
|
Nguyên Tác: G. B. TALOVICH
THE LOVE of LIFE
VOLUME I
|
Người
Dịch:
H. T. THÍCH TRÍ CHƠN
L̉NG THƯƠNG
YÊU
SỰ
SỐNG
TẬP
I
|
|
13
ONE THE BUTCHER’S END
TÊN ĐỒ
TỂ
ĐỀN
TỘI
|

|
|
The Butcher’s End
Chao was a
coarse man, but he was rich, because he made so much money selling beef.
Every day he butchered at least three heads of cattle. That’s quite a
bit of beef, so over a period of years, he became one of the richest
people in the country.
Around the beginning of the nineteenth century, when Chao was old, his
son Kuang took over the family business. They were so proud of their
business that they put an old stump in front of their gate. They had
used that stump for many years as a chopping block. They would put the
cow’s head on the block and smash it. When people saw that stump, they
knew this was a butcher’s house.
But one night something strange happened. The stump turned into a cow’s
head, and rolled all around the streets and roads of the city! The
people who saw it were astonished.
That night, people passing by the Chao’s place heard the sound of
innumerable cattle fighting inside. Nobody could figure out what was
going on!
A
day or two later, Kuang was doing business as usual when a soldier came
to buy meat. But since he was buying meat on official business, he
wanted a special low price.
“Are you crazy?” Kuang screeched. “I’d lose money!” So instead of losing
his money, he lost his temper. They quarreled. Kuang got so mad that he
picked up his cleaver and split that soldier’s head wide open!
When Chao heard that his son killed a soldier, he was so upset that he
fell over and died.
Kuang was put to death. Before long, his widow and children were in
rags, begging on the streets. The neighbors said, “We never expected
that the rich Chaos would be asking for handouts right outside the gate
of their old mansion!”
A
Buddhist explained it to them. “They brought it down upon themselves by
killing so many cattle. If you do good deeds, you will earn a good
fortune for you and your loved ones. If you do bad deeds, you will cause
yourself and your family as much suffering as you caused others.
“This is why you should never eat meat. You should try to control your
temper, and get along will with all living creatures so that everyone
can enjoy life.”
Everybody thought that was reasonable. The other butchers in the area
realized that what happened to the Chaos could easily happen to them,
too, so they closed up their butcher shops and went into other lines of
business.
Now, of course,
medical science has proved many times that eating beef is bad for your
health. It causes heart disease and cancer. No matter how you look at
it, you should know that eating meat can do you no good whatsoever.
|
Tên
Đồ
Tể
Đền
Tội
Châu là người
thô lỗ, nhưng rất giàu, v́ ông kiếm được nhiều tiền nhờ bán thịt ḅ. Mỗi
ngày, ông giết thịt ít nhất là ba con ḅ. Trải qua một thời gian, do bán
nhiều thịt ḅ mà ông trở nên một trong những người giàu nhất trong quận.
Vào khoảng đầu thế kỷ thứ 19, khi ông Châu già cả, con ông là Quang đứng
ra lo việc buôn bán cho gia đ́nh. Hai cha con hănh diện với nghề bán
thịt này bằng cách đặt một gốc cây già ngay trước cổng nhà của họ. Nhiều
năm qua, họ dùng gốc cây đó làm tấm thớt cắt thịt. Họ thường kê đầu con
ḅ trên đó để đập mạnh cho chết. Khi hành khách đi ngang qua nh́n thấy
gốc cây này họ đều biết rằng đó là quán bán thịt.
Nhưng vào đêm nọ, một việc kỳ lạ bất ngờ đă xảy ra. Cái tấm thớt gốc cây
biến thành đầu con ḅ và nó lăn ṿng quanh khắp các đường trong thành
phố! Mọi người trông thấy đều hết sức kinh ngạc.
Tối hôm đó, khi đi ngang qua nhà ông Châu người ta nghe bên trong có
tiếng ồn ào của nhiều con ḅ húc báng lộn nhau. Nhưng không ai hiểu rơ
được việc ǵ đang xảy ra!
