Chùa Hải-Đức in Jacksonville

[Home] [Up] [Điểm Sách] [Sutras] [Dharma Talks] [GĐPT] [Sinh Hoạt] [Our Activities] [Kinh] [Pháp Thoại audio mp3] [Tin Tức Phật Giáo] [Thuyết Pháp] [Thơ Văn] [Ngoại Điển] [Phật Học] [Tụng Kinh] [Nghi Lễ - Rituals]

 

LINH SƠN PHÁP BẢO ĐẠI TẠNG KINH

TẬP 10

 

 

 

 

 

BỘ BẢN DUYÊN

1

 

SỐ 152 – 157

 

 

 

 

 

HỘI VĂN HÓA GIÁO DỤC

LINH SƠN ĐÀI BẮC XUẤT BẢN


SÔ 152

 

KINH LỤC ĐỘ TẬP

 

Hán dịch: Đời Đông Ngô: Sa-môn Khuơng Tăng Hội,

người nước Khương cư.

 

 

 

QUYỂN 1

 

Chương l: BỐ THÍ ĐỘ VÔ CỰC

  1. Truyện Đế Thích dối gạt Bồ tát

  2. Truyện Bồ tát Tát Ba Đạt

  3. Truyện Bồ tát hóa cá nuôi dân đói

  4. Truyện Bồ tát đưa đầu cho cọp ăn

  5. Truyện vua Thiện Duyệt bố thí cho kẻ ác

  6. Truyện Bồ tát làm vua bị Đế Thích ganh ghét

  7. Truyện Bồ tát làm vua tham được Lư gia dạy về năm nhà

  8. Truyện Bồ tát Tiên Thán bị hại được cứu

  9. Truyện Bồ tát Phổ Thí bị thần biển đoạt ngọc

  10. Truyện Bồ tát Trường Thọ và thái tử Trường Sinh tha chết vua tham

 

Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng đến chương Ba tại Chùa Hải-Đức ngày 8 tháng 7 năm 2007. Right click to save.

 

Chương l: BỐ THÍ ĐỘ VÔ CỰC

 

Nghe như vầy:

Một thời Đức Phật ở tại Diêu sơn thuộc thành Vương xá, cùng với năm trăm vị Ứng nghi (A-la-hán), một ngàn vị Bồ-tát cùng an tọa. Trong số này có vị Bồ-tát tên A-nê-sát, khi Đức Phật nói kinh giảng đạo, thường tịnh tâm lắng nghe, lặng lẽ không nghĩ ngợi, ư chuyên chú nghe kinh, Đức Thế Tôn đều biết.

Đức Phật v́ chúng hội, thuyết giảng về sáu pháp Độ vô cực (sáu pháp Ba-/a-mật) hạnh cao khó đạt của Bồ-tát, là con đường mau chóng để thành Phật.

Sáu hạnh cao độ vô cực là những ǵ?

Một là Bố thí. Hai là Tŕ giới. Ba là Nhẫn nhục. Bốn là Tinh tấn. Năm là Thiền định. Sáu là Trí tuệ (minh).

Sao gọi là Bố thí độ vô cực (Bố thí ba-la-mật)?

Lành nuôi người vật, thương xót cả đám tà, vui mừng v́ người hiền đạt giải thoát, cứu giúp chúng sinh hơn cả trời đất, ân thấm nhuần khắp biển sông. Bố thí cho chúng sinh, người đói cho ăn, người khát cho uống, lạnh cho áo, nóng cho mát, tật bệnh giúp thuốc thang, xe, ngựa, thuyền, kiệu, các thứ châu báu, vợ con, đất nước… hễ ai cầu xin là cho ngay. Như thái tử Tu-đại-noa, bố thí cho bao kẻ nghèo cùng, khác nào như cha mẹ nuôi con, bị vua cha đuổi đi, thương mà không oán.

 

***

 

1- Xưa có vị Bồ-tát ḷng thông nẻo chánh, thấy đời vô thường, mạng sống khó giữ nên đem hết của cải bố thí. Trời Đế Thích thấy Bồ-tát đem ḷng Từ nuôi dưỡng muôn loài, bố thí cứu giúp mọi người, công cao ṿi vọi, đức dội mười phương, ông sợ Bồ-tát đoạt mất ngôi vị của ḿnh nên hóa ra cảnh địa ngục trước mặt Ngài, rồi hiện đến nói:

- Bố thí giúp người, sau khi chết thần hồn đi vào địa ngục Thái sơn, bị thiêu nấu vạn lần đau khổ. Bố thí mà phải chịu hại như vậy th́ ông bố thí làm ǵ?

Bồ-tát đáp:

- Lẽ nào người có công đức bố thí mà phải vào địa ngục Thái sơn?

Đế Thích bảo:

- Bồ-tát không tin th́ cứ hỏi tội nhân.

Bồ-tát hỏi tội nhân:

- Ông v́ sao mà vào địa ngục?

Tội nhân thưa:

- Tôi ở đời đem hết của cải ra giúp kẻ bần cùng, cứu vớt ách nạn cho mọi người, nên nay phải chịu tội ở trong địa ngục Thái sơn!

Bồ-tát hỏi Đế Thích:

- Người nhân đức bố thí th́ chuốc lấy tai ương, c̣n người thọ của bố thí th́ sao?

Đế Thích đáp:

- Kẻ thọ thí th́ mạng chung sẽ sinh lên trời!

Bồ-tát nói:

- Ta cứu giúp chỉ v́ chúng sinh, nếu như lời ông nói là thật th́ với sở nguyện của ta, dù từ bi bố thí mà phải chịu tội, ta cũng quyết làm. Cứu vớt người, nguy hại ḿnh, đó là chí cao cả của Bồ-tát!

