Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA Đời Diêu-Tần Ngài Tam-Tạng Pháp-Sư: Cưu-Ma-La-Thập dịch chữ Phạm ra chữ Hán. Tỷ-khưu: Thích-Tuệ-Hải dịch chữ Hán ra chữ Việt
(Mọi người đều tề chỉnh y phục đứng trước Tam-Bảo) Chủ lễ đọc:
Ai nấy cung kính… Dốc ḷng kính lễ Phật, Pháp, Tăng thưởng ở khắp mười phương (3 lượt)
(Đều quỳ đọc nguyện hương)
Nguyện đem lỏng thành kính. Gửi theo đám mây hương, Phảng-phất khắp mười phương, Cúng-dàng ngôi Tam-Bảo, Thề trọn đời giữ đạo, Theo tự-tính làm lành, Cùng pháp giới chúng-sinh, Cầu Phật từ gia-hộ; Tâm Bồ-Đề kiên-cố, Xa bể khổ sông mê; Chóng quay về bờ giác. Cúng-dàng đoạn: Dốc ḷng kính lễ Phật, Pháp, Tăng thường ở khắp mười phương. (1 lễ) (Mọi ngưởi đều đứng chắp tay đọc): Đấng pháp-vương vô-thượng; Ba cơi chằng ai bằng, Thày dạy khắp trời, người, Cha lành chung bốn loài, Quy-y trọn một niệm, Dứt sạch nghiệp ba kỳ, Xưng dương cùng tán thán, Ức kiếp không cùng tận. Phật, chúng-sinh tính thường rỗng lặng Đạo cảm-thông không thể nghĩ bàn, Lưới Đế-châu ví đạo tràng, Mười phương Phật bảo hào-quang sáng ngời, Trước chư Phật thân con ảnh hiện, Dưới chân Ngài đỉnh lễ quy-y. Dốc ḷng kính lễ, Y pháp tính độ, vô tướng vô-vi, thanh-tịnh pháp thân, Tỳ-Lô Giá-Na Phật. (l lễ) Dốc ḷng kính lễ, Y thụ dụng độ, vô-lậu tự, tha, viên-măn báo thân, Lô-Xá-Na Phật. (1 lễ) Dốc ḷng kính lễ, Y biến hóa độ, ứng hiện thập phương, thiên bách ức hóa thân Thích-Ca Mâu-Ni Phật. (1 lễ) Dốc ḷng kính lễ, San đinh nhân quả, cùng cứu tính, tướng, nhất thiết chư kinh tạng, Tu-Đa-La. (1 lễ) Dốc ḷng kính lễ, Thùy phạm tứ nghi, nghiêm chế tam nghiệp, nhất thiết chư Luật tạng, Tỳ-Ny-Da. (11ễ) Dốc ḷng kính lễ, Nghiên chân hạch ngụy, hiển chính tồi tà, nhất thiết chư Luận tạng, A-Tỳ-Đàm. (1 lễ) Dốc lỏng kính lễ, Tính, tướng bất nhị, minh, hợp vô-vi, nhất thiết tối thượng, Tăng-già gia-chúng. (1 lễ) Dốc lỏng kính lễ, Thập địa, tam hiền, ngũ quả, tứ hướng, nhất thiết xuất thế, Tăng-già gia-chúng. (1 lễ) Dốc lỏng kính lễ, Tỷ-khưu ngũ chúng ḥa-hợp vô tránh, nhất thiết trụ-tŕ, Tăng-già-gia-chúng. (1 lễ) Con nay xin v́ bốn ân, ba cơi pháp-giới chúng sinh, nguyện cho tam chướng tiêu trừ, dốc lỏng sám hối. (1 lễ)
(Đều quỳ sám hối):
Đệ-tử chúng con… xin chí thành sám hối: Xưa kia gây nên bao ác nghiệp, Đều v́ vô-thủy tham, sân, si, Bởi thân, miệng, ư phát sinh ra, Hết thảy con nay xin sám hối. Bao nghiệp chướng gây nên như thế Đều tiêu tan một chút không c̣n. Niệm niệm cùng khắp trong cơi pháp, Độ chúng-sinh chứng ngôi Bất-thoái Sám-hối đoạn… Dốc ḷng kính lễ Phật, Pháp, Tăng thường ở khắp mười phương. (1 lễ)
(Đều ngồi tụng bài tán hương):
Lư hương vừa đốt, cơi pháp thơm lây, chư Phật bốn biển đều xa hay, thấu tâm thành này, chư Phật hiện thân ngay. Nam mô Hương-vân-cái Bồ-tát Ma-ha-tát. (3 lượt)
Thần-chú trừ sạch ba nghiệp: Án, sa phạ bà phạ, truật đà sa phạ, đạt ma sa phạ, bà phạ truật độ hám. (3 lượt)
Thần-chú phổ cúng-dàng: Án, nga nga nẵng, tam bà phạ phiệt nhiệt la hộc. (3 lượt)
(Bài văn phát-nguyện)
Kính lạy tam giới tôn, Quy-mệnh mười phương Phật, Con nay phát nguyện lớn, Tŕ tụng kinh Pháp-Hoa, Trên đền bốn trọng ân, Dưới cứu ba đường khổ Nếu có ai thấy, nghe Đều phát tâm Bồ-Đề, Hết một báo thân này, Sinh về nước Cực-Lạc.
Kệ Khai Kinh
Pháp Phật cao siêu rất nhiệm-mầu Ngh́n muôn ức kiếp dễ hay đâu? Con nay nghe, thấy xin vâng giữ Chân nghĩa Như-Lai hiểu thật sâu Nam-mô Bản-sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật. (3 lượt) Hơn sáu muôn lời bảy quyển vàng Bao hàm diệu-nghĩa rộng mênh mang Đề-hồ khắp chốn nhuần thơm dịu Cam-lộ toàn thân mát nhẹ nhàng Ngọc trắng bên răng tuôn Xá-lợi Sen hồng đầu lưỡi phóng hào-quang Dù cho tạo tội hơn non núi Diệu-pháp tŕ chưa tới mấy hàng, Nam-mô Pháp-Hoa Hội-Thượng Phật Bồ-Tát. (3 lượt)
KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA
QUYỂN THỨ NHẤT
Đời Diêu-Tần Ngài Tam-Tạng Pháp-Sư: Cưu-Ma-La-Thập dịch chữ Phạm ra chữ Hán. Tỷ-khưu: Thích-Tuệ-Hải dịch chữ Hán ra chữ Việt
KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA
Chính tôi được nghe: Một thời bấy giờ Đức Phật cùng với chúng đại Tỷ-khưu, một vạn hai ngh́n người, đều hội-họp ở trong núi Kỳ-Xà-Quật, nơi thành Vương-Xá. Các vị này đều là bậc A-la-hán, mọi lậu nghiệp đă hết, không c̣n phiền năo, việc lợi ḿnh đă làm xong, dứt hết mọi sự ràng buộc ở trong các cơi, được tâm tự-tại. Những vị đó là: A-Nhă Kiều-Trần-Như, Ma-Ha Ca-Diếp, Ưu-Lâu-Tần-Loa Ca-Diếp, Già-Gia Ca-Diếp, Na-Đề Ca-Diếp, Xá-Lợi-Phất, Đại Mục-Kiền-Liên, Ma-Ha Ca-Chiên-Diên, A-Nâu Lâu-Đà, Kiếp-Tân-Na, Kiều-Phạm Ba-Đề, Ly-Bà-Đa, Tất-Lăng Già Bà-Ta, Bạc-Câu-La, Ma-Ha Câu-Hi-La, Nan-Đà, Tôn-Đà-La-Nan-Đà, Phú-Lâu-Na Di-Đa-La Ny-Tử, Tu-Bồ-Đề, A-Nan, La-Hầu-La… Những vị đại A-La-hán ấy, đều là người tri thức trong chúng. Lại có các bậc hữu học vô học hai ngh́n người như: Ma-Ha Ba-Xà Ba-Đề Tỷ-khưu-ni, cùng với quyến-thuộc sáu ngh́n người. Thân mẫu của La-Hầu-La là Da-Du Đà-La Tỷ-khưu-ni, cùng với quyến thuộc thảy đều hội họp ở đó. Các bậc Bồ-tát và đại Bồ-tát tám vạn người, đều là những bậc không c̣n thoái chuyển, nơi đạo Vô-Thượng Chính-đẳng Chính-giác, đều đă chứng được phép Đà-La-Ny nhạo thuyết biện-tài, chuyển nói pháp-luân bất-thoái chuyển, đă từng cúng-dàng vô-lượng trăm ngh́n chư Phật, trồng mọi căn lành công-đức ở nơi chư Phật. Thường được chư Phật khen ngợi, dùng đức Từ tu thân, thể nhập khéo léo vào trí-tuệ Phật, thông suốt Phật-trí, đến nơi bờ giác, tiếng vang đồn khắp vô-lượng thế-giới, hay độ cho vô số trăm ngh́n chúng-sinh. Tên các vị đó là.: Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát, Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, Đắc-Đại-Thế Bồ-Tát, Thường-Tinh-Tiến Bồ-Tát, Bất-Hưu-Tức Bồ-Tát, Bảo-Chưởng Bồ-Tát, Dược-Vương Bồ-Tát, Dũng-Thí Bồ-Tát, Bảo-Nguvệt Bồ-Tát; Nguyệt-Quang Bồ:Tát, Măn-Nguyệt Bồ-Tát, Đại-Lực Bồ-Tát, Vô-Lượng-Lực Bồ-Tát, Việt-Tam-Giới Bồ-Tát, Bạt-Đà Bà-La Bồ-Tát, Di-Lặc Bồ-Tát, Bảo-Tích Bồ-Tát, Đạo-Sư Bồ-Tát… Những 'Bồ-Tát và Đại Bồ-Tát ấy, đều có tám vạn người.