Một
hai ngày sau, ông Quang vẫn
đứng
bán quán như
thường
lệ,
và có một
người
lính vào mua thịt.
V́ là nhân viên của
chính quyền
nên ông ta muốn
mua thịt
với
giá
đặc
biệt
thật
rẻ.
Ông Quang hét to nạt tên lính: “Ông điên rồi sao? Tôi lỗ nhiều quá!” V́
bị mất mát tiền bạc, ông nổi cơn giận dữ. Rồi hai người gây gỗ với nhau.
Ông Quang nổi điên cầm dao cắt thịt chém mạnh vào đầu anh lính!
Khi hay tin con ḿnh giết chết tên lính ông Châu hoảng hốt, té xuống
ngất xỉu và từ trần.
Ông Quang bị nhà cầm quyền xử tử. Sau này người ta gặp thấy bà vợ và mấy
đứa con ông Quang, mặc quần áo rách rưới đi xin
ăn
ngoài đường phố. Bà con hàng xóm bảo: “Chúng ta thật không ngờ vợ con
ông Châu giàu có trước đây ngày nay lại dắt nhau đến xin
ăn
ngay ở ngôi nhà cũ của họ.”
Theo Phật giáo giải thích: “Chính ông Châu đă gây nên cảnh gia đ́nh suy
sụp tan nát, v́ họ đă giết hại nhiều thú vật. Nếu bạn làm việc lành, bạn
và thân quyến sẽ gặp điều tốt. Nếu bạn hành động ác, gây đau khổ cho kẻ
khác, bạn và gia đ́nh sẽ gặp nhiều khổ đau.
“Do đó, bạn không nên
ăn
thịt. Bạn cần cố gắng dứt trừ tâm độc ác, và nên thương yêu đừng sát hại
các sinh vật, nhờ vậy mà mọi chúng sanh đều an lạc.”
Mọi người đều nghĩ rằng đó là điều công bằng hợp lư. Những người giết
thịt trong vùng đều nhận biết rằng điều bất hạnh xảy ra cho gia đ́nh ông
Châu; một ngày nào cũng có thể dễ dàng xảy đến với họ, cho nên tất cả
đều đóng cửa các hàng thịt và họ đă thay đổi t́m nghề sinh sống khác.
Hơn nữa, ngày nay y khoa đă chứng minh cho thấy rằng dùng nhiều thịt ḅ
sẽ gây ảnh hưởng xấu cho sức khỏe con người. Nó sẽ tạo ra các bệnh tim
và ung. Cho nên dù bạn có suy nghĩ như thế nào, th́ việc
ăn
nhiều thịt vẫn là điều không tốt cho sức khỏe của bạn.
|
|
14
THE GOAT’S TONGUE
CÁI LƯỠI
DÊ
|

|
|
The Goat’s Tongue
The T’ang
dynasty from 618 to 907 AD was one of the great eras of Chinese history.
In the capital lived one P’an Kuo, whose skill as a martial artist
earned him a post in the government offices when he was still very
young. He was easy to get along with, so he made many friends among the
other young men working there.
One day, a group of them was walking along by a cemetery. Among the
tombs, P’an spotted a goat that a shepherd had forgotten. The goat was
minding its own business, eating the grass. P’an and his friends
surrounded it and dragged it off towards home. The goat started
bleating. They were afraid the shepherd would hear and come after his
goat, so P’an reached in and pulled out the goat’s tongue by the roots.
He was proud of his quick wits.
After they got home, they slaughtered the goat and roasted it. They
washed it down with a lot of wine and had a good time.
In the following year, P’an was horrified to discover his tongue
shrinking. As it got shorter and shorter, P’an lost his speech. He
couldn’t carry out his official duties, so he quit his job. He had to
find some way to cure his tongue.
His boss, Cheng suspected P’an was just being lazy, so he ordered him to
open his mouth to prove whether or not he was really sick. He was
surprised to see that P’an’s tongue had already disappeared. All that
was left was a little stub at the root. He demanded to know what had
happened. P’an took up a brush and wrote, “It must be because a bunch of
us were stealing a goat last year, and when the goat started bleating, I
ripped its tongue out.”
