen. Tôi đột nhiên cất tiếng hỏi: - Có phải ông bà đă ra tay cứu vớt sinh mệnh của cháu đó chăng? Nhiên dư thành vô diện mục cánh sinh nhân thế! I really feel too ashamed of my self to return to the world of living! Quả thật cháu xấu hổ quá , không c̣n mặt mũi mắt môi nào mà sống nữa ở nhân gian! Bà lăo mà rằng: - Tội quá! Tội quá! Cháu bé ôi! Cháu đừng nói chi nhiều. Nằm im tĩnh dưỡng! Trời và Phật và Như Lai Bồ Tát Linh Mục Thượng Thừa sẽ cộng tác che chở cho cháu đặng b́nh an tai qua nạn khỏi. Nghe giọng bà lăo ôn tồn thâm hậu th́ bỗng nhiên tôi vùng sa nước mắt, và đem hết sự t́nh ra kể lại một phen. Bà lăo lắc đầu tóc bạc phơ mấy bận, than dài một tiếng mà rằng: - Thiên hạ phụ tâm nhân nhi, tỉ tỉ nhiên nhiên dă. Khánh kim hậu tu tri tự trọng. (Thiên hạ thiếu chi kẻ phụ ḷng, như đó rứa mà thôi! Cháu từ rày về sau hăy nên liệu mà giữ ḿnh, coi trọng cái thân thể). Ông lăo nói tiếp: - Chịu khó cho ru! gắng ẩn nhẫn chăng chớ! Cháu nay đă nếm qua cái mùi tục lụy lạc bước một lần, bể khổ vô biên, hồi đầu thị ngạn. Chợt một phen tỉnh ngộ, quay đầu, th́ cập bờ Như Lai bỉ ngạn vậy. Tốt thay! Lành thay! Phúc đức thay! Tôi cầm nước mắt tại đầy đủ hai hàng, quỳ xuống bái tạ ông bà, rồi cáo biệt. Chẳng biết hướng gót chân tới đâu. Đâu chốn đâu nơi, đâu trời đâu đất, đâu lật đật đâu thong dong. Cơi ḷng đầy bi thương, thống hận, tôi dấn gót chân vào trong núi Nhạc Lộc, cạo trọc đầu làm một tỳ kheo. Rồi đem chôn hết bao kỷ vật phấn mốc hương thừa (vốn hằng đeo giắt ở bên hông) đem chôn hết vào sâu trong thớ đất sét ở bên sơn thụ lâm tuyền tại chốn Phi Lai Chung mù sương man mác. Rồi sau đó tôi theo chân một bọn người lái buôn mà tới chốn non nước này. Ngày nay, đứng trước trời đất mang mang, vũ trụ hắt hiu, càn khôn hiu hắt há chăng chẳng nhẽ nhận ra sao gọi là t́nh? Sao gọi là hận? (Kim tự mang mang vũ trụ, hựu ô đổ sở vị t́nh, sở vị hận da?) Diện tiền hiu hắt mù sương? Biết đâu địa ngục thiên đường là đâu? Liên tồn miệng mọc cḥm râu. Đầu tôi tóc bạc khê đầu in rêu? Nghe chuyện Tương Tăng kể xong, th́ ḷng tôi bồi hồi nhớ lại sự cũ của ḿnh, lồng lộn tung hoành hàng hai ở trước con mắt. Kỷ niệm dâng trào ở bốn phía rập ŕnh dâu biển giáp công. Tôi không c̣n làm sao ngủ được nữa. Y hy văn từ mẫu trách dư chi thanh, thần vi tủngnhiên nhi động… Bỗng nhiên nghe vẳng dậy giọng từ mẫu trách mắng ḿnh, thần hồn tôi hốt nhiên tê giá. Hốt hoảng bồi hồi. Nước mắt trào ra suốt năm canh thiêm thiếp ri rỉ liên tồn mờ hoen hương sắc cố hương… Sáng hôm sau, tôi mệt mỏi rụi cả máu me, không dậy được. Tương Tăng sớm hôm lo thang thuốc, cơm cháo cho tôi. Nửa đêm thao thức, nh́n Tương Tăng lọ mọ cặm cụi, ḷng tôi bật chợt cảm thương dữ dội quá, tôi âm ỷ khóc một ḿnh. Từ đó về sau, hai đứa tôi trở thành hoạn nạn chi giao. Rồi sau đó Tương Tăng cũng rơ hết những mối đau ngầm vui gượng của tôi. Chúng tôi quyến luyến nhau, không rời nhau được nữa. Tôi đau trận đó tới hai mươi hôm mới b́nh phục, chống gậy bước ra cửa ḍm cảnh vật xa xa. Bầu trời sắc nước long lanh thăm thẳm. Tiếng chuông ngân dài. Phong cảnh như gột rửa trăm năo ngàn phiền ra khỏi xương máu ri rỉ của con người ta. Tôi lẩm nhẩm thơ Virgil… - “In fretadum fluvii current, dum montibus umbrae… Lustrabunt convexa…polus dum sidera kascet… While the rivers shall run to ocean, while the shadows shall move in the mountain valleys, while the sky shall feed the stars, always shall thy happiness, and the felicity, and the rapture, and thy name, and thy glory abide…
Khi trường
giang c̣n dọc xuôi về tỳ hải
CHƯƠNG HAI MƯƠI HAI Od ekeinos ego. Phônê gar oro, to phat dzomenôn… (Chẳng cần chi kiếm ta nhiều. Ta ngồi đây ngóng tiêu điều hai tai) HOMER Chợt một ngày kia, vị giám viện tới bên tôi bảo: - Mai là ngày Trung Nguyên tiết, tại thành nội, gia đ́nh họ Mạch có tế lễ, vị thủ ṭa đă phái lăo nạp ứng phó cuộc kia. Ngài cũng có hỏi “trong số trụ tăng, ai là kẻ khả dĩ chọn làm đồng bạn”. Th́ lăo nạp đáp rằng chính đại sư là người thích hợp nhất. Thủ ṭa rất lấy làm mừng rỡ mà rằng: “Sư trầm tĩnh quả ngôn, tác trang sơn môn phong phạm, năng khởi thập phương tông ngưỡng”.Hơn nữa, gia đ́nh họ Mạch vốn là người ở Lĩnh Nam, th́ đại sư cùng đi với lăo nạp là phải lắm, tiện lợi lắm lắm. Hơn bất cứ kẻ nào khác. V́ vậy nên lăo nạp chẳng thể nào chẳng đặng tá trọng ư đại sư… Tôi bèn đáp mà rằng: - Từ ngày tôi xuất gia tới giờ, vốn chẳng có dịp quen với công cuộc thể lệ đó. Ngoài việc thằp hương niệm tụng tâm kinh đại bi ra, th́ tôi chẳng c̣n khả năng ǵ nữa cả. E rằng sẽ không ứng phó được chu đáo niềm kỳ vọng của đại sư? Vị giám viện