Bấy giờ vua Thích-Đề-Hoàn-Nhân cùng với .quyến thuộc đều có hai vạn Thiên-Tử. Lại có Minh-Nguyệt Thiên-Tử, Phổ-Hương Thiên-Tử, Bảo-Quang Thiên-Tử, bốn vị. Đại Thiên-Vương, cùng với quyến thuộc một vạn Thiên-Tử. Có Tự-Tại Thiên-Tử, Đại Tự-Tại Thiên-Tử cùng với quyến thuộc ba vạn Thiên-Tử. Chủ. cơi Sa-Bà: vua Phạm-Thiên-Vương, Thi-Khí Đại-Phạm, Quang-Minh Đại-Phạm… cùng với quyến-thuộc một vạn hai ngh́n vị Thiên-Tử. Lại có tám vi Long-Vương: Nan-Đà Long-Vương, Bạt-Nan-Đà Long-Vương, Sa-Già-La Long-Vương, Ḥa-Tu-Cát Long-Vương, Đức-Xoa-Ca Long-Vương, A-Na-Bà-Đạt-Đa. Long-Vương, Ma-Na-Tư Long-Vương, Ưu-Bát-La Long-Vương... đều cùng bao nhiêu trăm ngh́n quyến thuộc. Có bốn vị Khẩn-Na-La-Vương: Pháp Khẩn-Na-La-Vương, Diệu-Pháp Khẩn-Na-La-Vương, Đại-Pháp Khẩn-Na-La-Vương, Tŕ-Pháp Khẩn-Na-La-Vương, đều cùng bao nhiêu trăm ngh́n quyến thuộc. Có bốn vị Càn-Thát-Bà-Vương: Nhạc Càn-Thát-Bà-Vương, Nhạc-Âm Càn-Thát-Bà-Vương, Mỹ Càn-Thát-Bà-Vương, Mỹ-Âm Càn-Thát-Bà-Vương, đều cùng bao nhiêu trầm ngh́n quyến thuộc: Có bốn vị A-Tu-La-Vương: Bà-Trĩ A-Tu-La-Vương, Khư-La Khiên-Đà A-Tu-La-Vương, Tỳ-Ma Chất-Đa-La A-Tu-La-Vương, La-Hầu A-Tu-La-Vương, đều cùng bao nhiêu trăm ngh́n quyến thuộc. Có bốn vị Ca-Lâu-La-Vương: Đại-Uy-Đức Ca-Lâu-La-Vương, Đại-Thân Ca-Lâu-La-Vương, Đại-Măn Ca-Lâu-La-Vương, Như-Ư Ca-Lâu-La-Vương, đều cùng bao nhiêu trăm ngh́n quyẽn-thuộc. Vua A-Xà-Thế con bà Vi-Đề-Hi, đều cùng bao nhiêu trăm ngh́n quyến thuộc. Đại chúng đều tề-tựu lễ dưới chân Phật, rồi ngồi lui về một bên. Bấy giờ hàng tứ chúng vây quanh Đức Thế-tôn mà cúng-dàng, cung-kính tán thán tôn trọng, v́ các Bồ-Tát nói kinh Đại-Thừa tên là “Vô-Lượng-Nghĩa giáo Bồ-Tát Pháp Phật sở Hộ-Niệm”. Nói kinh này xong, Đức Phật ngồi xếp bằng nhập vào Chính-định “Vô-Lượng Nghĩa-Xứ”, thân tâm không hề lay động. Khi ấy trời mưa hoa Mạn-Đà-La, hoa Ma-ha Mạn-Đà-La, hoa Mạn-Thù-Sa, hoa Ma-ha Mạn-Thù-Sa, để giải trên Đức Phật cùng các đại chúng; khắp các cơi Phật sáu điệu vang động. Bấy giờ trong chúng hội: các hàng Tỷ-Khưu, Tỷ-Khưu-Ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di, Trời, Rồng, Dạ-Xoa, Càn-Thát-Bà, A-Tu-La, Ca-Lâu-La, Khẩn-Na-La, Ma-Hầụ-La-Già, nhân và phi nhân, các vị tiểu-vương, chuyển-luân Thánh-vương. Tất cả đại-chúng đều được thấy những việc chưa từng có, liền vui mừng chắp tay một ḷng nh́n Phật. Khi ấy, ở giữa khoảng.lông mày Đức Phật phóng ra tướng hào-quang trắng, chiếu khắp cả một muôn tám ngh́n thế-giới phương đông, dưới th́ chiếu xuống địa-ngục A-Tỳ, trên thấu suốt cơi trời Sắc-Cứu-Kính. Những người cơi này đều thấy sáu loài chúng-sinh ở các cơi kia. Lại thấy các Đức Phật hiện-tại ở các cơi kia, và nghe chư Phật ở các cơi đó diễn nói kinh pháp. Cũng thấy hàng Tỷ-Khưu, Tỷ-Khưu-Ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di ở các cơi đó là người tu-hành đắc đạo. Lại thấy các vị Bồ-Tát, và đại Bồ-Tát, dùng hết thẩy các. món nhân duyên, các ḷng tín giải, các loại tướng mạo mà tu-hành đạo Bồ-Tát. Lại thấy các Đức Phật vào Niết-Bàn; lại thấy sau khi chư Phật vào Niết-Bàn, đem Xá-lợi của Phật xây dựng tháp bằng bẩy báu. Bấy giờ Bồ-Tát Di-Lặc nghĩ rằng: “Hôm nay Đức Thế-Tôn hiện thần biến tướng, là v́ duyên ǵ, mà lại có điềm lành này? Nay Đức Thế-Tôn đương vào Chính định, việc biến hiện hiếm có không thể nghĩ bàn này ta sẽ hỏi ai, ai là người giải đáp? Ngài lại nghĩ rằng: “Chỉ có Ngài Văn-Thù Sư-Lợi pháp-vương-tử là người đă từng thân cận cúng-dàng vô-lượng chư Phật đời quá-khứ tất sẽ được thấy tướng hiếm có này, ta thử lại hỏi ngài xem”. Khi ấy hàng Tỷ-Khưu, Tỷ-Khưu-Ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di và các Trời, Rồng, Quỷ, Thần ... đều nghĩ rằng: Tướng thần-thông của Phật chiếu sáng đây nay nên hỏi ai? Bấy giờ Bồ-Tát Di-Lặc muốn giải quyết chỗ nghi của ḿnh. Ngài lại xem xét tâm của bốn chúng: Tỷ-Khưu, Tỷ-Khưu-Ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di và cả Chúng-hội Trời, Rồng, Quỷ, Thần… mà hỏi Ngài Văn-Thù Sư-Lợi rằng: “V́ nhân duyên ǵ mà có tướng điềm lành thần thông này? Phật phóng ra hào-quang lớn chiếu khắp một muôn tám ngh́n về cơi phương đông, đều thấy cơi nước trang-nghiêm của các Đức Phật?” Bấy giờ Bồ-tát Di-Lặc muốn tuyên lại nghĩa trên, dùng kệ hỏi rằng: Ngài Văn-Thù Sư-Lợi V́ sao bậc Đạo-sư Hào-quang trắng giữa mi, Chiếu sáng soi khắp nơi? Trời mưa hoa Mạn đà, Cùng hoa Mạn-thù-sa, Gió thơm mùi Chiên-đàn, Đẹp vui ḷng Đại-chúng, V́ bởi nhân duyên ǵ Cơi đất đều nghiêm tịnh Mà trong thế giới này, Sáu điệu đều rung động? Khi ấy bốn bộ chúng, Hết thẩy đều vui mừng, Thân và ư thư thái Được việc chưa từng có. Ánh sáng giữa chặng mày, Chiếu khắp cả phương đông Một vạn tám ngh́n cơi Đều ánh như sắc vàng, Từ địa-ngục A-tỳ, Trên đến trời Hữu-đỉnh Trong các thế giới này Cả sáu đạo chúng sinh, Sự sống chết cơi kia Do nghiệp duyên lành dữ, Chịu quả báo tốt, xấu Nơi đây đều thấy rơ. Lại thấy các Đức Phật, Đấng Thánh-chúa sư-tử, Diễn nói các kinh điển Nghĩa nhiệm mầu bậc nhất, Tiếng Ngài nói thanh tịnh Giọng nói ra êm dịu, Dậy bảo các Bồ-tát, Nhiều vô số ức muôn Tiếng phạm âm thâm diệu, Khiến người đều thích nghe, Chư Phật ở các cơi Đều giảng nói Chính-pháp, Dùng hết thẩy nhân-duyên Và vô-lượng thí-dụ Làm sáng tỏ Phật-pháp Khai ngộ cho chúng-sinh. Nếu có người bị khổ, Chán ngán già, bệnh, chết, V́ đó nói Niết-Bàn Để dứt mọi nỗi khổ. Nếu là người có phúc Đă từng cúng-dàng Phật Chí cầu pháp thù-thắng Th́ nói hạnh Duyên-giác. Nếu lại có Phật-tử Tu tập các hạnh lành Để cầu tuệ Vô-thượng V́ đó nói tịnh đạo. Ngài Văn-Thù Sư-Lợi! Tôi ở tại nơi đây Thấy, nghe là như thế Và ngh́n ức việc khác Việc như thế rất nhiều. Nay sẽ nói lược qua. Tôi thấy ở cơi kia, Có Hằng-sa Bồ-Tát Dùng các món nhân-duyên, Mà mong cầu Phật đạo. Hoặc có vị bố-thí Vàng, bạc, ngọc san-hô, Chân-châu, ngọc Như-ư Ngọc Mă-năo, Xa-cừ, Kim-cương và trân bảo Cùng tôi tớ, xe cộ Kiệu, cáng, cùng