Đế Thích hỏi:

- Tại sao chí nguyện của ông lại chuộng các hạnh cao ấy?

Đáp:

- Ta muốn cầu thành Phật để cứu vớt chúng sinh, đưa họ đến Nê-hoàn, không c̣n bị sinh tử nữa.

Đế Thích nghe rơ tâm nguyện của bậc Thánh liền cúi đầu thưa:

- Thật sự không có việc bố thí, thương giúp chúng sinh mà xa phước, bị họa đọa vào địa ngục Thái sơn ấy đâu! V́ đức của Ngài động cả đất trời, sợ đoạt mất ngôi vị, nên tôi hiện ra cảnh địa ngục để mê hoặc chí Ngài thôi! Ngu si lừa dối Thánh nhân, nguyện xin tha tội nặng ấy.

Đế Thích sám hối tội lỗi xong, liền cúi đầu từ tạ.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 

2- Xưa có vị Bồ-tát tên hiệu Tát-ba-đạt, là vua một nước lớn, bố thí cho chúng sinh thỏa theo đ̣i hỏi của họ, cứu giúp ách nạn, luôn có ḷng thương xót. Trời Đế Thích thấy đức từ bi thi ân của nhà vua trùm khắp mười phương. Trờí, Thần, Quỷ, Rồng đều cho rằng:

- Ngôi vua trời cao quư xưa nay thường không phải của một người. Bậc nào giới đủ, hạnh cao, đức từ, phước lớn, sau khi mạng chung nhất định sẽ làm vua trời.

Đế Thích sợ nhà vua đoạt mất ngôi của ḿnh nên muốn đến thăm ḍ thực hư thế nào. Đế Thích lệnh cho Biên vương:

- Nay vị nhân vương kia ḷng Từ nhuần thấm như mưa, phước đức ṿi vọi, e rằng chí của ông ấy muốn đoạt mất đế vị của ta. Vậy ngươi phải hóa thành chim bồ câu, mau bay đến chỗ vua, làm ra vẻ sợ hăi, cầu sự thương xót. Nhà vua vốn nhân từ tất nhận ngươi về. Ta sẽ t́m đến sau, theo vua ấy đ̣i ngươi lại. Nhà vua hẳn là không trả phải ra chợ mua thịt, bằng với thịt ngươi để đổi. Ta sẽ tiếp tục dối gạt, ḷng vua trong sạch chân chất, đă hứa th́ nhất định không trái lời, sẽ đồng ư tự Cắt thịt nơi thân ḿnh tương đương với trọng lượng của thân ngươi để đổi. Nếu thịt cân cứ theo đấy nặng dần lên th́ khi thịt hết, thân đau, ắt vua phải hối hận. Nếu ư có chút hối hận th́ chí nguyện không thành.

Đế Thích liền hóa làm chim ưng, Biên vương hóa làm bồ câu. Bồ câu vội bay đến đáp dưới chân vua, sợ hăi nói:

- Đại vương ơi, mạng tôi cùng rồi!

Vua bảo:

- Chớ sợ, chớ sợ! Ta nay sẽ cứu sống ngươi!

Chim ưng liền bay đến sau, hướng về chỗ vua nói:

- Bồ câu của tôi vừa đến đây, bồ câu là món ăn của tôi, xin nhà vua giao trả lại cho!

Nhà vua nói:

- Bồ câu đem thân mạng đến nương tựa vào ta, ta cũng đă nhận sự nương nhờ đó rồi. Ta nói ra là phải thủ tín, trước sau không trái! Ngươi muốn có thịt th́ ta sẽ nạp đủ hơn trăm lần!

Chim ưng nói:

- Tôi chỉ muốn thịt bồ câu thôi, không dùng thịt khác. Mong vua cho lại, chứ sao đoạt lấy miếng ăn của tôi?

Vua đáp:

- Ta đă nhận cho chim nương nhờ, chữ tín nặng ngang trời đất, th́ ḷng nào mà trái được? Theo ngươi, th́ ta phải lấy vật ǵ để ngươi cho bồ câu ở lại và vui vẻ ra đi?

Chim ưng nói:

- Nếu vua từ bi suy xét, nhất định muốn cứu giúp chúng sinh, vậy xin vua cho cắt thịt vua cho bằng thịt bồ câu, th́ tôi vui ḷng nhận ngay.

Vua nói:

- Rất tốt.

Vua liền tự cắt thịt đùi của ḿnh để cân cho bằng thịt của bồ câu. Chim bồ câu cứ nặng dần, nhà vua tự cắt thịt ḿnh như vậy, cho tới khi thịt hết mà trọng lượng vẫn chưa bằng. Nỗi đau đớn của thân xác bị thương kia thật không kể xiết. Nhà vua v́ ḷng Từ bi mà chịu đựng mong cho bồ câu được sống, nên ra lệnh cho cận thần:

- Ngươi mau giết ta, lấy tủy để cân cho bằng với thịt của bồ câu. Ta kính thờ chư Phật, thọ trọng giới chân chánh nhằm cứu nguy ách của chúng sinh. Tuy có bị lũ tà quấy nhiễu, nhưng cũng như làn gió thoảng nhẹ, đâu có thể lay động được núi Thái?

Chim ưng biết rơ chí của nhà vua giữ đạo không đổi, ḷng Từ bi thi ân khó ai bằng được, nên cả hai liền hiện lại nguyên h́nh như trước. Đế Thích, Biên vương cúi đầu sát đất thưa:

- Đại vương mong đạt điều ǵ mà chịu khổ năo như vậy?

