Chùa Hải-Đức in Jacksonville
|
Linh
Sơn Pháp
Bảo Đại
Tạng Kinh
Trúc
Pháp Hộ,
đời Tây
Tấn, dịch
từ chữ
Phạn sang chữ
Hán Kinh Chánh Pháp Hoa
SỐ 263
KINH CHÁNH PHÁP HOA (KINH HOA CHÁNH PHÁP)
Hán dịch: Đời Tây Tấn, Tam tạng Pháp sư Trúc Pháp Hộ,
người nước Nguyệt Thị.
KINH CHÁNH PHÁP HOA
Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo Đại sĩ Di-lặc: - Này A-dật nên biết! Nay khi Phật nói kinh Như Lai thọ hạn này, có sáu mươi tám ức triệu trăm ngàn hằng hà sa các Bồ-tát đạt được pháp nhẫn bất khởi, hai ngàn hằng hà sa Bồ-tát Đại sĩ đều đắc tổng tŕ, số Bồ-tát Đại sĩ như số vi trần trong một cơi Phật đắc pháp tổng tŕ vô ngại biện tài; lại có ức trăm ngàn vô số Bồ-tát nhiều như vi trần của ngàn cơi Phật đắc tổng tŕ không thoái chuyển; lại có Bồ-tát Đại sĩ nhiều như số vi trần trong ngàn cơi Phật nghe kinh điển này, chuyển pháp luân không thoái chuyển; lại có Bồ-tát nhiều như số vi trần trong trung thiên cơi Phật chứng đắc bậc Đại Thánh vô cấu, phân biệt chuyển pháp luân; lại có số Bồ-tát nhiều như vi trần trong tiểu thiên cơi Phật nghe kinh điển này c̣n tám đời nữa sẽ thành đạo Vô thượng chánh chân; lại có số Bồ-tát Đại sĩ nhiều như số vi trần trong bốn châu thiên hạ nghe pháp này rồi đắc Nhất sinh bổ xứ, sẽ thành Chánh giác; lại có số chúng sinh nhiều như số vi trần tám cơi Phật nghe kinh điển này đều phát tâm cầu đạo Vô thượng chánh chân. Phật vừa nói như thế, các Bồ-tát Đại sĩ liền được kiến lập. Ngay khi ấy, từ trên hư không các loại hoa trời như Ư hoa và Đại ư hoa rơi xuống lất phất như tuyết để rải cúng trên ức trăm ngàn Đức Phật ở vô số trăm ngàn thế giới v́ thương tưởng mà đến đây ngồi trên ṭa Sư tử dưới cây bảy báu và rải cúng Đức Đại Thánh Năng Nhân, cùng vô số chẳng thể tính đếm Đức Phật đă diệt độ và rải cúng thân Phật Đa Bảo; lại rải trên tất cả các Bồ-tát; đại địa chấn động. Lại có bốn loại chiên-đàn, tạp hương, mật hương, tất cả các thứ hương từ hư không rải xuống. Trong hư không phát tiếng sấm lớn, tiếng vang sâu lắng êm ái tự nhiên vi diệu. Có biết bao ngàn vạn anh lạc, châu báu như ngọc minh nguyệt, ngọc như ư... đều từ trên không tḥng xuống như tràng phan. Vô số hương trong hư không, tự nhiên mùi hương tỏa ra. Lại có vô số trăm ngàn bảo cái tự nhiên đưa đến; tất cả bảo cái đều che trên tất cả Đức Phật, lên đến cơi Phạm thiên. Các chúng Bồ-tát ở trong hư không cầm bảo cái đứng hầu hai bên ức trăm ngàn Đức Như Lai. Khi ấy ngài Di-lặc khen ngợi bằng bài tụng: An trụ được nghe Pháp chưa từng có Trước nay chưa từng Thấy ánh sáng này Rộng lớn rất xa Chẳng có giới hạn Như điều vừa thấy Không thể nghĩ bàn. Ngày nay con đă Được nghe kinh điển Mà quán an trú Đại Thánh Đạo Sư Hiện phân biện thuyết Kiến lập chúng sinh Số trăm ngàn ức Đặc biệt trong đời Chuyển bất thoái luân Trụ ở Phật đạo Có người được lập Nắm được bí mật Có người được điều Nghĩa lư vô hạn Số trăm ngàn ức Bí yếu tổng tŕ Muốn có hạn lượng Và tư duy được Có chỗ kiến lập Siêu vượt độ sinh Có người hai đời Hoặc c̣n tám đời Sẽ đạt Phật đạo Độ được vô lượng Hoặc có Hữu học C̣n vượt bốn đời Hoặc có người ba Hay chỉ c̣n hai Theo Đấng Đạo Sư Nghe kinh điển này Sẽ đạt Phật đạo Rơ đệ nhất nghĩa Có người kiến lập Nhất sinh bổ xứ Thành bậc thông tuệ Dạo chơi các cơi Nghe ngộ kinh này Đại Thánh đă thuyết Có người chứng quả Không c̣n các lậu Giống như vi trần Trong tám cơi Phật Muốn biết số lượng Cũng giống như đây Hoặc có số ức Chúng sinh nghe kinh Nghe rồi đều phát Tâm đạo thù thắng Thế Tôn Vô Thượng Tạo được như thế Phân biệt diễn thuyết Kiến lập Chân đế Vô lượng các thân Chẳng tính kể được Ví như hư không Không có giới hạn Chư Thiên đă rải Vô số ức hoa Chẳng thể tính đếm Ngàn ức Thiên tử Đế Thích, Phạm thiên Như cát sông Hằng Đều đến nơi đây Vô số ngàn ức Tạp hương, diệu hương Mật hương, thượng hương Dồn lại cúng dường Để rải cúng Phật Rơi thành từng hàng Giống như chim bay Đến cúng dường khắp Chỗ Như Lai ngồi Ở trên hư không Tự nhiên sấm động Âm vang êm diệu Sâu lắng nhiệm mầu Trăm ngàn ức trời Đều cùng ca tụng Châu báu minh nguyệt Tư nhiên rủ xuống Các mùi hương thơm Tự nhiên xông tỏa Trăm ngàn ức vạn B́nh báu bảy báu Đầy dẫy hư không Như chim nhạn bay Cúng dường Đại Thánh Là Đấng oai thần Ức vạn bảo cái Bảy báu trang hoàng Chẳng thể tính đếm Rộng lớn bao quanh Các bậc Bồ-tát Thân h́nh cao lớn Lên đến Phạm thiên Đẹp đẽ vi diệu Trí tuệ thông minh Oai quang rực rỡ Tràng phan thêu đẹp Cúng dường lên Phật Ca ngợi Thánh chúng Ngàn ức bài tụng Trong ḷng phấn chấn Quy kính an trú Nơi ấy nh́n xuống Khen chưa từng có Thấy biết bao nhiêu Đấng Đạo Sư khác Đều cùng thị hiện Giới hạn thọ mạng Chúng sinh này đây Thảy đều hoan hỷ Pháp âm Đạo sư Vang dội rộng khắp Cho đến mười phương Chỗ nào cũng rơ Thỏa ḷng chúng sinh Số trăm ngàn ức Hiểu rơ ư đạo Đầy đủ trang nghiêm.