châu báu Vui vẻ đem bố-thí, Hồi-hướng về Phật đạo Nguyện chứng được “thừa” này Bậc nhất trong ba cơi, Chư Phật thường khen ngợi, Hoặc có các Bồ-tát, Xe báu, xe tứ-mă Bao lơn che tàn đệm Trau dồi đem bố-thí. Lại thấy có Bồ-tát Bố-thí cả vợ, con, Và thân thịt, chân, tay Để cầu đạo Vô-thượng. Lại thấy có Bồ-tát Đầu, mắt và thân thể Đều vui thích đem cho Để cầu Trí-tuệ Phật. Ngài Văn-Thù Sư-Lợi! Tôi thấy các quốc-vương Đi đến chốn Đức Phật Hỏi về đạo vô-thượng Liền bỏ nước yên vui, Cung-điện cùng thần, thiếp Cạo sạch cả râu, tóc, Mà mặc áo Pháp-phục. Hoặc lại có Bồ-tát Hiện làm vị Tỷ-khưu Một ḿnh ở chốn vắng Ham đọc tụng kinh điển. Cũng thấy có Bồ-tát Đều dũng-mănh, tinh-tiến Vào ở nơi rừng sâu Nghiền ngẫm về Phật đạo Lại thấy bậc ly-dục Thường ở nơi vắng vẻ, Sâu tu phép thuyền-định Được năm phép thần-thông. Lại thấy có Bồ-tát Chắp tay ngồi thuyền-định Dùng muôn ngh́n bài kệ, Khen ngợi các Pháp-vựơng, Lại thấy có Bồ-tát Trí sâu chí bền chắc Hay hỏi các Đức Phật, Nghe xong đều thụ-tŕ, Lại thấy hàng Phật-tử Định, tuệ đều đầy đủ Dùng vô-lượng thí-dụ V́ mọi người giảng Pháp, Vui v́ nói các pháp, Dậy bảo các Bồ-tát Phá dẹp binh chúng ma Mà đánh vang trống pháp. Lại thấy có Bồ-tát Ngồi lặng lẽ yên nhiên Trời, Rồng đều cung kính Không cho đó là mừng. Và lại thấy Bồ-tát Ở rừng phóng hào-quang Cứu khổ nơi địa-ngục Khiến được vào Phật đạo. Lại thấy hàng Phật-tử Chưa từng hay ngủ nghỉ Đi kinh hành trong rừng Siêng tu cầu Phật đạo. Lại thấy bậc cụ-giới Uy-nghi không thiếu sót, Trong sạch như bảo-châu Để cầu chứng Phật đạo. Và thấy hàng Phật-tử Trụ vào sức nhẫn nhục Bọn người tăng-thượng-mạn Ghét mắng cùng đánh đập, Hết thảy đều nhẫn chịu Để cầu thành Phật đạo. Lại thấy có Bồ-tát Xa lánh sự cười đùa, Và quyến-thuộc si mê Ưa gần người trí-tuệ, Chuyên tâm trừ vọng động Nhiếp niệm ở núi rừng Trải ngh́n muôn ức năm Để cầu thành Phật đạo. Lại thấy có Bồ-tát Món ăn uống ngon ngọt, Cùng trăm món thuốc thang Đem cúng Phật và tăng, Y-phục tốt đẹp quư Trị giá đáng muôn ngh́n Hoặc là áo vô-giá, Đem cúng Phật và tăng Dùng ngh́n muôn ức thứ Nhà báu bằng chiên-đàn Các giường nằm tốt đẹp Cúng Phật và chư tăng. Vườn rừng rất sạch sẽ Hoa quả tốt sum suê, Suối chảy cùng ao tắm Cúng Phật và chư tăng; Cúng các thứ như thế Đều là đồ tốt đẹp Vẫn vui vẻ không chán Để cầu đạo vô-thượng. Lại có vị Bồ-tát, Giảng nói pháp tịch-diệt Đem hết lời dạy dỗ Cho vô số chúng-sinh. Hoặc thấy có Bồ-tát Quán xem các pháp tính, Đều không có hai tướng Tựa như khoảng hư-không. Lại thấy hàng Phật-tử Tâm không bị chấp trước Dùng món diệu-tuệ này Mong cầu đạo vô-thượng. Ngài Văn-Thù Sư-Lợi! Lại có vị Bồ-tát, Sau khi Phật diệt-độ Cúng-dường Xá-lợi Phật. Lại có hàng Phật-tử Xây-dựng mọi tháp, miếu, Nhiều vô-số Hằng-sa Sửa sang các cơi nước, Bảo tháp cao, đẹp đẽ Đều năm trăm do-tuần, Bề ngang rộng bằng nhau Đều hai ngh́n do-tuần, Trong mỗi một tháp, miếu Đều có ngh́n tràng phan, Màn rèm báu thả xuống Tiếng linh báu ḥa vang, Các vị trời, thần, rồng Người cùng với phi-nhân, Hương, hoa và kỹ-nhạc Thường đem lại cúng-dàng. Ngài Văn-Thù Sư-Lợi! Những vị Phật-tử kia V́ cúng-dàng Xá-Lợi Nên sửa sang tháp, miếu Cơi nước đó tự nhiên Rất đẹp đẽ lạ thường Như cây thiên-thụ-vương Hoa kia đang x̣e nở. Phật phóng một luồng sáng Tôi cùng cả chúng-hội, Đều thấy cơi nước này Hết thảy đều tốt đẹp. Thần-lực của chư Phật Trí-tuệ rất hiếm có, Phóng ra luồng tịnh-quang Chiếu khắp cả các nước Chúng tôi thấy việc này Được điều chưa từng có Xin Phật-tử Văn-Thù Giải quyết mọi nỗi nghi, Bốn chúng đang mong đợi. Nh́n ngài và nh́n tôi Đức Phật v́ lẽ ǵ Phóng hào-quang sáng ấy? Phật-tử đáp đúng thời Quyết nghi cho chúng mừng. Và có lợi-ích ǵ Phật phóng hào-quang ấy? Phật ngồi nơi đạo-tràng Chứng được pháp thâm-diệu V́ muốn nói pháp này Hay là v́ thụ-kư? Thị-hiện các cơi Phật Các báu sạch trang-nghiêm Và thấy các Đức Phật Đây không phải cớ nhỏ. Ngài Văn-Thù nên biết! Bốn chúng hàng Long, Thần, Nh́n trông chờ ngài măi Ngài nói cho những ǵ?
Bấy giờ ngài Văn-Thù Sư-Lợi nói với Bồ-tát Di-Lặc cùng các vị Đại-sỹ rằng: Các thiện-nam-tử! Như chỗ tôi suy xét, th́ nay Đức Thế-tôn muốn nói Pháp lớn, mưa pháp-vũ lớn, thổi pháp-loa lớn, đánh trống pháp lớn và diễn nghĩa pháp lớn. Các Thiện-nam-tử! Về đời quá khứ tôi từng ở chốn Đức Phật, từng thấy điềm lành này, Phật phóng hào-quang đó rồi, tức là Ngài nói Pháp lớn. V́ vậy biết rằng, hôm nay Phật hiện ra hào-quang cũng lại như thế. V́ Phật muốn cho chúng-sinh đều được nghe biết pháp-mầu mà hết thẩy người đời khó tin theo, cho nên hiện ra điềm tốt ấy. Các Thiện-nam-tử! Như về đời quá-khứ không biết bao nhiêu a-tăng-kỳ kiếp, không thể nghĩ bàn được. Bấy giờ có Đức Phật hiệu là Nhật-Nguyệt Đăng-Minh Như-Lai, Ứng-cúng, Chính-biến-tri, Minh-hạnh-túc, Thiện-thệ, Thế-gian-giải, Vô-thượng-sỹ, Điều-ngự Trượng-phu, Thiên-nhân-sư, Phật, Thế-tôn diễn nói Chính-pháp. Ban đầu, chặng giữa, sau cùng đều là lành hay, nghĩa lư sâu xa, lời lẽ khéo léo nhiệm-mầu, thuần nhất không tạp, đầy đủ tướng Phạm-hạnh trong trắng. Ngài v́ người cầu đạo Thanh-văn nói ra pháp Tứ-đế, độ cho khỏi khổ sinh già, bệnh, chết, được vui cứu-kính Niết-bàn. V́ người cầu quả Duyên-Giác, nói Pháp mười hai nhân-duyên; v́ hàng Bồ-tát nên nói sáu Pháp Ba-la-mật, khiến cho được đạo vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, thành bậc Nhất-Thiết Chủng-Trí. Kế đó lại có Đức Phật cũng hiệu là Nhật-Nguyệt Đăng-Minh, lại có Đức Phật cũng hiệu là Nhật-Nguyệt Đăng-Minh. Như thế đến hai muôn Đức Phật đều cùng một tên, hiệu là Nhật-Nguyệt Đăng-Minh, lại cùng một họ, họ Phả-La-Đọa. Ngài Di-Lặc nên biết! Đức Phật trước, Đức Phật sau đều cùng một tên, hiệu là Nhật-Nguyệt Đăng-Minh, mười hiệu đầy đủ, những Pháp Ngài nói ra, ban đầu, giữa, sau cũng đều lành hay. Đức Phật sau cùng, lúc Ngài chưa đi xuất-gia, có tám vị Vương-tử: Người thứ nhất tên là Hữu-ư, thứ hai tên là