Vua người trả lời:

- Chí của ta không cầu ngôi vị vua trời Đế Thích hay Phi hành hoàng đế… Ta thấy chúng sinh măi ch́m đắm trong tăm tối, không thấy ba ngôi báu, không nghe lời Phật dạy, buông ḷng làm những việc hung ác, ném thân vào chốn địa ngục Vô trạch, thấy họ ngu si, mê lầm như vậy mà thương xót nên 1ập thệ nguyện cầu đạt quả Phật để cứu vớt chúng sinh khỏi mọi khổ ách, khiến họ chứng đắc Nê-hoàn.

Trời Đế Thích kinh hăi thưa:

- Tôi ngu si cứ tưởng đại vương muốn đoạt ngôi vị của ḿnh nên đă quấy nhiễu đến ngài, vậy ngài có điều ǵ để dạy bảo?

Nhà vua nói:

- Hăy khiến cho thương tích nơi thân thể ta lành lại như cũ, để cho chí của ta vốn ưa chuộng các hạnh bố thí, cứu giúp c̣n cao cả hơn hôm nay.

Trời Đế Thích liền sai lương y cơi trời đem thần dược truyền vào thân vua, thương tích của vua liền lành, sắc lực hơn trước, những dấu bị cắt cứa nơi thân thể, trong giây lát bỗng nhiên lành lặn. Đế Thích cúi đầu từ tạ, nhiễu quanh ba ṿng rồi vui vẻ ra về.

Từ đó về sau, nhà vua lại bố thí hơn trước.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 

3 - Xưa có vị Bồ-tát nghèo cực khốn khó, cùng với các thương nhân đi sang nước khác. Những người này đều có ḷng tin Phật, bố thí kẻ nghèo thiếu, cứu giúp chúng sinh. Mọi người đều nói:

- Chúng tôi đều có ḷng thương xót, giúp cho, c̣n ông th́ lấy ǵ để bố thí?

Bồ-tát đáp:

- Ôi! Thân mạng là thứ mượn tạm, không ǵ là chẳng thể từ bỏ. Tôi thấy cá dưới biển, lớn bé ăn nuốt lẫn nhau, nên ḷng ngậm ngùi thương xót. Vậy tôi sẽ đem thân này thay cho đám cá nhỏ, để chúng được sống trong chốc lát.

Nói rồi liền tự gieo ḿnh xuống biển, cá lớn nhờ đấy được no, cá nhỏ dược sống. Hồn linh của Bồ-tát hóa làm vua cá Chiên, thân dài đến mấy dặm.

Bên bờ biển có một đất nước đang bị hạn hán, dân chúng đói khát nên ăn thịt lẫn nhau. Vua cá thấy vậy, rơi nước mắt, nói:

- Chúng sinh hỗn loạn, nỗi khổ ấy thật bức bách! Thân ta thịt nhiều đến mấy dặm, có thể cung ứng cho sự túng thiếu của lê dân trong mười tháng.

Cá bèn tự phơi thân lên băi biển của đất nước đang bị khô hạn. Cả nước nhờ ăn thịt cá mà bảo tồn dược sinh mạng. Dân chúng lấy thịt ăn đến mấy tháng mà cá vẫn sống. Thiên thần xuống nói với cá:

- Người có thể kham chịu nỗi khổ đến thế sao? Sao không chết đi để khỏi phải chịu nỗi đau đớn như vậy?

Cá đáp:

- Nếu ta chết đi th́ hồn ĺa thân nát, sau này dân chúng đói khát, sẽ lại ăn thịt lẫn nhau. Ta chẳng nỡ nh́n, v́ ḷng thương cảm!

Thiên thần nói:

- Ḷng từ bi của Bồ-tát thật khó sánh.

Thiên thần v́ thế càng đau ḷng, nói:

- Ngài ắt thành Phật để cứu độ chúng sinh thoát khổ.

Có người dùng búa chặt lấy đầu, nên cá chết, hồn linh của cá liền thác sinh làm thái tử con vua. Vừa sinh ra, thái tử đă có trí sáng của bậc Thượng thánh; ḷng Từ tỏa rộng, bốn ân nhuần thấm khắp trời đất, thương dân khốn cùng, nói năng hiền ḥa. Thế nhưng đất nước vẫn c̣n hạn hán. Vua tịnh tam trai giới, từ chối mọi sự ăn uống, dập đầu hối lỗi nói:

- Dân t́nh không gặp điều tốt đẹp, lỗi tại thân ta! Nguyện bỏ thân mạng này, cho muôn dân được hưởng mưa móc nhuần thấm.

Tháng ngày buồn thương, vua như người con chí hiếu gặp phải tang cha lành. Ḷng chí thành lan xa, liền có chư Phật gồm năm trăm vị đi đến nước ấy. Nhà vua nghe tin ḷng vui mừng như quên ḿnh, cung kính nghinh đón, rước về chánh điện. Hoàng hậu, thái tử... ai ai cũng thành khẩn. Món ngon, pháp phục đẹp, đều cúng dường đầy đủ, năm vóc gieo xuống đất, cúi đầu khóc mà thưa:

- Con tâm hạnh uế trược, chẳng vâng theo lời dạy về bốn ân của Tam tôn, gây khổ cho nhân dân, tội thật đáng chém, hoặc đày nơi hèn khốn. Nhiều năm khô hạn, muôn dân đói khát, oán giận, thống khổ, thương tâm, nguyện xin dứt trừ tai ách cho dân, dồn tội họa cho con.

Đức Phật nói:

- Ông là vị vua biết thương người, có ḷng nhân từ, luôn ban phát ân huệ, đức ngang với trời Đế Thích, chư Phật đều biết. Nay trao cho nhà vua hạnh phúc này, chớ có lo lắng, mau chỉ dạy dân gieo trồng lúa thóc.

Vua liền vâng theo lời dạy. Nam nữ có nghề, dân chúng thảy đều làm việc. Lúc lúa đă kết hạt, quan coi về nông nghiệp tâu lên vua. Vua nói:

- Phải để thật chín.