đáp mà rằng; - Pháp quy cúng dường, chừng đó đă đủ rồi. Lại có thêm ba người phụng thị, rất mực thông thạo sự việc. Tiểu sư phụ chỉ cần giúp chúng tôi đốt nhang, gơ chuông mơ, thắp đèn lai rai là đủ. Rất mong tiểu sư phụ đừng từ nan, chịu khó giúp cho một chút để thêm phần xán lạn cho cuộc này. Nghe vị giám viện phân trần rơ ra như thế, tôi bàn nhận lời. Vị giám viện hân hoan cáo biệt. Tôi bảo Tương Tăng rằng: - Những sự vụ luộm thuộm kia chẳng ích ǵ cho chính giáo cả. Trái lại chỉ làm cho thiên hạ nh́n chúng ta cáng nham nhở thêm mà thôi. Những cuộc ứng phó lai rai thế nọ, ngày xưa vốn chẳng hề có nghe. Xưa kia, thuở Bạch Khởi làm tướng nhà Tần, ông ta đă hăm giết bốn mươi vạn sĩ tốt đầu hàng tại Trường B́nh. Đến thời Lương Vũ Đế nhà sư Chí Công đại hiền đức, nêu ra sự vụ bi thảm kia, cốt để cảnh giác những kẻ khát máu khao me, và đưa ra những phương sách ôn tồn chế độ. Vũ Đế bèn chiêu tập thiên hạ san trường giang đại hải, suốt bảy ngày bảy đêm liên tồn cỏ tơ nối tiếp. Lúc bấy giờ những cao tăng danh tiếng, cùng đồng thời đề huề nghe lời yêu thỉnh mà đề huề phó ước nhi lai. “Đề huề lưng túi gió trăng. Sau lưng theo một vài thằng lai rai. Họ ǵ như thể bẻ bai? Trung niên thi sỹ ấy ai đó là?... Cầm bằng cũng thể mà ra? Theo chân Bồ tát mặn mà Như Lai…” All the famous monks answered his invitation at one time.The accepting of invitations commenced from that time… Ứng phó chi pháp tự tử thỉ… phép tắc ứng phó, khởi đầu từ đó mà ra vậy. Tôi từng có đọc trong kinh điển,thấy kư chú thuở xưa rằng Đức Phật tại thế, vi pháp thi sinh, dùng pháp mà giáo hóa tứ sinh, nhân gian thiên thượng không có ǵ mà Ngài chẳng đem ra áp dụng điều đ́nh mà thành thục tự như. Chư đệ tử th́ đề huề phân hóa thập phương, khôi hoằng đạo giáo, kịp đến khi Phật diệt độ về sau, ông A Nan cùng chư vị Bồ Tát kết tập tam tàng, lưu thông từ bảo. Cho đến thời Hán Minh Đế, Phật pháp mới nhập chấn đản. Từ đời Đường Tống về sau, th́ dần dà rời ră, tiệm nhập kiêu ly. Tiền bạc liên tồn được sử dụng làm miếng ăn thức mặc , và Phật giáo trở thành một món đồ có thể đem bán mua. Hỡi ôi! Kỳ dị thay ôi hỡi! Ta phù! Dị tai! Tự kư vị độ, yên năng độ nhân? Tỷ như hạ tĩnh cứu nhân, nhị câu hăm nịch. (Tự ḿnh mà c̣n chưa độ được, há đâu có thể độ người? Cũng tỷ như lao xuống giếng cứu người, rốt cuộc cả hai cùng chết đuối-Alas, how were these who had not found the Path themselves able to show others the Path! For instance, it is like going down into a well to rescue another and both drown). Huống nữa, ban bố cho, ấy là: dự với cùng, mà không có tùm lum cướp giật. May tôi đem Phật pháp ban dự cho người, nếu người đem tiền của ban dự lại cho tôi, th́ ấy gọi là buôn đi bán lại, há đâu c̣n cái nghĩa “ ban cho mà chẳng thu về?” Huống nữa, thật ra lại chẳng hề có cho đáng gọi là “dĩ Pháp dự nhân” chút tẻo teo nào cả. Mà chỉ lai rai lếu láo mồi mép kinh kệ mấy mời, để thu hồi tài lợi. Cho dẫu thật có chút công kiến thành chăng nữa, cũng chẳng đủ đền bồi cái lỗi tham lam cầu lợi. C̣n như tương sự cẩu thả nham nhở, chỉ mong ngóng bo bo kiếm chác, th́ ấy là cướp bóc tài vật của thí chủ. Vậy th́ món nợ tinh thần và vật chất đối với các thí chủ, chúng ta làm sao trả được!... Tội lỗi kia làm sao gột rửa được…! Tương tăng mà rằng: - Lời sư thật là thâm sâu chí lư, không bắt bẻ vào đâu được. Tôi không hiểu v́ sao Chí Công lại đặt ra phép tắc sám hối, khiến cho cái tệ hại càng tệ hại thêm, v́ xui người ta tưởng rằng tội lỗi có thể gột sạch bằng những lời vớ vẩn ăn năn… Tôi đáp: - Chí công vốn là Bồ tát hóa thân, vốn có thể đem lời vàng mà làm cho xinh vật thể. Trái lại các nhà tu hành đời Đường bo bo thọ tŕ tụng niệm Phạn kinh, thật là chẳng chút chi ty hào bổ ích cả. Ngày nay c̣n dùng được sự tích ǵ đâu đối với bọn phàm tăng lố nhố? Vân Thê xiển dương sám pháp, dây dưa tới ngày nay, chỉ tổ làm tai hại cho kẻ chân tu chính dưỡng, lưu độc sa môn, cái họa thật là cùng cực kịch liệt. C̣n như môn phái Thiền tông vốn chẳng có sám pháp, nhưng ngày nay lại cũng đua đ̣i bắt chước giở tṛ, há đó chẳng là một điều cảnh giới lớn đó chăng? Nhưng anh và tôi đều là những kẻ chính tín chân nguyện, đă quy y Phật, là chỉ cốt xiển dương quảng thiết tứ đế và bát chính đạo mà thôi. Há đâu có thứ nêu ra cùng với những tṛ nham nhở kia ru? Tương Tăng nói: - Tốt thay! Phải thay! Mă Minh Bồ tát bảo: “Chư Bồ tát xá vọng nhất thiết hiển chân thực; chư phàm phu phúc chân nhất thiết hiển hư vọng… (Chư Bồ tát gột bỏ hư, vọng, nhất thiết hiển lộ chân thực; trái lại bọn phàm phu làm điên đảo cái chân thực, và nhất thiết hiển hư vọng).