Thiện-ư, thứ ba tên là Vô-Lượng-ư, thứ tư tên là Bảo-ư, thứ năm tên là Tăng-ư, thứ sáu tên là Trừ-Nghi-ư, thứ bảy tên là Hướng-ư, thứ tám tên là Pháp-ư. Tám vị Vương-tử này uy-đức tự-tại, đều lănh trị bốn châu thiên hạ. Các vị này, nghe tin vua cha xuất-gia chứng được đạo-quả Vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác đều bỏ ngôi vua cũng theo đi xuất-gia, phát-tâm đại-thừa, thường tu hạnh thanh-tịnh, đều làm bậc Pháp-sư. V́ thủa trước kia đă từng ở chốn muôn ngh́n Đức Phật trồng mọi căn lành. Khi ấy Đức Phật Nhật-Nguyệt Đăng-Minh nói kinh đại-thừa tên “Vô-Lượng Nghĩa Giáo Bồ-Tát Pháp, Phật Sở Hộ-Niệm”. Nói kinh này rồi, Phật ở ngay trong đại-chúng, ngồi kết-già-phu, vào cảnh chính-định “Vô-Lượng Nghĩa-xứ”. Thân tâm chẳng động. Lúc đó trời mưa hoa Mạn-đà-la, hoa Ma-ha Mạn-đà-la, hoa Mạn-thù-sa, hoa Ma-ha Mạn-thù-sa, rải trên Đức Phật và các đại-chúng. Khắp cả cơi Phật sáu điệu rung động. Khi ấy trong chúng-hội các hàng Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, trời, rồng, dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu la-già, Nhân và Phi-nhân, cùng các vị Tiểu-vương, Chuyển-luân Thánh-vương… hết thẩy đại-chúng, được nghe điều chưa từng có, đều vui mừng chắp tay một ḷng chiêm ngưỡng Đức Phật. Bấy giờ tự khoảnh giữa lông mày Đức Như-Lai phóng ra tướng hào-quang trắng, chiếu sáng khắp cả một muôn tám ngh́n cơi Phật ở phương đông, như nay đương thấy ở cơi Phật đây. Ngài Di-Lặc nên biết! Lúc ấy trong hội có hai mươi ức Bồ-tát, ưa thích nghe pháp, các vị Bồ-tát đó, thấy hào-quang sáng chiếu khắp các cơi Phật, được thấy việc chưa từng có đều muốn biết v́ lư-do ǵ mà có hào-quang này. Khi ấy có vị Bồ-tát tên là Diệu-Quang, có tám trăm người đệ-tử. Bấy giờ Đức Phật Nhật-Nguyệt Đăng-Minh từ trong chính-định trở dậy, v́ Bồ-tát Diệu-Quang nói kinh đại-thừa tên là: “Diệu-Pháp Liên-Hoa Giáo Bồ-Tát Pháp, Phật Sở Hộ-Niệm”, trải sáu mươi tiểu-kiếp không rời khỏi ṭa ngồi. Khi ấy thính-giả trong Pháp-hội cùng ngồi ở một nơi, đến sáu mươi tiểu-kiếp, thân tâm đều không lay động. Nghe Phật nói Pháp, cho là như khoảng bữa ăn. Trong chúng khi ấy không có một ai dù thân dù tâm sinh ra mỏi mệt. Đức Phật Nhật-Nguyệt Đăng-Minh sáu mươi tiểu-kiếp nói kinh ấy rồi, liền ở trong chúng Ma-phạm, Sa-môn, Bà-la-môn, trời, người, A-tu-la, mà tuyên nói rằng: “Nửa đêm hôm nay Như-Lai sẽ vào Vô-dư Niết-bàn”. Bấy giờ có vị Bồ-tát tên là Đức-Tạng, Đức Phật Nhật-Nguyệt Đăng-Minh liền thụ-kư cho. Ngài bảo các vị Tỷ-khưu rằng: “Bồ-tát Đức-Tạng đây sau này sẽ được thành Phật, hiệu là Tịnh-Thân Như-Lai, Ứng-cúng Chính-đẳng Chính-giác. Phật thụ-kư xong, nửa đêm hôm đó liền vào “Vô-dư Niết-bàn”. Sau khi Phật diệt-độ, Bồ-tát Diệu-Quang tŕ kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa và diễn nói cho người khác nghe đủ tám mươi tiểu-kiếp. Tám người con của Đức Phật Nhật-Nguyệt Đăng-Minh đều nhờ sự giáo-hóa của ngài Diệu-Quang, khiến cho kiên-cố ở nơi đạo Vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác. Các vị vương-tử đó, cúng-dàng vô-lượng trăm ngh́n muôn ức Đức Phật rồi đều được thành Phật. Người thành Phật sau cùng, hiệu là Nhiên-Đăng. Trong hàng tám trăm người đệ-tử lại có một ngừời tên là Cầu-Danh. Người này v́ tham ưa danh lợi, tuy cũng hay đọc tụng các kinh mà không thông thuộc, phần nhiều lại hay quên mất; v́ thế gọi là Cầu-Danh. Người này cũng nhờ nhân-duyên trồng mọi căn lành, nên được gặp vô-lượng trăm ngh́n muôn ức Đức Phật, đem ḷng cung-kính cúng-dàng tôn-trọng khen ngợi. Ngài Di-Lặc nên biết! Bồ-tát Diệu-Quang khi ấy, đâu phải ai xa lạ, mà chính là tôi, c̣n Bồ-tát Cầu-Danh chính là Ngài vậy. Nay thấy điềm này, không khác ǵ xưa kia, cho nên tôi suy nghĩ rằng: Hôm nay Đức Như-lai sẽ nói kinh đại-thừa tên là: “Diệu-Pháp Liên-Hoa Giáo Bồ-Tát Pháp, Phật Sở Hộ-Niệm”. Bây giờ ở trong đại-chúng Bồ-tát Văn-Thù Sư-Lợi, muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng: Tôi nhớ đời quá-khứ Vô-lượng vô-số kiếp, Có Phật Nhân-trung-tôn Hiệu Nhật-Nguyệt Đăng-Minh Thế-tôn diễn nói pháp Độ vô-lượng chúng-sinh, Vô-số ức Bồ-tát Khiến vào trí-tuệ Phật. Lúc Phật chưa xuăt-gia, Sinh được tám Vương-tử, Thấy Đại-thánh xuất-gia Cũng theo tu Phạm-hạnh. Phật nói kinh đại-thừa Tên là “Vô-Lượng-Nghĩa”. Ở trong các đại-chúng V́ phân tích rộng ra. Phật nói kinh ấy rồi Liền ở trên ṭa pháp, Ngồi xếp bằng Chính-định Tên “Vô-Lượng Nghĩa xứ”. Trời mưa hoa Mạn-đà, Trống trời tự nhiên kêu, Các Thiên, Long, Quỷ, Thần, Cúng dàng đấng Nhân-tôn, Hết thẩy các cơi Phật Tức thời đều rung động. Hào-quang Phật giữa mày Hiện ra việc hiếm có. Hào-quang chiếu phương đông Vạn tám ngh́n cơi Phật. Hiện rơ nghiệp sinh-tử Của hết thẩy chúng-sinh, Lại thấy các cơi Phật, Dùng các báu trang-nghiêm Mầu lưu-ly, pha-lê, Do hào-quang Phật chiếu. Lại thấy các trời, người Long-thần chúng Dạ-xoa, Càn-thát, Khẩn-na-la Đều cúng-dàng Đức Phật Lại thấy các Như-Lai Tự-nhiên thành Phật-đạo, Sắc thân như núi vàng, Rất đoan-nghiêm mầu-nhiệm Như ngọc tịnh lưu-ly Hiện ra dáng vàng tốt. Thế-tôn trong đại-chúng Giải nói pháp sâu mầu. Mỗi một cơi chư Phật Vô-số chúng Thanh-văn, Nhờ hào-quang Phật chiếu Đều thấy đại-chúng kia. Hoặc có các Tỷ-khưu Ở trong nơi núi, rừng, Tinh-tiến giữ tịnh-giới Như giữ ngọc minh-châu. Lại thấy các Bồ-tát Nhẫn-nhục và bố-thí Số nhiều như Hằng-sa… Do nhờ Phật sáng soi. Lại thấy các Bồ-tát Vào thuyền-định sâu xa Thân tâm không động đậy Để cầu đạo Bồ-đề Lại thấy các Bồ-tát Hiểu tướng pháp tịch-diệt Đều ở trong nước ḿnh Nói pháp cầu Phật-đạo. Bấy giờ bốn bộ chúng Tâm ai nấy vui mừng Người người tự hỏi nhau Việc đó nhân-duyên ǵ? Đấng trời, người tôn thờ Vừa từ Chính-định dậy, Khen Bồ-tát Diệu-Quang Là mắt của cơi đời, Hết thảy đều tin theo Hay phụng-tŕ Pháp-tạng. Như pháp ta nói ra Chỉ ông chứng biết được. Đức Phật ngợi khen rồi Khiến Diệu-Quang hoan-hỷ. Ngài nói kinh Pháp-Hoa Trọn sáu mươi tiểu-kiếp. Không rời khỏi ṭa ngồi Nói ra pháp Thượng-diệu Ngài Diệu-Quang Pháp-sư Đều thụ-tŕ trọn vẹn. Phật nói kinh Pháp-Hoa Cho chúng vui mừng rồi Liền ngay trong ngày ấy Bảo chúng Thiên, nhân rằng: Nghĩa các pháp thực tướng Đă v́ các ông nói… Ngay giữa đêm hôm nay Ta sẽ vào Niết-bàn. Các ông phải một ḷng Ĺa mọi sự phóng-túng! Chư Phật rất khó gặp Ức kiếp có một lần. Các đệ-tử… Thế-tôn. Nghe Phật vào Niết-bàn Ai nấy ḷng buồn khổ! Sao Phật vội Niết-bàn! Đấng thánh chúa Pháp-vương An-ủi vô-lượng chúng: Nếu khi ta diệt-độ Các ông chớ lo buồn! Bồ-tát Đức-Tạng đây Pháp vô-lậu thật tướng Tâm đă được thông đạt Sau đây sẽ thành Phật Danh-hiệu là Tịnh-Thân Cũng độ vô-lượng chúng. Đêm đó Phật diệt-độ Như củi hết lửa tắt. Xá-lợi chia khắp nơi Xây dựng vô-lượng tháp. Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni Nhiều như cát sông Hằng Lại càng thêm tinh-tiến Để cầu đạo Vô-thượng Ngài Diệu-Quang Pháp-sư Vâng giữ tạng pháp Phật Trong tám mươi tiểu-kiếp Rộng nói kinh Pháp-Hoa. Tám vị Vương-tử này Ngài Diệu-Quang dạy bảo. Đạo Vô-thượng vững vàng Được thấy vô-số Phật. Cúng-dàng chư Phật rồi Thuận theo tu đại-đạo. Kế tiếp nhau thành Phật Thụ-kư chuyển cho nhau. Đấng Pháp-Vương sau cùng Hiệu là Nhiên-Đăng Phật Đạo-sư cơi chư thiên Độ cho vô-lượng chúng. Ngài Diệu-Quang Pháp-sư Có một người đệ-tử Thường mang ḷng lười biếng Tham ưa chốn lợi danh Cầu danh lợi không chán, Thường đến nhà giầu sang Bỏ trễ việc tụng đọc Quên bỏ chẳng lầu thông V́ bởi nhân-duyên ấy Mới gọi là Cầu-Danh. Nhờ làm mọi nghiệp lành Được thấy vố-số Phật Cúng-dàng các Đức Phật Thuận theo tu đạo lớn Đủ sáu Ba-la-mật Nay gặp Đức Thích-Ca, Sau này sẽ thành Phật Pháp-hiệu là Di-Lặc. Rộng độ các chúng-sinh Số đông nhiều Vô-lượng. Sau Phật kia diệt-độ Lười biếng đó là Ngài C̣n Diệu-Quang Pháp-sư Nay chính là tôi vậy. Tôi thấy Phật Đăng-Minh Điềm sáng trước như thế, Cho nên biết Phật nay Muốn nói kinh Pháp-Hoa. Tướng nay như điềm xưa Là chư Phật phương-tiện. Nay Phật phóng hào-quang Giúp tỏ nghĩa thật tướng. Các ông nay nên biết! Chắp tay một ḷng chờ Phật sẽ mưa pháp-vũ Đầy đủ người cầu đạo. Những người cầu ba thừa Nếu có chỗ nào ngờ, Phật sẽ trừ diệt cho Khiến sạch hết không c̣n,
KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA
Khi bấy giờ Đức Thế-Tôn từ nơi Chính-định khoan thai đứng dậy, bảo Ngài Xá-Lợi-Phất rằng: “Trí-tuệ của chư Phật rất sâu xa vô-lượng. Môn trí-tuệ ấy, khó hiểu khó vào lắm. Tất cả các hàng Thanh-văn, Bích-chi-Phật đều không thể biết được”. Sở dĩ v́ sao? - Phật đă từng thân-cận trăm ngh́n muôn ức vô số chư Phật, và thực hành trọn vẹn vô-lượng đạo pháp của chư Phật. Dũng-mănh tinh-tiến, danh vang khắp nơi, thành-tựu pháp rất sâu xa chưa từng có, tùy thời thích nghi nói pháp, ư thú khó hiểu. Ông Xá-Lợi-Phất! Ta từ thành Phật tới nay, dùng vô số phương-tiện, cùng các nhân-duyên, các món thí-dụ, diễn nói giáo-pháp rộng ra, để d́u dắt chúng-sinh, khiến cho xa ĺa mọi chấp trược. Sở dĩ v́ sao? Đức Như-Lai đều đă đầy đủ “phương-tiện tri kiến Ba-la-mật”. Ông Xá-Lợi-Phất! Năng-lực tri-kiến của Như-Lai rộng lớn sâu xa, vô-lượng vô-ngại, vô sở-úy, thuyền-định giải-thoát tam-muội, đều thâm nhập không bờ bến, thành-tựu tất cả các pháp chưa từng có. Ông Xá-Lợi-Phất! Như-Lai hay diễn nói rành rẽ hết thẩy các pháp rất khéo léo, lời nói êm dịu, đẹp vui ḷng chúng. Ông Xá-Lợi-Phất! Nói tóm lại, những pháp chưa từng có, vô-lượng vô-biên, Đức Phật đều thành-tựu cả. Ông Xá-Lợi-Phất! Ông hăy thôi đi, không nên nói nữa. V́ sao? “V́ Pháp hiếm có khó hiểu bậc nhất mà Phật đều thành-tựu; chỉ có Phật với Phật mới có thể hiểu rốt ráo tướng chân thật của các pháp. Nghĩa là các pháp: Tướng như vậy, Tính như vậy, Thể như vậy, Lực như vậy, Tác như vậy, Nhân như vậy, Duyên như vậy, Quả như vậy, Báo như vậy, trước sau đều rốt ráo như vậy”. Bấy giờ Đức Như-Lai muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng: Thế Hùng thật khó lường, Các cơi trời và người Hết thẩy loài chúng-sinh Không ai hiểu bằng Phật. Phật-lực vô sở-úy, Giải-thoát các tam-muội, Các pháp khác của Phật . Không ai hay sánh bằng, Nguyên từ vô số Phật Tu đầy đủ các đạo, Pháp mầu-nhiệm sâu xa Khó thấy khó hiểu được. Trong vô-lượng ức kiếp Tu các đạo đó rồi Đến đạo-tràng chứng quả, Ta đều đă thấy biết. Quả báo lớn như thế Hết thẩy nghĩa tính, tướng Ta và mười phương Phật Mới biết được việc ấy. Pháp đó không chỉ được Tướng lặng lẽ nói năng. Những loài chúng-sinh khác Không ai hay hiểu được. Chỉ trừ các Bồ-tát Sức tin đă vững vàng. Các hàng đệ-tử Phật Từng cúng-dàng chư Phật, Mọi lậu-nghiệp hết rồi, Trụ nơi thân sau cùng Những hạng người như thế Sức họ không kham được. Giả sử khắp thế-gian Đều như Xá-Lợi-Phất Cùng nghĩ cùng so lường Không lường được trí Phật. Chính sử khắp mười phương Đều như Xá-Lợi-Phất, Và các đệ-tử khác Cùng khắp cả mười phương Cùng suy cùng lường tính, Cũng không thể biết được. Bích-Chi-Phật trí lanh, Thân vô-lậu sau cùng Cũng đầy cả mười phương Số nhiều như rừng trúc. Hạng này cùng một ḷng Hàng vô-lượng ức kiếp, Muốn xét Phật thật-trí Cũng chẳng biết chút nào. Bồ-tát mới phát tâm Cúng-dàng vô số Phật Hiểu suốt mọi nghĩa thú Lại hay nói pháp lành, Như lúa, vừng, tre, lau Đầy dẫy cơi mười phương Một ḷng dùng diệu-trí, Số kiếp như hằng-sa... Tất cả đều suy lường Không biết được trí Phật. Các bất-thoái Bồ-tát Nhiều như số hằng-sa… Một ḷng cùng suy cầu Cũng lại không biết được. Lại bảo Xá-Lợi-Phất: Pháp vô-lậu nhiệm-mầu Rất sâu không lường được. Ta nay được đầy đủ. Tướng đó ḿnh ta hiểu Mười phương Phật cũng vậy. Xá-Lợi-Phất nên biết! Chư Phật nói không sai Những pháp Phật nói ra, Nên sinh ḷng tin lớn Pháp Phật măi về sau Nên nói lời chân thật Bảo các vị Thanh-văn Cùng người cầu Duyên-giác, Ta khiến cho thoát khổ Và chứng được Niết-bàn. Phật dùng sức phương-tiện Dậy dỗ cho ba thừa. Chúng-sinh nơi đắm đuối Dẫn dắt cho ra khỏi.