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo ngài Di-lặc: - Người nào nghe kinh pháp Như Lai đă nói về hiện thọ mạng mà trong khoảnh khắc sinh tâm thích thú, tin tưởng th́ công đức chẳng thể suy lường. Ví như thiện nam, thiện nữ muốn đắc đạo Vô thượng chánh chân th́ phụng hành năm pháp Ba-la-mật là bố thí, tŕ giới, nhẫn nhục, tinh tấn, nhất tâm trong tám trăm ngàn ức kiếp chẳng bằng thiện nam, thiện nữ nghe hạn lượng thọ mạng của Như Lai ở đây trong khoảnh khắc phát tâm hoan hỷ tin tưởng ưa thích, chẳng hồ nghi về bao nhiêu phép tu hành đều quy về nhất đạo th́ phải biết so với công đức tám trăm ngàn ức kiếp tu hành năm pháp Ba-la-mật gấp trăm, gấp ngàn, gấp vạn, gấp ức, gấp hơn vạn ức, phước ấy không thể lấy ǵ ví dụ được. Phật dạy: - Này A-dật! Thiện nam, thiện nữ nghe kinh pháp này, chỉ một khoảnh khắc phát tâm hoan hỷ tin theo th́ an trụ vững chắc đạo Vô thượng Chánh chân, thành Bậc Tối Chánh Giác. Khi ấy Đức Phật nói tụng: Nếu tất cả tuân theo Hành năm Ba-la-mật Chí mong cầu tuệ này Ḷng bảo tồn đạo cả Dầu trăm ngàn ức kiếp Tám kiếp đều đầy đủ Luôn cúng dường chư Phật Và các bậc Thanh văn Cúng dường ngàn ức cai Duyên giác và Bồ tát Dâng hiến đồ ăn uống Y phục và giường, nệm Mền chiếu và pḥng xá Đều dùng hương chiên-đàn Vườn cảnh luôn bằng phẳng Để làm nơi kinh hành Cúng dường biết bao thứ Vô số như thế rồi Ở trong trăm ức kiếp Để cầu đạo Vô thượng Lại hộ tŕ cấm giới Trong sáng không vi phạm V́ được trí tuệ Phật Vui tin đảnh lễ Phật Lại nữa tu nhẫn nhục An trú chỗ điều nhu Chí cao không oán hận Nhẫn vô số mắng nhiếc Dù gặp kẻ hung bạo Ngă mạn và tự đại Đều có thể nhẫn được V́ để cầu Phật đạo Thường ân cần tinh tấn Khoan ḥa tâm kiên cố Ư nghĩ tưởng việc khác Dạo đến ức cơi Phật Hoặc ở chỗ thanh vắng Muốn bỏ việc ngủ nghỉ Người ấy tu ức kiếp Thường tập đi kinh hành Muốn sánh không sánh bằng Ngàn ức kiếp thiền định Lại thêm tám ngàn ức Tu hành tâm chuyên nhất Chí nguyện đạt Phật đạo Muốn được các thông tuệ Đủ định Ba-la-mật Nhất tâm thiền tịch nhiên Các phước đức đă tạo Tụ tập dồn cả lại Trong trăm ngàn ức kiếp Như trước đă khen ngợi Nếu nam tử nữ nhân Nghe tuổi thọ của Phật Nhất thời hoan hỷ tin Đức ấy là hơn hết Nên trừ bỏ do dự Các tư tưởng chấp trước Tin ưa nghĩa đại pháp Phước ấy cũng như thế Nên Bồ-tát cầu đạo Tuân phụng qua ức kiếp Có nghe hay chẳng nghe Thọ mạng Phật vô lượng Nên cúi đầu đảnh lễ Hạng người được như thế Đời sau, trong tương lai Độ thoát số ức người Như Thế Tôn Năng Nhân Đại nhân Thích sư tử Ngồi dưới cội Bồ-đề Mà rống tiếng sư tử Ta nay sở dĩ đến Được chúng sinh cung kính Ở tại đạo tràng Phật Nói thọ mạng cũng thế Người đầy đủ chí tánh Rộng nghe và thọ tŕ Pháp độ người đă nói Th́ không có hoài nghi Phật lại bảo ngài A-dật: - Người nào nghe nói kinh thọ mạng của Như Lai mà ở trong cơi người thọ tŕ, phân biệt, hiểu rơ th́ người ấy được phước chẳng thể kể xiết, tức là hơn người trải bao nhiêu ức kiếp phụng hành năm pháp Ba-la-mật, hơn nữa sẽ thị hiện và phụng tŕ trí tuệ Phật. Lại nữa, người nghe kinh này liền thọ tŕ biên chép trên tre, lụa, cúng dường, thờ phụng, rải hoa, đốt các loại hương như hương bột, hương tạp, dùng lọng lụa, tràng phan, đèn dầu mè, đèn đầu thơm, đèn đề hồ cúng dường th́ phước của người này hơn phước người kia vô số, sẽ đạt đến tuệ kiến của Như Lai. Này A-dật! C̣n như thiện nam kia nếu được nghe kinh Như Lai thọ hạn này mà sinh tâm chân thật hoan hỷ tin theo th́ v́ tâm tánh ấy quán tướng này nên biết vị ấy đă thấy Như Lai tại núi Linh thứu khi nói kinh này cùng các chúng Bồ-tát quyến thuộc, Thanh văn vây quanh; cũng thấy cơi Phật ở trong thế giới tam thiên đại thiên này, đất đai bằng phẳng mềm mại, màu lưu ly vàn tía, có tám lớp đường giao thông, bảy hàng cây báu, biết bao nhiêu ức nhà cửa pḥng xá; các chúng Bồ-tát ở trong đó. Này A-dật! Muốn biết tâm ư của vị kia có thường chất trực, an vui, tin tưởng th́ căn cử vào hiện tượng trên mà biết được hành tướng của tâm kia đă từng thấy pháp hội của Phật. Lại Đấng Như Lai thấy hết tâm tin tưởng ưa thích của người ấy. Sau khi Như Lai diệt độ, thiện nam, thiện nữ nào nghe kinh này chẳng phỉ báng mà hoan hỷ thọ tŕ th́ được Như Lai ủng hộ. Thiện nam, thiện nữ ấy hơn người xây dựng tháp miếu thờ Phật, kiến lập tinh xá, giảng