CHƯƠNG HAI MƯƠI BA Ngày hôm sau, tôi theo chân vị giám viện tới nhà họ Mạch. Nhưng tôi chưa hỏi rơ tên ông họ Mạch kia là ǵ và ông ta từ đâu lại. Chỉ biết rằng ông ấy là một vị tể quan mà thôi. Tối đến , pháp sư khai trường. Đó là lần đầu tiên tôi kinh nghiệm cuộc tế đàn như thế. Lúc bấy giờ đàn ông đàn bà đông đúc xúm xít sát vai nhau ở bốn phía xem lễ. Giám viện lim dim khép hai hàng lông nheo thấp xuống, liên tồn chắp tay, cất cao giọng niệm sang sảng lời “ chân ngôn” trong kinh điển, tới câu-“Tưởng cốt nhục dĩ phân ly, đổ âm dung nhu hà tại?” (Tưởng tới kẻ thân yêu đă chia ĺa, nh́n ngó đâu cho thấy lại âm dong?) thanh âm thật là ảm đạm. Kịp tới câu- “Ô hô! Đổ quyên kiến lạc đào hoa nguyệt, huyết nhiễm chi đầu hận chính trường”;(Hỡi ôi! Con chim đỗ quyên đau ḷng kêu thảm thiết hoa đào rơi trăng rụng , máu me ướt nhiễm đầu cành,mối hận miên man dằng dặc)-Kịp tới câu: - “Tích nhựt phong lưu đô bất kiến, lục dương vân thảo độc lâu hàn” (Vẻ phong lưu ngày xưa chẳng hề c̣n thấy chút ǵ cả, mà chỉ c̣n liễu xanh, cỏ thơm và lầu trơ lạnh)-Lại đến câu: “ Tướng quân chiến mă kim hà tại ? dă thảo nhàn hoa măn địa sầu!” Đâu là chiến mă tướng quân? Cỏ hoa hoang dại sầu lan đất dày…) - “Tis d’esth’ o khôros; tou théôn momidzetai? Athiktos oud’oikêtos. Ai gar émp hoboi théai sph’ékhoussi, Gês te kai Skotou korai…” Bỗng dưng mà cái giọng vàng hiu hắt của nương tử con vị mục sư Robert nọ chợt len lỏi về nơi mọi kỷ niệm ḷa x̣a thuở xưa nàng ngâm thơ Hy Lạp: - “Đất nào như thế hỡi người? Hiến cho thần thánh nào vui hay buồn? - Đất này bất khả xâm lăng. Con người không thể về ăn ở đời. Cư lưu hồ dễ được chơi? Riêng là địa hạt của chơi vơi thần. Uy linh khủng khiếp vô ngần. Ấy con của Đất và thần U Âm…” Hỡi ôi! Nương tử tươi xinh ngâm thơ Hy Lạp và giám viện già nua đọc kinh tế điện vong hồn… Gẫm ra cho kỹ th́ đôi bên cũng buồn rầu ủ rũ như nhau. Niềm riêng tại hạ u sầu. Gẫm câu kỳ ngộ ban đầu đă xa. Cô nương kư ức đậm đà. Tiểu tăng sầu dựng căn nhà nhớ nhung… Hỡi ôi! Đang khi tôi triền miên âm thầm mông lung tư lự ra như thế giữa cảnh trạng trang nghiêm im lặng như tờ bốn phía ba xung quanh, th́ hốt nhiên nghe thấy trong đám người ngồi xúm xít tựa lưng tường vách trước mặt có nảy ra một âm thanh ri rỉ yểu điệu mà rằng: - Quả thật đúng là người ấy đó, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa! Gẫm lại cái thuở bé bỏng thơ dại nô đùa với nhau tưởng như cách biệt hai cơi! Ôi bao xiết, thê nhiên vô ngần ra như thế! Một lát sau, lại nghe giọng một người đàn ông nói tiếp mà rằng: - Tội thay! Thương thay! Quả thật Tam Lang nhất định đi rồi! Tôi giật ḿnh đánh thót một cái! Kẻ nào vừa nói tên tôi ra như thế? Lúc bấy giờ thần hồn tôi hoảng nhiên biến động, tôi chẳng dám đưa mắt nh́n thẳng coi thử là ai. Lại nghe âm thanh nữ lang ri rỉ mà rằng: - Trông anh ấy dường như vừa mới khỏi một trận đau ốm nặng! Em biết rơ rằng Tam Lang vốn xưa kia có một tâm sự ẩn mật không nói được ra lời! Tôi lim dim con mắt, lặng lẽ suy đoán cái giọng nói kia xem đó là ai mà thanh âm uyển chuyển tṛn xoe ra như thế. Đó là em Hoàng? Em Lục? Em Xích Bích? Em Thanh Nga? Em Cấm Nguyệt? Em Thiền Vu ? Hay là em Thâm U Chi Xứ? Dư mặc sát kỳ thanh âm cửa chí, thỉ đại ngộ kỳ tức Mạch gia huynh muội, vi ngộ lân lư, hựu vi tổng giác đồng song… Tôi suy gẫm về cái thanh âm kia lâu lắm, sau đó mới sực rơ rằng ấy chính là hai anh em nhà họ Mạch, vốn xưa kia là bạn láng giềng của tôi (ngày tôi ở nhà nghĩa phụ) hai anh em nhà họ Mạch cũng là bạn học ngày c̣n bé c̣n bỏng của tôi vậy. Bé ôi! Ôi bé! Bé ôi ôi! Cũng thể mà ra thể lệ rồi. Cung bậc trầm luân thu Xích Bích. Linh hồn Tào Tháo mím hai môi ! Bé ôi! Mạch thị ra đời. Mịch thiên nhiên bạc mạt đời kiếp than. Ta về giũ áo quan san. Mùi hương đất trích cung đàn nhật tâu. - Look! I am living. On what? Neither Childhood nor future are growing less… Super- numerous existence wells up in my heart… - Hăy nh́n xem! Ta đang là sống đó. Hà tong xuất? Hà tong do? Hà to ḍng? Ṭng đâu thế? Tế nị từ? Từ nị tề? Bởi v́ đâu mà ba bề sống thế bốn cho v́? B́ cốt một Bột phát ma? Ta thập dạng? tàng ẩn mô? Tô tỷ sam? Tàm thơ ấu? Tẩu hỏa nhập ma là? Cũng cùng không cũng cũng? Há hao ṃn ḥn hột rộng ra ru? Hằng sa số hằng sinh b́nh tồn hoạt? - Nảy tuông dồn trong tim máu tôi dâng…