Bấy giờ ở trong đại-chúng, có các Thanh-văn lậu-tận A-la-hán: Ngài A-Nhă Kiều-Trần-Như... một ngh́n hai trăm người, và Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-Bà-Di, những người phát tâm Thanh-văn, Bích-chi-phật đều nghĩ rằng: “Hôm nay Đức Thế-Tôn v́ sao Ngài lại ân-cần khen ngợi phương-tiện mà nói thế này: Những pháp của Phật chứng được thật là sâu xa khó hiểu, hết thảy các hàng Thanh-văn, hàng Bích-chi-phật không thể hiểu được? Đức Phật nói một nghĩa giải-thoát, chúng ta chứng pháp đó cũng đến được cơi Niết-bàn, mà nay không rơ nghĩa thú của pháp đó ra sao?” Bấy giờ ngài Xá-Lợi-Phất biết ḷng hoài nghi của bốn chúng, và chính ḿnh cũng chưa rơ, liền bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! V́ nhân-duyên ǵ mà Ngài ân-cần khen ngợi phép phương-tiện rất nhiệm-mầu, sâu xa khó hiểu bậc nhất của chư Phật? Mà con từ trước tới nay chưa từng được nghe Phật nói pháp đó. Hiện nay trong bốn chúng, ai nấy đều có chỗ nghi ngờ, cúi xin Đức Thế-Tôn chỉ dậy rơ việc đó. V́ sao Đức Thế-Tôn ân-cần khen ngợi pháp rất nhiệm-mầu, sâu xa khó hiểu?” Khi ấy ngài Xá-Lợi-Phất muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng: Đại Thánh Tôn Tuệ-Nhật Lâu mới nói pháp này Nói pháp ḿnh chứng được, Lực, vô-úy, tam-muội, Phép thuyền-định, giải-thoát… Đều không thể nghĩ bàn Đắc pháp nơi đạo-tràng Không ai dám hỏi đến, Ư con không lường được Cũng không ai dám hỏi. Không hỏi tự nói ra Khen ngợi đạo ḿnh làm Trí-tuệ rất nhiệm-mầu Chư Phật đều chứng được. Hàng Lậu-tận La-hán Và người cầu Niết-bàn Nay đều mắc lưới nghi V́ sao Phật nói vậy? Những người cầu Duyên-giác, Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Các Thiên, long, quỷ, thần Càn-thát-bà hết thẩy… Nh́n nhau ḷng do-dự Ngửa trông Đức Thế-Tôn, Việc đó như thế nào Xin Phật dạy rơ cho. Trong các hàng Thanh-văn Phật bảo con bậc nhất . Nay tự nơi trí con Nghi lầm không rơ được. V́ là pháp cứu-kính, Là đạo của Phật làm Con từ miệng Phật sinh Chắp tay ngửa trông chờ, Xin ban lời nhiệm-mầu V́ con mà nói thật. Các Thiên, long, quỷ, thần... Nhiều như hằng-sa số, Bồ-tát cầu Phật đạo Số nhiều có tám muôn, Lại c̣n vua Chuyển-luân Muôn ức nước đều đến, Ḷng cung kính chắp tay Muốn nghe đạo đầy đủ. Bấy giờ Đức Phật bảo ngài Xá-Lợi-Phất rằng: “Ông hăy thôi đi, không nên nói nữa. Nếu nói việc đó th́ tất cả thế-gian và các trời, người đều kinh ngờ sợ sệt”. Ngài Xá-Lợi-Phất lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Cúi xin Ngài hăy nói cho! Cúi xin Ngài hăy nói cho! Sở dĩ v́ sao? V́ trong hội này có vô số trăm ngh́n muôn ức a-tăng-kỳ chúng-sinh đă từng được thấy chư Phật, mọi căn lanh lợi, trí-tuệ sáng suốt, được nghe lời Phật dạy, th́ có thể kính tin. Khi ấy ngài Xá-Lợi-Phất muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng: Đấng Pháp-vương Vô-thượng Xin Ngài nói, đừng lo! Vô-lượng chúng hội này Người có thể tin kính. Đức Phật lại ngăn ông Xá-Lợi-Phất: “Nếu ông c̣n nói việc đó, th́ hết thảy thế-gian, trời, người, A-tu-la đều sẽ kinh nghi, và các Tỷ-khưu tăng-thượng-mạn sẽ phải sa vào hầm lớn”. Ngay khi ấy Đức Thế-Tôn lại nói kệ rằng: Thôi! Thôi! Đừng nói nữa! Diệu-pháp ta khó lắm, Những kẻ tăng-thượng-mạn Nghe ắt chẳng tin theo. Bấy giờ ngài Xá-Lợi-Phất lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế-Tôn! Cúi xin Ngài hăy nói cho! Cúi xin Ngài hăy nói cho! Nay trong hội này, những người so với con có hàng trăm ngh́n vạn ức, đời đời họ đă từng được theo Phật học hỏi. Những người như thế, tất họ đều hay kính tin, an ổn trong đêm trường, và được nhiều điều lợi ích”. Khi ấy ngài Xá-Lợi-Phất muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng: Đấng Lưỡng-túc Thế-Tôn Xịn nói pháp đệ nhất, Con là con trưởng Phật Xin thương nói rơ ràng. Bao nhiêu chúng-hội đây Kính tin pháp này cả Đời đời Phật đă từng Dậy dỗ những người ấy, Đều một ḷng chắp tay Muốn lĩnh nghe lời Phật. Chúng con ngh́n hai trăm Với những người cầu Phật Xin Phật v́ chúng đây, Rủ ḷng phân biệt nói Chúng-hội nghe pháp này Ḷng được thêm hoan-hỷ. Bấy giờ Đức Thế-Tôn bảo ngài Xá-Lợi-Phất: Ông đă ân-cần thỉnh cầu tới ba lần, há tôi làm thinh không nói. Ông nay hăy lắng nghe cho rơ, nhớ nghĩ cho khéo, tôi sẽ v́ ông phân biệt giải nói rơ ràng. Ngài nói như thế rồi, trong pháp-hội có các vị Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di cả thẩy năm ngh́n người, liền từ chỗ ngồi đứng dậy lễ Phật xin rút lui. Sở dĩ v́ sao? V́ bọn người này tội căn sâu dầy, cùng kẻ tăng-thượng-mạn, chưa được lại cho là được, chưa chứng, cho là đă chứng, có những lỗi lầm như thế cho nên không dám ở lại. Đức Thế-Tôn im lặng cho đi không hề ngăn cản. Bấy giờ Phật bảo ngài Xá-Lợi-Phất: “Nay trong chúng ta đây không có cành lá, mà chỉ thuần là hạt chắc trinh trắng. Ông Xá-Lợi-Phất! Những kẻ tăng-thượng-mạn rút lui đi cũng phải. Ông nay nên nghe cho khéo, ta sẽ v́ ông mà nói…” Ngài Xá-Lợi-Phất bạch rằng: “Dạ, bạch Đức Thế-tôn! Con muốn được nghe lắm”. Đức Phật bảo ngài Xá-Lợi-Phất: “Pháp mầu-nhiệm như thế, chư Phật Như-Lai khi nào hợp thời mới nói… Ví như hoa Ưu-đàm bát-la, đến thời mới hiện một lần. Ông Xá-Lợi-Phất! Các ông nên tin lời Phật nói không hề hư-vọng. Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật nói pháp theo đúng thời tiết suy nghĩ, ư thú khó hiểu. Sở dĩ v́ sao? Ta dùng vô-số phương-tiện, hết thảy nhân-duyên, lời lẽ thí dụ để diễn nói các pháp. Pháp đó không thể suy lường, phân biệt mà có thể hiểu được, chỉ có chư Phật mới hiểu thấu được. Tại v́ sao? Chư Phật Thế-Tôn chỉ v́ một việc nhân-duyên lớn mà xuất-hiện ra đời”. Ông Xá-Lợi-Phất! V́ sao nói rằng: chư Phật Thế-Tôn chỉ v́ một việc nhân-duyên lớn mà xuất-hiện ra đời? Chư Phật Thế-Tôn “v́ muốn khiến cho chúng-sinh mở được tri-kiến thanh-tịnh của Phật mà xuất-hiện ra đời; v́ muốn chỉ rơ cho chúng-sinh tri-kiến của Phật mà xuất-hiện ra đời; v́ muốn cho chúng-sinh tỏ ngộ tri-kiến của Phật mà xuất-hiện ra đời; v́ muốn cho chúng-sinh chứng nhập vào tri-kiến của Phật mà xuất-hiện ra đời”. Ông Xá-Lợi-Phất! Đó là chư Phật v́ một nhân-duyên lớn mà xuất-hiện ra đời. Đức Phật bảo ông Xá-Lợi-Phất: Chư Phật Như-Lai chỉ giáo-hóa các Bồ-tát, những điều làm ra, thường v́ một việc là đem “tri-kiến của Phật chỉ cho chúng-sinh được tỏ ngộ”. Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật Như-Lai chỉ dùng một Phật-thừa mà v́ chúng-sinh nói pháp, không có thừa nào, dù hai dù ba thừa khác. Ông Xá-Lợi-Phất! Pháp của chư Phật ở khắp mười phương cũng đều như thế. Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật đời quá-khứ dùng vô-lượng vô-số phương-tiện, hết thẩy nhân-duyên, lời lẽ thí-dụ mà v́ chúng-sinh diễn nói các pháp. Pháp đó đều là một Phật-thừa, cho nên những chúng-sinh theo Phật nghe pháp, rốt ráo đều chứng được “Nhất-thiết chủng-trí”. Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật đời vị-lai ra đời cũng sẽ dùng vô-lượng vô-số phương-tiện, hết thẩy nhân-duyên, lời lẽ thí-dụ, mà v́ chúng-sinh diễn nói các pháp. Pháp đó đều là một Phật-thừa, cho nên những chúng-sinh theo Phật nghe pháp, rốt ráo đều chứng được “Nhất-thiết Chủng-trí”. Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật Thế-Tôn đời hiện-tại, ở trong mười phương vô-lượng trăm ngh́n muôn ức cơi Phật, các Ngài đều làm lợi ích an vui cho hết thẩy chúng-sinh. Và chư Phật cũng dùng vô-lượng vô-số phương-tiện, hết thẩy nhân-duyên, lời lẽ thí-dụ mà v́ chúng-sinh diễn nói các Pháp. Pháp đó đều là một Phật-thừa, cho nên những chúng-sinh theo Phật nghe pháp, rốt ráo đều chứng được “Nhất-thiết chủng-trí”. Ông Xá-Lợi-Phất! Các Đức Phật ấy chỉ giáo-hóa cho các Bồ-tát là v́: “Ngài muốn đem tri-kiến của Phật chỉ cho chúng-sinh; v́ muốn đem tri-kiến của Phật bảo chúng-sinh tỏ-ngộ; v́ muốn làm cho chúng-sinh chứng nhập vào tri-kiến của Phật vậy”. Ông Xá-Lợi-Phất! Nay tôi cũng lại như thế, biết rơ nơi thâm tâm của chúng-sinh, có những điều ham muốn chấp trược, nên tùy theo bản-tính của họ mà dùng hết thẩy phương-tiện, các món nhân-duyên, lời lẽ thí-dụ mà v́ đó nói pháp. Ông Xá-Lợi-Phất! Như thế là v́ muốn cho họ đều chứng được một Phật-thừa “Nhất-thiết Chủng-trí”. Ông Xá-Lợi-Phất! Trong các cơi nước ở khắp mười phương, c̣n không có hai thừa, huống lại có ba thừa ư? Ông Xá-Lợi-Phất! Chư Phật xuất hiện ra đời có năm ác-trược ấy, nghĩa là: kiếp-trược, phiền-năo-trược, chúng-sinh-trược, kiến-trược và mệnh-trược. Như vậy, ông Xá-Lợi-Phất! Lúc kiếp-trước loạn, th́ chúng-sinh nhơ-nhớp, bỏn sẻn, tham lam, ghen ghét, nặng nề, trọn vẹn không có căn lành, v́ vậy chư Phật dùng sức phương-tiện nơi một Phật-thừa, mà phương-tiện nói ra ba thừa vậy. Ông Xá-Lợi-Phất! Nếu đệ-tử ta tự cho ḿnh là A-la-hán, là Bích-chi-Phật, không chịu nghe, không chịu hiểu những việc chư Phật Như-Lai giáo-hóa cho các Bồ-tát, th́ người đó không phải là đệ-tử Phật; không phải là A-la-hán, không phải là Bích-chi-Phật. Lại nữa, ông Xá-Lợi-Phất! Các vị Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni ấy, tự cho ḿnh đă được quả A-la-hán, thân sau cùng là rốt ráo Niết-bàn, lại chẳng đem ḷng cầu đạo Vô-thượng Chính-đẳng Chính-giác, nên biết bọn đó đều là kẻ tăng-thượng-mạn. V́ sao? Nếu có Tỷ-khưu nào thực được quả A-la-hán, mà lại không tin pháp này, th́ quyết không có lư nào như thế cả. Chỉ trừ sau khi Phật diệt-độ, và đời hiện-tiền không có Phật. Tại v́ sao? V́ sau khi Phật diệt-độ, những kinh như thế, người thụ-tŕ đọc tụng hiểu được nghĩa ấy rất khó có. Nếu gặp Đức Phật khác đối với kinh này th́ mới quyết đoán hiểu rơ được. Ông Xá-Lợi-Phất! Các ông nên dốc ḷng tin hiểu thụ-tŕ lời Phật dạy. V́ lời chư Phật Như-Lai nói ra không có hư-vọng, cũng không có thừa nào khác, duy nhất chỉ có Phật-thừa mà thôi. Bấy giờ Đức Thế-Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên, liền nói kệ rằng:
Tỷ-khưu, Tỷ-khưu-ni Mang ḷng tăng-thượng-mạn Ưu-bà-tắc ngă mạn Ưu-bà-di chẳng tin Hàng tứ-chúng như thế Số đông có năm ngh́n. Chẳng tự biết lỗi ḿnh Với giới th́ thiếu sót Tiếc giữ những vết nhơ Bọn trí nhỏ đă ra Là tấm cám trong chúng Uy-đức Phật nên đi Bọn này kém phúc đức Chẳng kham được pháp này Chúng đây không cành lá Chỉ toàn quả hạt chắc. Xá-Lợi-Phất hăy nghe! Pháp sở đắc của Phật. Vô-lượng sức phương-tiện V́ chúng-sinh mà nói. Chỗ tâm chúng-sinh nghĩ Hết thẩy việc hành đạo Bao nhiêu tính ham muốn Nghiệp lành dữ đời trước Phật đều biết thế rồi Dùng mọi duyên thí-dụ Lời lẽ, sức phương-tiện Khiến ai nấy vui mừng. Hoặc nói ra khế-kinh, Dà-đà cùng Bản-sự, Bản-sinh, Vị-tằng-hữu, Cùng nói ra Nhân-duyên. Thí-dụ và Kỳ-dạ Ưu-ba-đề-sá kinh. Độn-căn ưa pháp nhỏ Tâm đắm nơi sinh-tử. Nơi vô-lượng chư Phật Đạo sâu nhiệm chẳng làm Bị mọi khổ năo loạn V́ đó nói Niết-bàn. Ta bày ra phương-tiện Khiến cho vào Phật tuệ. Chưa từng nói các ông Sẽ được thành Phật đạo. Sở dĩ chưa từng nói V́ thời nói chưa hợp Nay chính đă đến thời Quyết định nói Đại-thừa. Chín bộ pháp ta đây Thuận theo chúng-sinh nói. Vào Đại-thừa làm gốc Nên mới nói kinh này. Có Phật-tử tịnh tâm Dịu dàng, căn linh lợi, Ở nơi vô-lượng Phật Thực hành đạo sâu mầu, V́ các Phật tử đây Mà nói kinh Đại-thừa. Ta ghi cho người ấy Đời sau được thành Phật. V́ sâu ḷng niệm Phật Tu tŕ giới thanh-tịnh. Hạng này nghe thành Phật Toàn thân đầy sung sướng. Phật hiểu tâm họ làm Nên mới nói Đại-thừa. Dù Thanh-văn, Bồ-tát Nghe pháp ta nói ra Nhẫn đến một bài kệ Đều thành Phật không ngờ. Trong cơi Phật mười phương Duy có pháp Nhất-thừa Không hai cũng không ba Trừ Phật phương-tiện nói. Chỉ dùng danh-tự giả Để dẫn dắt chúng-sinh Nên nói trí-tuệ Phật Chư Phật hiện ra đời Chỉ có một sự thực Dư giả chẳng phải chân. Nhưng chẳng dùng Tiểu-thừa Mà tế-độ chúng-sinh. Phật trụ nơi Đại-thừa Như pháp ḿnh chứng được Sức định, tuệ trang-nghiêm Lấy đó độ chúng-sinh Tự chứng đạo Vô-thượng Pháp Đại-thừa b́nh-đẳng. Nếu đem pháp Tiểu-thừa Nhẫn đến độ một người Th́ ta đọa sẻn tham Việc làm đó không được. Nếu người tin theo Phật Như-lai không lừa dối Cũng không ư tham, ghen Dứt trong mọi pháp ác. Nên Phật ở mười phương Mà riêng Ngài không sợ. Ta dùng thân tướng đẹp Chiếu sáng khắp thế-gian, Đấng Vô-lượng chúng tôn V́ nói pháp thực-tướng.~ Xá-Lợi-Phất nên biết! Bản nguyện của ta nay Mong hết thẩy chúng-sinh Đều như ta không khác. Như nguyện của ta xưa Ngày nay đă đầy đủ. Độ cho các chúng-sinh Đều được vào Phật-đạo. Nếu ta gặp chúng-sinh Đem Phật-đạo dậy bảo. Kẻ vô-trí thác loạn Mê hoặc chẳng chịu nghe Ta biết chúng-sinh này Chưa từng tu gốc thiện. Say đắm năm dục măi V́ si-ái khổ sinh Đều do nơi ham muốn Sa đọa ba đường ác, Loanh quanh trong sáu đường Chịu đủ mọi khổ đau. Thụ thai thân nhỏ nhít Đời đời thêm lớn măi. Người phúc-đức ít ỏi Bị mọi khổ bức ngặt. Vào rừng rậm tà-kiến Hoặc chấp có, chấp không… Nương vào các kiến này Đầy đủ sáu hai kiến Đắm sâu pháp hư vọng Nhận măi lấy không thôi Ngă mạn tự khoe tài Nịnh hót tâm chẳng thực. Trong trăm ngh́n ức kiếp Chẳng nghe danh-hiệu Phật Cũng chẳng nghe chính-pháp Hạng người ấy khó độ. Xá-Lợi-Phất cho nên Ta phải bày phương-tiện Nói các đạo dứt khổ Bảo cho đó Niết-bàn. Tuy ta nói Niết-bàn Cũng chẳng phải thật diệt. Các pháp vốn xưa nay Tướng nó thường lặng lẽ. Phật-tử hành đạo rồi Đời sau được thành Phật. Ta có sức phương-tiện Mở bảo pháp ba thừa Hết thẩy các Thế-Tôn Đều nói đạo Nhất-thừa. Nay trong đại-chúng đây Đều nên trừ nghi hoặc Chư Phật nói không sai Duy nhất không hai thừa. Vô số kiếp quá-khứ Vô-lượng Phật diệt-độ Trăm ngh́n muôn ức thứ Số đó không thể lường. Các Thế-Tôn như thế Dùng mọi duyên thí-dụ Vô số sức phương-tiện Nói ra mọi pháp tướng Những bậc Thế-Tôn ấy Đều nói pháp Nhất-thừa. Dậy vô-lượng chúng-sinh Khiến vào trong Phật đạo Lại các đại Thánh chúa Biết tất cả thế-gian Chỗ thâm tâm ưa muốn Của trời, người quần-sinh Liền dùng phương-tiện khác Giúp rơ nghĩa đệ nhất. Nếu có loài chúng-sinh Gặp chư Phật quá-khứ Hoặc nghe pháp bố-thí Hoặc tŕ-giới, nhẫn-nhục Tinh-tiến cùng thuyền-định Tu hết thảy phúc, tuệ Những hạng người như thế Đều được thành Phật đạo. Sau khi Phật diệt-độ Nếu người tâm hiền dịu Những chúng-sinh như thế Đều được thành Phật đạo. Chư Phật dịệt-độ rồi Người cúng-dàng Xá-lợi Xây muôn ức thứ tháp Vàng, bạc, ngọc, pha-lê Sà-cừ cùng mă-năo Ngọc mai-côi, lưu ly Thanh-tịnh, rộng, đẹp đẽ Trang hoàng nơi các tháp. Hoặc xây dựng miếu đá Gỗ chiên-đàn, trầm-thủy Gỗ mít và gỗ khác, Cùng gạch, ngói, đất, bùn Dù ở trong đồng không Đắp đất thành miếu Phật Nhẫn đến đồng-tử chơi Chứa cát thành tháp Phật Những hạng người như thế Đều có thể thành Phật. Nếu như ngươi v́ Phật Xây dựng các h́nh tượng Chạm trổ thành các tượng Đều được thành Phật đạo. Hoặc dùng bằng bảy báu Thau, đồng-bạch, đồng đỏ Nhôm trắng cùng ch́, kẽm Sắt, gỗ cùng với bùn, Hoặc dùng keo, sơn, vải Sửa sang làm tượng Phật Những hạng người như thế Đều được thành Phật đạo. Vẽ vời làm tượng Phật Trăm phúc tướng trang-nghiêm Dù ḿnh làm, dậy người Đều được thành Phật đạo. Nhẫn đến đồng-tử chơi Bằng cỏ, cây hay bút Hoặc lấy móng, ngón tay Mà vẽ thành tượng Phật Những hạng người như thế Chứa công đức dần dần Đầy đủ tâm đại-bi Đều được thành Phật đạo, Chỉ dậy cho Bồ-tát Độ thoát vô-lượng chúng. Nếu người nơi tháp miếu Tượng báu và tượng vẽ Dùng phan, lọng, hoa, hương Tâm cung-kính cúng-dàng Hoặc sai người trổi nhạc Đánh trống, thổi tù và, Sáo, địch, đàn, không-hầu Tỳ-bà, năo-bạt đồng Những tiếng hay như thế Đều dùng đem cúng-dàng Hoặc dùng tâm vui mừng Ca ngợi từng Đức Phật Nhẫn đến một tiếng nhỏ Đều có thể thành Phật. Nếu người tâm tán loạn Nhẫn đến dùng bông hoa Cúng-dàng nơi tượng vẽ Dần thấy vô số Phật. Hoặc có người lễ bái Hoặc lại chỉ chắp tay Nhẫn đến chắp một tay Hoặc chỉ hơi cúi đầu Lấy đó cúng-dàng tượng Dần thấy vô-lượng Phật Tự thành vô-thượng đạo Rộng độ chúng đông nhiều Vào vô-dư Niết-bàn Như củi hết lửa tắt. Nếu người tán loạn tâm Vào trong nơi tháp, miếu Niệm hiệu Phật một câu Đều được thành Phật đạo.