đường, hơn người chăm sóc, cấp dưỡng thuốc men, đồ cúng dường cho Tỳ-kheo tật bệnh. V́ sao? V́ người ấy cho việc kiến lập tháp miếu xây dựng chùa chiền bảy báu cao đến Phạm thiên để cúng dường hết tất cả xá-lợi là đầy đủ rồi. Chùa tháp thờ Phật mênh mông vô hạn, khắp cùng mặt đất, treo các linh báu; miếu tàng trữ xá lợi vô thượng, cúng dường hương hoa, hương tạp, hương bột tràng phan bảo cái, kỹ nhạc ca tụng và biết bao loại hương thơm khác. Các loại châu ngọc của cơi trời, cơi người, hoa trời, hương trời, kỹ nhạc trời, tiếng sấm sét trên không, âm hưởng rền vang, chung khánh, trống lớn, không hầu, nhạc khí, tiêu, cầm sắc, náo bạt rất nhiều, âm thanh êm dịu, ca múa nhịp nhàng, điều ḥa vui vẻ trải qua vô số trăm ngàn ức kiếp cúng dường hầu hạ, các pháp Ba-la-mật đều viên măn. Sau khi Phật diệt độ, người nào được nghe kinh này mà thọ tŕ, đọc tụng, hoặc phân biệt diễn nói th́ phước đức vô lượng hơn hẳn người tu tập thọ tŕ ḷng từ rộng khắp, tạo lập giảng đường, tinh xá, sắm giường nằm, đồ trải đẹp đẽ mời chúng Tỳ-kheo vào ở trong đó; có vườn cảnh hoa quả, có bảo châu minh nguyệt, chỗ kinh hành, chỗ ngồi, cúng dường ăn uống, bệnh hoạn cấp thuốc thang, tất cả chuẩn bị sẵn sàng, đầy đủ; dưới chân giường nằm có biết bao loại báu vi diệu chói sáng đến trời Phạm thiên; phan lọng giao xen trang hoàng. V́ khuyến trợ phước nên dần dần được đầy đủ mà tội tiêu trừ, trong sáng; năm vóc tinh tấn, ở chỗ thanh vắng, tích lũy công đức, trong vô số trăm ngàn ức kiếp khen ngợi tên kinh, tất cả trang nghiêm, oai thần rạng rỡ, rộng khắp. Khi ấy Thế Tôn nói tụng khen: Nếu dựng tháp bảy báu Lên đến cơi Phạm thiên Hoa hương và kỹ nhạc Phướn lọng để cúng dường Các giường nằm nệm trải, Dâng thức ăn uống ngon Bệnh tật cấp thuốc men Giường báu có nhiều loại Đều vi diệu trang nghiêm Lên đến cơi Phạm thiên Trang nghiêm khắp cơi Phật Khuyến trợ đều đầy đủ Chỗ vắng siêng lễ bái Chứa nhóm nhiều ức kiếp Mọi người đều ưa thích Bày tối thắng vi diệu Cúng dường đầy đủ hết Hoa tươi sạch, tràng phan Dùng để làm y phục Số nhiều như sấm vang Kỹ nhạc tiếng êm dịu Để cúng dường xá-lợi Thắp đèn bằng dầu hương Phân bố để chung quanh Chỗ người tŕ kinh này Ở đời loạn, giảng pháp Mà đầy đủ biện tài Cúng dường nhiều như thế Vô số ức pḥng xá Đều làm bằng chiên-đàn Ba mươi hai giảng đường Cao tột không ǵ hơn Đều trải các ṭa ngồi Ăn uống theo ư muốn Cúng dường thức ăn ngon Trăm ngàn ức như thế Vườn cảnh chỗ kinh hành Hoa rải khắp mặt đất Lọng che nhiều vô lượng Tranh vẽ biết bao nhiêu Dùng cúng dường Tăng chúng Người tŕ kinh điển này Hiện tại làm vậy rồi, Sau khi Như Lai diệt Nếu đọc tụng chép kính Hoan hỷ và tin ưa Được phước nhiều vô lượng Vượt hơn phước nói trên Nếu có người sao chép Tôn trí chỗ tinh khiết Và cúng dường quyển kinh Bằng hương hoa xông khắp Luôn luôn thắp đèn sáng Đốt đỉnh bằng dầu thơm Tỏa mùi, liền hoan hỷ Bày biện hoa như trên Người phụng tŕ kinh này Phải cúng dường như thế Được phước rất là nhiều Số lượng chẳng thể tính Giống như cơi hư không Giới hạn không thể biết Mười phương rộng vô lượng Phước ấy cũng như thế Huống ǵ c̣n lại thêm Thường hành sự an ổn Bằng tŕ giới, thiền tư Ngồi yên nơi thanh vắng Không sân, chẳng ác khẩu Cung kính, quyết tư duy Tỳ-kheo-ni thường hành Khiêm cung chẳng tự đại Trí tuệ như trăng sáng Người trí hỏi chẳng sợ Theo thứ tự phân biệt Ḷng mong mỏi thành Phật Nếu có người như thế Là tŕ kinh thù thắng Công đức của người ấy Chẳng thể suy lường được Nếu thấy người như vậy Chính đó là Pháp sư Người tŕ kinh điển này Nên phụng kính cúng dường Giả sử có người Dùng hoa hương trời Dùng lọng báu trời Để mà che phủ Phải nên dùng đầu Lễ lạy người ấy Luôn tưởng nghĩ là Như Lai tối thắng Khi thấy người ấy Nghĩ như thế này Người này đang cầu Ngồi cội Bồ-đề Sẽ thành Chánh giác Nên cúng dường ngay V́ làm lợi ích Chư Thiên nhân gian Hoặc là đứng lại Hoặc là ngồi yên Hoặc đi kinh hành Hoặc nằm trên giường Hoặc mặc y phục Cũng giữ đức tánh Thường hay diễn giảng Kinh Như Lai này. Khi ấy có người Đối kinh điển này Dùng đủ mọi cách Chỉ chỗ nhiệm mầu Thế Tôn Đạo Sư Đă chí thành nói Dùng vô số báu Cúng dường người ấy. Như ta đă khen Có bao nơi chốn Vị ấy đi qua Chính là thân Phật, Có ở nơi ấy Như ngồi trên ṭa Rơ biết tại chỗ Chốn đă đi qua.