Kết quả khắp nước đều có lúa gạo, mỗi nhà mấy hộc, vị gạo thơm ngon, hương lan khắp chốn. Cả nước vui mừng, ngợi khen công đức của vua. Các nước bốn phía vốn thù địch nay đều đến xưng thần. Dân chúng thêm đông đúc, bờ cơi ngày một mở rộng, khắp nước đều giữ giới, quy kính Tam bảo. Vua và dân chúng sau khi lâm chung đều sinh lên cơi trời.

- Đức Phật dạy:

- Người nghèo thuở ấy chính là thân Ta, v́ nhiều kiếp thực hiện nhân từ bố thí, cứu vớt chúng sinh, công đức không hề bị hủy hoại, nên nay đắc quả Phật, hiệu Thiên Trung Thiên, là Bậc Đại Hùng trong ba cơi.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 Nghe ĐH Minh-Quang Nguyễn Lê Đức giảng đến chương Chín tại Chùa Hải-Đức ngày 29 tháng 7 năm 2007. Right click to save.

 

4 - Xưa, Bồ-tát lúc làm Thệ tâm (Phạm chí) thường ở nơi núi đầm, chuyên cần giữ đạo, không phạm các việc ác, ăn trái cây, uống nước suối, không giữ lấy vật ǵ, luôn nghĩ thương chúng sinh ngu si tự khốn, thấy kẻ nguy ách th́ xả thân cứu giúp.

Một hôm trên đường đi t́m hoa quả, gặp một cọp mẹ đang cho con bú. Cho cọp con bú xong, cọp mẹ v́ thiếu ăn nên mệt đuối, do đói khát nên ḷng hoang mang, muốn trở lại ăn thịt con ḿnh. Bồ-tát thấy vậy động ḷng thương xót, ngậm ngùi nghĩ đến chúng sinh sống ở đời ưu khổ thật không lường, mẹ ăn thịt con, nỗi đau đớn ấy thật khó nói nên nghẹn ngào rơi nước mắt. Bồ-tát bèn quay nh́n bốn phía t́m xem có ǵ cho cọp mẹ ăn, để cứu lấy mạng cọp con, nhưng đều chẳng thấy, trong ḷng tự nghĩ: "Cọp là loài ăn thịt!" Lại nghĩ tiếp: "Ta lập chí học đạo, chỉ v́ chúng sinh bị ch́m đắm trong biển khổ, ḷng muốn cứu vớt khiến họ dứt bỏ tai họa, để thân mạng luôn được yên ổn. Sau này, ta rồi cũng già chết, thân này rốt cuộc cũng bỏ đi, chi bằng đem thân bố thí cho chúng sinh để tạo thành phước đức". Bồ-tát nghĩ như vậy rồi, bèn tự đưa đầu ḿnh vào miệng cọp. Đem đầu cho cọp, là muốn mau chết để khỏi cảm thấy đau đớn. Cọp mẹ, cọp con đều được toàn mạng.

Chư Phật khen ngợi công đức ấy bằng công đức của bậc Thượng thánh. Trời, Rồng, Thiện thần, những người có tâm đạo... không ai là không thương xót. Ai tinh tấn tu tập hoặc chứng đắc quả Câu cảng (Tu-đà-hoàn), Tần lai (Tư-đà-hàm), Bất hoàn (A-na-hàm), Ứng chân (A-la-hán, bậc Duyên nhất giác)..., có người phát tâm cầu đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, do ư chí mạnh mẽ ấy mà vượt hơn trước các Bồ-tát được chín kiếp, thề ở trong đời năm thứ ô trược làm thầy cơi trời, người, hóa độ kẻ nghịch ác, khiến hạng tà vạy thuận theo chánh đạo.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 

5 - Thuở xưa có vị Bồ-tát làm bậc đại quốc vương, nước tên Càn-di, vua hiệu là Thiên Duyệt, trong sáng, ngoài nhân, nét mặt luôn hiền ḥa, thẳng thắn, muôn dân thuận theo đức giáo hóa của vua, ngục tù đều trống rỗng, dân chúng nghèo thiếu xin ǵ cũng cho, đức từ thấm nhuần, ân như Đế Thích. Các Thệ tâm nơi nước khác đều kính phục sự nhân từ, luôn bố thí theo ư muốn của mọi người của vua. Bọn tà ganh ghét, đem ngụy hủy chân, bèn đến cửa cung, nói:

- Ta nghe bậc vua sáng cứu giúp dân chúng nghèo thiếu như ân trời phủ khắp mọi nơi.

Rồi chúng bảo vệ sĩ:

- Ngươi có thể tŕnh tấu lên vua chăng?

Cận thần tâu lên, vua 1iền xuất hiện, Thệ tâm đến thưa:

- Đức vua sáng suốt, ḷng nhân thấm đến bốn cơi, các loài hữu thức, không loài nào là không khen ngợi. Dám xin chấp nhận nguyện vọng mà tôi muốn tâu lên.

Nhà vua nói:

- Rất tốt.

Thệ tâm tâu:

- Vua trời ưa bố thí, nếu cầu xin chắc không trái ư. Lúc này, tôi cần đầu người để làm một việc, nguyện xin đầu của đức vua để thỏa điều mong ước.

Vua nói:

- Đầu ta có ǵ tốt đẹp mà ngươi muốn xin? Ta có nhiều châu báu cho ngươi lợi hơn.

Thệ tâm không nhận. Nhà vua lại sai thợ khéo tạo ra đầu bằng bảy thứ châu báu, số lượng có đến mấy trăm cái để cho Thệ tâm. Thệ tâm nói:

- Ta chỉ muốn cái đầu của nhà vua mà thôi.

