Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
|
Diệu
Pháp Liên Hoa Kinh
QUYỂN IV
Phẩm
'Tŕ' Thứ
1. Lúc bấy giờ, ngài Dược-Vương đại Bồ-Tát và ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bồ-Tát Ma-ha-tát cùng chung với quyến-thuộc hai muôn vị Bồ-Tát đều ở trước Phật nói lời thệ rằng: “Cúi mong Đức Thế-Tôn chớ lo, sau khi Phật diệt độ chúng con sẽ phụng tŕ đọc tụng nói kinh điển này, đời ác sau, chúng sanh căn lành càng ít, nhiều kẻ tăng-thượng mạn tham lợi dưỡng cúng-dường, thêm lớn căn chẳng lành, xa ĺa đạo giải thoát, dầu khó có thể giáo hóa, chúng con sẽ khởi sức nhẫn lớn đọc tụng kinh này, thọ-tŕ giải nói biên chép, dùng các món cúng dường cho đến chẳng tiếc thân mạng” 2. Lúc đó, trong chúng có năm trăm vị A-la-hán đă được thọ kư đồng bạch Phật rằng: “Thế-Tôn! Chúng con cũng tự thệ nguyện ở nơi cơi khác rộng nói kinh này”. Lại có bậc học và vô học tám ngh́n người đă được thọ kư đồng từ chỗ ngồi đứng dậy, chấp tay hướng về phía Phật nói lời thệ rằng: “Thế-Tôn! Chúng con cũng sẽ ở cơi khác rộng nói kinh này. V́ sao? -V́ người trong nước Ta-bà nhiều điều tệ ác, ôm ḷng tăng-thượng-mạn, công đức cạn mỏng, giận hờn, tà vạy tâm không chơn thật”.
3.
Khi đó, d́ của Phật là Đại-Ái-Đạo Tỳ-kheo-ni cùng chung với bậc “học" và “vô
học" Tỳ-kheo-ni sáu ngh́n người đồng từ chỗ ngồi đứng dậy chấp tay chiêm
ngưỡng dung nhan của Phật mắt chẳng tạm rời. Kiều-Đàm-Di! Ta trước tổng nói tất cả Thanh-văn đều đă được thọ-kư , nay ngươi muốn biết thọ kư đó, đời tương lai sau ngươi sẽ ở trong pháp hội của sáu muôn tám ngh́n ức Đức Phật làm vị đại Pháp-Sư và sáu ngh́n vị “học" “vô-học" Tỳ-kheo-ni đều làm Pháp-sư. Ngươi lần lần đủ đạo hạnh Bồ-Tát như thế sẽ được thành Phật hiệu là Nhứt-Thiết Chúng-Sanh Hỷ-Kiến Như-Lai, Ứng-cúng, Chánh-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-Thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên-Nhân-Sư, Phật Thế-Tôn. Kiều-Đàm-Di! Đức Nhứt-Thiết Chúng-Sanh Hỷ-Kiến Phật đó và sáu ngh́n Bồ-Tát tuần tự thọ kư được đạo vô-thượng chánh-đẳng chánh-giác. Bấy giờ, mẹ của La-Hầu-La là bà Gia-Du-Đà-La Tỳ-kheo-ni nghĩ rằng: “Thế-Tôn ở nơi trong hội thọ kư riêng chẳng nói đến tên tôi”. Phật bảo bà Gia-Du-Đà-La: “Ngươi ở đời sau trong pháp hội của trăm ngh́n muôn ức Đức Phật, tu hạnh Bồ-Tát, làm vị đại Pháp-sư, lần lần đầy đủ Phật đạo ở trong cơi Thiện-Quốc sẽ được thành Phật hiệu là Cụ-Túc Thiên-Vạn Quang-Tướng Như-Lai, Ứng-cúng, Chánh-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sĩ, Điều-ngự trượng-phu, Thiên-Nhân-Sư, Phật Thế-Tôn. Phật sống lâu vô lượng vô số kiếp. Lúc đó bà Đại-Ái-Đạo Tỳ-kheo-ni và bà Gia-Du-Đà-La Tỳ-kheo-ni cùng cả quyến thuộc đều rất vui mừng được việc chưa từng có, liền ở trước Phật mà nói kệ rằng: Đấng Thế-Tôn Đạo-Sư Làm an ổn trời người Chúng con nghe thọ kư Ḷng an vui đầy đủ. Các vị Tỳ-kheo-ni nói kệ đó rồi, bạch Phật rằng: “Chúng con cũng có thể ở cơi nước phương khác rộng tuyên nói kinh này”. 