Bấy giờ Đại sĩ Di-lặc bạch Phật: - Có người nghe kinh điển đă tuyên thuyết này được phước ǵ? Rồi diễn lại bằng bài kệ: Nếu Đại Hùng diệt độ Có người nghe kinh này Hiểu biết liền khuyến trợ Sẽ được những phước ǵ? Khi ấy Thế Tôn bảo Di-lặc: - Sau khi Như Lai diệt độ, có người nghe kinh này, hoặc Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, thiện nam, tín nữ, quyến thuộc trai gái lớn nhỏ, nghe lời khuyến trợ, ở trong chúng hội v́ người chuyển nói hoặc tại trong nhà, hoặc ở chỗ trống, hoặc nơi thanh vắng trong ấp, huyện, quận, làm những điều như dă được nghe trong kinh theo những điều đă tiếp thu được, dựa vào năng lực ấy giải nói cho người, hoặc ca ngợi, ngâm vịnh cho cha mẹ , tôn tộc nghe lời của Đại sĩ cũng tùy hỷ khen ngợi những điều có thể nghe biết, lần lượt truyền nhau. Nếu không gặp sắc mạo oai dung của Pháp sư th́ người hay học thay thế khuyến trợ, v́ nhân duyên ấy, nên phát khởi phương tiện khiến cho những sinh trong năm đường có năm sự ngăn che được nh́n thấy nhau. Họ đem điều nghe được khuyến hóa cho nhau nghe phước đức khuyến trợ mà ta đă nói, nghe công đức kinh pháp của Pháp sư thuyết kinh. Này thiện nam, thiện nữ! Trải qua vô số ngàn năm, bốn châu thiên hạ, chúng sinh trong sáu đường chưa hết buộc ràng; đó là loài có sắc không sắc, có tưởng, không tưởng, chẳng có tưởng cũng chẳng phải không tưởng, có chân, không chân, hai chân, bốn chân, nhiều chân, chư Thiên, loài người; trong đó có người muốn cầu công đức, tùy theo sự ưa thích của chúng sinh này, đem những thứ tốt nhất, quư nhất của ḿnh, đầy cả cơi Diêm-phù-đề bố thí rộng răi cho tất cả mọi người theo ư thích của họ như nhà cửa, vàng bạc, thủy tinh, lưu ly, san hô, hổ phách, xa cừ, mă năo, xe voi, xe ngựa, xe trâu do các báu tạo thành; trải qua vô số năm theo nhu cầu, đáp ứng đầy đủ; lại cung cấp thức ăn uống không thiếu vật ǵ. Giữa chừng, tự nghĩ: “(Bọn họ) tuổi già sức yếu, tâm ư mệt mỏi đâu có thể giáo hóa đưa vào Pháp luật của Như Lai được; ta phải dùng lời Phật dạy để dạy bảo chúng.” Nghĩ rồi, tiền dùng giới luật để ngăn điều sai trái, hướng dẫn bằng giáo điển. Mọi người đồng thời t́m thấy dấu đạo, chẳng c̣n sinh tử, không đắm sở chứng, các lậu đă hết, đầy đủ thiền định, oai thần rạng rỡ, đắc tám giải thoát, nhất tâm bất loạn. Này A-dật, ư ông th́ sao? Khi ấy phước thí mà người kia đă kiến lập có thể tư duy suy lường được chăng? Di-lặe đáp: - Rất nhiều, chẳng thể tính đếm! Có vậy mới có thể an ủi vô lượng chúng sinh, cung cấp đầy đủ cho sự thiếu thốn của họ, huống là c̣n an lập họ không đắm vào quả chửng. Phật bảo A-dật: - Nay ta nói rơ cho ông biết rằng, có người siêu vượt luật nghi, như người kia thiết bày việc bố thí lớn, cung cấp cho chúng sinh trong bốn châu, an lập họ không đắm quả chứng, th́ đối với người nghe một câu kinh, một câu kệ ở trong kinh này, rồi khuyến trợ, vui mừng, phước nhiều hơn người bố thí nói trên; công đức khuyến trợ một câu kinh, một bài tụng không thể kể xiết, hơn trăm, hơn ngàn, hơn vạn, hơn ức, hơn ức vạn, hơn trăm ngàn ức vạn kiếp cũng không thể kể xiết, không thể thí dụ, huống là tự mắt thấy tai nghe và tùy hỷ kinh điển này th́ phước đức khó b́ kịp. Giả sử có người muốn nghe kinh này hoặc vào chốn tinh xá, hoặc vào huyện ấp, hoặc đứng hay ngồi, thoáng chốc được nghe kinh pháp này, hoặc được nghe lại, mà tức thời chuyên cần tinh tấn th́ ngay đời hiện tại được phước đức, thường được vô số trân bảo tự nhiên, cung điện, tinh xá, giường chơng, tọa cụ, voi, ngựa, xe cộ, an nhàn vô cùng; động tác lúc thuyết kinh hoặc đứng hoặc ngồi hoặc dừng nghỉ, Thiên vương đều đến ủng hộ, chẳng gặp hoạn nạn. Đế Thích, Phạm thiên, bốn Thiên vương, hộ vệ hai bên; Chuyển luân thánh vương hầu gần ṭa Sư tử. Nếu có thiện nam xướng lên rằng: “Có kinh tên là Chánh Pháp Hoa, xứng đáng tôn kính phụng thờ, hăy cùng nhau nghe và thọ tŕ!”, rồi cùng hỏi ư nhau, hoặc có ngrười thỉnh về để bụi bám, lười biếng chẳng hành, nhưng nếu có người lắng nghe được trong chốc lát hiểu rơ tội phước, thiện ác báo ứng, liền được gốc đức, sẽ đạt tổng tŕ, đời đời cùng theo các Bồ-tát, thọ sinh bất cứ nơi nào cũng thông minh trí tuệ, trăm ngàn ức kiếp thân thường thơm sạch, không đọa đường ác, chẳng gặp giặc cướp, đao binh, không có tà tâm, sinh vào nhà hiền thiện, sắc diện sáng nhuận, ai thấy cũng hoan hỷ, cũng đều mến ưa, chẳng mù, chẳng điếc, mũi chẳng cong vẹo, cũng chẳng tẹt găy, chẳng câm, chẳng ngọng, chẳng hói, chẳng què, chẳng bị lậu, chẳng nghiện, chẳng ngu, chẳng si, chẳng lùn, chẳng cao, chẳng yếu, chẳng mạnh, chẳng trắng, chẳng đen, mặt chẳng vàng chẳng nhăn; thân thể hoàn toàn đẹp đẽ, đoan chánh như hoa đào, ai cũng kính mến; tâm tánh hiền từ, miệng nói trôi chảy, mau đạt thiền định, giáo pháp Như Lai; muốn thấy chư Phật, liền như sở nguyện được thấy Thế Tôn Chánh Giác, nên học kinh này. Phật dạy: - Này A-dật! Nếu quán xét phước đức của người ấy th́ với người chỉ một lần nghe danh mà khuyến trợ tùy hỷ c̣n được phước đức như thế, huống là người chuyên cần tinh tấn lắng nghe thọ tŕ, tư duy, cúng dường rồi lại v́ người tuyên thuyết đầy đủ. Bây giờ Thế Tôn nói tụng khen:
Sau này có người Nếu gặp kinh này Gỉả sử nói được Chỉ một bài tụng Lắng nghe hiểu nghĩa Tâm ưa khuyến trợ Công đức người ấy Chẳng thể hạn lượng Nếu có người nào Một ḿnh bố thí Thường cho chúng sinh Của nhiều vô số Như Phật vừa rồi Đă dẫn thí dụ Khiến vô số kiếp Đều được no đủ Khi người ấy thấy Mặt họ biến đổi Đầu bạc răng rụng Già nua lụm khụm Nghĩ chúng sinh này Chết sắp đến gần Ta muốn giáo hóa Khiến vào đạo pháp Cuối cùng người ấy Dùng pháp giáo hóa Phân biệt diễn nói Cảnh giới vô vi Tất cả năm đường Giống như cây chuối Khiến mau thành tựu Cảnh giới diệt độ Tất cả mọi người Nghe kinh đều thọ Đă theo người này Gần gũi thưa hỏi Chế phục tâm ḿnh Khiến đều vô lậu Chỉ trong khoảnh khắc Được chứng vô trước. Nếu nghe một kệ Thay nhau khuyến trợ Công đức đạt được Hơn bố thí kia Số nhiều vô lượng Công đức phân biệt Chỉ một bài tụng Khó kể khó lường Bỗng dưng được nghe Giảng một bài tụng Công đức vô cùng Chẳng thể hạn lượng Người ấy được phước Vô số như thế Huống là hiện tại Tự ḿnh thưa hỏi Giả sử có người Đi đến chúng hội Một lần nghe kinh Vui mừng phấn chấn Từ các trăm ngàn Ức ngàn số kiếp Pháp ấy khó gặp Cũng khó hiểu rơ Nếu nay có người Được như người kia Khoảnh khắc được nghe Quyển kinh điển này Đă được nghe rồi Quả báo đạt được Sinh ở nơi nào Không có bệnh nặng Đời đời sinh ra Lưỡi không có tật Răng th́ cứng chắc Chưa từng rụng găy. Khi sinh an ổn Không các nguy hại Tà ma ngăn ngại Cha mẹ hiền lành Việc làm thuận lợi Mạng sống dài lâu Không bị đui mù Mắt cũng chẳng mờ Mũi tai đẹp đẽ Không có khuyết tật Môi lưỡi đỏ tươi Luôn luôn sạch sẽ Thường được mọi người Yêu mến kính trọng Hơi miệng thơm tho Không mùi xú uế Thân thể luôn luôn Như hoa sen xanh Mùi thơm lan tỏa Không đâu chẳng nghe Nếu ở trong nhà Đi đến tinh xá Hoặc đến nơi nào Được nghe kinh này Trong khoảng chốc lát Hay được nghe lại Mừng vui tột độ Liền lănh thọ được Thân thể người ấy Sẽ được an ổn Xe ngựa đẹp đẽ Dùng để cung nghinh Hoặc lại cưỡi lên Xe voi hiền thiện Du hành trong xứ Bao nhiêu vật báu Thường được hiến dâng Anh lạc thượng diệu Số trăm ngàn người Đều cùng phát tâm Đi đến chỗ ấy Nơi có thuyết pháp Liền v́ họ thuyết Giảng dạy thanh tịnh V́ pháp thanh tịnh Tạo dựng trong sáng Có được giường ṭa Thiên đế, Phạm thiên Nhanh chóng ngự tọa Chuyển pháp luân vương Ở lâu trong chúng Phô diễn nghĩa kinh
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo Bồ-tát Đại sĩ Thường Ứng Thời: - Thiện nam, thiện nữ nào thọ tŕ, đọc tụng, sao chép kinh điển này th́ sẽ được mười công đức về nhăn căn, tám trăm danh xưng, một ngàn hai trăm về nhĩ căn, một ngàn hai trăm về tỹ căn, một ngàn hai trăm về thiệt căn, một ngàn hai trăm về thân hành, một ngàn hai trăm về ư tịnh; đó là vô số trăm ngàn công đức, có thể nghiêm tịnh công đức sáu căn. Người ấy nếu được nhăn căn thanh tịnh th́ dùng nhục nhăn thấy vật hiện có khắp cả tam thiên đại thiên thế giới; các vị ngọt trong trong cây rừng, dưới đến đại địa ngục Vô khả, trên đến cơi trời Ba mươi ba; thấy khắp tất cả và có thể nhiếp thủ hết nên gọi là nhục nhăn. Tất cả chúng sinh hiện có trong đó, đều thấy hết và biết rơ tội phước, chỗ hướng đến của họ. Khi ấy Thế Tôn dùng kệ khen: Người thọ tŕ kinh này Dũng mănh ở trong chúng Tuyên thuyết chẳng khiếp sợ Chỉ nghe danh đức này Tám trăm các danh xưng Mắt thanh tịnh trong sáng Nêu đă ĺa các cấu Mắt ấy thấy biết khắp Người kia dùng nhục nhăn Do từ cha mẹ sinh Thấy thế giới chư Phật Thấy khắp vượt Thần tiên Các núi, núi Tu-di Lại thấy cả Thiết vi Và các g̣ đống khác Lại xem thấy biển lớn Yên lặng ngồi một chỗ Chỗ nào cũng thấy hết Dưới đến ngục Vô khả Nhục nhăn được như thế. Nếu chưa được Thiên nhăn Cũng chẳng thấy biết rơ Cảnh giới của nhục nhăn Căn và thức nhẹ nhàng Phật lại bảo Bồ-tát Thường Ứng Thời: - Thiện nam, thiện nữ nào nói kinh điển này, hoặc nói cho hàng Thanh văn thừa và chủng loại khác th́ đạt được một ngàn hai trăm danh xưng về tai, nghe khắp tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến đại địa ngục Vô khả, trên đến trời ba mươi ba, vượt hơn Thần tiên, đó là nghe tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng trâu, tiếng kỹ nhạc, tiếng xe, tiếng kêu khóc, tiếng sầu than, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng ca, tiếng múa, tiếng cười giỡn, tiếng nam, tiếng nữ, tiếng đồng nam, tiếng đồng nữ, tiếng gió, tiếng kỳ diệu, tiếng chánh pháp, tiếng phi pháp, tiếng vui, tiếng khổ, tiếng sức lực, tiếng tánh t́nh, tiếng nhu, tiếng thô, tiếng Trời, tiếng Rồng, và các thử tiếng Quỷ thần, Kiền-thát-bà, A-tu-la, Ca-lưu-la, Chân-đà-la, Ma-hưu-lặc, tiếng lửa, tiếng nước, tiếng trong đất, tiếng Tỳ-kheo, tiếng Thanh văn, tiếng Bồ-tát, tiếng Như Lai; các loại âm thanh có trong tam thiên đại thiên thế giới, trong ngoài thông suốt, tất cả thanh tịnh; dùng nhục nhĩ căn nghe hết tiếng nói của chúng sinh; chưa đắc Thiên nhĩ mà nghe hết, hiểu rơ ngọn ngành các tiếng, cũng chẳng tư duy quán sát gốc gác của chúng sinh mà lại nghe hết, cũng chẳng t́m cầu tất cả âm thanh mà lại nghe rơ ràng êm xuôi như thế. Bồ-tát Đại sĩ Thường Ứng Thời chưa đắc Thiên nhĩ mà tai thường nghe được như vậy. Phật nói như vậy xong, muốn giải thích lại ư nghĩa trên nên nói tụng: Nhĩ căn thanh tịnh Trong sạch gồm thâu Biết