Chẩm ma na
cá cung tong. I had pondered over these voices for a long time before I made the great discovery that these were the Mei brother and sister, who had been my village neighbors. We were also schoolmates during our tender years.By count, we had been apart for five years…
Té ra lân
lư ra vào Gẫm ra ly biệt đă năm năm, tưởng tới phụ thân của anh em bạn cũ nay làm quan bổ nhiệm tại chốn này, quay đầu ngóng vọng bụi đường mù sương thuở trước, càng thêm ngậm ngùi lồng lộn lai láng lưu ly lất lây một cách! Ức dư ky Hương Giang thời… Nhớ lại thân ḿnh thuở trú ngụ nơi Thừa Thiên Hương Giang đất khách, dư Mạch thị huynh muội kết lân ư Măi Hoa Nhai (cùng anh em nhà họ Mạch kết bạn láng giềng tại Mai Hoa Nhai-Đường phố bán hoa) phụ thân hai bạn vốn là người đôn hậu tính t́nh (không hề có chi mô giống như cái ṇi tầm phào thi sỹ) ư cực khả thân, đối xứ với tôi rất mực chân t́nh chính ái, nay bỗng dưng không hẹn mà gặp gỡ tại chốn man mác cơi miền này, thật là quả thật do tiền duyên túc ái… tái úc vân yên viên bô vô hạn vạn niệm viêm lương vương thịnh vinh thông cầu vồng bảy sắc…bắc nam xuôi ngược triền phược một niềm [1]… Th́ mai đây, tôi ắt hẳn có thể nhân đó mà hỏi thăm ḍ ra tin tức cố hương cựu sự. Th́ như thế cũng đủ an ủi một phần nào cái thân thể phiêu linh của một t́nh tự bồ tát vướng tục lụy hơi nhiều. Há chẳng chăng ru? Dư kim hậu hoặc năng tạ thử nhứt tấn cựu hương chi sự, tư diệc túc dĩ sảo ủy phiêu linh phủ da? (– Perhaps later I could use this opportunity to ask news about my old home village. This would be sufficient to comfort a lone derelict like me). Tôi trong ḷng như thế th́ hân hoan trấn định như thường. Tới lúc rạng đông phơ phất th́ pháp sư tế điện đă xong xuôi mọi mọi. A servant boy came before me and bowed, saying: - “My master has ordered me to request Your Holiness to come to the study for rice”. Một chú bé tỳ bộc tới trước mặt tôi, chắp tay xá một cái mà rằng: - Chủ nhân ra lệnh cho tiểu tử. Kính mời đại sư rời gót sang thư trai dùng cơm”. I followed him immediately. Tức th́ tôi theo gót chú bé đi ngay (đay nghi rất mực rạo rực mà rằng). Thử thời đồng lai chư tăng,hàm hăi dị, dĩ bỉ bối vị thường tri dư thân thế; bỉ ư vị dư nhứt nhân kiến chiêu, tức hữu thù vinh cực sủng… Lúc bấy giờ chư tăng vốn cùng đồng đi trong cuộc lễ, thảy thảy đều lấy làm kinh hăi kỳ dị, ấy bởi v́ họ vốn không rơ thân thế quá khứ tôi, thấy tôi bỗng nhiên được mời đi ăn cơm như thế, th́ trong ư họ tưởng rằng đó là một vinh dự đặc biệt của kẻ được chuộng đăi tài năng. Nhưng chưtăng kia mặc dù vào cửa Phật, mà tâm hồn t́nh tự th́ lại rạo rực xu hướng hết về phía vinh hạnh phồn hoa! Thế mới nên ra như thế vậy! (All the other monks who had come with me were starled by this statement because they did not know my past. They must have thought to them-selves that is was a marked honor and great favour for me to be invited alone in this fashion. Althought these men were in monkhood, their natures were still eager for mundane glory. That is why they acted thus [2]…) Lúc tôi bước vào trai pḥng, thấy cơm nước dọn ra thật là lai láng ngon lành ngành ngọn yến diện. Có đủ đầy nào là rau cải rải rác tṛn xoe, những là cá ướp dấm chua hom hem ri rỉ, nào là thịt riêm ngũ hương, quế hoa lật tử, hồng lăng ngẫu phấn, ngấn phẩu béo ngùi, ngậm ngùi hột giỏ giẻ, tam bạch tây qua, Long Tĩnh Hổ Bào trà, ba la mật kim cương mường tượng, mượn cớ mớ thượng tương hồng tự thối; tối ngọt thậm ngon thon thon măng búp, múp băng ngà, tuyết ngọc long lanh xanh um chùm cụm mũm mĩm bất ngờ mép bờ mềm dịu a na tam miệu tứ bồ đề, lục bồ tát mát mẻ miêu cương đâu mường đâu mán đó mọi miền mọi mại mọi lô lô… (When I had reached the study, I saw that a lavish spread had been laid out. The courses were as follows: vegetable, sour fish, “five-fragrant