Đối với Phật quá-khứ Tại thế, hoặc diệt rồi Có người nghe pháp này Đều được thành Phật đạo. Thế-Tôn đời vị-lai Số nhiều lường khôn xiết. Các Đức Như-Lai đó Cũng phương-tiện nói pháp Tất cả các Như-Lai Dùng vô-lượng phương-tiện Độ thoát các chúng-sinh Vào trí vô-lậu Phật. Nếu có người nghe pháp Không ai không thành Phật Thệ nguyện chư Phật xưa Ta thực-hành Phật đạo Đều muốn cho chúng-sinh Cúng cùng được đạo đó. Chư Phật đời vị-lai Tuy nói trăm ngh́n ức Vô số các Pháp-môn Kỳ thực là Nhất-thừa Chư Phật Lưỡng-túc-tôn Biết pháp thường không tính Phật-chủng từ duyên khởi Cho nên nói Nhất-thừa. Pháp đó ở ngôi Pháp Tướng thế-gian thường c̣n. Biết nơi đạo-tràng rồi Đạo-sư phương-tiện nói… Cơi trời, người cúng-dàng Phật hiện ở mười phương Số nhiều như cát bụi Xuất hiện ra nơi đời V́ an-ổn chúng-sinh Cũng nói pháp như thế. Biết vắng-lặng bậc nhất Nên dùng sức phương-tiện. Tuy bày ra các đạo Kỳ thực v́ Phật-thừa. Biết việc chúng-sinh làm Nơi thâm tâm suy nghĩ Nghiệp làm đời quá-khứ Tính dục, sức tinh-tiến Và lợi căn, độn căn Dùng hết thảy nhân-duyên Cùng lời lẽ thí-dụ Tùy cơ phương-tiện nói Ngày nay ta cũng vậy V́ an-ổn chúng-sinh Dùng hết thẩy pháp-môn Chỉ rơ nơi Phật đạo. Ta dùng sức trí-tuệ Biết tính dục chúng-sinh Phương-tiện nói các pháp Đều khiến cho vui mừng. Xá-Lợi-Phất nên biết ! Ta dùng mắt Phật xem Thấy sáu ngả chúng-sinh Nghèo-nàn không phúc, tuệ Vào đường hiểm sinh-tử Khổ tiếp nối không ngừng. Đắm sâu nơi năm dục Như mao-ngưu yêu đuôi. V́ tham ái tự che Đui mù không thấy biết Không cầu Phật thế lớn Cùng với pháp diệt khổ. Đi sâu vào tà-kiến Lấy khổ mong bỏ khổ. Phật v́ chúng-sinh này Mà khởi tâm Đại-bi Xưa ta ở đạo-tràng Xem cây cùng tản bước Trong ba bẩy ngày liền Suy nghĩ những việc đó. Trí-tuệ ta chứng được Vi-diệu rất tuyệt vời Những chúng-sinh độn căn Tham vui, si mù tối Những hạng người như thế Làm sao mà độ được? Khi ấy các Phạm-vương Và các Thiên-Đế-Thích Bốn Thiên-vương giúp đời Cùng trời Đại-tự-tại, Các cơi Thiên-chúng khác Trăm ngh́n ức họ-hàng Chắp tay cung-kính lễ Muốn ta chuyển pháp-luân. Ta liền tự nghĩ rằng: Nếu chỉ khen Phật-thừa Chúng-sinh chịu khổ măi Chẳng hay tin pháp đó V́ phá pháp chằng tin Sa vào ba ngả ác. Thà ta không nói pháp Mau vào cơi Niết-bàn Liền nhớ đến Phật xưa Thật hành sức phương-tiện Ta nay chứng được đạo Cũng nên nói ba thừa. Khi tư-duy như thế Mười phương Phật hiện ra Tiếng phạm an ủi ta Hay thay! Đức Thích-Ca Thầy dẫn đường bậc nhất, Được pháp mầu vô-thượng Theo hết thẩy chư Phật Mà dùng sức phương-tiện. Chúng ta đều chứng được Pháp tối-diệu bậc nhất. V́ mọi loại quần-sinh Phân biệt nói ba thừa. Trí kém ưa pháp nhỏ Không tin ḿnh thành Phật. V́ vậy dùng phương-tiện Phân-biệt nói các quả. Tuy lại nói ba thừa Chỉ v́ dậy Bồ-tát. Xá-Lợi ông nên biết! Ta nghe bậc Đại-thánh Tiếng trong suốt nhiệm-mầu Xưng Nam-mô chư Phật. Lại nghĩ như thế này… Ta ra đời xấu ác Như lời chư Phật nói Ta cũng thuận làm theo. Suy nghĩ việc đó rồi Liền đến thành Ba-nại. Các pháp-tướng lặng lẽ Không thể dùng iời nói Nên dùng sức phương-tiện V́ năm Tỷ-khưu nói. Mới gọi chuyển pháp-luân, Bèn có tên Niết-bàn Và bậc A-la-hán Pháp, Tăng tên khác nhau. Từ kiếp xa xưa tới Khen rơ pháp Niết-bàn Dứt hẳn khổ sinh tử Ta thường nói như thế. Xá-Lợi-Phất nên biết! Ta thấy các Phật-tử… Người chí cầu Phật đạo, Vô-lượng ngh́n muôn ức Đều đem ḷng cung-kính Đi đến chốn Đức Phật Từng theo chư Phật nghe Nói các pháp phương-tiện Ta liền nghĩ thế này… Sở dĩ Phật ra đời V́ nói trí-tuệ Phật Nay chính đă đến thời. Xá-Lợi-Phất nên biết! Người độn căn, trí nhỏ, Kẻ chấp tướng kiêu-mạn Chẳng hay tin pháp này. Nay ta mừng không sợ Ở trong hàng Bồ-tát Thẳng thắn bỏ phương-tiện Chỉ nói đạo Nhất-thừa, Bồ-tát nghe pháp này Lưới ngờ đều trừ hết. Ngh́n hai trăm La-hán Cũng đều sẽ thành Phật. Như nghi-thức nói pháp Của chư Phật ba đời Ta nay cũng như thế Nói pháp vô-phân-biệt. Chư Phật hiện ra đời Xa vời khó gặp gỡ, Chính-sử Ngài ra đời Nói pháp này càng khó. Vô-lượng vô số kiếp Nghe pháp này cũng khó Người hay nghe pháp này Người ấy lại khó hơn. Ví như hoa ưu-đàm Hết thẩy đều ưa mến. Hiểm có trong trời, người. Lầu lâu một lần nở. Người nghe pháp mừng khen Nhẫn đến thốt một lời Tức là đă cúng-dàng Hết thẩy ba đời Phật. Người ấy rất hiếm có Hơn cả hoa ưu-đàm. Các ông đừng có nghi Ta là vua các pháp Khắp bảo trong đại-chúng Chỉ lấy đạo Nhất-thừa Dậy dỗ các Bồ-tát. Không Thanh-văn, đệ-tử. Xá-Lợi-Phất các ông! Cùng Thanh-văn, Bồ-tát Nên biết diệu-pháp này Là bí-yếu của Phật. V́ đời ác năm trược Chỉ ham các món dục. Những chúng-sinh như thế Trọn chẳng cầu Phật đạo Người ác đời mai sau Nghe Phật nói Nhất-thừa Mê lầm không tin chịu Phá pháp sa đường dữ. Người trong sạch thẹn hổ Chí mong cầu Phật đạo. Nên v́ bọn người này Rộng khen đạo Nhất-thừa Xá-Lợi-Phất nên biết Pháp của Phật như thế Dùng muôn ức phương-tiện Tùy cơ mà nói pháp. Những người không học tập Không hiểu được pháp này. Các ông đă hiểu rơ Chư Phật thày cơi đời. Việc tùy nghi phương-tiện Không c̣n mọi nghi lầm Sinh tâm rất vui mừng Tự biết sẽ thành Phật.
KINH DIỆU-PHÁP LIÊN-HOA Quyển Thứ Nhất
Một luồng hào-quang chiếu khắp phương đông. Diệu thể khắp tỏ bày. Không phải chỗ suy lường mà suy lường được. Hiểu ngầm nơi tâm. Phương-tiện tỏ bày. Hương trời một đạo tỏa muôn phương. Nam Mô Pháp-Hoa Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần) Thế-tôn hiện điềm tốt. Di-Lặc thấy tướng lành. Ngài Văn-Thù v́ đại-chúng giải rơ, Đức Phật phóng hào-quang. Ba lần cầu thỉnh Pháp-vương, v́ kinh Diệu-Pháp Liên-Hương. Nam Mô Quá Khứ Nhật-Nguyệt Đăng-Minh Phật (3 lần) (Tụng hết một quyển muốn nghỉ th́ theo như phần hồi hướng ở dưới)
Minh Quang typed & posted September 25, 2008
|
|
|