bao nhiêu loại Có ngàn hai trăm Ở trong thế giới Thảy đều nghe biết Nghe âm thanh ấy Không sót tiếng nào Tiếng của sáu loài Cũng đều nghe được Tiếng của các thừa Xe, trâu, voi, ngựa Vỗ tay đánh trống. Âm nhạc buồn vui Gơ nhịp chiêng bạt Cũng lại như thế Kỹ nhạc êm dịu Âm thanh tuyệt vời Tuy ở bên chúng Nhưng không nhiễm trước Nghe vô số điều Những người giảng thuyết Người ấy so sánh. Ưa thích phân biệt Nghe tiếng chư Thiên Thường nghe được tiếng Thiên nhĩ nghe được Tiếng nam tiếng nữ Êm ái ngọt ngào Các tiếng kêu khóc Việc làm của các Đồng nam đồng nữ Tiếng chim loan buồn Tiêng quạ, chim thư Giao tinh, uyên ương Cùng chim anh vũ Nếu cất tiếng kêu Người ở sơn lâm Đều được nghe hết Loại âm thanh này Đớn đau khổ sở Kêu gào thảm thiết Tàn khốc đắng cay Ở trong địa ngục Mong muốn uống ăn Van xin cầu khẩn Bộc khởi mạnh mẽ Phát ra thành tiếng Các A-tu-la Sống ở tại biển Âm thanh thông suốt Mỗi tiếng khác nhau Khi ấy Pháp sư Trụ tại một chỗ Bất cứ tiếng nào Thảy đều nghe biết Tiếng kêu đói khát Của loài ngạ quỷ Mỗi tiếng phát ra Hoặc kêu hoặc rống Khi ấy Pháp sư Đứng im tại chỗ Cũng nghe biết được Bao nhiêu thứ tiếng Tiếng của chư Thiên Trên cơi trời Phạm Trên trời Quang âm Trời Thiện cứu cánh Và các âm thanh Kỳ đặc lạ khác Pháp sư đều nghe Biết hết tất cả Có người ở đời Bỏ tục xuất gia Làm chúng Tỳ-kheo Hành tŕ phúng tụng Phân biệt giảng thuyết Tâm trí người ấy Pháp sư nghe biết Kinh đă thuyết này Các chúng Bồ-tát Ở cảnh giới ḿnh Có thể phúng tụng V́ người tuyên thuyết Kết tập ư nghĩa Để thành kinh điển Thảy đều nghe hết Bao nhiêu âm thanh Của Phật Thế Tôn V́ người thuyết pháp V́ các chúng sinh Thuyết kinh vô số Một ḿnh dưới cây Đều nghe được hết Do Bồ-tát ấy Thường tŕ kinh này Vô số chúng sinh Trong quốc độ Phật Ở tam thiên giới Âm thanh vang vọng Hoặc ở trong nhà Hoặc ở bên ngoài Lời nói thô tế Thảy đều thâu nhận Nghe hết tất cả Các loại âm thanh Của loài chúng sinh Cũng không chấp trước Mọi nơi mọi người Biểu lộ, sâu kín Với tai thanh tịnh Đều thấu rơ hết Người này c̣n chưa Đắc Thiên nhĩ thông Vừa gặp nhân duyên Liền nghe được ngay Công đức Pháp sư Khi ấy như thế Do học kinh này Nên được như vậy. Phật lại bảo Bồ-tát Thường Ứng Thời: - Nếu thiện nam, thiện nữ thọ tŕ phân biệt, diễn nói, đọc tụng, hoặc sao chép kinh này trên tre lụa th́ được tám trăm công đức, các căn kiên cố, tỹ căn thanh tịnh. V́ vậy, các mùi hương trong tam thiên đại thiên thế giới, tỹ căn đều nghe được hết, như mùi hương êm dịu, hương tu mạn, hương sinh, hương truyền sức tu, hương hoa tư di, các loại hương hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen vàng, hoa sen trắng và bao nhiêu loại hương của cây cỏ hoa trái tỏa xông, như là hương tô hiệp, hương hoa, hương chiên-đàn, hương cây mật, hương cây mộc xanh, đủ các loại hương, trăm ngàn thứ hương đặc biệt có ở mọi nơi, hương các cây chất phác hương nam, nữ đồng nam, đồng nữ đều tự nghe; hương xoa nơi thân, hương của voi, ngựa, lục súc, chim bay, thú chạy, hương các thứ cây cỏ, hương của các loại hàm huyết ở trong rừng cây, hương của các yêu mị, hương chí thàn, hương thiên thượng, hương tỷ đà mỹ, hương cây trú đạt, hương ư, hương đại ư, hương nhu nhuyễn, hương chư Thiên, hương Thiên cung, biết mùi hương thân Đế Thích phát ra từ đâu, ở nơi giảng đường khí đánh trống đờn ca, hay ở chỗ tu chỉnh thiết lập các pháp tắc quan trọng, hoặc khi thuyết pháp cho chư Thiên Đao-lợi, các mùi hương tự nhiên từ đất phát ra, mùi hương của ngọc nữ trời Lợi-nghị ca hát nô đùa, mùi hương của đồng nam, đồng nữ. Do nhân duyên ấy, giả sử mùi hương sinh ra từ thân của các Thiên tử cơi Phạm thiên, chư đại Thiên tử cơi Đại phạm, mùi hương ấy có tên khác nhau, mùi hương của Thanh văn, Duyên giác, Bồ-tát Đại sĩ, Như Lai ở nơi du cư khai hóa, vị Pháp sư ấy ở tại một nơi cách đó rất xa, chẳng đến ngay đó, cũng chẳng gần bên, chẳng đi đến ngửi mà vẫn nghe được hết các mùi hương ấy, nhưng chẳng thích, chẳng cầu, cũng chẳng nhớ nghĩ, cũng chẳng xông hương, nhưng ngửi biết mùi, trụ tâm chuyê n nhất, ở tại chúng hội mà phân biệt nói các mùi hương như vậy, tâm cũng chẳng đắm trước, không ưa thích mong cầu. Khi ấy Thế Tôn nói tụng khen ngợi: Tỹ căn người ấy Thanh tịnh như vậy Biết bao loại hương Nghe được rất nhiều Khi ấy thế giới Tất cả nơi chốn Chỗ có thể sinh Loại hương rất tốt Lại có các h́nh Như hương hoa trồng Chiên-đàn các hương Đủ loại khác nhau Các hương báu ấy Phẩm loại đều khác Xông hương ngào ngạt Các hương nhựa cây Nam tử, nữ nhân Đồng tử, đồng nữ Người ấy tại chỗ Biết loại khác nhau Các hương hơn kém Sinh ở nhân gian Trồng tại nơi nào Xanh nhạt lẫn lộn Lại biết trong nước Chuyển luân thánh vương Mềm mỏng nhân từ Dũng lực ra sao Và tên lụa là Ở trong nước ấy Các hương khác nhau Đều phân biệt được Của cải châu báu Nhiều đến bao nhiêu Tàng trữ cất giấu Ở nơi chốn nào Có ngọc nữ báu Và trân bảo khác. Khi ấy Bồ-tát Biết rơ mùi hương Anh lạc hiện có Đeo ở nơi thân Ṿng ngọc trang sức Y phục đẹp đẽ Hoặc ngồi tại ṭa. Hoặc nằm trên giường Dùng hương xoa thân Bồ-tát đều biết Ca giỡn vui chơi Tất cả thần túc Kẻ trí sáng suốt Mũi đều nghe được Hoặc có phụng tŕ Lời kinh này dạy Dùng loại hương thơm Và hương