spiced” dried bean curds; cassia blooms fried with chestnuts, red lily-root powder,”san-pak” watermelons, “Hu P’ao” Dragon-Well tea, and “rainbow-brand” ham.All this had been prepared especially on my account). Mọi thứ ngon ngọt mặn mà đó dọn ra là v́ tôi hết cả [3].Hỡi ôi! Trong ḷng tôi lặng lẽ cảm tạ ông bà họ Mạch. Quả thật ông bà ôn tồn quyến luyến cố nhân. Thật quả bà ông là người y y hữu cố nhân chi ư. Đủ chứng thực cái cơi ḷng đôn hậu rất mực tày trời động đất, tại khoảng viêm lương thế thái kiêu ly này, ông bà đúng thực là những tâm hồn thơ ngây như con chim loan, chim phụng, con kỳ lân, con sư tử đậm đà mắt xanh mày thắm liễu my nhi vậy. (Nên nhớ rằng con sư tử mặc dù uy nghiêm khả phạ, nhưng không hề dữ dằn trật búa như con chim báo con beo, hoặc bê bối như con đười ươi, con khỉ đột). Chốc lát sau, ông bà họ Mạch nắm tay đứa con đứa cái bước vào, cùng tôi chào hỏi ôn tồn niềm nở kẻ ở người đi. Tôi chăm chú nh́n kỹ hai anh em con nhà ông bà họ Mạch, th́ thấy rằng hai anh em kia mặt mũi cũng hồn nhiên thơ mộng như xưa, đề huề yên vui với cha mẹ, th́ tôi càng ngậm ngùi vô hạn cho cái thân thế cô độc của ḿnh là một nhà sư chẳng có chi phiêu nhiên như lai chút nào cả. Tứ cố tiêu điều, phụ ngă phụ nhân, hà dĩ kham thử? (Phụ ḿnh phụ người há sao chịu nổi như thế?) Th́ tôi đưa hai bàn tay vướng tục lụy lên bưng lấy bộ mặt bồ tát dở dang của ḿnh mà ri rỉ khóc một phen khôn hàn dấm dớ. Ông bà họ Mạch va hai đứa con cũng u sầu buồng bă thấy tôi đau khổ như thế. Cô con gái bỗng nhiên xúc động khôn cầm, cũng bắt chước tôi khóc ̣a một trận. Không ai nói được lời nào. Chợt ông nhà Mạch đưa bàn tay vỗ vào xoa cái đầu trọc của tôi, trang nhiên cất giọng mà rằng: - Cháu bé đừng nên ưu sầu quá xá như thế. Hăy nên đổi sầu làm vui. Đă lâu ngày, tôi không gặp cháu. Ban đầu ta có nghe người làng nói, mới hay rằng cháu đă rũ trút bụi trần mà quy y cửa Phật. Th́ ḷng ta đă ngậm ngùi suy gẫm. Thiên tư tuấn sảng như cháu, mà bước đường đời sao lại lận đận nhà ma? Mà Như Lai th́ há đâu chẳng lại man mác m ùsương quá ư phiêu hốt. Chắc ǵ cháu đă đáo bỉ ngạn mà nêu câu ba la mật kim cương? Th́ ḷng ta cũng mang nhiên mà âu lo cho cháu lắm. Đă một năm nay, ta dắt d́u gia đ́nh ra ngoại nhậm nơi đây kiều cư ư thử. Đêm vừa qua chợt hai đứa cháu nhà nói cho ta biết rằng cháu có tới đây cùng chư tăng lo việc pháp sự. Khiến ḷng lăo phu rất mực kinh ngạc bàng hoàng lại thêm vô cùng hoan hỷ chất chen xen lẫn tràn ngập xâm lăng chim chuyền líu lo bụi ớt. Lăo phu nay tuổi tác đă ra người già nua! Chẳng thể liệu được rằng có phen gặp cháu. Há đâu có thể dám nghĩ rằng? Mà ra cơ sự lăng tằng chiêm bao? Thiên duyên bố thiệt hội nào? Mà nay tái ngộ âm hao bây giờ? (- Do not grieve,my boy, said he. I have not seen you for a long time. When I first heard what the villagers said, I knew that you have separated yourself from all mundane affairs to become a monk. I felt very grieved that a heaveb-given and extraordinary mentaility like yours should have had such a sorrowful path in this life. Ayear ago I brought my family to live here. My Children told me last evening that you had come to our home to take part in the ceremony. This filled my old body with a mixture of fear and gladness. I am old indeed. I had not thought that I should be able to meet you again. How can it be said that this meeting was not arranged by Heaven?) Bà vợ của nghĩa phụ cháu vốn mùa xuân năm trước đă thiên cư Hương Giang, vướng bịnh hầu dịch mà qua đời. Nay lăo phu mong rằng cháu chẳng quay về Quảng Đông làm ǵ nữa. Lăo phu cũng rơ là cháu chẳng có cốt phàm lăo phu mời cháu ở lại đây làm khách thơ mộng, để cùng bầu bạn với hai con “heo” (cha nói về con) của lăo phu, v́ như thế, cháu cũng thật là giúp ích cho lăo phu rất nhiều vậy. Ư cháu nghĩ như thế nào? Nghe ông nhà Mạch nói rằng bà vợ nghĩa phụ tôi đă chết năm ngoái, th́ ḷng tôi mang nhiên thêm nữa. Té ra nhân sự biển dâu bách biến khôn lường. Chẳng biết đâu là nên hư phải quấy ở trong cái miền cơi lơ đễnh sương phù du tuôn hớ hênh.
