
|
Nguyên Tác: G. B. TALOVICH
THE LOVE of LIFE
VOLUME I
|
Người
Dịch:
H. T. THÍCH TRÍ CHƠN
L̉NG THƯƠNG
YÊU
SỰ
SỐNG
TẬP
I
|
|
18
EELS TAKE REVENGE
NHỮNG
CON LƯƠN
TRẢ
THÙ
|

|
|
Eels Take Revenge
Kuichow is one
of the least developed areas of China. It is a mountainous province in
the southwest. A man there named Lu liked eels so much that he couldn’t
eat a meal without some.
If anybody asked him why he ate so many eels, he always answered, “They
taste so delicious!”
One day when he was sixty, he went to the market to buy some nice fat
eels. A peddler called, “Want to buy fish? Fresh fish, live and fat,
right here!”
“Have you got eels?” Lu asked.
“Right here, in this urn,” the peddler replied, so Lu rolled up his
sleeve and stuck his arm into the urn to choose a plump eel. He had so
much experience that he could choose a delicious eel this way, just by
feeling. He didn’t even have to look.
Things were different this day. When he stuck in his arm, his face
suddenly lost all its color and he let out a bellow like a wounded bull.
Everybody looked at him, and saw that all the eels in the urn had
attacked Lu’s arm, and were biting him as hard as they could.
Nobody knew what to do. They couldn’t get the eels off Lu’s arm.
Somebody ran to Lu’s house, and his children came to the rescue with the
sharp shears. They cut the eels in half, but the heads stayed on Lu’s
arm, with their teeth buried in his flesh. By the time they had
cut all the eels’ heads off, all the flesh was gone from Lu’s arm, and
he had died of the pain.
|
Những
Con Lươn
Trả
Thù
Quư
Châu là một trong những vùng kém mở mang ỏ Trung Hoa. Nó là tỉnh núi
rừng nằm ở phía tây nam. Tại đây có một người tên Lục rất thích
ăn
thịt lươn đến nỗi ông không thể dùng cơm nếu không có thức ăn nấu với
lươn.
Nếu có ai hỏi tại sao ông khoái
ăn
thịt lươn như vậy, ông luôn luôn trả lời v́ “món ăn đó rất ngon.”
Vào năm sáu mươi tuổi, một hôm ông ra chợ mua mấy con lươn rất mập.
Người bán hàng hỏi: “Ông muốn mua cá không? Cá sống, tươi và lớn ngay
đây.”
Ông Lục
hỏi:
“Có lươn
không?”
Anh bán lươn đáp: “Ngay đây trong hủ này.” Ông Lục vén áo đưa tay vào hủ
để lựa những con lươn béo mập. Ông có nhiều kinh nghiệm, bằng cách này,
ông có thể chọn mua những con lươn béo mập, mặc dù ông không nh́n thấy
chúng.
Hôm đó, mọi việc xảy ra khác hẳn. Khi ông đưa cánh tay vào hủ, mặt ông
trở nên tái xanh và ông thét lên một tiếng như con ḅ đực bị thương. Mọi
người đều nh́n vào ông và thấy những con lươn trong hủ đang tấn công, và
cắn cánh tay ông dữ dội.
Không ai biết làm sao. Họ không thể giựt mấy con lươn ra khỏi cánh tay
ông. Vài người chạy về nhà báo tin và mấy đứa con ông Lục mang kéo nhọn
ra cứu ông. Con ông cắt những con lươn ra làm đôi, nhưng đầu của
chúng vẫn bám chặt nơi cánh tay và răng chúng cắn sâu vào thịt ông.
Một lúc sau, mấy người con ông cắt đứt hết đầu những con lươn với nhiều
thịt xẻo khỏi cánh tay ông Lục, và cuối cùng ông chết một cách đau đớn.
|
|
19
Eleven lives as cow
MƯỜI
MỘT
KIẾP
ĐẦU
THAI
LÀM THÂN B̉
|

|
|
Eleven Lives As Cow
In about 1815, a
man named Lin died. His family and friends were sad, because he had been
such a nice person.
Lin found himself in Hell. There is a court there, presided over by the
King of Hell. The bailiffs are demons with bulls’ heads and
horses faces. Other demons are waiting
eagerly to go get the next to die. The walls are hung with terrifying
instruments of torture. These are all created by our own wicked thoughts
and evil acts, not by any gods or devils.