4. Bấy giờ, Đức Thế-Tôn nh́n tám mươi muôn ức na-do-tha vị đại Bồ-Tát, các vị Bồ-Tát đó đều là bậc bất-thối-chuyển, chuyển-pháp-luân bất-thối được các pháp tổng-tŕ, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật một ḷng chấp tay mà nghĩ rằng: “Nếu Đức Thế-Tôn dạy bảo chúng ta nói kinh này, thời chúng ta sẽ như là Phật dạy rộng tuyên nói pháp này”. Các vị đó lại nghĩ: “Nay Đức Phật yên lặng chẳng thấy dạy bảo, chúng ta phải làm thế nào?” Lúc đó, các vị Bồ-Tát kính thuận ư của Phật, và muốn tự thỏa măn bổn nguyện, bèn ở trước Phật nói lớn tiếng mà phát lời thệ rằng: “Thế-Tôn, sau khi Như-Lai diệt độ, chúng con đi giáp ṿng qua lại khắp mười phương thế giới hay khiến chúng sanh biên chép kinh này, thọ tŕ, đọc tụng, giải nói nghĩa lư, nghĩ nhớ chơn chánh, đúng như pháp mà tu hành, như thế đều là sức oai thần của Phật. Cúi mong Đức Thế-Tôn ở phương khác xa giữ ǵn cho”. Tức thời các vị Bồ-Tát đều đồng tiếng mà nói kệ rằng: 5. Cúi mong Phật chớ lo Sau khi Phật diệt độ Trong đời ác ghê sợ Chúng con sẽ rộng nói. Có những người vô trí Lời ác mắng rủa thảy Và dao gậy đánh đập Chúng con đều phải nhẫn. Tư-kheo trong đời ác Trí tà ḷng dua vạy Chưa được nói đă được Ḷng ngă mạn dẫy đầy, Hoặc người mặc áo nạp Lặng lẽ ở chỗ vắng Tự nói tu chơn đạo Khinh rẻ trong nhân gian V́ ham ưa danh lợi Nói pháp cho bạch-y Được người đời cung kính Như lục thông La-hán Người đó ôm ḷng ác Thường nghĩ việc thế-tục Giả danh “A-luyện-nhă” Ưa nói lỗi chúng con Mà nói như thế này Các bọn Tỳ-kheo này V́ ḷng tham lợi dưỡng Nói luận nghĩa ngoại đạo Tự làm kinh điển đó Dối lầm người trong đời V́ muốn cầu danh tiếng Mà giải nói kinh đó Thường ở trong đại chúng V́ muốn phá chúng con Đến Quốc-vương, quan lớn Bà-la-môn, cư-sĩ Và chúng Tỳ-kheo khác Chê bai nói xấu con Đó là người tà kiến Nói luận nghĩa ngoại đạo Chúng con v́ kính Phật Đều nhẫn các ác đó Bị người đó khinh rằng Các ngươi đều là Phật Lời khinh mạn dường ấy Đều sẽ nhẫn thọï đó. Trong đời ác kiếp trược Nhiều các sự sợ sệt Quỷ dữ nhập thân kia Mắng rủa hủy nhục con Chúng con kính tin Phật Sẽ mặc giáp nhẫn nhục V́ để nói kinh này Nên nhẫn các việc khó, Con chẳng mến thân mạng Chỉ tiếc đạo vô thượng. Chúng con ở đời sau Hộ tŕ lời Phật dặn Thế-Tôn tự nên biết Tỳ-kheo đời ác trược Chẳng biết Phật phương tiện Tùy cơ nghi nói pháp Chau mày nói lời ác Luôn luôn bị xua đuổi Xa rời nơi chùa tháp Các điều ác như thế Nhớ lời Phật dặn bảo Đều sẽ nhẫn việc đó Các thành ấp xóm làng Kia có người cầu pháp Con đều đến chỗ đó Nói pháp của Phật dặn. Con là sứ của Phật Ở trong chúng không sợ Con sẽ khéo nói pháp Xin Phật an ḷng ở Con ở trước Thế-Tôn Mười phương Phật đến nhóm Phát lời thệ như thế Phật tự rơ ḷng con. KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA QUYỂN THỨ TƯ Ôm châu đi làm thuê mướn, được chút ít cho là đủ. Nơi cao nguyên đào giếng, chí cầu suối sâu. Tháp báu vọt lên giáo hóa tṛn khắp. Nhân cùng quả đồng nói. Pháp mầu ư khẩn cầu. NAM-MÔ PHÁP-HOA HỘI-THƯỢNG PHẬT BỔ-TÁT. (3 lần) Năm trăm đệ tử thọ kư chứng quả Phật. Tháp Phật Đa-Bảo vọt ra trước, Ngài Nhạo-Thuyết hỏi căn nguyên. V́ pháp cầu thầy hiền, nghe diễn kinh Diệu-Liên. NAM-MÔ QUÁ-KHỨ ĐA-BẢO PHẬT. (3 lần)