Vua chưa từng trái ư người xin, liền tự bước xuống khỏi điện, dùng tóc buộc vào cây, bảo:

- Ta đưa đầu cho ngươi đây!

Thệ tâm rút dao nhanh chân bước đến. Thần cây thấy sự việc giận kẻ vô đạo kia, nên dùng tay tát vào má hắn, thân hắn liền xoay ṿng, mặt bị trẹo ngược, buông tay rơi dao. Nhà vua được b́nh an, thần dân đến chúc thọ, vui buồn lẫn lộn. Chư Thiên tán thán công đức của vua: "Đáng gọi là nội thí". Bốn vua trời ủng hộ, các độc tiêu tan, trong nước không tật bệnh, lúa thóc được mùa, nhà tù phá bỏ hết, vua tôi đều vui vẻ.

Phật bảo các vị Sa-môn:

- Vua nước Càn-di lúc đó là thân Ta, Thệ tâm kia là Điều-đạt.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như thế.

 

***

 

6 - Thuở xưa, có vị Bồ-tát làm đại quốc vương, dùng ḷng nhân từ trị dân, quên ḿnh giúp người. Hàng tháng vua đi tuần, gặp kẻ nghèo thiếu th́ cứu giúp, kẻ cô quả bệnh tật th́ cho thuốc thang, cơm cháo. Mỗi lần đi tuần thú th́ lệnh cho xe chở theo sau nào châu báu, quần áo, thuốc men... Hễ gặp người chết th́ lo chôn cất, thấy dân chúng nghèo th́ tự trách lỗi ḿnh:

- Vua thiếu đức nên dân phải khổ. Vua giàu nhân đức th́ dân đầy đủ ấm no. Nay dân nghèo tức ta nghèo.

Vua nhân từ như vậy nên tiếng tốt đồn khắp mười phương. Vị trời Đế Thích thứ hai ngồi lo lắng bức rức. Ḷng Đế Thích sợ nghĩ: "Đức của vua kia cao ṿi vọi, ắt sẽ đoạt mất ngôi vị của ta. Ta phải hủy hoại chí nguyện của ông ấy, th́ hạnh đó mới dứt". Đế Thích bèn hóa làm một lăo Phạm chí theo vua xin một ngàn đồng bạc. Nhà vua liền cho. Được bạc rồi, Phạm chí tâu:

- Tôi đă già cả, sợ người ta lấy trộm mất số bạc này, nên xin gởi lại nhà vua giữ giúp.

Nhà vua đáp:

- Nước ta không có kẻ trộm.

Phạm chí lại tâu:

- Cứ xin gởi cho vua.

Nhà vua liền nhận giữ. Trời Đế Thích lại hóa làm một Phạm chí khác đi đến cửa cung. Cận thần tâu lên, nhà vua liền đi ra. Phạm chí khen:

- Công trạng danh tiếng của đại vương truyền khắp tám hướng, đức hạnh hiếm có nên nay tôi từ xa đến đây có điều muốn xin.

Nhà vua nói:

- Rất tốt.

Phạm chí tâu:

- Trước tôi vốn phước mỏng, nên sinh vào hàng tầm thường, nhưng rất ham thích sang quư, nên muốn xin cả đất nước này.

Nhà vua đáp:

- Tốt lắm!

Rồi liền cùng vợ con lên xe nhỏ ra đi. Vua trời lại hóa làm một Phạm chí, theo vua xin chiếc xe. Vua bèn đem xe ngựa trao cho, rồi cùng vợ con lên đường, dựa nơi núi dừng nghỉ, ngủ qua đêm. Có một vị đạo sĩ chứng được năm thần thông là bạn với vua, bỗng nhớ về đức độ của nhà vua, nên ngửa xem sao trời, biết vua đă mất nước, bèn tĩnh tâm thiền định, tức th́ thấy trời Đế Thích v́ tham lam ganh ghét dă chiếm đoạt mất nước, khiến vua phải khốn đốn, tiều tụy. Đạo sĩ liền dùng thần túc, trong chốc lát hiện đến chỗ vua, thưa:

- Vua mong cầu ǵ mà phải nhọc chí đến như vậy?

Nhà vua đáp:

- Chí của ta muốn ǵ th́ ông dă biết rồi đó.

Vị đạo sĩ  liền hóa ra một chiếc xe hai càng để đưa nhà vua trở về, lúc sao sớm đă mờ.

Tṛi Đế Thích lại hóa ra một Phạm chí khác theo xin chiếc xe ấy, nhà vua liền cho luôn. Rồi vua và gia đ́nh đi dần về. Cách nước ấy chừng vài mươi dặm, trời Đế Thích lại hóa ra ông Phạm chí ban đầu đến đ̣i tiền bạc. Nhà vua nói:

- Ta đă đem nước cho người nên quên mất tiền của ông rồi.

Phạm chí nói:

- Hẹn vua trong ba ngày phải trả đủ tiền cho tôi.

Nhà vua liền đem vợ con đến cầm nơi một gia đ́nh nọ, lấy được một ngàn đồng bạc để trả lại cho Phạm chí.

Vợ vua làm người hầu cho cô gái chủ nhà ấy. Cô gái đi tắm, cởi các thứ vàng ngọc châu báu treo lên giá, trời Đế Thích lại hóa là m chim ưng cắp lấy y phục và châu báu bay đi. Cô gái chủ nhà cho là người hầu đă trộm lấy nên buộc tội giam ngục. Đứa con của vua th́ cùng ngủ với con của người chủ, đêm đến, trời Đế Thích tới giết con của người chủ nhà, gia đ́nh người chủ ấy liền bắt con vua bỏ ngục. Như vậy cả hai mẹ con đều bị bắt giam, đói khát, tiều tụy, kêu than không ai cứu, suốt ngày chỉ biết khóc lóc. Khi tội đă định, đem bỏ ngoài chợ.