A
doctor, Yin was dragged into the court.
“On your knees, scum!” roared the bailiffs. Yin knelt, and noticed
someone else kneeling beside him. Then he realized he knew the other
prisoner — it was his friendly local butcher, Li.
Li was in no friendly mood now. When he saw Dr. Yin, he stuck his finger
in his face and told the King, “It’s all his
fault! He’s the one! If he didn’t eat beef, I wouldn’t kill any of
cattle! Take him , and let me go.”
Yin wouldn’t have any of that! He said, “Your honor, if he didn’t kill
cattle, I wouldn’t eat beef.” Li was furious when he heard that, and the
bailiffs had to drag them apart.
The King slammed his
fist on his desk. “SILENCE!” One killed and the other ate. You’re both
equally guilty!
“Don’t you have a conscience? Cows and bulls plow fields to grow grain
to feed you, but you don’t have any gratitude; you eat these innocent
beasts. If people eat a lot of beef, a lot of cows die. If people eat a
little beef, few cows die. If people eat no beef, no cows die. Do you
two understand that?” They nodded submissively.
“Li! For your crimes against living creatures and against your
conscience, I sentence you to Hell, where you will suffer until you have
learned your lesson. Take him away!” The demons gleefully dragged the
howling butcher away, kicking him as they went.
“Dr. Yin! You have eaten too much beef. Every time a patient invited you
to dinner, you insisted on eating beef. Do you have any idea of how many
cows you have eaten? Do you admit your guilt?” Dr. Yin hung his head and
nodded.
“For your crimes, I sentence yoy to eleven lives as a cow, wherein you
will pay back your debts to those victims of your malpractice.
You will end each life in suffering under the butcher’s knife, as just
compensation for the torments you caused innocent living creatures,
Take him away!” Dr. Yin screamed as the demons pulled him
out of the court.
“As for you,” the King turned to Lin,
speaking in a different tone. “You have been good to your parents
and loyal to your country. It’s not your time yet, so you can go
back. But be sure to tell everyone what you saw here, so they do
not end up in this predicament.”
And with that, Lin came back to life.
|
Mười
Một
Kiếp
Đầu
thai Làm Thân Ḅ
Vào năm
1815 có một
người
tên Lâm qua
đời.
Gia
đ́nh
và bạn
bè ông rất
buồn
v́ ông là người
hiền
lành.
Ông Lâm nhận
biết
ḿnh
đang
ở
cảnh
giới
địa
ngục.
Lúc
ấy
vị
Diêm Vương
đang
xử
án. Các tên cai ngục
toàn là những
quỷ
sứ
đầu
trâu mặt
ngựa.
Một
vài con quỷ
khác
đang
chờ
lên dương
thế
bắt
người
kế
tiếp
xuống
địa
ngục.
Trên tường
treo
đầy
các dụng
cụ
tra tấn
khủng
khiếp.
Đây là cảnh
giới
do ư nghĩ
và việc
làm xấu
ác của
chúng ta tạo
ra chứ
không phải
bởi
thần
linh hay ma quỷ
nào cả.
Đến lượt bác sĩ Doản bị dẫn đưa vào ṭa án.
Những tên cai ngục quát lớn: “Hăy quỳ xuống!” Ông Doản quỳ và thấy có
vài người đang quỳ bên cạnh ông. Rồi ông nhận ra một tội nhân khác – đó
là ông Lư người bạn chủ hàng thịt ở địa phương ông.
Giờ đây, ông Lư tỏ vẻ không có chút ǵ thân thiện. Khi thấy bác sĩ Doản
ông chỉ vào mặt và thưa với vị Diêm Vương:
“Tất cả đều do lỗi của ông ta! Chính ông là tội phạm! Nếu ông Doản không
ăn
thịt ḅ, th́ tôi đă không giết ḅ! Xin ngài hăy bắt ông Doản và thả tôi
ra!”
Bác sĩ Doản đáp lại: “Thưa ngài, tôi không có lỗi ǵ hết. Nếu ông Lư
không giết, bán thịt, th́ tôi đă không
ăn
thịt ḅ.” Ông Lư tức giận khi nghe ông Doản nói vậy. Những tên cai ngục
liền can ngăn hai người ra.