dầu mè Bao nhiêu chủng loại Hương hoa báu khác An trú tại chỗ Đều nghe biết được Xuất xứ nơi nào Có loại hương này Có thể phân biệt Cùng các loại hương Hiện có ở tại Trong chốn núi rừng Vô số chủng loại Hương hoa chiên-đàn Và các loại hương Ở trong dân chúng Ở tại một nơi Biết được tất cả Hoặ c loại ưa thích Của Chuyển luân vương Hoặc giấu chỗ kín Ở trong biển cả Hoặc giấu trong đất Chỗ sinh kiến trùng Người trí đều rành Các loại hương ấy Biết A-tu-la Trai gái, vợ con Và các thần dân Đều phân biệt biết Vua A-tu-la Ca múa vui chơi Mũi đều nghe được Quả báo như thế Hoặc ớ đồng trống Hoặc ngă tư đường Có nhiều sư tử Cọp, sói, rồng, voi Trâu và quyến thuộc Đủ các chủng loại Trâu đực trâu cái Đều có thể biết Hoặc có nữ nhân Tùy sự ưa thích Hoặc ưa con trai Hoặc thích con gái Khi đă mang thai Thân thể mệt mỏi Do hương biết được Nam, nữ trong bụng Lại tự biết rơ Thân từ đâu đến Và cũng hiểu rơ Ư nghĩa nhân duyên Gặp gỡ người này An ổn, khổ, vui Sức khỏe đồng nam Phước sẽ có được Ước muốn nam, nữ Thảy đều biết hết Lại nghe riêng biệt Từng loại hương nguyện Tùy theo ư thích Như vậy vô tận Lại nghe riêng biệt Hương thân vắng lặng Ở tại nơi nào Kho tàng trong đất Của cải châu báu. Đủ loại kim ngân San hô nhu nhuyến H́nh như vàng tía Ở yên một chỗ Nghe đều biết hết Các chuỗi anh lạc Châu báu minh nguyệt Thế gian hiện có Người thường chẳng biết Dùng mũi nghe mùi Biết được tốt xấu Tới lui tiến dừng Biết rơ thiện ác Chư Thiên trên trời Hoa ư các hoa Hoa âm nhu nhuyễn Có các loại hoa Nhóm tụ nhiều thứ Ở trong hư không Dùng sức của mũi Ở đây nghe hết Các Thiên nhân ấy Có các cung điện Các cung bậc thượng, Bậc hạ, bậc trung Đủ các phẩm loại. Đúng như h́nh dáng Đứng ở nơi đây Dùng mũi nghe biết Cũng phân biệt được Cảnh vườn dạo chơi Pháp của chư Thiên Trong sáng vắng lặng Cũng lại thấu hiểu Cung điện tôn nghiêm Của các Thiên tử Kiến lập ở nơi Vui chơi du hư Đều nghe mùi hương Do hương phân biệt Các nhóm Thiên tử Trụ ở pháp nào Làm những việc ǵ Ngay tại chỗ ở Nghe hương đều biết. Ngọc nữ chư Thiên Chứa các hoa quả Các anh lạc báu Chung quanh để chơi. Khi ấy Bồ-tát Biết hết mùi hương Trời Ba mươi ba Đến trời đệ nhất Các trời Đại phạm Cung điện của họ Dùng mũi nghe mùi Đều có thể biết. Trụ rồi hoại diệt Có thể biết rơ Các chỗ xa gần Cũng đều thông suốt, Chết rồi sinh lại Cuộc sống đời trước Dùng mũi nghe mùi Biết rơ gốc ngọn. Nếu có Bồ-tát Tŕ kinh điển này Hoặc có Tỳ-kheo Thuận theo thỉnh giáo Thường tu tinh tấn Chỗ vắng kinh hành Hoặc đă chí thành Phúng tụng giảng thuyết Th́ Bồ-tát ấy Thảy đều biết hết. Cũng biết Thanh văn Những người tối thắng Thường ở dưới cây Đơn độc một ḿnh Bậc sáng suốt ấy Nương mùi biết được, Có Tỳ-kheo nào Ở bất cứ đâu Có thể phân biệt Biết ngay chỗ ấy. Có Bồ-tát nào Vững tâm thiền định Thường tự ưa thích Phúng tụng giảng thuyết Lại v́ người khác Diễn giải giáo pháp. Khi ấy Bồ-tát Nghe hương biết được Đại nhân an trú Ở nơi chốn nào, Thương xót hành từ Phân biệt thuyết pháp Ngay tai chỗ ngồi Đệ tử vây quanh. Nghe hương biết rơ Chỗ của Pháp vương Giả sử chúng sinh Được nghe kinh pháp, Đă được thọ tŕ Tâm ư phấn khởi. Khi ấy Bồ-tát Ở đây cũng thấy Thế lực Bồ-tát An trú chúng hội, Ở tất cả nơi Hiện tượng như thế C̣n chưa đạt được Mũi của trời người, Tự nhiên được vậy Điều này ứng với Mũi của chư Thiên Không có các lậu.
Phật dạy: - Này thiện nam! Nếu có người thọ tŕ, đọc tụng, sao chép kinh điển này th́ sẽ đạt được một ngàn hai trăm công đức kỳ lạ về thiệt căn, thiệt căn phân biệt đầy đủ các mùi vị. Nếu có món ăn ngon, th́ biến thành món ăn tự nhiên ở cơi trời. Nếu ăn món thô nhám mặn đắng th́ sẽ hóa thành cỗ tiệc cơi trời, mùi vị tuyệt diệu. Nếu vào chúng hội giảng truyền pháp yếu th́ mọi người hân hoan, kính ngưỡng kinh pháp. Nếu vào chỗ tranh chấp giận dữ, dùng ngôn ngữ đạo đức mềm mỏng, biện luận phân giải rơ ràng mọi khúc mắc; với ḷng thương yêu thông cảm, th́ mọi người sẽ hoan hỷ ḥa thuận, cảm hóa những âm thanh khác. Người ấy đă nghe kinh mà ngôn luận mỹ diệu, trời, người đi đến; Thích, Phạm, Tứ vương và trời Thanh tịnh, ngọc nữ chư Thiên mong được diện kiến; Thiên tử, Rồng, Thần và phu nhân của Rồng, Thần, A-tu-la và phu nhân của A-tu-la, Ca-lưu-la và phu nhân của Ca-lưu-la, Chân-đa-la và phu nhân của Chân-đa-la, Ma-hưu-lặc và phu nhân của Ma-hưu-lặc, Kíền-đạp-ḥa và phu nhân của Kiền-đạp-ḥa, nữ quỷ thần Duyệt-xoa, nữ quỷ thần Tỷ-da Phản Túc đều muốn đến chiêm ngưỡng, đảnh lễ, thăm hỏi, thọ tŕ kinh giới và quy y; Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, thiện nam, thiện nữ, quốc vương, thái tử, đại thần, quan chức, người quyền quư giàu sang, Chuyển luân thánh đế uy phong lẫm liệt, bảy báu sung măn; thái tử, quyến thuộc, vương phi, thể nữ và các Phạm chí, hiền nhân, cư sĩ ở châu thành, quận huyện, xóm làng, dinh thự đều muốn đi đến chiêm ngưỡng, mong trọn đời lễ bái quy y, cúng dường hầu cận, nghe thọ kinh pháp; lời dạy trong sáng hiền ḥa như Thế Tôn Như Lai đă khen ngợi, đă tiếp xúc tư duy quan sát và đạt được cốt lơi sâu xa của trí tuệ Phật, tự nhiên nghe và được thấu đạt như thế; lại biết Đức Thế Tôn khi thuyết pháp xoay mặt về đâu. Khi ấy Thế Tôn nói tụng khen ngợi: Thiệt