Cheng knew that P’an lost his tongue to balance the tongue he took from
the goat. He ordered his subordinates to carry out Buddhist services to
bring the goat fortune to compensate for its loss. He told P’an to copy
the Lotus Sutra.
P’an was sorry for what he had done. He swore never again to eat the
flesh of an animal, and to do his best to bring the goat fortune through
good deeds, dharma services, and prayers.
After a year, his tongue began to grow back. When he found his tongue
was growing back, P’an was thrilled. He ran to the office to report to
Cheng. Cheng was proud of P’an for his determination to correct his
mistake.
When he could speak normally again, he promoted him. Cheng was so honest
and wise that people always praised him. The word of his good deeds
reached the Emperor T’ai Tsung, one of the best emperors in Chinese
history, and in the 9th year of his reign, 635 AD,
Cheng was promoted to the post of Imperial Censor, one of
the highest positions in the Empire.
Cheng told the Emperor that perhaps he won his promotion to balance the
fortune he had won for the goat that lost its tongue.
|
Cái Lưỡi
Dê
Triều đại nhà
Đường từ năm 618 đến năm 907 sau tây lịch là một trong những thời đại
huy hoàng nhất của lịch sử Trung Hoa. Bấy giờ ông Phan Quả sống tại kinh
đô là một quân nhân nghệ sĩ có tài cho nên ông được mời giữ một chức vụ
trong triều đ́nh khi ông c̣n rất trẻ. Ông dễ dàng kết thân với mọi người;
do đó ông có nhiều thân hữu trong số những người bạn trẻ cùng làm chung
với ông.
Ngày nọ, nhóm bạn của ông đang đi dọc theo một nghĩa trang. Giữa những
ngôi mộ, ông gặp thấy một con dê đi lạc. Nó đang chăm chú gặm cỏ. Ông
Phan cùng với mấy người bạn đến bao quanh và lôi con dê về nhà. Nó bắt
đầu kêu la. Bọn họ sợ người chăn dê nghe tiếng kêu sẽ đi t́m nó. Cho nên
ông Phan đă tới dùng rễ cây mà kéo đứt cái lưỡi con dê ra. Ông ta hănh
diện đă làm cái việc ác đức này quá nhanh.
Sau khi về tới nhà những người bạn của ông Phan đă làm thịt và quay con
dê. Rồi họ vui vẻ hả hê nhậu rượu với thịt dê.
Năm sau, ông Phan hoảng hốt khi thấy cái lưỡi của ḿnh co rút lại. Mỗi
ngày nó càng ngắn thêm và cuối cùng ông ta không nói được. Ông không thể
tiếp tục đến sở làm và rồi ông Phan đành phải nghỉ việc. Ông đi t́m thầy
để chữa trị cái lưỡi.
Ông Trịnh, người cấp trên của ông Phan nghĩ rằng ông ta lười biếng nên
đă bảo ông đưa lưỡi ra để ông xem thử, ông Pan có thực đau không. Ông
Trịnh ngạc nhiên thấy cái lưỡi của ông Pan đă biến mất. Chỉ c̣n lại một
chút nơi gốc cái lưỡi thôi. Ông Cheng muốn t́m hiểu tại sao xảy ra như
vậy. Ông Pan cầm lấy bút lông và viết trả lời: “Chắc bởi tại năm ngoái
chúng tôi bắt trộm một con dê và khi nó bắt đầu kêu la, tôi liền kéo đứt
cái lưỡi nó ra.”
Ông Trịnh biết rằng ông Phan bị mất cái lưỡi để bù trả lại cái lưỡi mà
ông đă tướt đoạt của con dê. Ông khuyên ông Phan nên làm những Phật sự
và hồi hướng các phước đức ấy cho con dê để mong bù đắp sự khổ đau thiệt
tḥi của nó. Ông Trịnh bảo ông Phan sao
chép lại kinh Pháp Hoa.
Ông Phan ân hận về hành động ác mà ông đă làm.
Ông thề nguyền sẽ không bao giờ ăn thịt thú vật nữa và hết ḷng cố gắng
tạo sự an lạc cho con dê, qua những việc làm phước đức, giúp đỡ chùa
chiền và cầu nguyện của ông.