Vị Diêm Vương đập mạnh tay xuống bàn và quát lớn: “Hăy im đi!” Một người
giết, c̣n người kia th́ ăn. Cả hai đều có tội hết!
Diêm Vương nói: “Các ngươi không có chút lương tâm ǵ hết sao? Trâu ḅ
cày ruộng để trồng lúa nuôi sống con người mà quư vị đă không biết ơn
lại c̣n giết hại
ăn
thịt những con vật vô tội này. Nếu người ta ăn nhiều thịt ḅ, nhiều ḅ
sẽ bị sát hại. Nếu người đời dùng ít thịt th́ vài con ḅ bị giết thôi.
Nếu không ai
ăn
thịt th́ sẽ không có con ḅ nào bị giết chết. Các ngươi có biết như vậy
không?” Cả hai đều tuân phục gật đầu.
Diêm Vương phán tiếp: “Ông Lư! Tội của ngươi là không có ḷng thương và
giết hại các sinh vật, ta đày ngươi vào cảnh giới Địa Ngục, để ngươi
nhận chịu quả báo bị hành hạ khổ đau cho đến khi nào ngươi biết
ăn
năn hối cải. Hăy lôi nó đi!” Các tên cai ngục ḥ hét đá vào ông Lư bán
thịt kêu la và lôi dắt ông ta đi.
“C̣n bác
sĩ Doản! Tội ông là đă
ăn
quá nhiều thịt ḅ. Mỗi lần bệnh nhân mời đăi ông dùng cơm tối, ông luôn
luôn đ̣i
ăn
thịt ḅ. Nhà ngươi có biết đă dùng thịt hết bao nhiêu con ḅ rồi không?
Vậy ông đă thấy tội của ông chưa?” Bác sĩ Doản ngước lên và gật đầu.
“Không những thế, ông c̣n giết chết mười một bịnh nhân do sự chữa trị
ngu dốt và bất cẩn của ông.”
“Với những tội ác này, ta trừng phạt bắt ngươi phải nhận đâù thai trong
mười một kiếp làm thân ḅ để trả món nợ do sự chữa bịnh sai lầm mà ông
đả gây ra cho các bệnh nhân đó. Ông sẽ kết liễu mỗi kiếp sống của
ḿnh một cách đau đớn dưới lưỡi dao của tên hàng thịt để mong chuộc cái
tội ông gây đau khổ cho các sinh vật hiền lành. Hảy dắt nó đi!”
Bác sỉ Doản kêu thét lên, và những tên cai ngục nắm lôi đẩy ông ra ngoài
ṭa án.
Diêm Vương
lại
quay sang ông Lâm, nói với
gọng
ôn tồn:
“Riêng phần
ông, v́
ăn
ở
hiếu
thảo
với
cha mẹ
và có ḷng yêu thương
tổ
quốc,
nên chưa
đến
phiên ông, vậy
nhà ngươi
có thể
trở
về
dương
thế.
Nhưng
hăy kể
cho mọi
người
biết
những
điều
ông
đả
thấy
ở
đây
để
họ
ăn
hiền
ở
lành hầu
tránh khỏi
bị
đọa
vào cảnh
giới
địa
ngục
khổ
đau
này.”
Và nhờ vậy, ông Lâm đă sống trở lại.
|
|
20
lotus pond and the centipede
AO
SEN VÀ CON RẾT
|

|
|
Lotus Pond And the Centipede
About 400 years
ago, there was a great monk called Liench’ih, which means Lotus Pond. He
hoped all living creatures could be born again in the lotus pond in
Amitabha’s Pure Land.
Once
he saw a man with a bunch of centipedes strung out on a sliver of
bamboo. They were suffering. Liench’ih asked, “Would you be so kind as
to free those centipedes?”
“No way! These are poisonous centipedes that make good medicine. I won’t
let them go, but I might sell them to you, if you paid.”
“Fine with me. How much do you want?” Even though that man was very
rude, master Liench’ih smiled and talked politely to him. He bought all
the centipedes, but they were almost dead because they had been skewered
on the bamboo spike. Only one was still in good shape. It looked at
Liench’ih for a long time. Then it ran away on all of its legs.
Some time later, Liench’ih and a friend were sitting around talking
about Buddhist sutras, or holy books. Suddenly, his friend’s face went
pale. “Look at the size of that centipede!”
A huge, hairy, scary centipede was crawling up Master Liench’ih sleeve.