Sự tích Quận Phùng-Dực, ông Lư-Sơn-Long làm chức Tả-Giám-Môn Hiệu-úy trong niên hiệu Vơ-Đức bị bệnh chết, mà trên ngực khoảng bằng bàn tay không lạnh, người nhà chưa nỡ tẩn liệm. Đên ngày thứ bảy sống lại thuật rằng: “Đang lúc chết bị người bắt dẫn đến một dinh quan rất hùng tráng rộng lớn. Trong sân có bọn tù vài ngh́n người, hoặc mang gông, hoặc xiềng xích đều đứng xây mặt về hướng Bắc, chật cả sân. Quân hầu dắt Sơn-Long đến dưới dinh. Có một vị Thiên-Quan ngồi giường cao kẻ hầu hạ nghi vệ như hàng vua chúa. Sơn-Long hỏi quân hầu: “Quan nào đó?" Quân hầu đáp: “Vua đấy”. Sơn-Long đến dưới thềm Vua hỏi: “Người thuở sanh b́nh làm phước nghiệp ǵ?" Sơn-Long thưa: “Mỗi lần người trong làng thiết lập trai đàn giảng kinh tôi thường thí của vật đồng với người”. Vua lại hỏi: “ C̣n tự thân ngươi làm phước nghiệp ǵ?" Sơn-Long thưa: “Tôi tụng thuộc kinh Pháp-Hoa hai quyển" Vua nói: “Rất hay! Được lên thềm”. Ông Sơn-Long đă lên trên nhà thấy phía Đông-Bắc có một ṭa cao giống như ṭa diễn giảng. Vua chỉ ṭa nói với Sơn-Long rằng: “Nên lên ṭa này tụng kinh”. Sơn-Long vâng lệnh đến bên ṭa. Vua liền đứng dậy nói: “Thỉnh ngài Pháp-sư lên ṭa”. Sơn-Long lên ṭa xong. Vua liền xây về phía ṭa mà ngồi. Sơn-Long khai kinh tụng rằng: “Diệu-Pháp Liên-Hoa kinh, phẩm Tự đệ nhất”. - Vua nói “Thỉnh Pháp-sư thôi”. Sơn-Long liền thôi, xuống ṭa lại đứng dưới thềm đoái xem trong sân, bọn tù nhân vừa rồi không c̣n một người. Vua bảo Sơn-Long rằng: “Phước đức tụng kinh của ông chẳng những là tự lợi, nhẫn đến làm cho bọn tù trong sân nhân nghe đề kinh Pháp-Hoa mà đều được thoát khổ, há chẳng hay lắm thay! Nay tha ngươi trở về”. Sơn-Long lạy từ. Đi được vài mươi bước, vua kêu trở lại rồi bảo quân hầu: “Nên dắt người này đi xem các ngục”. Quân hầu liền dắt Sơn-Long đi qua phía Đông hơn trăm bước thấy một thành bằng sắt rất rộng lớn, trên có mái trùm kín. Quanh thành có nhiều lỗ nhỏ, thấy các nam nữ từ dưới đất bay vào trong lỗ liền chẳng trở ra. Sơn-Long lấy làm lạ hỏi quân hầu, th́ được đáp : “Đây là đại địa-ngục, trong đó nhiều lớp phân cách theo tội riêng khác. Các người đó đều theo nghiệp dữ của ḿnh đă tạo. Vào ngục chịu khổ" . Sơn-Long nghe nói xong buồn sợ xưng “Nam-mô Phật" xin quân hầu dắt ra. Đến cửa viện thấy một vạc lớn lửa mạnh nước sôi, bên vạc có hai người ngồi ngủ. Sơn-Long hỏi đó - Hai người đáp: “Tôi bị tội báo vào vạc nước sôi này. Nhờ Hiền-giả xưng Nam-mô Phật cho nên các người tội trong ngục đều được một ngày nghỉ mệt nên chúng tôi ngủ”. Sơn-Long lại xưng “Nam-mô Phật”. Quân hầu đưa Sơn-Long về nhà, thấy hàng thân thuộc đương khóc, sắm sửa những đồ tẩn liệm. Sơn-Long vào đến bên thây thời liền sống lại. Chuyện trên đây là chính ông Lư-Sơn-Long nói với chủ chùa Tổng-Tŕ. Chủ chùa thuật lại với tôi. (Rút trong bộ “Minh-bảo-kư") “Nhiệm-mầu thay kinh Pháp-Hoa! Người tụng tŕ được công đức, ngoài Phật ra không ai có thể nghĩ lường được. Đọa địa-ngục, v́ tội nghiệp nặng, lên ṭa vừa khai tụng đề kinh mà cả mấy ngàn tù nhân dưới sân đều thoát khổ. Thoát khổ là bởi tội nghiệp tiêu. Tội nghiệp nặng mà tức khắc tiêu tan, nếu không phải công đức rộng lớn quyết không thể được nghe đề kinh Pháp-Hoa mà công đức c̣n lớn dường ấy, huống là người tŕ tụng đề kinh, huống là người tŕ tụng một phẩm, một quyển đến toàn bộ, nhẫn đến người giải nói, biên chép ấn tống. Ông Sơn-Long được thoát ngục, được vua trọng, được quân hầu kính, phải chăng là do oai lực của kinh Pháp-Hoa. Ta đối với kinh Pháp-Hoa, thật nên chí thành đảnh đới, thọ tŕ, đọc tụng, giải nói, in ấn, nếu ta có chí tự thoát khổ và thoát khổ cho người.
Minh Quang posted December 19, 2001
|
|
|