CHƯƠNG HAI MƯƠI BỐN Tôi lau nước mắt đáp ông Mạch mà rằng: - Cháu cảm tạ tấm ḷng bác chiếu cố. Ḷng cháu bàng hoàng c̣n biết lấy chi báo đáp. Nhiên nhi, trong chùa c̣n chú Tương Tăng, pháp danh là Pháp Nhẫn, vốn là bạn chí thiết của cháu, cùng nhau sống đă lâu ngày, cháu chẳng nỡ nào chia tay với người bạn ấy. Sau này, cháu sẽ mong được nhiều dịp tới viếng bác để nghe bày vẽ được nhiều, xin bác vui ḷng cho như thế. Ông Mạch suy nghĩ chút ít, rồi ḥa ái bảo rằng: - Như vậy cũng tốt lắm! Bác chỉ lo sợ rằng đời sống khắc khổ trong chùa cháu chịu đựng không kham. Tôi đáp mà rằng : - Dạ không có chi như thế. Chư tăng trong chùa đối đăi với cháu rất tốt. Ngoài Pháp Nhẫn ra, lại c̣n Chơn Pháp, Tuệ Sỹ Pháp, Chí Hải ni cô, Phùng Pháp ni cô, Khánh Pháp ni cô, toàn nhiên là những vị từ bi độ lượng khả dĩ mai sau dắt dẫn cháu cập bờ đáo bĩ ngạn ba la mật kim cương. Ngoài ra lại c̣n Minh Châu phương trượng vốn xưa kia là… - Là sao? - Là thường hằng có làm thơ ngâm vịnh với song hồn thiên hạ thi sỹ trung niên. - Á,té ra là như thế.Vạn hạnh, ức phúc vậy thay! Gladness shone upon Mr.Mei’s face.He led me to my seat at the table,I noticed that there was a complete spread of Chekiang delicacies on the table.Yet my heart carried so many sorrows that, for the moment all dishes tasted alike;it seemed as if I were merely chewing wax. Ông Mạch hân hoan, hỷ h́nh ư sắc. Nắm lấy tay tôi dẫn vào nhập tiệc. Trên bàn có đầy đủ đông đảo tràn lan những món ăn Chiết Giang Hà Nam Hà Bắc. Nhưng ḷng tôi đầy rẫy những ưu lự khôn hàn, gắp món nào cũng như món nấy, cũng thể như ăn sáp nhạt mà thôi. Ăn xong, tôi sơ lược kể lại chuyến đi Nhật Bản t́m mẹ. Gia đ́nh ông Mạch thảy đều cảm động vô cùng. Con gái ông Mạch và Mạch phu nhơn đều đồng than bảo rằng té ra như thế th́ ḷng trời cũng đă sẵn sàng có an bài ôn tồn thỏa đáng cho liên tồn thế sự nhân gian, và hết lời khuyên tôi hăy gắng mà nguôi quên những cái cơn sầu muộn ủ ê đi. Trời nắng rồi trời mưa rồi trời tạnh cũng như dâu biển chiến tranh ḥa b́nh rất mực vậy đó mà. Tôi lại cảm động một cơn và vùng khóc thêm một phen nữa. Tới lúc cáo biệt lâm hành, Mạch phu nhân đem ra cho tôi một trăm đồng vàng dặn bảo mà rằng: - Cháu đừng từ chối, hăy nhận lấy mà tiêu dùng lúc cần cấp. Tôi khước từ mà rằng: - Cháu tự lúc khởi hành từ Đậu Tử, đă có dành dụm hai trăm, tới nay vẫn c̣n giữ được phân nửa, nằm vuông tṛn ở trong túi áo cà sa phơ phất ôn tồn. Ân đức kia của hai bác, cháu xin tâm lĩnh vậy. Và kính tạ phu nhân nửa phần thơ mộng nửa phần đăm chiêu: Phu Nhân cả cười mà rằng: - Thơ mộng cái chi ? Đăm chiêu cái chi? Tôi cũng cười theo một tiếng. Về tới chùa. Vài ngày sau, hai anh em Mạch cùng tới viếng chùa Linh Ẩn (Secluded Soul Monastery). Gặp tôi tṛ chuyện tại Lănh Tuyền Đ́nh (Chilly Spring Pavilion) Tôi nhân lúc hàn huyên vui vẻ, mà xen lời ngẫu nhĩ hỏi thăm về tin tức Tuyết Mai: - Chẳng biết cảnh huống gần đây của Tuyết Mai ra như thế nào? Ban đầu anh em Mạch thị có vẻ ấp úng che giấu, ngôn ngữ mơ hồ. Tôi không nghe ra đầu dây mối nhợ rơ. Liền nêu trở lại câu hỏi lần nữa… Rồi hỏi tới lần thứ ba… Th́ cô gái hơi nhíu hàng lông mày là rằng: - Nếu như sự t́nh là ngọc nát hương tan th́ anh nghĩ sao? Nghe nàng nói thế như sét đánh ngang tai. Cơ hồ tôi suưt ngă gục chết ngất. Trấn định thần hồn không được, tôi run lên từ đầu tóc tới ngón chân, thu tay đấm vào ngực ḿnh mà hét: - Có thật như thế chăng? Người anh cô Mạch liền nắm lấy cánh tay tôi mà rằng: - Em nó nói bậy bạ bừa băi! Đâu có hề xảy ra chuyện đó… Sự thật là… là… Nói tới đó, ngập ngừng, chuyển sang điệu an ủi: - Anh Tam Lang thân mến ạ, anh hăy bảo trọng thân thể. Em gái nó nói câu ấy chẳng có chi xác thực hết cả. Sự thật là chúng tôi có nghe người ta đồn rằng cô Tuyết Mai vướng bệnh tơ tưởng ǵ đó, rồi đau ốm có phần kịch liệt thế thôi. Dù sao, th́ Trời Xanh cũng che chở những người hiền hậu đàng hoàng như cô ấy. Cô cũng như Kim Cương nương tử. Có lẽ nào mệnh vận hẩm hiu cho được. Anh Tam Lang chớ nên lo sợ mà tổn hại thân thể máu me. Tôi cố gắng trấn tĩnh. Ngày đó, anh em Mạch lại mời tôi cùng về nhà anh chơi. Qua ngày hôm