Một
năm
sau cái lưỡi
của
ông Phan bắt
đầu
mọc
trở
lại.
Ông ta vui mừng
thấy
lưỡi
của
ḿnh
đang
từ
từ
dài ra. Ông Phan
đến
sở
làm
để
báo tin cho ông Trịnh
biết.
Ông Trịnh
hănh diện
thấy
ông Phan
đă
ăn
năn
sám hối
sửa
lỗi
của
ḿnh.
Khi ông Phan có thể nói được trở lại b́nh thường, ông Trịnh đă thăng
chức cho ông. Ông Trịnh là con người
thành thực và sáng suốt, cho nên ông rất được mọi người kính mến. Tiếng
đồn về những việc làm tốt của ông Trịnh đă đến tai vua Thái Tông, một
trong những vị vua hiền đức nhất trong lịch sử Trung Hoa. Và vào năm 635
tây lịch, tức năm thứ 9 dưới triều đại của ngài, ông Trịnh đă được
nhà vua thăng cấp lên đến chức Giám Sát Quan là một trong những chức vụ
cao cấp nhất triều đ́nh.
Ông Trịnh tâu với đức vua rằng ông được
thăng chức là do điều lành mà ông đă tạo ra nhằm giúp cho con dê đau khổ
v́ mất lưỡi có được hạnh phúc.
|
|
15
THE REVENGE OF
THE FIELD CHICKENS
SỰ
TRẢ
THÙ CỦA
NHỮNG
CON ẾCH
|

|
|
The Revenge Of The Field Chickens
Once there was a
barber named Liang in Anhui. His head was kind of pinched on top like a
deer’s, and he had beady eyes like a rat. He was no beauty. Outside
beauty doesn’t matter so much, but he was no beauty inside, either. He
always wrangled and dickered. He never tried to improve his behavior or
his attitude.
He was greedy, too. His favorite dish was frog — what some Chinese call
The Chicken of the Fields. He couldn’t eat a meal without some field
chicken. He knew a dozen ways to prepare frog meat. He had a bunch of
friends who were no better than he was, and they all said that field
chicken fixed by Liang just couldn’t be beat!
The more they praised his cooking, the more frogs Liang killed, as if
they were enemies he wanted to wipe out. He kept this up until he was in
his forties.
One night, he was sound asleep. Then he felt itchy all over. He seemed
to see that his whole bed was covered with frogs. Frogs all over the
blankets! Frogs all over the pillows! All over the bedstead! Frogs
everywhere!
“Strange,” he said to himself. “Well, I know what to do with frogs.” He
gathered up all these frogs and put them into the pot. Then he went back
to his bedroom, and again he found his bed covered with more frogs!
Liang spent the whole night this way, collecting frogs from his bed.
The next day, he met some friends, and told them how he had spent the
night harvesting frogs from his bed. His friends couldn’t figure it out,
either. Suddenly, Liang grabbed his shoulder. “The frogs are
back!” he shouted.
“I don’t see anything,” one of his friends said.
“Here, right here, there’s a frog on my eyebrows! Now there’s one in my
hair!” Liang was panicked, but his friends were confounded. They didn’t
see a single frog. What they saw was Liang running around and hacking
off his eyebrows and hair with his razor. But nobody saw a frog at all.
“He must be crazy,” they whispered.
From then on, Liang saw frogs attacking him every day. He tried to
defend himself with his razor, but the frogs kept coming. He begged his
friends to help, but only he could see those frogs. He lived like a
madman for six more years before he finally died.
Was he worn out from
fighting off the frogs? Had the frogs finally taken their revenge? Or
was he just out of his mind? Nobody could tell. But everybody knew that
Liang certainly wouldn’t have suffered so terribly if he hadn’t cooked
so many frogs.
|
Sự
Trả
Thù của
Những
Con
Ếch
Ngày xưa có
một người thợ cạo tên Lương ở tỉnh An huy
nước Trung Hoa. Ông có cặp mắt ty hư như mắt chuột. Mặt mày ông xấu xí.