Nhà vua làm thuê kiếm được đủ một ngàn đồng bạc, liền đến để chuộc lại vợ con. Khi di ngang qua chợ, thấy vợ con như vậy, nhà vua liền tưởng nhớ đến mười phương chư Phật và tự hối lỗi:

- Kiếp trước ta độc ác đến thế sao!

Rồi tĩnh tâm thiền định, nhờ ánh sáng của thần thông, nên thấy việc này do trời Đế Thích làm. Trên không trung có tiếng nói:

- Sao không mau giết nó đi?

Nhà vua đáp:

- Ta nghe Đế Thích cứu giúp khắp chúng sinh, ḷng son thương xót dưỡng nuôi hơn mẹ lành, cả đến loài ngậm máu phun người, không ai là không chịu ân giúp đỡ. Ông cũng v́ không có duyên ác nên mới được ngôi vị Đế Thích đấy. Đế Thích v́ ôm ḷng độc dữ, khi ác độc chín muồi th́ thành tội, thân c̣n sống mà đă đọa vào địa ngục Thái sơn.

Trời, Người, Rồng, Quỷ, không ai là không khen vua tốt. Vua chủ đất liền giải tội cho vợ con vua. Hai vua gặp nhau, t́m hỏi căn nguyên, kể rơ đuôi đầu, trong nước lớn nhỏ ai cũng rơi lệ. Nhà vua chủ đất cùng chia nước cho vua cai trị. Thần dân nước cũ t́m đến chỗ vua nước ḿnh, rồi tổ chức nghinh đón. Vua tôi hai nước, bên buồn bên vui.

Nhà vua thời đó là thân Ta, người vợ nay là Câu-di, đứa con nay là La-vân, trời Đế Thích nay là Điều-đạt, đạo sĩ trong núi nay là Xá-lợi phất, nhà vua chủ đất là Di-lặc.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh bố thí độ vô cực như vậy.

 

***

 

7 - Xưa có vị Bồ-tát làm đại quốc vương, dùng lẽ chánh trực để trị dân, ḷng không thiên lệch, nhưng chẳng chịu đi xem xét dân t́nh. Vị tướng quốc tâu:

- Xin vua rời cung đi xem xét dân t́nh một lần.

Nhà vua nói:

- Rất tốt!

Rạng ngày liền ra đi. Dân chúng vui mừng, đều được như ư. Vua thấy nhà giàu trong nước chỗ ở đẹp đẽ, lợp ngói vàng bạc, phục sức lộng lẫy. Vua rất vui mừng, bèn nói:

- Nước ta giàu có thay!

Trở về cung, nhớ việc này, nhà vua nói:

- Các Lư qua (Ly-xa) ấy đă đem lại ích lợi ǵ cho đất nước?

Bèn ra lệnh trưng dụng số tài sản kia để nuôi quân.

Có một Lư gia tài sản riêng có đến ba ngàn vạn, viết sớ tŕnh lên vua. Vua giận, nói:

- Sao dám khinh ta?

Người ấy thưa:

- Thần từ nhỏ đến lớn lo làm ăn, nói chung là có được ít nhiều của riêng. C̣n châu báu trong nhà đều là phần của năm nhà, không phải của riêng thần có.

Nhà vua nói:

- Sao gọi là của riêng?

Người đó đáp:

- Ḷng nghĩ đến công Phật, miệng nói lời Phật dạy, thân làm việc Phật, bỏ phần của năm nhà ra để xây dựng chùa am thờ Phật, thờ kính Thánh chúng, cúng dường thức ăn uống, y phục, từ bi nuôi dưỡng các loài ḅ, bay, máy, cựa ... Việc ǵ ḷng đă không ưa th́ không đem đến cho kẻ khác. Phước đức ấy gắn liền với ta như bóng theo h́nh, nên gọi là của riêng. C̣n phần của năm nhà ấy, một là nước, hai là lửa, ba là giặc, bốn là quan, năm là v́ mạng hết. Thân mất rồi của báu trong nhà bỏ lại cho đời, ra đi một ḿnh, cửa họa phúc chưa biết về đâu. Thấy đời như mộng huyễn nên chẳng dám có. Nếu tính phần của năm nhà th́ có đến hàng mười ức Đấy chính là hang ổ của tai họa, thường sợ nguy đến ḿnh nên đâu dám có của riêng. Xin quân sĩ  hăy chở đi để trừ cái lo cho thần.

Nhà vua nói:

- Lời đó thật ḷng thay!

Bèn cho phép người ấy ra đi. Vua lui vào trai pḥng, tĩnh tâm suy nghĩ, liền tỉnh ngộ:

- Thân c̣n chẳng giữ được, huống chi là đất nước, vợ con, những thứ ấy có thể tồn tại lâu dài được sao?

Nhà vua tiền soạn chép kinh Phật, đọc tụng, giải nghĩa, tâm cấu uế được trừ sạch, tiến cử quan trung hậu, nhận lời can gián đại xá cho cả nước, trả châu báu Iại cho dân, hậu đăi quan Iại, bàn việc khoan chánh. Vua gọi quần thần bảo:

- Phàm người không thấy được nghĩa sâu, trọng của kinh Phật th́ chỉ là hạng mù điếc thôi! Lư gia kia giàu có, chỉ ta là nghèo thôi.

Vua liền ra lệnh phân chia của báu cho trong nước, cứu giúp những người nghèo khốn, cho dân chúng những ǵ họ muốn, lập chùa, am thờ Phật, thắp hương, cúng dường thức ăn uống cho các vị Sa-môn, bản thân nhà vua thực hiện sáu ngày trai. Cứ như vậy suốt ba năm, bốn cơi yên tịnh, trộm cướp đều dứt, năm thứ lúa thóc được mùa, dân chúng hết cảnh cơ hàn. Sau khi chết nhà vua liền được sinh lên cơi trời thứ hai.