sau, buổi sáng tôi thơ thẩn ra dạo vườn phía sau nhà, chợt thấy cô em Mạch đang đứng đăm chiêu trên chiếc cầu gỗ, tay vịn nhịp cầu mà hai con moắt ngó xa xôi. Thấy tôi đi tới, th́ hai má lúm đồng tiền của nàng bỗng nhiên ửng đỏ phất phơ. Ư dường như là không nỡ đem tin tức giai nhân kia mà nói ra cho rơ. Tôi sắp quày thân đi nơi khác, cô gái bỗng đưa mắt nh́n qua một cái, cất giọng mà rằng; - Tam Lang có vui ḷng cho phép em dẫn anh đi dạo vườn một chặp? Tôi nghiêng thân cung kính ôn tồn, trang nhiên cảm tạ mà rằng: - Há dám làm phiền gót ngọc? Kính hỏi hiền muội một lời: Tuyết Mai thật ra có c̣n sống tại nhân gian chăng? Hiền muội có thể nói rơ hết đầu đuôi cho nghe? Cô gái riu ríu giọng vàng thở dài một cái, lắc đầu mà rằng: - Ngạn ngữ có câu: “Tâm can mẹ ghẻ, một mẻ tam bành…” Há chẳng là sự thường t́nh? Ngày trước ở quê nhà, em có nghe người ta nói rằng người mẹ ghẻ kia bức bách chị Tuyết Mai phải làm dâu một nhà giàu có nào đó. Trong cái đêm trước ngày về nhà chồng, chị Mai đă ĺa đời, sau bao nhiêu ngày ốm đau hao ṃn nhịn đói. Chẳng biết ông Trời Xanh, ông Phật đỏ ở đâu, mà chẳng thấy thấp thoáng về cứu giúp. Người trong làng ai ai cũng thương tiếc chị Tuyết Mai, mà chẳng có ai chịu phục ông Trời Xanh tài hoa ǵ hết cả. C̣n em nghĩ tới mà ngán ngẩm chán phèo cho trời tṛn đất méo, nhân gian đen đủi hoen hoen, rốt cuộc xô bồ ra như thế. Nghe rơ tin tức đau đớn ấy, tôi than khóc thất thanh lạc thể ly hồn. Cấp tốc quay về chùa, cùng Pháp Nhẫn bàn bạc, cùng nhau khăn gói vội vă quay về Lĩnh Nam Lam Hải, mong t́m tới mộ Tuyết Mai mà phúng điếu an ủi cái vong hồn. Chiều xế ngày hôm sau, gia đ́nh ông Mạch cùng tiễn chân tôi tới Củng Thần Kiều, Gạt lệ chia tay.
CHƯƠNG HAI MƯƠI LĂM Trên dặm đường dằng dặc, tôi lẩn quẩn linh hồn như con kim báo lạc rừng hiu hắt giữa mù sương thôn ổ. Gẫm lại những cái lời những con người đời xưa mà nhấm gậm lại gan mật đau đớn ở trong ḿnh: “Ta hăm hở chí trai hồ thỷ, bởi vong t́nh nên thái thượng vong tâm. Nàng lưu ly thân gái liễu bồ, v́ giận phận, hóa ngang tàng tính mệnh… Nhưng mà? Mà nhé! Nhé mà? Mà chẳng nhé? - Don’t think that I am wooing, Tathagatha! Even if I were, you’d never come. For may call is always full of “A way!” Against such a powerful current you cannot advance. Like an outstretched arm is my call…
- Xin chớ
nghĩ rằng tôi đang cầu khẩn hỡi Như Lai! Tôi và Pháp Nhẫn tới Thượng Hải, mới hay rằng tiền bạc ở trong túi áo thảy thảy đều không cánh mà bay. Không c̣n cách ǵ mướn thuyền, đành cùng Pháp Nhẫn quyết định đi bộ. Dọc đường khất thực le lói, nếm mùi cay đắng. Sau đó, chúng tôi tới Hoành Bồ Quan, bước vào biên giới Nam Hùng. Quá trạm Hồng Mai Dịch, nghe thổ dân bảo rằng đường đi vốn bằng phẳng b́nh an, duy có điều những đoạn đường thủy hơi nhiều, mà việc thuyền bè chểnh mảng. Phải trải cơn chờ trận đợi, nhiều phen lắm, mới mong tới được Thủy Hưng. Chúng tôi hai đứa dốc hết tiền bạc thưa thớt c̣n lại trong túi áo ra, th́ cũng tạm gọi là có đủ để mướn ghe và mua thực dụng. Xong xuôi, ghe giương buồm đi. Gặp gió xuôi buồm thuận, mấy ngày sau vượt qua Trinh Thủy. Tới huyện Thủy Hưng, th́ hai đứa tôi mới bớt lo âu được một phen. Đêm đó, thuyền buộc tại một bến đó xơ xác dưới gốc cây tàn dương bại liễu. Bấy giờ vào tiết Trung thu tháng chín, khí trời lạnh lẽo, sơn xuyên tịch liêu. Ngẩng mặt nh́n phong cảnh tiêu điều, chợt một trận gió tây bắc heo hút thổi qua vi vút bên mép tai. Tôi lật nhiên hăi hùng nghe ra như có một giống vật kỳ lạ đồ sộ kḥ khè tới tập kích chiếc ghe. Dưới ánh đèn leo lắt, tôi đưa mắt ḍm thấy một đống ngổn ngang, ước có hơn trăm rưỡi con cua to bự cuộn tṛn cuống rốn ù lỳ ngọ nguậy nhà ma. Té ra kể cũng là cà lũng một cảnh tượng cưỡng cơn kỳ thú tôi được nh́n ngó nhăn nhó nhất mực một lần đầu. Pháp Nhẫn bảo tôi mà rằng: - Tôi nghe nói Chu Phụng Sơn (núi Chu Phụng) cách đây không bao xa có ṭa nhà xưa của Trương Cửu Linh (thi nhân đời Đường) sáng mai chúng ta hăy len lỏi theo đường ṃn tới viếng một phen chơi. Chịu bỏ chút ít th́ giờ đi quanh co một trận cũng là phải lẽ vậy: Tôi bảo: - Chỉ tiếc là chúng ta không có cơ hội thống ẩm cuồng