căn người ấy Thật là mềm mại Phân biệt các vị Chọn lựa ngon dở Ngon lành tự nhiên Như món ăn trời Bao nhiêu mùi vị, Lần lượt phát sinh Âm thanh thù diệu Ngôn ngữ ḥa nhă Nghe thật kỳ lạ Hoan hỷ vui mừng Ở trong chúng hội Ai cũng khâm kính Lại sẽ diễn nói Âm thanh thâm áo Có người nghe được Kinh điển đă nói Nhận thấy báo ứng Vô cùng thanh tịnh Liền sinh hoan hỷ Hiểu rơ tôn kính Cúng dường kinh điển Chẳng thể kể xiết Các trời, rồng, thần Thần A-tu-la Luôn luôn kính phục Muốn được nh́n thấy Lễ bái cung kính Thưa hỏi kinh điển Danh đức người ấy Đạt đến như thế Ở thế giới này Trong khoảnh phát ư Đều dùng âm thanh Loan báo khắp cả Tiếng ấy nhu nhuyến Vi diệu thù đặc Thâm thúy nho nhă Lại có âm tiết Các bậc hào quư Chuyển luân thánh vương Hoàng hậu vương nữ Muốn được đến nơi Để mà cúng dường Thảy đều chắp tay Từ đầu đến cuối Lắng nghe kinh điển Thiên thần các nơi Hoàn toàn tôn trọng. Các Kiền-đạp-ḥa Và các tùy tùng Nữ quỷ Phản Túc Cùng các nam nữ Thảy đều cung kính Đều đến hầu hạ. Vua trời Phạm thiên Tự tại tôn quư Trời đại thần diệu Và các Thiên tử Đế Thích, Phạm thiên Tập thể Thiên tử Vô số ngọc nữ Đến chỗ vị ấy. Thế gian có Phật Đạo sư sáng suốt Đệ tử Thanh văn Nghe tiếng êm dịu Hiện đến tại chỗ Mặc nhiên hộ tŕ Xét pháp đă giảng Thảy đều vui mừng. Phật dạy: - Này thiện nam! Bồ-tát Đại sĩ nếu nghe kinh này rồi thọ tŕ, đọc tụng, sao chép th́ đạt được tám trăm công đức về thân: Màu da tươi sáng, âm giọng hùng dũng, giống như lưu ly trong sáng không bẩn, phàm làm việc ǵ, mọi người đều khâm phục bắt chước, dung mạo và cử chỉ đáng kính, hành xử tinh tế, không phân biệt ta người, chúng sinh trong thế giới tam thiên đại thiên đều cúi đầu đảnh lễ. Quần sinh tốt xấu, sắc tươi sắc héo, cơi tốt cơi xấu, Thiết vi, Đại thiết vi, núi nhỏ, núi lớn, chỗ có người ở, dưới đến trong đại địa ngục Vô khả, cho đến trời Ba mươi ba ở khắp cơi nước của Phật, tự dung oai đức thấy khắp tất cả. Tại thế giới này, Thanh văn, Duyên giác, Bồ-tát Như Lai giảng thuyết kinh pháp ở bất cứ đâu đùng oai quang của ḿnh, thảy đều thấy rơ. V́ sao? V́ thân thanh tịnh nên đạt đến như vậy. Khi ấy Thế Tôn nói kệ khen: Thân của người ấy Đă thanh tịnh rồi Ví như lưu ly Không có tỳ vết, Được tất cả người Nh́n thấy kính mến Người ấy đă tŕ Kinh vi diệu ấy. Giống như gương sáng Soi thấy mặt ḿnh Thấy cả vạn vật Cũng giống như thế, Tự thấy gốc ngọn Và thấy người khác Thân ấy thanh tịnh Như núi Tu-di. Ở thế giới này Có bao chúng sinh Chư Thiên, nhân dân Thần A-tu-la Địa ngục, ngạ quỷ Và các súc sinh Đều thấy thân h́nh Cùng với dung nhan Cung điện pḥng quán Của hàng chư Thiên Núi đất, núi đá Và các Thiết vi Tuyết sơn, Tu-di Cùng các núi lớn Thảy đều thấy hết. Chúng ở nơi nào Dùng đại oai thần Xem thấy chư Phật Tất cả Thanh văn Và các đệ tử Hoặc có Bồ-tát Ở chỗ vắng lặng Tuyên thuyết kinh pháp Có thể biết hết. Thân thanh tịnh ấy Cũng lại như vậy Thảy đều thấy hết Tất cả thế gian. Dùng thân thế tục Biết rơ như thế Người này c̣n chưa Đạt thành Thánh đạo. Phật dạy: - Này thiện nam! Sau khi Như Lai diệt độ, nếu Bồ-tát Đại sĩ thọ tŕ, đọc tụng, giải nói kinh này th́ sẽ được một ngàn hai trăm công đức thanh tịnh về ư căn. Người ấy dùng ư căn thanh tịnh thấu suốt tất cả, chỉ nghe một bài tụng mà thấu suốt ư nghĩa rốt ráo sâu rộng, rồi dùng sự hiểu biết sâu rộng đó, có thể giảng kinh pháp một tháng, bốn tháng, cho đến trải qua một năm, sự tích lũy, ghi nhớ chẳng quên. Các âm thanh trao đổi giá cả trong việc mua bán của phàm tục, nhờ pháp đều thấy, phân biệt thứ lớp, chẳng mất đầu mối; biết tâm niệm thiện ác là đúng hay chẳng đúng của sáu loại chúng sinh trong tam thiên đại thiên thế giới, trong đó Sa-môn là Thánh hay chẳng phải là Thánh đều thấy hết, tâm ư thanh tịnh, chẳng cần tư duy, tự nhiên phân biệt giảng thuyết ư nghĩa của pháp, lời lẽ chí thành; có giảng nói cũng đều nương vào lời nói trong kinh điển tối thắng mà xưa kia Đức Như Lai đă dạy, đă phân tích rơ cả. Khi ấy Đức Thế Tôn nói tụng khen: Ư căn người ấy Thanh tịnh trong sạch Chiếu suốt tươi sáng Thấy rơ tâm niệm. V́ lư do đó Hiếu biết bao thứ Tỳ vết, ti tiện Tốt xấu trung b́nh, Nếu nghe một tụng Thường hay phụng tŕ Hiểu được vô số Nghĩa lư sâu xa, Nói một, bốn tháng Hoặc đến một năm Việc thiện và ác Hết sức chí thành. Ở thế giới này Khắp cả trong đó Nếu có chúng sinh Đủ các hạng loại Chư Thiên nhân dân Và A-tu-la Các loại thần khác Cùng các súc sinh Ở trong sáu đường Có các chúng sinh Bọn họ tư tưởng Biết bao tâm niệm Người tŕ kinh này Trong khoảng giây lát Đều thấy biết hết. Tâm ư khác nhau Chư Phật Đại Thánh Tướng trăm công đức Tất cả đều v́ Thế gian thuyết pháp Khi đến chỗ giảng Tất cả đều nghe Lời giảng thanh tịnh, Tức thời thọ tụng Đời trước đă từng Học kinh điển này Từ lâu giảng giải, Tháo tung gút mắc Luôn luôn diễn giải Cốt lơi kinh điển Ở trong hội chúng Không hề sợ hăi. Người tŕ kinh này Các căn tươi sáng Hoàn toàn chẳng gặp Các họa tâm thần, Bạn bè giao du Đều là hiền lành Ư căn thông đạt Cũng giống như thế Bồ-tát chưa từng Trụ ở chỗ nào V́ khắp chúng sinh Phân biệt thuyết kinh. Người thường thọ tŕ An trú chánh pháp Tùy nghi phương tiện Biết chỗ thích ứng.
Minh-Quang posted April 10, 2010
|
|
|