Đức Phật bảo các Sa-môn:

- Nhà vua thời ấy chính là thân Ta, người Lư gia là Tôn giả Thu Lộ Tử (Xá-lợi-phất), người khuyên vua đi xem xét dân t́nh là Tôn giả A-nan.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 

8 - Xưa, Bồ-tát là một đại Lư gia tên Tiên Thán giàu sang, của cải vô kể, thấy giáo pháp sáng tỏ của Phật, biết đời vô thường, thân mạng khó giữ, của cải không phải do ḿnh có, chỉ có công đức bố thí là chẳng hư hoại, liền báo cho dân chúng biết: "Nếu ai nghèo thiếu th́ cứ theo chỗ cần dùng mà đến lấy!" Kéo dài trong nhiều tháng như thế.

Bấy giờ, nhà nước thi hành chính sách rộng răi, dân chúng đều giàu có, không c̣n kẻ nghèo khó. Tiên Thán suy nghĩ: "Chỉ nên mua thuốc men, giúp người bệnh tật". Liền mua thuốc hay, cứu mạng chúng sinh, ḷng Từ bi nuôi dưỡng lan khắp, ân huệ không đâu không thấm. Bố thí trải qua nhiều năm, hương đức tỏa xa, người bệnh từ bốn phương kéo đến, ai ai cũng khen ân kia thấm rộng, đức sánh cùng trời. Của cải hết sạch, nên tự ḿnh đi t́m của báu. Cách nhà hơn trăm dặm, ở trên một bến sông, gặp mấy chiếc xe chở những người bệnh nặng, Tiên Thán hỏi:

- Các ông đi đâu vậy?

Họ đáp:

- Đi đến chỗ của Tiên Thán để mong được sống sót.

Tiên Thán liền quay về, đến chỗ vua vay năm trăm lượng vàng, mua thuốc trị lành bệnh hết số người đó. Rồi tự ḿnh cùng với các thương nhân vào biển t́m châu báu. Khi đă kiếm được nhiều, họ bỏ thuyền đi bộ trở về nước. Trên đường đi thiếu nước uống, Tiên T hán t́m được một giếng nước, gọi mọi người lại múc, rồi tự ḿnh lấy nước uống. Đám người buôn thấy Tiên Thán kiếm được viên ngọc trắng, sáng lóng lánh, tuyệt đẹp, ḷng tham khiến con người thêm xấu ác, muốn hủy phạm bậc Thánh, hại người nhân nghĩa, nên họ cùng nhau xô Tiên Thán xuống giếng ấy. Nhưng v́ Bồ-tát nhân đức nên cảm động đến Thần linh, Thiên thần đỡ nâng nên không bị thương tích. Đám người buôn về đến nước. Vua hỏi họ:

- Tiên Thán đi đâu rồi?

Đáp:

- Vừa rời khỏi nước liền biệt dạng, không biết di đâu!

Vua nói:

- Lũ ngươi đă giết ông ấy rồi sao?

Họ trả lời:

- Không hề làm thế!

Tiên Thán ở dưới giếng, thấy bên cạnh có lỗ trống, nhờ đó mà ra khỏi giếng của nhà ấy. Chừng đúng bảy ngày, Tiên Thán về đến nước ḿnh. Nhà vua hỏi:

- V́ sao về tay không vậy?

Tiên Thán thưa:

- Không t́m gặp châu báu.

Nhà vua yên lặng suy nghĩ: "Hẳn phải có duyên cớ ǵ đây." Bèn triệu đám người buôn đến, hỏi:

- Các ngươi nếu thành thật thú nhận tội th́ được sống, c̣n như dối trá ta th́ phải chết.

Những người buôn đều thú nhận, liền bị bắt bỏ ngục, chờ ngày định tội. Tiên Thán khóc lóc, vội đến cửa cung vua khấu đầu xin tội cho những kẻ kia. Vua nói:

- Điều ấy trái với phép nước.

Tiên Thán lại xin một lần nữa:

- Người ngu thấy biết luôn sai trái, chưa đủ sáng suốt, xin tha cho sự không hiểu biết của họ.

Nhà vua khen đức nhân từ bao trùm của Tiên Thán, tha tội dữ cho đám lái buôn kia, ra lệnh trả lại vật báu đă lấy. Đám người buôn đều nói:

- Nếu Tiên Thán không thờ Phật th́ đâu có ḷng nhân từ như vậy.

Đám kia đều lựa các châu báu để hoàn trả cho ông ấy. Tiên Thán chỉ nhận của mỗí người một nửa. Những người buôn ấy đều cúi thưa:

- Chịu ân ngài cứu mạng, xin thâu nạp hết cho!

Tiên Thán nhận lấy của ấy đem vàng trả lại cho vua, lại tiếp tục bố thí lớn hơn nữa. Vua và thần dân cùng nhau xin thọ giới. Con hiếu, tôi trung, trời thần pḥ hộ, nước giàu, dân an, bốn cơi chịu ân đức, không ai là không khen tốt đẹp.

Đức Phật nói:

- Tiên Thán lúc đó chính là thân Ta.

Bồ-tát từ bi thi ân, tu hạnh Độ vô cực, đă thực hành bố thí như vậy.

 

***

 

9 - Xưa, có vị Bồ-tát sinh vào gia đ́nh giàu sang. Vừa ra đời đă nói:

- Chúng sinh muôn vàn tai họa, ta phải cứu giúp. Họ chẳng thấy bóng Phật, chẳng được nghe pháp sáng, ta phải mở tai mắt, dứt trừ đui điếc cho họ, khiến họ nghe thấy được giáo pháp Chánh chân vô thượng, là vua của các Thánh, là cội nguồn của pháp tắc rơ ràng, dẫn dắt tinh tấn bố thí, không ai là không phục tùng.