ca một trận. Nếu được th́ chúng ta có thể mở một cuộc nướng mấy con cua kia. Rồi vào trong làng thôn, thôn làng thang lan mơ mộng mà mua một mớ rượu vàng ăm ắp đầy lu ra đây ngồi giữa cảnh tṛi thu mà tha hồ nhậu nhẹt thù tạc tơi bời cho nguôi cái cơn u sầu ở trong thớ dạ. Nào, nào đêm nay trăm sầu ngh́n muộn, ắt có c̣n đày đọa máu me tim phổi chúng ta ru ? Ông lái ghe đưa tay chỉ cho chúng tôi nh́n một ngôi chùa giữa một rừng phong, bảo với chúng tôi rằng: - Đó là Hoài An Cổ Lan Nhược vậy. Những tường vàng vách ngọc ngày nay đă ră rời rụng rơi toe toét hết cả. Phụ lăo tương truyền rằng tháng ba Giáp thân thời xưa các bậc di lăo của hàng ngũ lănh đạo dân tộc chúng ta đă từng chiêu tướng một binh tại chốn này. Các ông có nhận thấy rằng vong hồn thu thảo c̣n phảng phất vong linh cựu thời, trong ngọn gió hiu hiu? Hỡi ôi! Phong cảnh y nhiên mà giang sơn đă đổi chủ há chẳng khiến ḷng người hoài cảm ưu nhiên ru? Chúng tôi sắp ngủ, chợt trời nổi trận gió dông mù mịt mưa tuôn. Tôi bảo Pháp Nhẫn: - Đêm nay không thể ngủ tại ghe được. Chẳng bằng cùng vào trong am miếu kia đụt mưa, sáng mai lại lên đường. - Như thế phải vậy. Chúng tôi bèn từ biệt ông lái ghe, nhắm thẳng hướng Rừng Phong mà tiến gót. Tới cửa chùa nh́n thấy bốn bề tường vách ră rời sập đổ, các cánh cửa cũng tan tành. Vào trong chùa, vắng ngắt. Chỉ leo lắt thấy Phật đăng bốn phía vách. Bên cạnh điện có một con đường thông ra phía sau, dẫn tới một căn pḥng nhỏ. Tôi đoán chắc đó là chốn cư trú của vị tăng trụ tŕ, nên dừng gót không tiến vào làm chi. Pháp Nhẫn đưa tay ṃ mẫn tấm bia có đề thơ, lẩm nhẩm mà đọc rằng:
- “Thập
quận danh hiền thỉnh tự tư - Đó là bài thơ của Đạm Quy ḥa thượng (triều Minh Gia Tĩnh) tặng cho Ngũ Mai Thôn vậy. Thuở bấy giờ bọn gọi là danh lưu nhân sỹ, đă cam ḷng đem đất đai tổ tiên hiến dâng cho rợ Hồ. Tàn bạo sát hại vũ nhục đủ rơ. Đạm Quy ḥa thượng vốn là kẻ đội trời đạp đất, quen thói vẫy vùng, anh hào đường đường một đấng. Hỡi ôi! Đơn Hà nhứt cự, di lăo ư quang, chí kim do quật nhi bất thân, hà thiên tâm chi hội hôi giả (Alas! When his abode, “red dew”, was burned down, the glorious traditions of the faithful remnant of this country were buried in obscurity, never to come to life again. Why is Heaven so stupid as to let such conditions exist?) Trời bỗng tạnh mưa. Tôi và Pháp Nhẫn, Chơn Pháp, Tuệ Pháp không nói năng ǵ nữa, cởi áo nằm xuống một góc điện (ghiện đóc). Tôi ngẫu nhiên từ cơi mộng kinh động tỉnh ra, lúc bấy giờ bốn bề tĩnh mịch, vạn lại trầm trầm, bách ban duệ địa thảy thảy cùng là đă quét đất mang nhiên miên nhan mậu sắc mắc sậu phiêu bồng cưỡng cơn sè sẹ. Chợt nghe Tây phong thổi táp táp, phần phật đạp vào cành tre bẹ trúc, côn trùng lạnh lẽo sầu đong tiếp nối vơi đầy. Bỗng nhiên có tiếng niệm Thi kinh (kinh thi ky thinh) mờ hoen phai nhạt cái câu lục nga sầu năo vô ngần, cay đắng tuyệt lâu “Ai ai phụ mẫu! Sinh ngă cù lao!” Th́ cơi ḷng tôi bỗng trào cơn sôi cuộc như tan ră mất rồi… Sáng ra, trời trong xanh. Tôi gặp nhà sư đêm hôm niệm kinh Thi… Hỡi ôi! Mặt nh́n mặt! Té ra đó là người con trai của vú nuôi tôi. Chính là Triệu Nhi đó vậy. Tôi kinh ngạc ngậm ngùi. C̣n Triều Nhi th́ cơ hồ như tưởng tôi là vong hồn ma quỷ. Hai đứa đăm đăm ngó nhau thật lâu như bị thâu hồn nhiếp phách. Bi yếu vạn trạng mà rằng: - A huynh trở về bao ngày như thế? Tôi đáp: - Đêm hôm qua tới đây, mưa gió đầy trời, đành vào trong điện này tránh mưa. Hiền đệ v́ lẽ chi mà trông tiều tụy h́nh dong ra như thế? A mẫu b́nh an khỏ mạnh chứ. Triều Nhi chưa kịp mở môi, đă thấy ṛng ṛng hai hàng nước mắt. Bảo tôi rằng: - Từ mẫu em đă qua đời em đau ḷng quá, bèn rũ áo cạo đầu đi tu. Em lưu trú chốn này gần bên nấm mộ đă ba con trăng rồi (ba tháng). Tôi nghe nói, th́ bủn rủn cả tay chân bước tới ôm Triều Nhi mà khóc. - Ư anh là về Nam Hải th́ trước tiên là t́m thăm vú nuôi. Từ ngày anh c̣n bé bỏng, chỉ một ḿnh vú nuôi nấng thương yêu ngờ đâu ngày nay đă là người thiên cổ. Trời Xanh ôi! Vú nuôi ân đức dưỡng dục, tôi chưa đền đáp được chút ǵ! Phật từ bi ôi! Ḷng tôi tan nát c̣n ra cái cái dạng ǵ ǵ! Tim phổi cũng theo nhau ră rời đi mất hế |