Vẻ đẹp bên ngoài không mấy quan trọng, nhưng ngay cả trong tâm ông cũng
không tốt ǵ. Ông luôn luôn gây gỗ và so đo. Ông không bao giờ cố gắng
sửa đổi những thói hư tật xấu của ông.
Ông Lương
cũng
tham lam. Món
ăn
ông thích nhất
là
ếch
mà người
Trung Hoa gọi
là “Gà
ở
Đồng
Ruộng.”
Ông không thể
dùng bửa
nếu
không có món
ăn
này. Ông sành sỏi
đến
mười
hai cách nấu
món
ăn
thịt
ếch.
Ông có rất
nhiều
bạn
mà tánh t́nh của
họ
cũng
chẳng
tốt
ǵ hơn
ông và tất
cả
đều
bảo
rằng
nếu
ếch
mà trao vào tay ông Lương
th́ nó sẽ
biến
thành món
ăn
tuyệt
hảo.
Bạn bè càng khen ngợi tài nấu thịt ếch của Lương bao nhiêu ông càng giết
chết nhiều ếch bấy nhiêu; chẳng khác ǵ chúng là những kẻ thù mà ông
muốn tiêu diệt. Ông sát sanh như vậy măi đến năm ông bốn mươi tuổi.
Một đêm nọ, trong lúc đang say ngủ, ông cảm thấy khắp thân ḿnh ngứa
ngáy. Rồi ông thấy trên giường bao phủ đầy những con ếch. Chúng ở trong
mền và cả trên gối! Chúng cũng có mặt trên ván giường. Ếch khắp mọi nơi!
Ông Lương tự bảo: “Thật kỳ lạ. Được rồi, ta có cách giải quyết tụi bây.”
Ông bắt những con ếch này bỏ chúng vào trong cái hủ. Ông trở lại pḥng
ngủ và thấy giường ông phủ đầy nhiều ếch hơn nữa!
Ông Lương
đă
thức
suốt
đêm
để
bắt
những
con
ếch
bỏ
ra khỏi
giường.
Hôm sau, ông gặp mấy người bạn và nói với họ tối qua ông đă lùa những
con ếch xuống giường. Các bạn bè của ông không làm sao tin nổi điều đó.
Th́nh ĺnh ông Lương chụp lấy vai ông. Ông hét lên: “Những con ếch trở
lại!”
Một
người
bạn
ông nói: “Tôi không thấy
ǵ hết.”
“Ngay đây này, một con ếch ở trên lông mày tôi. Một con khác đang bu
trên tóc tôi.” Ông Lương la hoảng lên, nhưng các bạn ông ngạc nhiên,
sửng sốt, v́ họ không thấy con ếch nào cả. Họ nh́n ông Lương đang chạy
quanh tay cầm dao cạo cắt vạch lông mày và tóc của ông. Nhưng không ai
nh́n thấy một con ếch nào cả. Họ xầm x́: “Chắc ông ta điên rồi.”
Từ đó, ông
Lương thấy những con ếch xúm lại tấn công ông mỗi ngày. Ông cố gắng tự
bảo vệ với chiếc lưỡi dao cạo, nhưng những con ếch vẫn tiếp tục hiện đến.
Ông cầu cứu các bạn bè giúp ông, nhưng chỉ một ḿnh ông nh́n thấy những
con ếch đó, mà thôi. Ông Lương đă sống
như một người điên kéo dài đến hơn sáu năm nữa trước khi ông qua đời.
Ông kiệt sức v́ phải đương đầu chống trả với những con ếch? Chúng đă trả
thù ông? Hay ông trở thành người mất trí? Không ai có thể trả lời. Tuy
nhiên mọi người đều biết rằng ông Lương chắc chắn sẽ không gặp quả báo
đau khổ khủng khiếp như vậy nếu ông không giết nhiều ếch để nấu ăn.
|
|
16
BUTCHER STEW
TÊN ĐỒ
TỂ
BIẾN
THÀNH
MIẾNG
THỊT
HẦM
|

|
|
Butcher Stew
| |