Họ hàng kinh hăi, bảo:

- Xưa nay chưa từng nghe trẻ con nói những lời như thế. Đây chắc là sự linh ứng của Trời, Rồng, Quỷ thần chăng? Cần bói thử xem sao?

Đứa bé liền đáp lời người thân:

- Tôi từ chỗ bậc Thượng thánh hóa ra, tự nhiên thấu suốt khắp chứ không phải là hàng yêu quỷ, hăy yên tâm, chớ nghi ngờ.

Nói rồi liền lặng yên. Cha mẹ nói:

- Con có chí lớn rộng khắp trời đất, sẽ là hạng khác thường chăng?

Bèn đặt tên cho con là Phổ Thí. Mới lên mười tuổi, mà các kinh điển Phật giáo, mọi học thuật thế gian, không ǵ là không thông suốt, liền từ giă cha mẹ đi cứu giúp mọi người, bố thí cho những kẻ nghèo cùng. Cha mẹ nói:

- Nhà ta có tiếng là rất giàu, con cứ mặc sức mà bố thí cho kẻ nghèo thiếu.

Phổ Thí đáp:

- Không đủ đâu! Con xin làm Sa-môn, cho con đủ y bát, tích trượng, để làm công việc cứu độ muôn người, đó là ư nguyện của cả đời con.

Cha mẹ nhớ lại lời thề của con khi mới sinh, nên không ngăn cản, từ chối. Họ liền theo ư nguyện, cho con làm Sa-môn, đi khắp chốn giáo hóa.

Qua một nước lớn, nước ấy có một nhà giàu, cũng thông hiểu sách vở, thấy Phổ Thí cung cách đàng hoàng, dung mạo đẹp đẽ, tánh t́nh chững chạc, sạch như vàng trời, có dáng dấp của bậc Thượng thánh, sẽ làm bậc anh hùng ở đời, nên gọi Phổ Thí, bảo:

- Muốn ǵ th́ xin cứ nói, ta sẽ làm vừa ḷng Thánh nhân. Ta có đứa con gái hèn, xin đem cho ngài sai khiến.

Phổ Thí đáp:

- Rất tốt. Nhưng phải đợi tôi trở về.

Phổ Thí liền lên đường đến ven biển, rồi ngồi thuyền qua biển, lên bờ vào núi, đến chỗ không người ở. Từ xa trông thấy một ṭa thành bằng bạc, cung điện sáng đẹp, có một con rắn độc quấn quanh thành bảy ṿng, thân lớn trăm khoanh, thấy Phổ Thí đến th́ cất cao đầu lên. Phổ Thí nghĩ: "Đây là loài có độc ắt có tâm hại, ta phải khởi lên ḷng Từ bao la để diệt độc ấy. Hung ác là lửa, từ bi là nước, dùng nước diệt lửa th́ sao không được." Bèn ngồi nhập định, khởi lên ḷng Từ, nguyện cho chúng sinh sớm ĺa tám nạn, ḷng bỏ niệm ác, gặp Phật, thấy pháp, cùng với Sa-môn hội ngộ, được nghe đạo sáng Chánh chân vô thượng, ḷng mở, diệt như chỗ thấy biết của ta. Khi khởi tâm Từ do pháp định ấy th́ độc nơi rắn liền diệt, nên nó cúi đầu xuống mà ngủ. Phổ Thí bước lên đầu rắn vào thành. Trong thành có một vị Thiên thần, thấy Phổ Thí đến th́ vui mừng, nói:

- Từ lâu vốn cảm phục Thánh đức, nay ngài đă cung dụng đến đây, thật hợp với bản tâm của tôi. Xin lưu lại một thời gian chín mươi ngày.

Phổ Thí nhận lời. Vua trời liền đem việc triều chính giao phó cho cận thần, tự ḿnh dâng hầu các thức ăn uống, sớm tối vâng giữ, tu tập các hạnh cao của chư Phật về vô thường, khổ, không, vô ngă là các pháp sáng để cứu độ chúng sinh. Thời hạn cúng dường đă măn, Phổ Thí lên đường, Thiên vương đem một viên ngọc báu minh nguyệt tặng rồi tiễn chân, nói:

- Đem viên ngọc báu này theo ḿnh th́ tỏa sáng bốn mươi dặm, như ḷng khởi cầu mong ǵ th́ các báu hiện ra đầy đủ. Nếu sau này ngài thành Phật th́ tôi xin được làm đệ tử thân cận hầu hạ.

Phổ Thí đáp:

- Được.

Phổ Thí lại đi về phía trước, thấy một ṭa thành bằng vàng, trang hoàng đẹp đẽ hơn hẳn thành bạc. Lại có con rắn độc quấn quanh thành mười bốn ṿng, thân lớn gấp đôi con trước, đầu cất cao mấy trượng. Phổ Thí lại tư duy với pháp định thể hiện ḷng Từ rộng lớn, độc của rắn liền tiêu nên rũ đầu xuống ngủ, Phổ Thí bước qua ḿnh nó, vào thành. Trong thành ấy có vị Thiên nhân, thấy Phổ Thí đến th́ mừng rỡ, nói:

- Từ lâu vốn mến phục bậc Thánh linh, nay ngài đă đến là rất tốt! Xin ở lại đây hai thời một trăm tám mươi ngày, tôi nguyện tận t́nh cúng dường, chỉ xin lưu lại uy thần.

Phổ Thí 1iền nhận lời ở lại, v́ vị Thiên nhân ấy thuyết giảng đạo pháp về hạnh