His friend ran for a stick to brush it off, but the centipede wouldn’t
move. Liench’ih didn’t seem worried.
Liench’ih talked to the centipede. “Could you be that centipede I set
free a while back? If you are, just sit there quietly and I’ll
teach you about Buddhism.”
The centipede didn’t move, so the Master very gently said, “Anyone who
wants to thoroughly understand what all the Buddhas know, has to see
that the nature of everything in the material universe is a product of
our minds.
“All life is made by our minds. A person with a vicious heart becomes a
wolf or a tiger. A person with a poisonous mind becomes a snake or a
scorpion, or some other poisonous insect.
“You are now a poisonous centipede. Is this just chance? No, you must
have had a poisonous mind in a past life. If you want to leave behind
your sufferings, leave behind your poisonous mind, and you will be free.
But only you can free yourself.
“Understand? That’s good. Now, it’s time for you to go. Be good!”
The centipede slowly crawled out the window. The master’s friend slowly
crawled out from under his seat.
The Master told him, “You may think animals are free, but they live in
fear. Worse than that, they live in ignorance. Life is full of
suffering. If you want to be free from rebirth, ask Amitabha to take you
to live in his Pure Land. There you can study to become a Buddha
yourself. You will be free from rebirth, and you can save other living
creatures. Isn’t that better than living and dying and living and
dying?”
|
Ao Sen Và Con Rết
Vào
khoảng 400 năm trước có vị đại sư tên “Liên Tŕ,” có nghĩa là Ao Sen.
Ông cầu mong tất cả mọi người được văng sanh về Ao Sen nơi cảnh giới
Tịnh Độ của đức Phật A Di Đà.
Ngày nọ, vị sư gặp một người xách những con rết được cột vào một thanh
tre. Chúng đang đau khổ. Sư Liên Tŕ hỏi: “Ông có thể mở rộng ḷng
thương mà thả hết những con rết này ra không?”
“Không được! Những con rít độc hại này dùng làm thuốc rất hay! Tôi không
muốn thả chúng ra, nhưng nếu ông mua th́ tôi có thể bán.”
“Rất tốt. Ông muốn bán với giá bao nhiêu?” Mặc dù người đó rất thô lỗ,
nhưng sư Liên Tŕ vẫn tươi cười và nói chuyện rất lễ độ. Vị sư mua hết
những con rết đó, nhưng v́ bị xâu vào que tre cho nên phần lớn chúng đă
chết. Chỉ có một con đang c̣n sống. Nó nh́n sư Liên Tŕ rất lâu. Rồi nó
ḅ đi.”
“Một lát sau, nhà sư Liên Tŕ đang ngồi nói chuyện với người bạn về giáo
lư đức Phật. Th́nh ĺnh mặt đạo hữu này bỗng tái đi và ông la lên: “Hăy
trông ḱa con rết!”
Một con rết to lớn, nhiều lông và ghê rợn đang ḅ trên tay áo của nhà sư
Liên Tŕ. Người bạn chạy lấy một que gỗ để hất con rết xuống nhưng nó
vẫn không chịu đi. Sư Liên Tŕ tỏ vẻ không chút sợ hăi.
Nhà sư hỏi con rết: “Phải chăng ngươi là con rết mà ta đă mua và thả ra
ban năy? Nếu chính là con th́ hăy ở lại đây để ta thuyết
pháp cho nghe.”
Con rết nằm yên không cử động, và sư Liên Tŕ dịu dàng bảo nó: “Bất cứ
ai thông suốt những lời dạy của chư Phật đều hiểu biết rằng bản thể của
vạn vật trong thế giới vật chất này đều do
tâm chúng ta tạo ra.
“Mọi
cuộc
sống
đều
do tâm làm chủ.
Con người
có ư tưởng
xấu
xa, ích kỷ
sẽ
trở
thành chó sói hay cọp
beo. Người
nào có tâm nham hiểm
sẽ
biến
thành loài rắn
dữ,
ḅ cạp
hay loại
sâu bọ
độc
hại
khác.
“Kiếp
này con làm thân con rết
có chất
độc.
Phải
chăng
đó
chỉ
là việc
t́nh cờ?
Không phải,
mà chính do
đời
trước
con
đă
có cái tâm ác
độc.
Nếu
con muốn
hết
khổ
đau,
con phải
dứt
trừ | |